Đền Thánh Sa Châu tọa lạc tại Giao Thủy, Nam Định. Sa Châu là đền thánh thứ 3 trong giáo phận Dâng kính thánh cả Giuse công nhân bổn mạng nam giới giáo phận.
Sa Châu là vùng đất gần cửa biển, đầy cỏ và lau sậy, nhân dân các vùng Lục Thủy, Tương Nam, Bách Tính, Ninh Cường, Trà Lũ... tới khai hoang, sinh cơ lập nghiệp và ngôi nhà thờ đầu tiên được xây dựng trực thuộc xứ Quất Lâm.
Năm 1914 được Đức Cha Trung ban sắc lên hàng giáo xứ cho đến ngày 1/5/1995 được đức cha Giuse Vũ Duy Nhất xức dầu thánh hiến và nâng lên hàng đền thánh trong giáo phận, đây không chỉ là niềm vui lớn với Sa Châu và cả giáo phận Bùi Chu. Sài Gòn có đền Công Chính - Bùi Chu có đền thánh Sa Châu.
Nhà thờ dài 75m, rộng 25m, cao 22m. Qua bao biến cố của lịch sử, qua hai cuộc kháng chiến Chống Pháp và chống Mỹ, nhà thờ đã bị tàn phá - biến dạng và hư hỏng nặng nề. Vào thời gian Cha Gioakim Vũ Cao Đường làm Chánh xứ thì Nhà thờ đã được nâng cấp - sửa chữa và mở rộng thêm nhiều so với trước đó, một số khu nhà Quán - nhà Chung (nhà Bông)... đã được làm mới - Cả khuôn viên xung quanh nhà thờ cũng vậy. Sau khi Cha Gioakim Vũ Cao Đường qua đời, Cha Vinh Sơn Nguyến Thế Vĩnh được Đức Cha Giuse Maria Vũ Duy Nhất (Tòa giám mục Bùi Chu) cử về làm chánh xứ.
Đến năm 1998 phía cuối nhà thờ còn được xây dưng thêm kỳ đài Thánh Giuse, sau đó là 14 Đàng Thánh Giá cũng được xây dựng (được đúc như kích thước người thật bằng bê tông cốt thép) xung quanh Đền Thánh và các Cổng vào Đền cũng như dãy nhà học Giáo Lý - Nhà Dòng... Cha Vĩnh đã có góp rất nhiều công sức vào việc xây dựng xây mới và sửa chữa Đền Thánh Sa Châu khang trang sạch đẹp như ngày hôm nay.
Hàng năm cư thành thông lệ, ngày 1/5 Đức cha về dâng lễ kính thánh Giuse công nhân đồng thời cũng là ngày chầu lượt của giáo xứ đèn thánh Sa Châu và trong ngày lễ thì có cuộc rước và dâng hoa rất hoành tráng.
Năm 2006 giáo xứ đền thánh Sa Châu và giáo xứ Quất Lâm đã tổ chức thành công ngày lễ truyền thống của sinh viên công giáo - giáo phận Bùi Chu lần thứ nhất.
Du lịch, GO! - Theo NTO, internet
Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012
Đèo Khánh Lê: con đường nối biển và hoa
Con đèo dài nhất Việt Nam từ Nha Trang đi Đà Lạt, nối liền hoa và biển, có nhiều tên, nhưng chỉ có một sườn. Khánh Lê đúng là một con đường đèo đầy chất thơ và nhiều cảm xúc.
1.Đường tỉnh 723 / 652 nối đoạn cuối tỉnh lộ 723 tại huyện Lạc Dương tỉnh Lâm Đồng với tỉnh lộ 652 tại huyện Khánh Vĩnh, Khánh Hòa. Do đó nó cũng là đường nối thẳng biển Nha Trang với cao nguyên Lâm Đồng, nối Quốc lộ 20 trên cao nguyên với Quốc lộ 1A ven biển.
Vì vậy nó còn được gọi là "con đường nối biển và hoa". Đây là con đường liên tỉnh mới mở nên tên gọi cũng chưa thống nhất. Lâm Đồng coi nó là tỉnh lộ 723 của Lâm Đồng nối dài.
Còn Khánh Hòa coi nó là tỉnh lộ 652 nối dài. Con đường ra đời rút ngắn khoảng cách từ Nha Trang đến Đà Lạt gần 80km, chỉ còn gần 140km so với con đường vượt đèo Ngoạn Mục, Ninh Thuận dài 220km trước đây.
2.Tên con đèo cũng đa dạng. Người Khánh Hòa gọi là đèo Khánh Lê theo tên của xã Khánh Lê thuộc huyện Khánh Vĩnh nằm dưới chân đèo. Người Lâm Đồng gọi là đéo Bi Đoup theo tên đỉnh núi Bi Đoup cao 2287 m của cao nguyên Lang Biang Lâm Đồng mà con đèo cắt qua gần đó.
Cũng có người gọi là đèo Hòn Giao theo tên dãy núi Hòn Giao nằm xế phía bắc con đèo, tuy đỉnh Hòn Giao cao 2062m nằm trên cao nguyên Lang Biang của Lâm Đồng nhưng cái tên Hòn Giao lại là tên kiểu Khánh Hòa đặt cho dãy núi ranh giới này (cùng các dãy núi khác của Khánh Hòa có tên bắt đầu bằng chữ Hòn như Hòn Bà, Hòn Sạn,…). Dù tên là gì thì con đèo vẫn là con đường du lịch đầy chất thơ và cảm xúc, cả ngẩn ngơ vì vẻ đẹp lẫn lo ngại vì sự cheo leo hiểm trở bậc nhất Việt Nam
3.Theo hướng từ Đà Lạt về Nha Trang, rời khỏi những cánh rừng lá kim giá lạnh trên lập địa thoai thoải của cao nguyên Lang Biang là tới những cánh rừng lá rộng nhiệt đới xanh ngắt trên sườn dốc dựng đứng thuộc địa phận Khánh Hòa. Đỉnh đèo có độ cao tuyệt đối so với mặt nước biển 1.700m.
< Thác trên đèo Khánh Lê.
Đây cũng là khu vực của Vườn quốc gia Bi Đoup - Núi Bà với diện tích đến 64.800ha, nơi duy nhất trên thế giới được xác định còn sót lại loài thực vật thông hai lá dẹt (Pinus krempfii) có tổ tiên xuất hiện cùng thời với khủng long. Do VQG giữ nước tốt nên cung đường đèo có rất nhiều thác nước trong vắt. Ở độ cao trên 1000m ( vùng đỉnh đèo) - nơi giáp ranh giữa hai tỉnh Lâm Đồng và Khánh Hòa, sương mù luôn xuất hiện vào bất cứ thời gian nào trong năm.
4. Đèo Khánh Lê dài 33 km là con đèo dài nhất Việt Nam (con đèo dài thứ hai là đèo Pha Đin 32 km) , thực chất là đèo một sườn. Sườn phía Khánh Hòa chiếm đại bộ phận chiều dài con đèo, từ cao trình khoảng 200m ở Khánh Lê lên đến 1700m. Sườn phía Lạc Dương thoai thoải tử độ cao 1700m xuống 1500m nên du khách có cảm giác con đèo chỉ là một con dốc lớn. Con dốc vĩ đại này cũng chính là sườn đông của Trường Sơn Nam.
5.Các đợt phun trào basalt dữ dội kể từ cuối kỷ Neogen (chừng 5 triệu năm trước) đến gần đây đã đẩy trồi vùng đất Tây Nguyên lên cao, hình thành các cao nguyên phân bậc mà Lâm Đồng là một trong số đó. Các cao nguyên Tây Nguyên có dạng lệch sườn: sườn tây thoải dần về phía sông Mekong, còn sườn đông dốc tuột thẳng xuống dải đồng bằng hẹp ven biển Đông.
Đường đèo Khánh Lê cắt qua sườn dốc vĩ đại này, làm phơi bày các tầng đá móng của một cung đảo núi lửa cổ. Đó là các đá phun trào andesite và daxite, nạc mịn như những khối bánh đúc màu đen hay xám, chồng chất lên nhau. Những chủ nhân của “thánh địa” Cát Tiên (Lâm Đồng) và tháp Chăm xưa đã sử dụng loại nndesite rắn chắc này để tạc ra những khối Linga – Yoni và tượng thần hàng ngàn năm đã qua mà vẫn như mới tạc.
6.Đèo Khánh Lê là một bảo tàng thiên nhiên vĩ đại về cảnh quan, về đất đá, về các quá trình địa chất xa xưa, về tính đa dạng sinh học của VQG Bi Đoup – Núi Bà, và cả về văn hóa bản địa của người Lạch ở Lạc Dương vốn trước đây là chủ nhân vùng đất Đà Lạt được người Pháp tái định cư về Lạc Dương để lấy đất xây dựng thành phố Đà Lạt.
Thiên nhiên kỳ thú và con người nhân hậu, cảm giác hứng thú và sợ hãi khi đi trên con đèo hiểm trở ẩn hiện trong mây, những khao khát được trải nghiệm, được hiểu biết, …đã tạo ra sức hấp dẫn rất lớn đối với du khách trong và ngoài nước. Rất thường gặp những nhóm du khách đi xe máy thậm chí xe đạp vượt đèo. Đường đèo Khánh Lê không chỉ nối hoa với biển mà chính nó cũng là một đối tượng du lịch đắt giá.
Du lịch, GO! - Theo Vacne, internet
Bạn tìm trong Du lịch, GO! với từ khóa "đèo Hòn Giao" để có thêm nhiều thông tin liên quan khác về con đèo này.
1.Đường tỉnh 723 / 652 nối đoạn cuối tỉnh lộ 723 tại huyện Lạc Dương tỉnh Lâm Đồng với tỉnh lộ 652 tại huyện Khánh Vĩnh, Khánh Hòa. Do đó nó cũng là đường nối thẳng biển Nha Trang với cao nguyên Lâm Đồng, nối Quốc lộ 20 trên cao nguyên với Quốc lộ 1A ven biển.
Vì vậy nó còn được gọi là "con đường nối biển và hoa". Đây là con đường liên tỉnh mới mở nên tên gọi cũng chưa thống nhất. Lâm Đồng coi nó là tỉnh lộ 723 của Lâm Đồng nối dài.
Còn Khánh Hòa coi nó là tỉnh lộ 652 nối dài. Con đường ra đời rút ngắn khoảng cách từ Nha Trang đến Đà Lạt gần 80km, chỉ còn gần 140km so với con đường vượt đèo Ngoạn Mục, Ninh Thuận dài 220km trước đây.
2.Tên con đèo cũng đa dạng. Người Khánh Hòa gọi là đèo Khánh Lê theo tên của xã Khánh Lê thuộc huyện Khánh Vĩnh nằm dưới chân đèo. Người Lâm Đồng gọi là đéo Bi Đoup theo tên đỉnh núi Bi Đoup cao 2287 m của cao nguyên Lang Biang Lâm Đồng mà con đèo cắt qua gần đó.
