Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

Làng 'Hậu Nghệ' giữa đại ngàn

Giữa núi rừng Đông Giang, làng Bhoong xã Sông Kôn được gọi là làng xạ thủ bởi làng lưu giữ truyền thuyết về tài nghệ bắn cung và sản sinh ra những xạ thủ tài ngang Hậu Nghệ trứ danh mang về nhiều huy chương cho Quảng Nam...

Hạ gục hổ dữ chỉ với 1 mũi tên

< Làng Bhoong trong lễ hội đâm trâu mừng lúa mới.

Làng Bhoong 1 nằm giữa núi rừng Trường Sơn. Mưa mùa đông, con đường từ thị trấn Prao - huyện Đông Giang dẫn vào Bhoong trở nên sình lầy, xe máy phải chào thua bởi bùn ngập sâu gần nửa bánh. Ngôi làng nép mình sau dãy núi cao, rừng xanh nguyên sinh bạt ngàn. Khu rừng từng là nỗi ám ảnh của dân làng Cơ Tu trước đây với nhiều mãnh thú...?

Chuyện về xạ thủ làng Bhoong, già làng Briu Brăm, 81 tuổi - nguyên Chủ tịch huyện Hiên (cũ) là người nắm rõ nhất. "Chiếc Pananh (nỏ) từng hạ con hổ chỉ bằng một mũi tên vẫn còn ở Bhoong. Bríu Cơ Tí'r đã qua đời mấy năm nay, nhưng huyền thoại về già sống mãi", già Brăm nói.


< Chiến lợi phẩm của Bríu Cơ Tí'r vẫn còn lưu giữ tại ngôi nhà của già từng sống.

Ngôi nhà của già làng Bríu Cơ Tí'r nằm gọn gàng sạch sẽ cạnh nhà Gươl của thôn. Già được dân làng kính trọng và nể phục nhờ tuyệt đỉnh bắn cung của mình. Ngôi nhà xưa của già Bríu Cơ Tí'r nay là nơi ở của vợ chồng con trai Bríu Thiện. Trên mái, treo đầy những sọ thú - chiến lợi phẩm đi săn của Bríu Cơ Tí'r từ thời trai trẻ năm nào còn giữ lại.

Dân làng Bhoong nhớ như in chiến tích của Bríu Cơ Tí'r, người đàn ông Cơ tu duy nhất bắn hạ hổ chỉ bằng một mũi tên. "Con hổ Bríu Cơ Tí'r bắn hạ, bản phải cử thanh niên lên đưa về. Dịp ấy, bản Bhoong ăn mừng, múa hát suốt 2 ngày 2 đêm" - già làng Rríu Lài (70 tuổi) cho biết.
Già làng Bríu Prăm kể: "Hôm ấy Cơ Tí'r đi săn sóc, săn heo nên chỉ mang theo một chiếc pananh và bó tên, trong đó có mấy mũi tên tẩm độc Ch'pơơr. Vậy mà gặp hổ, ông ấy không ngần ngại rút tên tẩm độc nhằm tử huyệt mà nhả tên, con hổ chết ngay".

Dạo ấy, nhờ bắn được hổ mà tiếng tăm Cơ Tí'r vang khắp vùng cao Đông Giang, Tây Giang. Dân làng thì ca ngợi hết lời về chiếc nỏ có một không hai của Cơ Tí'r. Bởi ông chính là người trước đó đã đùm cơm lặn lội đi bộ sang tận xã Zuôih, Nam Giang để kiếm cho được cây "toong pananh", loại cây rắn chắc, vỏ cây giống màu da trăn để làm nỏ và học cho được công thức chế tạo nỏ của các già làng ở Nam Giang.


< Xạ thủ Bríu Đô cùng với những huy chương mà ông giành được sau các kỳ thi.

Chiếc nỏ được trả giá bằng một con bò đực nhưng ông nhất định không bán, mà lưu giữ như kỷ vật thiêng liêng và giao lại cho con trai Bríu Thiện. Chiếc nỏ được Bríu Thiện gìn giữ đến hôm nay cùng bó tên của cha mình truyền lại.

Bríu Thiện lấy chiếc nỏ cho chúng tôi xem. Chiếc nỏ được treo ở vị trí trang trọng trong nhà. Nâng niu chiếc nỏ, Bríu Thiện kể: "Chiếc nỏ theo cha tôi những ngày dài đi săn, nó mang không biết bao nhiêu con heo rừng, mãnh thú về cho dân làng cùng ăn. Bí quyết chế tạo, sử dụng pananh, cha tôi truyền lại cho chúng tôi hết.
Nhưng riêng về công thức chế những mũi tên tẩm kịch độc Ch'pơơr thì ông nhất quyết giữ kín, chỉ để lại bó tên 50 mũi tên đã tẩm sẵn kịch độc thôi".
Mũi tên tẩm Ch'pơơr cũng đã nhiều lần giúp ông Thiện mang từ rừng sâu về những con heo, con mang nặng cả tạ từ rừng sâu.