Cũng có người gọi là đèo Hòn Giao theo tên dãy núi Hòn Giao nằm xế phía bắc con đèo, tuy đỉnh Hòn Giao cao 2062m nằm trên cao nguyên Lang Biang của Lâm Đồng nhưng cái tên Hòn Giao lại là tên kiểu Khánh Hòa đặt cho dãy núi ranh giới này (cùng các dãy núi khác của Khánh Hòa có tên bắt đầu bằng chữ Hòn như Hòn Bà, Hòn Sạn,…). Dù tên là gì thì con đèo vẫn là con đường du lịch đầy chất thơ và cảm xúc, cả ngẩn ngơ vì vẻ đẹp lẫn lo ngại vì sự cheo leo hiểm trở bậc nhất Việt Nam
3.Theo hướng từ Đà Lạt về Nha Trang, rời khỏi những cánh rừng lá kim giá lạnh trên lập địa thoai thoải của cao nguyên Lang Biang là tới những cánh rừng lá rộng nhiệt đới xanh ngắt trên sườn dốc dựng đứng thuộc địa phận Khánh Hòa. Đỉnh đèo có độ cao tuyệt đối so với mặt nước biển 1.700m.
< Thác trên đèo Khánh Lê.
Đây cũng là khu vực của Vườn quốc gia Bi Đoup - Núi Bà với diện tích đến 64.800ha, nơi duy nhất trên thế giới được xác định còn sót lại loài thực vật thông hai lá dẹt (Pinus krempfii) có tổ tiên xuất hiện cùng thời với khủng long. Do VQG giữ nước tốt nên cung đường đèo có rất nhiều thác nước trong vắt. Ở độ cao trên 1000m ( vùng đỉnh đèo) - nơi giáp ranh giữa hai tỉnh Lâm Đồng và Khánh Hòa, sương mù luôn xuất hiện vào bất cứ thời gian nào trong năm.
4. Đèo Khánh Lê dài 33 km là con đèo dài nhất Việt Nam (con đèo dài thứ hai là đèo Pha Đin 32 km) , thực chất là đèo một sườn. Sườn phía Khánh Hòa chiếm đại bộ phận chiều dài con đèo, từ cao trình khoảng 200m ở Khánh Lê lên đến 1700m. Sườn phía Lạc Dương thoai thoải tử độ cao 1700m xuống 1500m nên du khách có cảm giác con đèo chỉ là một con dốc lớn. Con dốc vĩ đại này cũng chính là sườn đông của Trường Sơn Nam.
5.Các đợt phun trào basalt dữ dội kể từ cuối kỷ Neogen (chừng 5 triệu năm trước) đến gần đây đã đẩy trồi vùng đất Tây Nguyên lên cao, hình thành các cao nguyên phân bậc mà Lâm Đồng là một trong số đó. Các cao nguyên Tây Nguyên có dạng lệch sườn: sườn tây thoải dần về phía sông Mekong, còn sườn đông dốc tuột thẳng xuống dải đồng bằng hẹp ven biển Đông.
Đường đèo Khánh Lê cắt qua sườn dốc vĩ đại này, làm phơi bày các tầng đá móng của một cung đảo núi lửa cổ. Đó là các đá phun trào andesite và daxite, nạc mịn như những khối bánh đúc màu đen hay xám, chồng chất lên nhau. Những chủ nhân của “thánh địa” Cát Tiên (Lâm Đồng) và tháp Chăm xưa đã sử dụng loại nndesite rắn chắc này để tạc ra những khối Linga – Yoni và tượng thần hàng ngàn năm đã qua mà vẫn như mới tạc.
6.Đèo Khánh Lê là một bảo tàng thiên nhiên vĩ đại về cảnh quan, về đất đá, về các quá trình địa chất xa xưa, về tính đa dạng sinh học của VQG Bi Đoup – Núi Bà, và cả về văn hóa bản địa của người Lạch ở Lạc Dương vốn trước đây là chủ nhân vùng đất Đà Lạt được người Pháp tái định cư về Lạc Dương để lấy đất xây dựng thành phố Đà Lạt.
Thiên nhiên kỳ thú và con người nhân hậu, cảm giác hứng thú và sợ hãi khi đi trên con đèo hiểm trở ẩn hiện trong mây, những khao khát được trải nghiệm, được hiểu biết, …đã tạo ra sức hấp dẫn rất lớn đối với du khách trong và ngoài nước. Rất thường gặp những nhóm du khách đi xe máy thậm chí xe đạp vượt đèo. Đường đèo Khánh Lê không chỉ nối hoa với biển mà chính nó cũng là một đối tượng du lịch đắt giá.
Du lịch, GO! - Theo Vacne, internet
Bạn tìm trong Du lịch, GO! với từ khóa "đèo Hòn Giao" để có thêm nhiều thông tin liên quan khác về con đèo này.
Làng 'Hậu Nghệ' giữa đại ngàn
Giữa núi rừng Đông Giang, làng Bhoong xã Sông Kôn được gọi là làng xạ thủ bởi làng lưu giữ truyền thuyết về tài nghệ bắn cung và sản sinh ra những xạ thủ tài ngang Hậu Nghệ trứ danh mang về nhiều huy chương cho Quảng Nam...
Hạ gục hổ dữ chỉ với 1 mũi tên
< Làng Bhoong trong lễ hội đâm trâu mừng lúa mới.
Làng Bhoong 1 nằm giữa núi rừng Trường Sơn. Mưa mùa đông, con đường từ thị trấn Prao - huyện Đông Giang dẫn vào Bhoong trở nên sình lầy, xe máy phải chào thua bởi bùn ngập sâu gần nửa bánh. Ngôi làng nép mình sau dãy núi cao, rừng xanh nguyên sinh bạt ngàn. Khu rừng từng là nỗi ám ảnh của dân làng Cơ Tu trước đây với nhiều mãnh thú...?
Chuyện về xạ thủ làng Bhoong, già làng Briu Brăm, 81 tuổi - nguyên Chủ tịch huyện Hiên (cũ) là người nắm rõ nhất. "Chiếc Pananh (nỏ) từng hạ con hổ chỉ bằng một mũi tên vẫn còn ở Bhoong. Bríu Cơ Tí'r đã qua đời mấy năm nay, nhưng huyền thoại về già sống mãi", già Brăm nói.

< Chiến lợi phẩm của Bríu Cơ Tí'r vẫn còn lưu giữ tại ngôi nhà của già từng sống.
Ngôi nhà của già làng Bríu Cơ Tí'r nằm gọn gàng sạch sẽ cạnh nhà Gươl của thôn. Già được dân làng kính trọng và nể phục nhờ tuyệt đỉnh bắn cung của mình. Ngôi nhà xưa của già Bríu Cơ Tí'r nay là nơi ở của vợ chồng con trai Bríu Thiện. Trên mái, treo đầy những sọ thú - chiến lợi phẩm đi săn của Bríu Cơ Tí'r từ thời trai trẻ năm nào còn giữ lại.
Dân làng Bhoong nhớ như in chiến tích của Bríu Cơ Tí'r, người đàn ông Cơ tu duy nhất bắn hạ hổ chỉ bằng một mũi tên. "Con hổ Bríu Cơ Tí'r bắn hạ, bản phải cử thanh niên lên đưa về. Dịp ấy, bản Bhoong ăn mừng, múa hát suốt 2 ngày 2 đêm" - già làng Rríu Lài (70 tuổi) cho biết.
Già làng Bríu Prăm kể: "Hôm ấy Cơ Tí'r đi săn sóc, săn heo nên chỉ mang theo một chiếc pananh và bó tên, trong đó có mấy mũi tên tẩm độc Ch'pơơr. Vậy mà gặp hổ, ông ấy không ngần ngại rút tên tẩm độc nhằm tử huyệt mà nhả tên, con hổ chết ngay".
Dạo ấy, nhờ bắn được hổ mà tiếng tăm Cơ Tí'r vang khắp vùng cao Đông Giang, Tây Giang. Dân làng thì ca ngợi hết lời về chiếc nỏ có một không hai của Cơ Tí'r. Bởi ông chính là người trước đó đã đùm cơm lặn lội đi bộ sang tận xã Zuôih, Nam Giang để kiếm cho được cây "toong pananh", loại cây rắn chắc, vỏ cây giống màu da trăn để làm nỏ và học cho được công thức chế tạo nỏ của các già làng ở Nam Giang.

< Xạ thủ Bríu Đô cùng với những huy chương mà ông giành được sau các kỳ thi.
Chiếc nỏ được trả giá bằng một con bò đực nhưng ông nhất định không bán, mà lưu giữ như kỷ vật thiêng liêng và giao lại cho con trai Bríu Thiện. Chiếc nỏ được Bríu Thiện gìn giữ đến hôm nay cùng bó tên của cha mình truyền lại.
Bríu Thiện lấy chiếc nỏ cho chúng tôi xem. Chiếc nỏ được treo ở vị trí trang trọng trong nhà. Nâng niu chiếc nỏ, Bríu Thiện kể: "Chiếc nỏ theo cha tôi những ngày dài đi săn, nó mang không biết bao nhiêu con heo rừng, mãnh thú về cho dân làng cùng ăn. Bí quyết chế tạo, sử dụng pananh, cha tôi truyền lại cho chúng tôi hết.
Nhưng riêng về công thức chế những mũi tên tẩm kịch độc Ch'pơơr thì ông nhất quyết giữ kín, chỉ để lại bó tên 50 mũi tên đã tẩm sẵn kịch độc thôi".
Mũi tên tẩm Ch'pơơr cũng đã nhiều lần giúp ông Thiện mang từ rừng sâu về những con heo, con mang nặng cả tạ từ rừng sâu.
Xạ thủ làng tầm quốc gia
Không chỉ sản sinh ra huyền thoại Bríu Cơ Tí'r cùng chiếc nỏ độc đáo, làng Bhoong 1 còn sản sinh ra những vận động viên bộ môn bắn cung, bắn nỏ của đất Quảng Nam. Họ - những xạ thủ làng đều ít nhất được vài lần đại diện cho tỉnh Quảng Nam tham dự các đại hội thể dục thể thao các dân tộc thiểu số toàn quốc.
Bríu Thiện nói: "Từ trước đến giờ, tôi đi thi cho huyện, cho tỉnh tổng cộng 17 lần rồi. Thi huyện thì chỉ có giấy khen thôi, thi ở tỉnh giành được 5 huy chương vàng, còn huy chương bạc, huy chương đồng cũng có, không nhớ nổi là bao nhiêu cái nữa".
Đã 57 tuổi nhưng Bríu Thiện thỉnh thoảng cùng con trai vác nỏ, đeo tên đi săn con chim, con thú. Các con trai ông Thiện là Bríu Bê (30 tuổi) và Bríu Bút (27 tuổi) cũng thừa hưởng được khả năng của cha, lại được cha tận tình truyền dạy nên cũng là một trong những vận động viên nổi tiếng của huyện Đông Giang và tỉnh Quảng Nam.
Hai anh em Bê và Bút đều sưu tập cho mình 2-3 huy chương vàng trong những lần đại diện cho tỉnh đi thi đấu. Ngoài tài sử dụng nỏ, Bríu Bê là một trong số ít người có khả năng chế tạo nỏ đạt tới độ chính xác cao nhất, và là thanh niên duy nhất biết làm thuần thục chiếc nỏ pananh truyền thống của người Cơ tu.
< Ông Bríu Thiện biểu diễn lại cách phục trang khi đi săn cùng với chiếc Pananh huyền thoại.
Trong Hội thi Thể thao các dân tộc thiểu số toàn quốc lần thứ VII (khu vực 2) năm 2011 tại thành phố Tam Kỳ, Bríu Đô (57 tuổi) một người con của Bhoong là vận động viên lớn tuổi nhất giải. Bríu Đô và con gái là Bríu Thị Đợi (22 tuổi) đã đưa về cho đoàn Quảng Nam 2 huy chương vàng và một huy chương bạc ở nội dung đứng bắn và quỳ bắn.
"Chiếc nỏ mình đang dùng đã 2 lần được đi thi, mang về tất thảy 8 huy chương vàng và bạc. Nó là chiếc nỏ được nhiều người mượn nhất. Bởi khi dự thi, ai cũng để mắt đến nên vừa thi xong là đoàn khác chạy qua mượn ngay vì nó bắn chính xác nhất", Bríu Đô kể về chiếc nỏ tự tay ông làm ra mang về niềm tự hào cho cả xã Sông Kôn và huyện Đông Giang.
Hỏi xạ thủ Thiện, Đô, Bê… bây giờ dân làng còn vào rừng săn bắn không. Tất thảy lắc đầu: “Không”. Bríu Thiện nói thêm: “Dân làng không đói như xưa. Mà đi săn bây giờ là trái pháp luật, con thú trong rừng ít dần đi. Mình chỉ thích được đem nỏ đi thi đấu, vừa được huy chương, vừa có tiền cho con đi học; và nhất là được lên tivi, lên báo”.
Trong giải đấu vừa qua, những xạ thủ làng Bhoong thi đấu, đài truyền hình Quảng Nam tiếp sóng tường thuật trực tiếp. Các xạ thủ đoạt huy chương vàng. Cả làng ăn mừng, nhảy múa tưng bừng.
Du lịch, GO! - Theo Tienphong
Hạ gục hổ dữ chỉ với 1 mũi tên
< Làng Bhoong trong lễ hội đâm trâu mừng lúa mới.
Làng Bhoong 1 nằm giữa núi rừng Trường Sơn. Mưa mùa đông, con đường từ thị trấn Prao - huyện Đông Giang dẫn vào Bhoong trở nên sình lầy, xe máy phải chào thua bởi bùn ngập sâu gần nửa bánh. Ngôi làng nép mình sau dãy núi cao, rừng xanh nguyên sinh bạt ngàn. Khu rừng từng là nỗi ám ảnh của dân làng Cơ Tu trước đây với nhiều mãnh thú...?
Chuyện về xạ thủ làng Bhoong, già làng Briu Brăm, 81 tuổi - nguyên Chủ tịch huyện Hiên (cũ) là người nắm rõ nhất. "Chiếc Pananh (nỏ) từng hạ con hổ chỉ bằng một mũi tên vẫn còn ở Bhoong. Bríu Cơ Tí'r đã qua đời mấy năm nay, nhưng huyền thoại về già sống mãi", già Brăm nói.

< Chiến lợi phẩm của Bríu Cơ Tí'r vẫn còn lưu giữ tại ngôi nhà của già từng sống.
Ngôi nhà của già làng Bríu Cơ Tí'r nằm gọn gàng sạch sẽ cạnh nhà Gươl của thôn. Già được dân làng kính trọng và nể phục nhờ tuyệt đỉnh bắn cung của mình. Ngôi nhà xưa của già Bríu Cơ Tí'r nay là nơi ở của vợ chồng con trai Bríu Thiện. Trên mái, treo đầy những sọ thú - chiến lợi phẩm đi săn của Bríu Cơ Tí'r từ thời trai trẻ năm nào còn giữ lại.
Dân làng Bhoong nhớ như in chiến tích của Bríu Cơ Tí'r, người đàn ông Cơ tu duy nhất bắn hạ hổ chỉ bằng một mũi tên. "Con hổ Bríu Cơ Tí'r bắn hạ, bản phải cử thanh niên lên đưa về. Dịp ấy, bản Bhoong ăn mừng, múa hát suốt 2 ngày 2 đêm" - già làng Rríu Lài (70 tuổi) cho biết.
Già làng Bríu Prăm kể: "Hôm ấy Cơ Tí'r đi săn sóc, săn heo nên chỉ mang theo một chiếc pananh và bó tên, trong đó có mấy mũi tên tẩm độc Ch'pơơr. Vậy mà gặp hổ, ông ấy không ngần ngại rút tên tẩm độc nhằm tử huyệt mà nhả tên, con hổ chết ngay".
Dạo ấy, nhờ bắn được hổ mà tiếng tăm Cơ Tí'r vang khắp vùng cao Đông Giang, Tây Giang. Dân làng thì ca ngợi hết lời về chiếc nỏ có một không hai của Cơ Tí'r. Bởi ông chính là người trước đó đã đùm cơm lặn lội đi bộ sang tận xã Zuôih, Nam Giang để kiếm cho được cây "toong pananh", loại cây rắn chắc, vỏ cây giống màu da trăn để làm nỏ và học cho được công thức chế tạo nỏ của các già làng ở Nam Giang.

< Xạ thủ Bríu Đô cùng với những huy chương mà ông giành được sau các kỳ thi.
Chiếc nỏ được trả giá bằng một con bò đực nhưng ông nhất định không bán, mà lưu giữ như kỷ vật thiêng liêng và giao lại cho con trai Bríu Thiện. Chiếc nỏ được Bríu Thiện gìn giữ đến hôm nay cùng bó tên của cha mình truyền lại.
Bríu Thiện lấy chiếc nỏ cho chúng tôi xem. Chiếc nỏ được treo ở vị trí trang trọng trong nhà. Nâng niu chiếc nỏ, Bríu Thiện kể: "Chiếc nỏ theo cha tôi những ngày dài đi săn, nó mang không biết bao nhiêu con heo rừng, mãnh thú về cho dân làng cùng ăn. Bí quyết chế tạo, sử dụng pananh, cha tôi truyền lại cho chúng tôi hết.
Nhưng riêng về công thức chế những mũi tên tẩm kịch độc Ch'pơơr thì ông nhất quyết giữ kín, chỉ để lại bó tên 50 mũi tên đã tẩm sẵn kịch độc thôi".
Mũi tên tẩm Ch'pơơr cũng đã nhiều lần giúp ông Thiện mang từ rừng sâu về những con heo, con mang nặng cả tạ từ rừng sâu.
Xạ thủ làng tầm quốc gia
Không chỉ sản sinh ra huyền thoại Bríu Cơ Tí'r cùng chiếc nỏ độc đáo, làng Bhoong 1 còn sản sinh ra những vận động viên bộ môn bắn cung, bắn nỏ của đất Quảng Nam. Họ - những xạ thủ làng đều ít nhất được vài lần đại diện cho tỉnh Quảng Nam tham dự các đại hội thể dục thể thao các dân tộc thiểu số toàn quốc.
Bríu Thiện nói: "Từ trước đến giờ, tôi đi thi cho huyện, cho tỉnh tổng cộng 17 lần rồi. Thi huyện thì chỉ có giấy khen thôi, thi ở tỉnh giành được 5 huy chương vàng, còn huy chương bạc, huy chương đồng cũng có, không nhớ nổi là bao nhiêu cái nữa".
Đã 57 tuổi nhưng Bríu Thiện thỉnh thoảng cùng con trai vác nỏ, đeo tên đi săn con chim, con thú. Các con trai ông Thiện là Bríu Bê (30 tuổi) và Bríu Bút (27 tuổi) cũng thừa hưởng được khả năng của cha, lại được cha tận tình truyền dạy nên cũng là một trong những vận động viên nổi tiếng của huyện Đông Giang và tỉnh Quảng Nam.
Hai anh em Bê và Bút đều sưu tập cho mình 2-3 huy chương vàng trong những lần đại diện cho tỉnh đi thi đấu. Ngoài tài sử dụng nỏ, Bríu Bê là một trong số ít người có khả năng chế tạo nỏ đạt tới độ chính xác cao nhất, và là thanh niên duy nhất biết làm thuần thục chiếc nỏ pananh truyền thống của người Cơ tu.
< Ông Bríu Thiện biểu diễn lại cách phục trang khi đi săn cùng với chiếc Pananh huyền thoại.
Trong Hội thi Thể thao các dân tộc thiểu số toàn quốc lần thứ VII (khu vực 2) năm 2011 tại thành phố Tam Kỳ, Bríu Đô (57 tuổi) một người con của Bhoong là vận động viên lớn tuổi nhất giải. Bríu Đô và con gái là Bríu Thị Đợi (22 tuổi) đã đưa về cho đoàn Quảng Nam 2 huy chương vàng và một huy chương bạc ở nội dung đứng bắn và quỳ bắn.
"Chiếc nỏ mình đang dùng đã 2 lần được đi thi, mang về tất thảy 8 huy chương vàng và bạc. Nó là chiếc nỏ được nhiều người mượn nhất. Bởi khi dự thi, ai cũng để mắt đến nên vừa thi xong là đoàn khác chạy qua mượn ngay vì nó bắn chính xác nhất", Bríu Đô kể về chiếc nỏ tự tay ông làm ra mang về niềm tự hào cho cả xã Sông Kôn và huyện Đông Giang.
Hỏi xạ thủ Thiện, Đô, Bê… bây giờ dân làng còn vào rừng săn bắn không. Tất thảy lắc đầu: “Không”. Bríu Thiện nói thêm: “Dân làng không đói như xưa. Mà đi săn bây giờ là trái pháp luật, con thú trong rừng ít dần đi. Mình chỉ thích được đem nỏ đi thi đấu, vừa được huy chương, vừa có tiền cho con đi học; và nhất là được lên tivi, lên báo”.
Trong giải đấu vừa qua, những xạ thủ làng Bhoong thi đấu, đài truyền hình Quảng Nam tiếp sóng tường thuật trực tiếp. Các xạ thủ đoạt huy chương vàng. Cả làng ăn mừng, nhảy múa tưng bừng.
Du lịch, GO! - Theo Tienphong
Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012
Bánh tráng nướng trứng Đà Lạt
Đà Lạt không chỉ là mảnh đất du lịch hấp dẫn với nhiều phong cảnh đẹp và nhiều công trình kiến trúc cổ thời Pháp mà nơi đây còn được biết đến là bởi sự phong phú và đa dạng trong ẩm thực. Những năm đầu thế kỷ XX, ở Đà Lạt, người dân nhập cư vào đây khá đông, họ đến từ các vùng miền Bắc, Trung, Nam.
< Hàng bánh tráng nướng trứng ven đường phố Đà Lạt.
Khi vào sống ở vùng đất mới, để gợi nhớ về quê hương của mình, họ đã mang theo nét ẩm thực nơi họ sinh ra và lớn lên. Đến với mảnh đất phủ đầy sương trắng, những đồi thông cao vút tận trời mây, những cơn mưa bất chợt làm nao lòng người khách lạ, trải qua những phút giây đó, có lẽ chỉ ẩm thực mới làm ấm lòng và làm cho con người gần nhau hơn.
Có phải chăng do thời tiết se lạnh quanh năm và phong cảnh thơ mộng đã tạo nên thói quen đi tản bộ và “nhâm nhi” các món ăn của con người nơi đây? Sự đa dạng các món ăn tạo nên cảm giác thích thú cho du khách trong sự lựa chọn của mình. Thời gian trôi qua, với sự phát triển mạnh mẽ về kinh tế - xã hội, từ mảnh đất chưa ai biết tới nay đã trở thành một điểm du lịch lý tưởng. Vì thế, các món ăn vặt cũng thay đổi và trở nên đa dạng hơn rất nhiều.
Ngoài những món ăn như nghêu, sò, ốc, hến, khoai lang nướng, trứng nướng, bắp nướng, mực nướng, soup măng cua, xắp xắp… thì bánh tráng nướng trứng không chỉ là món khoái khẩu đối với chị em phụ nữ mà còn là sức hấp dẫn khó chối từ của cánh mày râu mỗi khi có thời gian ngồi với nhau. Sức hút của món ăn này thật kỳ lạ, không phân biệt tầng lớp xã hội, không có rào cản về lứa tuổi, tất cả mọi người đều cảm thấy ấm lòng khi ăn chiếc bánh nóng hổi, giòn và thơm phức.