Xạ thủ làng tầm quốc gia

Không chỉ sản sinh ra huyền thoại Bríu Cơ Tí'r cùng chiếc nỏ độc đáo, làng Bhoong 1 còn sản sinh ra những vận động viên bộ môn bắn cung, bắn nỏ của đất Quảng Nam. Họ - những xạ thủ làng đều ít nhất được vài lần đại diện cho tỉnh Quảng Nam tham dự các đại hội thể dục thể thao các dân tộc thiểu số toàn quốc.
Bríu Thiện nói: "Từ trước đến giờ, tôi đi thi cho huyện, cho tỉnh tổng cộng 17 lần rồi. Thi huyện thì chỉ có giấy khen thôi, thi ở tỉnh giành được 5 huy chương vàng, còn huy chương bạc, huy chương đồng cũng có, không nhớ nổi là bao nhiêu cái nữa".

Đã 57 tuổi nhưng Bríu Thiện thỉnh thoảng cùng con trai vác nỏ, đeo tên đi săn con chim, con thú. Các con trai ông Thiện là Bríu Bê (30 tuổi) và Bríu Bút (27 tuổi) cũng thừa hưởng được khả năng của cha, lại được cha tận tình truyền dạy nên cũng là một trong những vận động viên nổi tiếng của huyện Đông Giang và tỉnh Quảng Nam.
Hai anh em Bê và Bút đều sưu tập cho mình 2-3 huy chương vàng trong những lần đại diện cho tỉnh đi thi đấu. Ngoài tài sử dụng nỏ, Bríu Bê là một trong số ít người có khả năng chế tạo nỏ đạt tới độ chính xác cao nhất, và là thanh niên duy nhất biết làm thuần thục chiếc nỏ pananh truyền thống của người Cơ tu.

< Ông Bríu Thiện biểu diễn lại cách phục trang khi đi săn cùng với chiếc Pananh huyền thoại.

Trong Hội thi Thể thao các dân tộc thiểu số toàn quốc lần thứ VII (khu vực 2) năm 2011 tại thành phố Tam Kỳ, Bríu Đô (57 tuổi) một người con của Bhoong là vận động viên lớn tuổi nhất giải. Bríu Đô và con gái là Bríu Thị Đợi (22 tuổi) đã đưa về cho đoàn Quảng Nam 2 huy chương vàng và một huy chương bạc ở nội dung đứng bắn và quỳ bắn.

"Chiếc nỏ mình đang dùng đã 2 lần được đi thi, mang về tất thảy 8 huy chương vàng và bạc. Nó là chiếc nỏ được nhiều người mượn nhất. Bởi khi dự thi, ai cũng để mắt đến nên vừa thi xong là đoàn khác chạy qua mượn ngay vì nó bắn chính xác nhất", Bríu Đô kể về chiếc nỏ tự tay ông làm ra mang về niềm tự hào cho cả xã Sông Kôn và huyện Đông Giang.

Hỏi xạ thủ Thiện, Đô, Bê… bây giờ dân làng còn vào rừng săn bắn không. Tất thảy lắc đầu: “Không”. Bríu Thiện nói thêm: “Dân làng không đói như xưa. Mà đi săn bây giờ là trái pháp luật, con thú trong rừng ít dần đi. Mình chỉ thích được đem nỏ đi thi đấu, vừa được huy chương, vừa có tiền cho con đi học; và nhất là được lên tivi, lên báo”.

Trong giải đấu vừa qua, những xạ thủ làng Bhoong thi đấu, đài truyền hình Quảng Nam tiếp sóng tường thuật trực tiếp. Các xạ thủ đoạt huy chương vàng. Cả làng ăn mừng, nhảy múa tưng bừng.

Du lịch, GO! - Theo Tienphong

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

Thâm sơn "kỳ tửu"

Loại mộc tửu độc đáo này hiện chỉ còn lác đác ở một số bản làng của dân tộc Dao, Tày thuộc các huyện Văn Yên và huyện Lục Yên, tỉnh Yên Bái.

< Chưng cất rượu đao.