Trong thời tiết lạnh, ngồi bên bếp than hồng đỏ rực, cảm nhận mùi thơm của hành phi, mùi cay nồng của ớt, vàng ươm của trứng và không thể thiếu sự chờ đợi khi một chiếc bánh được nướng xong, cảm giác chờ đợi không làm cho chúng ta thấy bực bội mà chỉ càng làm tăng sự tò mò, hồi hộp của bản thân để được thưởng thức món ăn đó.
Nguyên liệu của một chiếc bánh tráng nướng trứng gồm có trứng, có thể là trứng chim cút hay trứng gà, hành lá phi dầu và bánh tráng được làm từ bột gạo. Chuẩn bị thêm một cái vỉ nướng, một đôi đũa.
Cách chế biến khá đơn giản: Đầu tiên, chiếc bánh được đặt lên vỉ nướng trên bếp than hồng, cho nguyên liệu gồm hành phi, trứng lên bánh rồi đánh đều hỗn hợp và dàn đều nguyên liệu trên mặt bánh. Xoay tròn chiếc bánh để bánh chín đều và không bị cháy.
Nướng cho đến khi bánh chín và có màu vàng ươm hấp dẫn, rắc lên bánh một ít ớt bột,ít lạc rang giã nhỏ và tương ớt tùy theo khẩu vị của từng người, cuốn đều bánh hoặc gấp đôi chiếc bánh lại theo yêu cầu của khách. Vậy là một chiếc bánh nướng vàng ươm, giòn và thơm ngon đã ra đời. Dưới thời tiết se lạnh, cầm chiếc bánh tráng nướng nóng hổi vừa thổi vừa ăn thật là thích.
Giờ tan sở, mọi người tất bật đón con, các em học sinh vội vã rời trường sau một ngày chăm chỉ học tập. Chỉ một chút thời gian thư giãn bên gia đình, bạn bè để cùng nhau tâm sự, chia sẻ những công việc trong một ngày đã sắp trôi qua.
Chiếc bánh tráng nướng trứng không biết nói nhưng có chăng nó là sợi dây kết nối tình cảm giữa con người với nhau, giúp họ tạm quên đi những bộn bề trong cuộc sống, chỉ để dành cho nhau những giây phút ngắn ngủi mà quý giá biết bao.
Những ai đã một lần đặt chân đến Đà Lạt, chắc hẳn sẽ luôn cảm thấy nuối tiếc khi rời xa mảnh đất này, lưu luyến không chỉ tình cảm của con người nơi đây trao tặng mà có lẽ đó là dư âm của một món ăn dân dã có từ lâu đã ăn sâu vào tiềm thức và luôn thúc giục họ muốn có cơ hội một lần nữa trở lại mảnh đất cao nguyên này.
Du lịch, GO! - Theo báo Lâm Đồng, internet
< Hàng bánh tráng nướng trứng ven đường phố Đà Lạt.
Khi vào sống ở vùng đất mới, để gợi nhớ về quê hương của mình, họ đã mang theo nét ẩm thực nơi họ sinh ra và lớn lên. Đến với mảnh đất phủ đầy sương trắng, những đồi thông cao vút tận trời mây, những cơn mưa bất chợt làm nao lòng người khách lạ, trải qua những phút giây đó, có lẽ chỉ ẩm thực mới làm ấm lòng và làm cho con người gần nhau hơn.
Có phải chăng do thời tiết se lạnh quanh năm và phong cảnh thơ mộng đã tạo nên thói quen đi tản bộ và “nhâm nhi” các món ăn của con người nơi đây? Sự đa dạng các món ăn tạo nên cảm giác thích thú cho du khách trong sự lựa chọn của mình. Thời gian trôi qua, với sự phát triển mạnh mẽ về kinh tế - xã hội, từ mảnh đất chưa ai biết tới nay đã trở thành một điểm du lịch lý tưởng. Vì thế, các món ăn vặt cũng thay đổi và trở nên đa dạng hơn rất nhiều.
Ngoài những món ăn như nghêu, sò, ốc, hến, khoai lang nướng, trứng nướng, bắp nướng, mực nướng, soup măng cua, xắp xắp… thì bánh tráng nướng trứng không chỉ là món khoái khẩu đối với chị em phụ nữ mà còn là sức hấp dẫn khó chối từ của cánh mày râu mỗi khi có thời gian ngồi với nhau. Sức hút của món ăn này thật kỳ lạ, không phân biệt tầng lớp xã hội, không có rào cản về lứa tuổi, tất cả mọi người đều cảm thấy ấm lòng khi ăn chiếc bánh nóng hổi, giòn và thơm phức.
Trong thời tiết lạnh, ngồi bên bếp than hồng đỏ rực, cảm nhận mùi thơm của hành phi, mùi cay nồng của ớt, vàng ươm của trứng và không thể thiếu sự chờ đợi khi một chiếc bánh được nướng xong, cảm giác chờ đợi không làm cho chúng ta thấy bực bội mà chỉ càng làm tăng sự tò mò, hồi hộp của bản thân để được thưởng thức món ăn đó.
Nguyên liệu của một chiếc bánh tráng nướng trứng gồm có trứng, có thể là trứng chim cút hay trứng gà, hành lá phi dầu và bánh tráng được làm từ bột gạo. Chuẩn bị thêm một cái vỉ nướng, một đôi đũa.
Cách chế biến khá đơn giản: Đầu tiên, chiếc bánh được đặt lên vỉ nướng trên bếp than hồng, cho nguyên liệu gồm hành phi, trứng lên bánh rồi đánh đều hỗn hợp và dàn đều nguyên liệu trên mặt bánh. Xoay tròn chiếc bánh để bánh chín đều và không bị cháy.
Nướng cho đến khi bánh chín và có màu vàng ươm hấp dẫn, rắc lên bánh một ít ớt bột,ít lạc rang giã nhỏ và tương ớt tùy theo khẩu vị của từng người, cuốn đều bánh hoặc gấp đôi chiếc bánh lại theo yêu cầu của khách. Vậy là một chiếc bánh nướng vàng ươm, giòn và thơm ngon đã ra đời. Dưới thời tiết se lạnh, cầm chiếc bánh tráng nướng nóng hổi vừa thổi vừa ăn thật là thích.
Giờ tan sở, mọi người tất bật đón con, các em học sinh vội vã rời trường sau một ngày chăm chỉ học tập. Chỉ một chút thời gian thư giãn bên gia đình, bạn bè để cùng nhau tâm sự, chia sẻ những công việc trong một ngày đã sắp trôi qua.Chiếc bánh tráng nướng trứng không biết nói nhưng có chăng nó là sợi dây kết nối tình cảm giữa con người với nhau, giúp họ tạm quên đi những bộn bề trong cuộc sống, chỉ để dành cho nhau những giây phút ngắn ngủi mà quý giá biết bao.
Những ai đã một lần đặt chân đến Đà Lạt, chắc hẳn sẽ luôn cảm thấy nuối tiếc khi rời xa mảnh đất này, lưu luyến không chỉ tình cảm của con người nơi đây trao tặng mà có lẽ đó là dư âm của một món ăn dân dã có từ lâu đã ăn sâu vào tiềm thức và luôn thúc giục họ muốn có cơ hội một lần nữa trở lại mảnh đất cao nguyên này.
Du lịch, GO! - Theo báo Lâm Đồng, internet
Triển vọng Hòn Mê
Nằm ở phía Nam tỉnh Thanh Hóa và cách đất liền 11km, quần đảo Hòn Mê (thuộc huyện Tĩnh Gia) nhưng dường như vẫn là một khu vực “bí ẩn”, bởi nơi đây chưa khai thác hoạt động du lịch.
< Một trong những đảo của Hòn Mê.
Từ trạm kiểm soát biên phòng Lạch Bạng ra đảo Mê, chừng 30 hải lý, tàu thuyền trang bị máy móc trung bình phải chạy cỡ 3 tiếng không nghỉ mới tới được bãi trước của đảo hòn Mê.
Đảo được thành lập ngày 26 - 3- 1965 - Trong kháng chiến chống Mỹ đảo là trọng điểm bắn phá của máy bay, tàu chiến Mỹ với 1.031 lần máy bay trút xuống đảo 4.236 quả bom sát thương, 11 quả bom nổ chậm, 3 quả bom hóa học, 15 quả bom bi, 206 quả bom xuyên; sử dụng 402 lần tàu chiến và khu trục bắn 17.455 quả đạn đại bác lên đảo...
< Một nhòm đảo trong quần đảo Hòn Mê.
Tính ra, bình quân 1m 2 trên đảo hứng 15 quả bom - đạn các loại! Tuy nhiên ngày nay đảo hầu như không còn vết tích chiến tranh. Đảo Hòn Mê đã được Nhà nước phong tặng “Đơn vị Anh hùng LLVTND” từ năm 1969 - Ngày nay đảo là “tai mắt” bảo vệ đất liền.
Toàn quần đảo có diện tích khoảng 450ha, trong đó đảo Hòn Mê có diện tích 420ha, diện tích còn lại là hơn 10 đảo nhỏ.
< Hòn Mê Và Vịnh Nghi Sơn.
Khu vực này có khí hậu nhiệt đới gió mùa, chịu ảnh hưởng của 2 mùa gió trong năm là gió mùa đông bắc và gió mùa đông nam.
Trên đảo hiện vẫn chưa có dân định cư, chỉ có lực lượng quân đội đóng quân. Tuy nhiên, do nằm khá gần đất liền nên hoạt động khai thác hải sản ở đây rất nhộn nhịp, nhất là vào mùa khai thác.
< Câu cá ở Hòn Mê. Nếu thích thì lặn bắt ốc: Hào ở đây to bằng bàn chân, nhum thì nhiều vô kể - cá nhỏ thì cứ thả cần và giật lên...
Ngoài phương diện du lịch thì hòn Mê là nơi lý tưởng cho tàu thuyền neo đậu khi gặp bão gió lớn. Đây cũng là vùng biển sâu, đủ điều kiện trở thành khu cảng quan trọng trong phát triển kinh tế và phục vụ quốc phòng.
Hòn Mê là vùng biển quanh khu vực là nơi quần cư của nhiều loài sinh vật biển.
< Tắm và lặn biển.
Theo kết quả điều tra, khu vực này đã ghi nhận được 440 loài sinh vật biển thuộc 165 giống, bao gồm 133 loài thực vật phù du, 46 loài động vật phù du, 8 loài rong biển, 56 loài san hô, 141 loài động vật đáy và 55 loài cá san hô. Tuy nhiên, các rạn san hô đang bị suy thoái, nhiều nơi chỉ còn lại nhóm san hô dạng khối thuộc giống Porites và có độ che phủ không cao.
< Hải đăng Hòn Mê nằm trên vị trí cao 137m (đảo chính) với tháp hình trụ, công trình hình khối hộp với tầm hiệu lực ánh sáng là 21 hải lý.
Nhiều loài sinh vật biển cần được bảo vệ, trước hết là nhóm san hô tạo rạn, tôm hùm, bào ngư, trai ngọc, hải sâm và một số loài rong biển. Qua khảo sát sơ bộ cho thấy, rừng mưa nhiệt đới trên đảo được bảo tồn khá tốt với độ che phủ cao. Trên đảo có rất nhiều khỉ và một số loài động vật khác như chồn, sóc...
< Nước trong xanh leo lẻo.
Cách đây 10 năm (năm 1999), Bộ Khoa học-Công nghệ và Môi trường đã xác định khu bảo tồn biển Hòn Mê bao gồm toàn bộ đảo và phần nước xung quanh cách bờ đảo ít nhất 3km, với tổng diện tích khoảng 5.600ha. Khu bảo tồn biển này sẽ là một trong những mạng lưới các khu bảo tồn biển Việt Nam, trong đó mục đích là để bảo vệ các quần cư và nguồn gien quý hiếm cho vùng biển ven bờ Bắc Trung Bộ.
< Đồn biên phòng trên đảo Hòn Mê.
Hy vọng, trong tương lai không xa, khu vực biển đảo Hòn Mê không chỉ là vùng sinh thái biển giàu đẹp, mà còn trở thành khu tham quan, du dịch, nghỉ dưỡng hấp dẫn, thu hút khách du lịch trong và ngoài nước.
Lưu ý: Hòn Mê là một quần thể gồm khoảng 10 đảo, trong đó đảo chính lớn nhất là Hòn Mê - ngày nay vẫn còn là đảo quân sự nên chỉ có lính biên phòng. Ngoại trừ ngư dân thường ghé vào còn dân phượt chúng ta nếu muốn làm một chuyến phượt phẹo, câu cá hay lặn biển tại đây thì chỉ nên thăm thú những đảo nhỏ và vùng biển xung quanh thôi nhé.
Thuê thuyền ngư dân ở bến cảng Cửa Còn hoặc từ trạm kiểm soát biên phòng Lạch Bạng ra đảo Hòn Mê chừng 30 hải lý. Tàu thuyền trang bị máy móc trung bình phải chạy cỡ 3 tiếng không nghỉ mới tới được đảo.
Du lịch, GO! - Tổng hợp
< Một trong những đảo của Hòn Mê.
Từ trạm kiểm soát biên phòng Lạch Bạng ra đảo Mê, chừng 30 hải lý, tàu thuyền trang bị máy móc trung bình phải chạy cỡ 3 tiếng không nghỉ mới tới được bãi trước của đảo hòn Mê.
Đảo được thành lập ngày 26 - 3- 1965 - Trong kháng chiến chống Mỹ đảo là trọng điểm bắn phá của máy bay, tàu chiến Mỹ với 1.031 lần máy bay trút xuống đảo 4.236 quả bom sát thương, 11 quả bom nổ chậm, 3 quả bom hóa học, 15 quả bom bi, 206 quả bom xuyên; sử dụng 402 lần tàu chiến và khu trục bắn 17.455 quả đạn đại bác lên đảo...
< Một nhòm đảo trong quần đảo Hòn Mê.
Tính ra, bình quân 1m 2 trên đảo hứng 15 quả bom - đạn các loại! Tuy nhiên ngày nay đảo hầu như không còn vết tích chiến tranh. Đảo Hòn Mê đã được Nhà nước phong tặng “Đơn vị Anh hùng LLVTND” từ năm 1969 - Ngày nay đảo là “tai mắt” bảo vệ đất liền.
Toàn quần đảo có diện tích khoảng 450ha, trong đó đảo Hòn Mê có diện tích 420ha, diện tích còn lại là hơn 10 đảo nhỏ.
< Hòn Mê Và Vịnh Nghi Sơn.
Khu vực này có khí hậu nhiệt đới gió mùa, chịu ảnh hưởng của 2 mùa gió trong năm là gió mùa đông bắc và gió mùa đông nam.
Trên đảo hiện vẫn chưa có dân định cư, chỉ có lực lượng quân đội đóng quân. Tuy nhiên, do nằm khá gần đất liền nên hoạt động khai thác hải sản ở đây rất nhộn nhịp, nhất là vào mùa khai thác.
< Câu cá ở Hòn Mê. Nếu thích thì lặn bắt ốc: Hào ở đây to bằng bàn chân, nhum thì nhiều vô kể - cá nhỏ thì cứ thả cần và giật lên...
Ngoài phương diện du lịch thì hòn Mê là nơi lý tưởng cho tàu thuyền neo đậu khi gặp bão gió lớn. Đây cũng là vùng biển sâu, đủ điều kiện trở thành khu cảng quan trọng trong phát triển kinh tế và phục vụ quốc phòng.
Hòn Mê là vùng biển quanh khu vực là nơi quần cư của nhiều loài sinh vật biển.
< Tắm và lặn biển.
Theo kết quả điều tra, khu vực này đã ghi nhận được 440 loài sinh vật biển thuộc 165 giống, bao gồm 133 loài thực vật phù du, 46 loài động vật phù du, 8 loài rong biển, 56 loài san hô, 141 loài động vật đáy và 55 loài cá san hô. Tuy nhiên, các rạn san hô đang bị suy thoái, nhiều nơi chỉ còn lại nhóm san hô dạng khối thuộc giống Porites và có độ che phủ không cao.
< Hải đăng Hòn Mê nằm trên vị trí cao 137m (đảo chính) với tháp hình trụ, công trình hình khối hộp với tầm hiệu lực ánh sáng là 21 hải lý.
Nhiều loài sinh vật biển cần được bảo vệ, trước hết là nhóm san hô tạo rạn, tôm hùm, bào ngư, trai ngọc, hải sâm và một số loài rong biển. Qua khảo sát sơ bộ cho thấy, rừng mưa nhiệt đới trên đảo được bảo tồn khá tốt với độ che phủ cao. Trên đảo có rất nhiều khỉ và một số loài động vật khác như chồn, sóc...
< Nước trong xanh leo lẻo.
Cách đây 10 năm (năm 1999), Bộ Khoa học-Công nghệ và Môi trường đã xác định khu bảo tồn biển Hòn Mê bao gồm toàn bộ đảo và phần nước xung quanh cách bờ đảo ít nhất 3km, với tổng diện tích khoảng 5.600ha. Khu bảo tồn biển này sẽ là một trong những mạng lưới các khu bảo tồn biển Việt Nam, trong đó mục đích là để bảo vệ các quần cư và nguồn gien quý hiếm cho vùng biển ven bờ Bắc Trung Bộ.
< Đồn biên phòng trên đảo Hòn Mê.
Hy vọng, trong tương lai không xa, khu vực biển đảo Hòn Mê không chỉ là vùng sinh thái biển giàu đẹp, mà còn trở thành khu tham quan, du dịch, nghỉ dưỡng hấp dẫn, thu hút khách du lịch trong và ngoài nước.
Lưu ý: Hòn Mê là một quần thể gồm khoảng 10 đảo, trong đó đảo chính lớn nhất là Hòn Mê - ngày nay vẫn còn là đảo quân sự nên chỉ có lính biên phòng. Ngoại trừ ngư dân thường ghé vào còn dân phượt chúng ta nếu muốn làm một chuyến phượt phẹo, câu cá hay lặn biển tại đây thì chỉ nên thăm thú những đảo nhỏ và vùng biển xung quanh thôi nhé.
Thuê thuyền ngư dân ở bến cảng Cửa Còn hoặc từ trạm kiểm soát biên phòng Lạch Bạng ra đảo Hòn Mê chừng 30 hải lý. Tàu thuyền trang bị máy móc trung bình phải chạy cỡ 3 tiếng không nghỉ mới tới được đảo.
Du lịch, GO! - Tổng hợp
Cô gái với hành trình chinh phục nóc nhà Đông Dương
Cô gái này từng ôm đỉnh Lũng Cú, địa đầu Tổ quốc; từng chiêm ngưỡng những mùa vàng mê hoặc nơi Mù Cang Chải. Nhưng cô ấn tượng nhất là cảm giác khi đứng trên nóc nhà Đông Dương.
< Trên nóc nhà Đông dương.
Teresa Nguyễn cũng bình thường như mọi cô gái khác trong cuộc sống hàng ngày. Có chăng, khát vọng chinh phục 4 cực 1 đỉnh của Tổ quốc Việt Nam yêu dấu của cô có từ khi còn nhỏ là điều đặc biệt nhất ở cô.
Mang trong mình dòng máu phiêu lưu, Teresa thấy Việt Nam mình đẹp từ Lũng Cú Hà Giang cho đến Mù Cang Chải, Yên Bái. Những miền đất của Tổ quốc cô đã lần lượt chinh phục. Nhưng có lẽ giây phút đứng trên nóc nhà của Đông Dương là cảm xúc mà cô gái nhỏ bé này nhớ mãi trong đời. Cô tâm sự như thể mình vừa làm được một điều tuyệt vời trong đời: “vậy là hành trình chinh phục nóc nhà Đông Dương và cực bắc Tổ quốc của Teresa đã hoàn thành”.
Đường lên đỉnh Fan có nhiều cung đường khác nhau nhưng Teresa đã chọn cho mình 1 trong những cung đường khó nhất để đi: Lán Việt Hùng – Sín Chải. Đây là cung đường chưa có trong bản đồ du lịch và chỉ có những porter già kì cựu mới có thể dẫn khách theo cung đường này. Đây cũng là cung đường duy nhất mà có những đoạn hành trình phải leo bằng dây.
Cô đã có một buổi thử nghiệm “leo trèo” và cả “đu dây” ở chuyến đi bộ ở Hàm Lợn để chuẩn bị cho hành trình chinh phục Fanxipang.
“Thời tiết rất thuận lợi trong cả chuyến đi. Cảnh sắc thì không phải nói rồi, quá tuyệt vời. Đến mức dù rất mệt mỏi nhưng khi thấy ống kính chĩa vào thì mình không ngần ngại tạo dáng”, Teresa cười.
Giờ Teresa vẫn còn nhớ như in cảm giác chạm đến đỉnh Fanxipang: Khi còn cách đỉnh tầm 100m thì mình đã nghe thấy tiếng hò hét của những người lên trước đang đứng ở đó.
Cảm giác hưng phấn vô cùng. Mình cảm thấy như được khích lệ tinh thần và chỉ muốn bay thật nhanh dù lúc đó đã mệt lắm rồi.
Lúc nghe tiếng hét mình thấy rất gần, cảm giác chỉ 5 phút nữa là tới nơi nhưng không ngờ phải leo thêm 30 phút nữa mình mới chạm được cột mốc lịch sử. Không từ nào có thể diễn tả chính xác cảm xúc lúc đó ngoài 2 chữ “tuyệt vời”.
Teresa đã từng đứng trên đỉnh Lũng Cú, địa đầu Tổ quốc. Nhưng đây là mái nhà của Đông Dương, ở độ cao 3143 m so với mặt nước biển và cô gần như ngộp thở trước những gì được chứng kiến, xúc động khi được ôm vào người đỉnh tam giác huyền thoại.
Giờ thì mục tiêu tiếp theo của Teresa Nguyễn là cực đông của Tổ quốc – nơi đầu tiên trên đất nước đón ánh mặt trời. Chúng ta hãy cùng chờ những chia sẻ của cô gái bé nhỏ ưa chinh phục này nhé.
Du lịch, GO! - Theo Afamily
< Trên nóc nhà Đông dương.
Teresa Nguyễn cũng bình thường như mọi cô gái khác trong cuộc sống hàng ngày. Có chăng, khát vọng chinh phục 4 cực 1 đỉnh của Tổ quốc Việt Nam yêu dấu của cô có từ khi còn nhỏ là điều đặc biệt nhất ở cô.
Mang trong mình dòng máu phiêu lưu, Teresa thấy Việt Nam mình đẹp từ Lũng Cú Hà Giang cho đến Mù Cang Chải, Yên Bái. Những miền đất của Tổ quốc cô đã lần lượt chinh phục. Nhưng có lẽ giây phút đứng trên nóc nhà của Đông Dương là cảm xúc mà cô gái nhỏ bé này nhớ mãi trong đời. Cô tâm sự như thể mình vừa làm được một điều tuyệt vời trong đời: “vậy là hành trình chinh phục nóc nhà Đông Dương và cực bắc Tổ quốc của Teresa đã hoàn thành”.
Đường lên đỉnh Fan có nhiều cung đường khác nhau nhưng Teresa đã chọn cho mình 1 trong những cung đường khó nhất để đi: Lán Việt Hùng – Sín Chải. Đây là cung đường chưa có trong bản đồ du lịch và chỉ có những porter già kì cựu mới có thể dẫn khách theo cung đường này. Đây cũng là cung đường duy nhất mà có những đoạn hành trình phải leo bằng dây.
Cô đã có một buổi thử nghiệm “leo trèo” và cả “đu dây” ở chuyến đi bộ ở Hàm Lợn để chuẩn bị cho hành trình chinh phục Fanxipang.
“Thời tiết rất thuận lợi trong cả chuyến đi. Cảnh sắc thì không phải nói rồi, quá tuyệt vời. Đến mức dù rất mệt mỏi nhưng khi thấy ống kính chĩa vào thì mình không ngần ngại tạo dáng”, Teresa cười.
Giờ Teresa vẫn còn nhớ như in cảm giác chạm đến đỉnh Fanxipang: Khi còn cách đỉnh tầm 100m thì mình đã nghe thấy tiếng hò hét của những người lên trước đang đứng ở đó.
Cảm giác hưng phấn vô cùng. Mình cảm thấy như được khích lệ tinh thần và chỉ muốn bay thật nhanh dù lúc đó đã mệt lắm rồi.
Lúc nghe tiếng hét mình thấy rất gần, cảm giác chỉ 5 phút nữa là tới nơi nhưng không ngờ phải leo thêm 30 phút nữa mình mới chạm được cột mốc lịch sử. Không từ nào có thể diễn tả chính xác cảm xúc lúc đó ngoài 2 chữ “tuyệt vời”.
Teresa đã từng đứng trên đỉnh Lũng Cú, địa đầu Tổ quốc. Nhưng đây là mái nhà của Đông Dương, ở độ cao 3143 m so với mặt nước biển và cô gần như ngộp thở trước những gì được chứng kiến, xúc động khi được ôm vào người đỉnh tam giác huyền thoại.
Giờ thì mục tiêu tiếp theo của Teresa Nguyễn là cực đông của Tổ quốc – nơi đầu tiên trên đất nước đón ánh mặt trời. Chúng ta hãy cùng chờ những chia sẻ của cô gái bé nhỏ ưa chinh phục này nhé.
Du lịch, GO! - Theo Afamily
Huyền ảo suối Tiên
Từ ngã ba Hương An (Quế Sơn - Quảng Nam), theo đường 611 lên hướng Tây khoảng 20km, du khách sẽ đến xã Quế Hiệp (Quế Sơn) - xứ sở của đá: đá trên lối đi, bờ rào, trong vườn, chân tường, nhưng độc đáo nhất là vãn cảnh Suối Tiên: một trong những suối đẹp, huyền ảo nhất khu vực miền Trung.
< Thác thừ 3 của Suối Tiên - Quế Sơn.
Suối Tiên, nằm ở thôn 1, xã Quế Hiệp, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam. Suối Tiên với khu rừng nguyên sinh gần như nguyên vẹn gồm 14 thác nước liên hoàn rì rào chảy qua những cánh rừng đại ngàn hoang dã, với đá dựng.
Thác gieo ngọn nước sa từ độ cao 400m (tính từ thác đầu tiên cho đến thác cuối cùng) qua những tảng đá, vách đá xanh rêu; có đoạn làn nước trong xanh yên tĩnh; có đoạn nước xô vào đá, tung bọt trắng xoá.
Nhìn chung thì mỗi thác tại đây có một vẻ đẹp riêng, đặc biệt ở thác thừ 3 có một cái ao trong mát, mà có tên là ao Tiên, chính là điểm tắm lý tưởng nhất.
Hai bên bờ là những ghềnh đá màu vàng hoặc xanh với những hình thù kỳ bí: có tảng đá lớn cỡ ngôi nhà, nửa chìm nửa nổi trên mặt nước, chung quanh nước chảy rì rào.
Trên mặt đá, còn dấu tích rêu phong những đường kẻ ngang dọc với những quân cờ như “Mã nhựt, tượng điền, xe liên, pháo cách...”. Đây là bàn cờ của các tiên ông khi xưa vân du đến đây chơi cờ giải trí. Đi ngược dòng khe lội qua con suối lớn và men theo một nhánh khe từ rừng già chảy ra, với những tảng đá lớn, chen chúc nhau trong dòng nước mát lạnh, uốn lượn.
Theo truyền thuyết thì ngày xưa, trong những đêm trăng sáng trên những tảng đá lớn bằng phẳng gần đỉnh núi có 13 ông Tiên từ Trời xuống đánh cờ. Một hôm, có một người tiều phu cũng là người say mê cờ, tình cờ đến xem các Tiên ông ngồi đánh cờ bên dòng thác.
Khi xem xong ván cờ, người tiều phu đứng dậy xách gùi vào rừng kiếm củi... nhưng nhìn lại thì thấy những dụng cụ của mình đã mục nát tự bao giờ, trên đầu tóc đã điểm bạc và trên trán có khắc dòng chữ" một ngày non Tiên". Sau này người ta gọi đó là ao Tiên và con suối có thác chảy gọi là Suối Tiên.
Ở đây, ta có thể ngồi trầm mặc, thư giãn, để “an dưỡng tinh thần”. Càng lên cao, càng gặp nhiều thác gieo, tung “bụi nước” lên trên những tán cây tạo nên chiếc cầu vồng với 7 màu sắc lung linh huyền ảo, hít thở thật sâu, tận hưởng không khí trong lành của rừng mà cảm thấy trong lòng thư thái, bao nhiêu mệt mỏi, lo toan đã biến mất từ lúc nào không hay.
Cuộc du ngoạn theo hành trình 14 con thác, du khách có thể đi theo hai lối, men theo dòng suối, hoặc mạo hiểm hơn là đi theo lối mòn của hai bên bờ suối.
Vừa qua, ngành chức năng đang xây dựng công trình hồ chứa nước Suối Tiên có tổng diện tích 21ha, trong đó diện tích mặt hồ trên 11ha, dung tích chứa nước hơn 760.000m³, cung cấp nước tưới cho 270ha lúa của xã Quế Hiệp; đồng thời tham gia chống lũ quét cho vùng hạ du và tạo cảnh quan một khu du lịch sinh thái.
Nơi đây, được xây dựng Khu du lịch sinh thái Suối Tiên với 5 khu vực cảnh quan, kiến trúc liền kề tương ứng với từng nhóm chức năng khác nhau theo mô hình du lịch - dịch vụ vui chơi, giải trí - nghỉ dưỡng hiện đại với quy định về kiến trúc được đặt ra khá nghiêm ngặt, để bảo đảm môi trường tự nhiên nơi đây.
Du lịch, GO! - Tổng hợp.
-----------
Vị trí:
Suối Tiên, nằm ở thôn 1, xã Quế Hiệp, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam.
Bản đồ:
< Thác thừ 3 của Suối Tiên - Quế Sơn.
Suối Tiên, nằm ở thôn 1, xã Quế Hiệp, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam. Suối Tiên với khu rừng nguyên sinh gần như nguyên vẹn gồm 14 thác nước liên hoàn rì rào chảy qua những cánh rừng đại ngàn hoang dã, với đá dựng.
Thác gieo ngọn nước sa từ độ cao 400m (tính từ thác đầu tiên cho đến thác cuối cùng) qua những tảng đá, vách đá xanh rêu; có đoạn làn nước trong xanh yên tĩnh; có đoạn nước xô vào đá, tung bọt trắng xoá.
Nhìn chung thì mỗi thác tại đây có một vẻ đẹp riêng, đặc biệt ở thác thừ 3 có một cái ao trong mát, mà có tên là ao Tiên, chính là điểm tắm lý tưởng nhất.
Hai bên bờ là những ghềnh đá màu vàng hoặc xanh với những hình thù kỳ bí: có tảng đá lớn cỡ ngôi nhà, nửa chìm nửa nổi trên mặt nước, chung quanh nước chảy rì rào.
Trên mặt đá, còn dấu tích rêu phong những đường kẻ ngang dọc với những quân cờ như “Mã nhựt, tượng điền, xe liên, pháo cách...”. Đây là bàn cờ của các tiên ông khi xưa vân du đến đây chơi cờ giải trí. Đi ngược dòng khe lội qua con suối lớn và men theo một nhánh khe từ rừng già chảy ra, với những tảng đá lớn, chen chúc nhau trong dòng nước mát lạnh, uốn lượn.
Theo truyền thuyết thì ngày xưa, trong những đêm trăng sáng trên những tảng đá lớn bằng phẳng gần đỉnh núi có 13 ông Tiên từ Trời xuống đánh cờ. Một hôm, có một người tiều phu cũng là người say mê cờ, tình cờ đến xem các Tiên ông ngồi đánh cờ bên dòng thác.
Khi xem xong ván cờ, người tiều phu đứng dậy xách gùi vào rừng kiếm củi... nhưng nhìn lại thì thấy những dụng cụ của mình đã mục nát tự bao giờ, trên đầu tóc đã điểm bạc và trên trán có khắc dòng chữ" một ngày non Tiên". Sau này người ta gọi đó là ao Tiên và con suối có thác chảy gọi là Suối Tiên.
Ở đây, ta có thể ngồi trầm mặc, thư giãn, để “an dưỡng tinh thần”. Càng lên cao, càng gặp nhiều thác gieo, tung “bụi nước” lên trên những tán cây tạo nên chiếc cầu vồng với 7 màu sắc lung linh huyền ảo, hít thở thật sâu, tận hưởng không khí trong lành của rừng mà cảm thấy trong lòng thư thái, bao nhiêu mệt mỏi, lo toan đã biến mất từ lúc nào không hay.
Cuộc du ngoạn theo hành trình 14 con thác, du khách có thể đi theo hai lối, men theo dòng suối, hoặc mạo hiểm hơn là đi theo lối mòn của hai bên bờ suối.
Vừa qua, ngành chức năng đang xây dựng công trình hồ chứa nước Suối Tiên có tổng diện tích 21ha, trong đó diện tích mặt hồ trên 11ha, dung tích chứa nước hơn 760.000m³, cung cấp nước tưới cho 270ha lúa của xã Quế Hiệp; đồng thời tham gia chống lũ quét cho vùng hạ du và tạo cảnh quan một khu du lịch sinh thái.
Nơi đây, được xây dựng Khu du lịch sinh thái Suối Tiên với 5 khu vực cảnh quan, kiến trúc liền kề tương ứng với từng nhóm chức năng khác nhau theo mô hình du lịch - dịch vụ vui chơi, giải trí - nghỉ dưỡng hiện đại với quy định về kiến trúc được đặt ra khá nghiêm ngặt, để bảo đảm môi trường tự nhiên nơi đây.
Du lịch, GO! - Tổng hợp.
-----------
Vị trí:
Suối Tiên, nằm ở thôn 1, xã Quế Hiệp, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam.
Bản đồ:
Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012
Hàng chục ngàn người chen lấn ở lễ hội chùa Bà
Chiều 6-2, lễ hội chùa Bà đã chính thức khai màn. Hàng chục ngàn người đã hành hương về chùa Bà (thị xã TDM, Bình Dương) để dự lễ rước kiệu Bà từ trung tâm thành phố mới Bình Dương về khu vực chính cung.
< Hàng chục ngàn người có mặt tại chùa Bà.
Khu vực chùa Bà và các tuyến đường tại trung tâm thị xã Thủ Dầu Một dường như không còn chỗ trống. Theo ban tổ chức lễ hội chùa Bà Thiên Hậu, từ mồng 1 đến rằm tháng giêng năm nay có khoảng 400.000 lượt khách hành hương viếng thăm, ngày cao điểm lên đến 80.000 lượt người.
< Người người lớp lớp đã hành hương về chùa Bà (thị xã TDM, Bình Dương) để dự lễ rước kiệu Bà.
Theo quan niệm của người dân đất Thủ, nếu ai thấy được kiệu Bà sẽ gặp nhiều may mắn, làm ăn phát tài, phát lộc. Hàng ngàn người đã cố chen chân vào khu vực rước kiệu để xin lộc Bà nên dẫn đến tình trạng xô đẩy, chen lấn.
< Mở đầu đoàn rước kiệu là các tiên nữ gánh hoa.
Dẫn đầu đoàn rước kiệu Bà là đội cảnh sát bảo vệ an ninh trật tự dẹp hai bên đường cho đoàn diễu hành đi qua. Tại khu vực chính cung, do lượng khách hành hương quá đông nên tình trạng xô đẩy, chen lấn, mất cắp diễn ra khá phức tạp. Dịch vụ gửi xe và các dịch vụ ăn theo lễ hội cũng mọc lên như nấm và chém giá.
< Chen lấn xin lộc Bà tại lễ rước kiệu.
Theo ghi nhận của chúng tôi, các quán ăn uống xung quanh khu vực chùa Bà Thiên Hậu, giá cả các món ăn chay hoặc mặn đều tăng giá vô tội vạ. Đó là chưa kể đến các loại nước uống, dịch vụ giữ xe máy, ôtô cũng tranh thủ chặt chém giá.
< Đông đảo người dân tham dự màn rước kiệu Bà.
Được biết, hiện ban trị sự chùa Bà đang triển khai xây dựng thêm một chùa Bà nữa ở trung tâm thành phố mới Bình Dương (cách chùa Bà hiện hữu khoảng 10km). Dự kiến khánh thành vào ngày mùng 9 tháng giêng âm lịch năm 2013, tổng vốn đầu tư 30 tỉ.
< Trong khi đó tại khu vực chùa Bà Thiên Hậu, người dân chen chúc nhau dâng từng bó hương bất chấp quy định thắp một nén nhang của ban tổ chức.
Khi hoàn thành xong chùa Bà ở thành phố mới Bình Dương, tượng và linh vị Bà (ở khu Lò Heo trước đây) sẽ được chuyển về chùa Bà ở thành phố mới Bình Dương.
Du lịch, GO! - Theo TTO
< Hàng chục ngàn người có mặt tại chùa Bà.
Khu vực chùa Bà và các tuyến đường tại trung tâm thị xã Thủ Dầu Một dường như không còn chỗ trống. Theo ban tổ chức lễ hội chùa Bà Thiên Hậu, từ mồng 1 đến rằm tháng giêng năm nay có khoảng 400.000 lượt khách hành hương viếng thăm, ngày cao điểm lên đến 80.000 lượt người.
< Người người lớp lớp đã hành hương về chùa Bà (thị xã TDM, Bình Dương) để dự lễ rước kiệu Bà.
Theo quan niệm của người dân đất Thủ, nếu ai thấy được kiệu Bà sẽ gặp nhiều may mắn, làm ăn phát tài, phát lộc. Hàng ngàn người đã cố chen chân vào khu vực rước kiệu để xin lộc Bà nên dẫn đến tình trạng xô đẩy, chen lấn.
< Mở đầu đoàn rước kiệu là các tiên nữ gánh hoa.
Dẫn đầu đoàn rước kiệu Bà là đội cảnh sát bảo vệ an ninh trật tự dẹp hai bên đường cho đoàn diễu hành đi qua. Tại khu vực chính cung, do lượng khách hành hương quá đông nên tình trạng xô đẩy, chen lấn, mất cắp diễn ra khá phức tạp. Dịch vụ gửi xe và các dịch vụ ăn theo lễ hội cũng mọc lên như nấm và chém giá.
< Chen lấn xin lộc Bà tại lễ rước kiệu.
Theo ghi nhận của chúng tôi, các quán ăn uống xung quanh khu vực chùa Bà Thiên Hậu, giá cả các món ăn chay hoặc mặn đều tăng giá vô tội vạ. Đó là chưa kể đến các loại nước uống, dịch vụ giữ xe máy, ôtô cũng tranh thủ chặt chém giá.
< Đông đảo người dân tham dự màn rước kiệu Bà.
Được biết, hiện ban trị sự chùa Bà đang triển khai xây dựng thêm một chùa Bà nữa ở trung tâm thành phố mới Bình Dương (cách chùa Bà hiện hữu khoảng 10km). Dự kiến khánh thành vào ngày mùng 9 tháng giêng âm lịch năm 2013, tổng vốn đầu tư 30 tỉ.
< Trong khi đó tại khu vực chùa Bà Thiên Hậu, người dân chen chúc nhau dâng từng bó hương bất chấp quy định thắp một nén nhang của ban tổ chức.
Khi hoàn thành xong chùa Bà ở thành phố mới Bình Dương, tượng và linh vị Bà (ở khu Lò Heo trước đây) sẽ được chuyển về chùa Bà ở thành phố mới Bình Dương.
Du lịch, GO! - Theo TTO
Mỹ Sơn, Hội An - “phượt” bằng bus
Đến Đà Nẵng, không muốn gò vào khuôn của nhà “tua”, có trong tay hai cuốn sách, với tôi, rất hữu ích là “Điêu khắc Chăm và thần thoại Ấn Độ” của tác giả Huỳnh Thị Được (NXB Đà Nẵng, 2005), “Đi về phía an lạc” của nhà báo Nguyễn Trung Hiếu (Phương Nam Book, NXB Hội Nhà văn, 2011), gọi 0511... hỏi về tuyến bus số 1: Đà Nẵng - Hội An, tuyến số 6: Đà Nẵng - Mỹ Sơn, tôi “phượt” một chuyến rẻ và nhiều... tự chủ...
Qua đêm ở Mỹ Sơn
Tuyến bus số 6, cứ 30 phút, có một chuyến. Bến cuối ở Mỹ Sơn, nhà chờ xe cách cổng khu di tích chừng trăm mét. 70km Đà Nẵng - Mỹ Sơn, đi chừng tiếng rưỡi, bác tài phóng bus veo veo, nhấn còi hơi bị to, lượn xe hơi bị “lụa”…
Người Đà Nẵng vẻ như không là những người “mặn” chuyện, lên xe, ít chuyện với nhau, mà có nói, cũng rì rầm, không làm ồn tai hành khách.
Muốn qua đêm ở Mỹ Sơn, tất nhiên nên đi chuyến bus chiều. Và chỗ nghỉ, không có sự lựa chọn nào khác, ngoài “Làng Chăm” (Cham village) ngay gần cổng khu di tích. Làng, được xây nên, ngoài việc đón du khách đến trong ngày, cũng có dãy nhà gồm ba phòng dành cho khách muốn qua đêm ngắm hoàng hôn, bình minh ở Thánh địa, nhưng quá lâu rồi, chẳng ai “rỗi hơi” ở lại, khách du lịch vù xe đến, tham quan hai ba tiếng, quay ngay ra xe về lại Hội An, Đà Nẵng trong ngày, nên làng hoang vắng, thiếu mùi người.
Cái cách bày biện của làng cho thấy, chủ làng (nghe nói đang sống ở Sài Gòn), hình như là một người, tính khí cũng có phần lập dị, gu thẩm mỹ cũng không nhất quán: Tượng nhiều thể loại đặt vương khắp vườn, trên nóc căn nhà dựng chỗ cao nhất trong làng, sừng sững trồng một cái linga cao 5 - 7m cách điệu ghép từ những cọc sắt xám.
Làng đêm thanh vắng, khách tha hồ hưởng sự thinh lặng, mùi ngái ngát của bạch đàn, của cỏ cây, của đất sau bất ngờ trận mưa to lúc cuối chiều, ngắm những tàu lá chuối như “phản quang” bên những bụi cây lấm chấm hoa sau khung cửa nhỏ... Để sớm hôm sau, trở dậy thật sớm, tràn đầy phấn chấn, lững thững đi bộ vào Thánh địa ngắm lại những tòa tháp cổ điêu tàn…
Thánh địa Mỹ Sơn hồi chiều như u mặc hơn Thánh địa Mỹ Sơn hồi sáng? Những tòa tháp, những pho tượng, tấm bia… bây giờ khác nhiều những năm xưa. Hết thảy đều bị thời gian, thời tiết mài mòn. Điều này thấy rõ khi so sánh, đối chiếu giữa vật thực với những bức ảnh in hình vật ấy trong cuốn sách của Huỳnh Thị Được, và thêm cuốn “Mỹ Sơn - Di sản thế giới” - UBND huyện Duy Xuyên ấn hành 2001.
Ví dụ nhỏ, tại cụm tháp F1 - nhóm tháp bị bom đạn tàn phá nặng nhất, linga có tên Jatalinga, “được thể hiện bằng một nghệ thuật cách điệu cao: Đỉnh linga tạc đầu tóc của thần Shiva mà theo miêu tả của nhà khảo cổ học người Pháp Jean Boisselier là “rất hiện thực và với một sự tinh tế cao,...” (sách của Huỳnh Thị Được), thì nay, vân hoa búi tóc chỉ còn là những đường vân lờ mờ… “Mỹ Sơn đang thấp đi và nhỏ lại. Nhóm tháp F1 vẫn chờ… đổ sập” (sách của Nguyễn Trung Hiếu)…
Trong các cụm tháp, cụm G hiện đang được trùng tu với sự giúp đỡ của chuyên gia Italia. Điểm nổi của tháp này là những mặt nạ Kala - thần thời gian đồng nghĩa với thần chết, thần của sự điêu tàn, hủy hoại, trang trí xung quanh tháp với nhiều kiểu khác nhau, còn khá nguyên vẹn.
Tôi đến và rời Mỹ Sơn cũng với “búi” câu hỏi như khi đến nhiều nơi khác. Có những điều tìm được câu trả lời, và vẫn còn nhiều những điều chưa…
Từ Hội An thẳng ra Cửa Đại
Từ Mỹ Sơn ngược xe số 6, tới ngã ba Vĩnh Điện, xuống, rẽ về Hội An là 9km. Không có tuyến bus, chỉ có thể bắt xe ôm hay taxi.
Hội An hè nườm nượp khách. Nghe giọng, thấy người phía Bắc nhiều hơn người phía Nam. “Mùa này khách Tây ít, khách ta nhiều”, ông chủ quán hiệu cao lầu ở 16C Phan Chu Trinh nói. Không có “thổ địa” để vẽ chỗ nào ăn cao lầu ngon nhất Hội An, nhưng tôi có cảm tưởng, cao lầu dù ai nấu, thì ngon nhất lại là ở lớp rau xếp đáy tô - trộn rối từ ba loại rau tươi non: giá, rau đắng, húng Trà Quế nổi tiếng. Dùng xong bữa, ngó bên trong nhà, thấy ngay tủ đồ chén dĩa cổ toàn đồ men lam, được khóa niêm phong cẩn thận. Vợ chồng ông chủ quán cố ra vẻ khiêm tốn: “Đồ cổ, nhưng không cổ hung. Rất quý, của cha ông để lại”.
Hội An cho người ta vô vàn những lựa chọn để ngắm nhìn, để thăm thú để “sóp - ping”… Cứ bước đi, không định trước, lang thang dọc ngang những con phố, ngó nghiêng, sẽ bất đồ thấy những cái lặt vặt bật cười, ví dụ trước cổng một ngôi nhà cổ có tán lá xanh um, gắn một biển đề: “Ông X - Nha sĩ quốc gia”, hay bờ tường trên đường Nguyễn Duy Hiển, gần hội quán Triều Châu gắn chặt một tượng thạch cao bán thân đúng là nhạc sĩ người Đức… Beethoven; khó nhìn nhầm cho được bởi mái tóc bồng, cái nhìn đăm chiêu và cái khăn thít ở cổ rất đặc trưng Beethoven. Chẳng hiểu sao, trước mặt tượng đặt một bát nhang to ụ chân nhang…
Cửa Đại lộng gió biển. Đứng trên cầu Phước Trạch cả tiếng đồng hồ lúc sáng sớm xem trên vài ba thuyền mỏng rải rác trên sông, hai ba người đàn ông lưng nâu trần khoan thai rút lưới từ lòng sông, gỡ cá. Những người đàn bà xách giỏ khoan thai đi chợ. Đoạn từ cầu Phước Trạch chạy thẳng ra biển, là đoạn đẹp nhất của đường Cửa Đại dài gần 4 cây số, bởi hai bên vỉa hè, trồng xen kẽ một hoa sữa, một bằng lăng.
Giữa hè bằng lăng tím rịm. Hai cây hoa sữa và bằng lăng trước cửa nhà số 40 thì hơi lạ. Hoa muồng vàng leo bám vào bằng lăng tím. Còn hoa sữa bị trùm kín bởi cây hoa giấy hồng tươi.
Tò mò hỏi, bác chủ nhà cười, kể: “Cây nhà nước trồng, mình không dám bứng. Nhưng mùi hoa sữa nó “héc” (hắc) quá, chịu không thấu, bác nghĩ ra kế trồng ôm vào nó cây hoa giấy. Hoa giấy không leo ngang mà dông thẳng lên, quấn bọc lấy hoa sữa. Hoa sữa vẫn tươi nhưng chẳng ra hoa… Thế là hết “héc”.
Cửa Đại, nơi sông tiếp biển, nên hình như trong không khí cũng toát lên một vị gì đó lửng lơ khá lạ...
Đi qua mỗi một vùng đất, người ta thường giữ lại cho mình những vẻ đẹp của người và cảnh. Những nơi trên xứ mình tôi từng có dịp đi qua, vẻ đẹp của tình người, tôi xếp đầu tiên là người Côn Đảo, sau là người Hội An - Cửa Đại. Cầu giời, những nét đẹp của họ không mai một đi, dù vì bất cứ lý do gì…
Du lịch, GO! - Theo Lâm Tuyền, Laodong, internet
Qua đêm ở Mỹ Sơn
Tuyến bus số 6, cứ 30 phút, có một chuyến. Bến cuối ở Mỹ Sơn, nhà chờ xe cách cổng khu di tích chừng trăm mét. 70km Đà Nẵng - Mỹ Sơn, đi chừng tiếng rưỡi, bác tài phóng bus veo veo, nhấn còi hơi bị to, lượn xe hơi bị “lụa”…
Người Đà Nẵng vẻ như không là những người “mặn” chuyện, lên xe, ít chuyện với nhau, mà có nói, cũng rì rầm, không làm ồn tai hành khách.
Muốn qua đêm ở Mỹ Sơn, tất nhiên nên đi chuyến bus chiều. Và chỗ nghỉ, không có sự lựa chọn nào khác, ngoài “Làng Chăm” (Cham village) ngay gần cổng khu di tích. Làng, được xây nên, ngoài việc đón du khách đến trong ngày, cũng có dãy nhà gồm ba phòng dành cho khách muốn qua đêm ngắm hoàng hôn, bình minh ở Thánh địa, nhưng quá lâu rồi, chẳng ai “rỗi hơi” ở lại, khách du lịch vù xe đến, tham quan hai ba tiếng, quay ngay ra xe về lại Hội An, Đà Nẵng trong ngày, nên làng hoang vắng, thiếu mùi người.
Cái cách bày biện của làng cho thấy, chủ làng (nghe nói đang sống ở Sài Gòn), hình như là một người, tính khí cũng có phần lập dị, gu thẩm mỹ cũng không nhất quán: Tượng nhiều thể loại đặt vương khắp vườn, trên nóc căn nhà dựng chỗ cao nhất trong làng, sừng sững trồng một cái linga cao 5 - 7m cách điệu ghép từ những cọc sắt xám.
Làng đêm thanh vắng, khách tha hồ hưởng sự thinh lặng, mùi ngái ngát của bạch đàn, của cỏ cây, của đất sau bất ngờ trận mưa to lúc cuối chiều, ngắm những tàu lá chuối như “phản quang” bên những bụi cây lấm chấm hoa sau khung cửa nhỏ... Để sớm hôm sau, trở dậy thật sớm, tràn đầy phấn chấn, lững thững đi bộ vào Thánh địa ngắm lại những tòa tháp cổ điêu tàn…
Thánh địa Mỹ Sơn hồi chiều như u mặc hơn Thánh địa Mỹ Sơn hồi sáng? Những tòa tháp, những pho tượng, tấm bia… bây giờ khác nhiều những năm xưa. Hết thảy đều bị thời gian, thời tiết mài mòn. Điều này thấy rõ khi so sánh, đối chiếu giữa vật thực với những bức ảnh in hình vật ấy trong cuốn sách của Huỳnh Thị Được, và thêm cuốn “Mỹ Sơn - Di sản thế giới” - UBND huyện Duy Xuyên ấn hành 2001.
Ví dụ nhỏ, tại cụm tháp F1 - nhóm tháp bị bom đạn tàn phá nặng nhất, linga có tên Jatalinga, “được thể hiện bằng một nghệ thuật cách điệu cao: Đỉnh linga tạc đầu tóc của thần Shiva mà theo miêu tả của nhà khảo cổ học người Pháp Jean Boisselier là “rất hiện thực và với một sự tinh tế cao,...” (sách của Huỳnh Thị Được), thì nay, vân hoa búi tóc chỉ còn là những đường vân lờ mờ… “Mỹ Sơn đang thấp đi và nhỏ lại. Nhóm tháp F1 vẫn chờ… đổ sập” (sách của Nguyễn Trung Hiếu)…
Trong các cụm tháp, cụm G hiện đang được trùng tu với sự giúp đỡ của chuyên gia Italia. Điểm nổi của tháp này là những mặt nạ Kala - thần thời gian đồng nghĩa với thần chết, thần của sự điêu tàn, hủy hoại, trang trí xung quanh tháp với nhiều kiểu khác nhau, còn khá nguyên vẹn.
Tôi đến và rời Mỹ Sơn cũng với “búi” câu hỏi như khi đến nhiều nơi khác. Có những điều tìm được câu trả lời, và vẫn còn nhiều những điều chưa…
Từ Hội An thẳng ra Cửa Đại
Từ Mỹ Sơn ngược xe số 6, tới ngã ba Vĩnh Điện, xuống, rẽ về Hội An là 9km. Không có tuyến bus, chỉ có thể bắt xe ôm hay taxi.
Hội An hè nườm nượp khách. Nghe giọng, thấy người phía Bắc nhiều hơn người phía Nam. “Mùa này khách Tây ít, khách ta nhiều”, ông chủ quán hiệu cao lầu ở 16C Phan Chu Trinh nói. Không có “thổ địa” để vẽ chỗ nào ăn cao lầu ngon nhất Hội An, nhưng tôi có cảm tưởng, cao lầu dù ai nấu, thì ngon nhất lại là ở lớp rau xếp đáy tô - trộn rối từ ba loại rau tươi non: giá, rau đắng, húng Trà Quế nổi tiếng. Dùng xong bữa, ngó bên trong nhà, thấy ngay tủ đồ chén dĩa cổ toàn đồ men lam, được khóa niêm phong cẩn thận. Vợ chồng ông chủ quán cố ra vẻ khiêm tốn: “Đồ cổ, nhưng không cổ hung. Rất quý, của cha ông để lại”.
Hội An cho người ta vô vàn những lựa chọn để ngắm nhìn, để thăm thú để “sóp - ping”… Cứ bước đi, không định trước, lang thang dọc ngang những con phố, ngó nghiêng, sẽ bất đồ thấy những cái lặt vặt bật cười, ví dụ trước cổng một ngôi nhà cổ có tán lá xanh um, gắn một biển đề: “Ông X - Nha sĩ quốc gia”, hay bờ tường trên đường Nguyễn Duy Hiển, gần hội quán Triều Châu gắn chặt một tượng thạch cao bán thân đúng là nhạc sĩ người Đức… Beethoven; khó nhìn nhầm cho được bởi mái tóc bồng, cái nhìn đăm chiêu và cái khăn thít ở cổ rất đặc trưng Beethoven. Chẳng hiểu sao, trước mặt tượng đặt một bát nhang to ụ chân nhang…
Cửa Đại lộng gió biển. Đứng trên cầu Phước Trạch cả tiếng đồng hồ lúc sáng sớm xem trên vài ba thuyền mỏng rải rác trên sông, hai ba người đàn ông lưng nâu trần khoan thai rút lưới từ lòng sông, gỡ cá. Những người đàn bà xách giỏ khoan thai đi chợ. Đoạn từ cầu Phước Trạch chạy thẳng ra biển, là đoạn đẹp nhất của đường Cửa Đại dài gần 4 cây số, bởi hai bên vỉa hè, trồng xen kẽ một hoa sữa, một bằng lăng.
Giữa hè bằng lăng tím rịm. Hai cây hoa sữa và bằng lăng trước cửa nhà số 40 thì hơi lạ. Hoa muồng vàng leo bám vào bằng lăng tím. Còn hoa sữa bị trùm kín bởi cây hoa giấy hồng tươi.
Tò mò hỏi, bác chủ nhà cười, kể: “Cây nhà nước trồng, mình không dám bứng. Nhưng mùi hoa sữa nó “héc” (hắc) quá, chịu không thấu, bác nghĩ ra kế trồng ôm vào nó cây hoa giấy. Hoa giấy không leo ngang mà dông thẳng lên, quấn bọc lấy hoa sữa. Hoa sữa vẫn tươi nhưng chẳng ra hoa… Thế là hết “héc”.
Cửa Đại, nơi sông tiếp biển, nên hình như trong không khí cũng toát lên một vị gì đó lửng lơ khá lạ...
Đi qua mỗi một vùng đất, người ta thường giữ lại cho mình những vẻ đẹp của người và cảnh. Những nơi trên xứ mình tôi từng có dịp đi qua, vẻ đẹp của tình người, tôi xếp đầu tiên là người Côn Đảo, sau là người Hội An - Cửa Đại. Cầu giời, những nét đẹp của họ không mai một đi, dù vì bất cứ lý do gì…
Du lịch, GO! - Theo Lâm Tuyền, Laodong, internet
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)














.jpg)




