Rượu làm từ lõi cây đao rừng và dùng "công nghệ" ủ men lá cùng với cách chế biến rất cầu kỳ. Theo người Dao nơi đây, loại rượu này là một trong những thứ văn hóa cổ xưa nhất của họ.

"Kỳ tửu"

Trong cái rét căm căm, tôi được bà con dân tộc Dao đỏ, huyện Văn Yên "đặc cách" đãi loại rượu đao cổ xưa nhất của mình. Khi ai nấy đã quăng hồn cho men rượu đao cuốn đi cũng là lúc mọi người thi nhau ca tụng, đặt tên cho loại rượu "có một không hai".

Có người nói, rượu làm từ cây đao thì cứ đặt tên cho nó là rượu đao, cũng giống như rượu ngô, rượu sắn, rượu gạo... Có người lại bảo, loại rượu này rất đặc biệt, không mang tính phổ biến, mà cách lấy men, nấu rượu cũng rất cầu kỳ, vì thế nên đặt tên cho loại rượu này là "kỳ tửu".

< Ông Dương Vũ Hàm, trưởng công an xã Tân Lập, huyện Lục Yên bên cây đao duy nhất còn sót lại ở xã Tân Lập.

Nói "kỳ tửu" cũng đúng, bởi rượu được làm từ lõi cây đao, một loại cây mọc trong rừng có thân giống thân cọ, lá giống lá dừa, quả ra từng chùm như cau, mỗi chùm có thể nặng đến cả tạ, thân cây to bằng cả người ôm, phần lõi cây đao chứa tinh bột trắng như gạo, thơm như hoa cau.
Ông Triệu Văn Định, một người dân xã Đông An, huyện Văn Yên cho biết: Không phải cây đao nào cũng có tinh bột.

Muốn biết một cây đao bất kỳ có bột hay không thì phải dùng chiếc rìu chặt mạnh vào thân cây, khi rút lưỡi rìu ra để khô khoảng 10 phút, nếu thấy có lớp bột mỏng trắng như bột gạo bén trên lưỡi rìu thì đó là cây đao có bột. Nếu không thấy có lớp bột trắng đó thì có nghĩa là cây đao không có bột. Trong ruột mỗi cây đao to cũng chỉ được khoảng 1 - 2m là có bột.
Vì thế phải dùng dao đẽo dần từ ngoài vào đến khi gặp một lớp lõi to bằng bắp chân mềm, trắng như gạo thì tách ra đem băm nhỏ như hạt gạo, hoặc nạo như sắn.

Rượu đao không giống như rượu lấy trực tiếp từ cây đoác của đồng bào Tà Ôi trên dãy Trường Sơn, cũng không giống rượu thốt nốt... về cả cách chế biến và hương vị. Sau khi băm nhỏ, bột cây đao được rải ra một chiếc nong rồi trộn với men lá và đem ủ 15 ngày. Sau 15 ngày lại tiếp tục cho vào chõ làm từ gỗ rừng và chưng cất như rượu gạo.

Loại men dùng để ủ rượu đao bắt buộc phải được chế biến từ 27 loại lá khác nhau như rau răm, ớt rừng, củ riềng...
Tất cả những loại lá đó giã nhỏ trộn đều với nhau, đem ủ khoảng một tuần rồi mới đem ra dùng. Mặc dù trong men có một số loại củ, lá như riềng, ớt nhưng vẫn không làm mất đi mùi thơm đặc trưng của cây đao.
Khi uống, rượu đao có mùi thơm như mùi quả cau non, rượu mạnh nhưng uống rất êm.

Cổ tửu

Khi chúng tôi đến chơi, gia đình bà Bàn Thị Hẳm ở xã Quang Minh đã lấy trong bếp ra bình rượu đao thơm nồng. Bà Hẳm nói, đó là thứ rượu cổ xưa mà tổ tiên để lại.
Từ rất nhiều đời nay rượu đao được sử dụng trong các ngày lễ, Tết, ma chay, cưới hỏi, làm nhà và thiết đãi khách quý.

Ngày còn bé, cứ mỗi dịp lễ lạt bà lại cùng đám thanh niên bản lên rừng chặt đao để chuẩn bị cho được vài chum rượu thật ngon đãi khách. Cha mẹ của bà nói phải làm như vậy để biểu thị lòng hiếu thảo của con cái đối với ông bà tổ tiên và tỏ lòng hiếu khách. Cứ như thế từ đời này qua đời khác, rượu đao dần trở thành thứ không thể thiếu trong đời sống văn hóa của bà con miền viễn sơn Yên Bái.

Ông Dương Vũ Hàm, trưởng công an xã Tân Lập, huyện Lục Yên kể: Mặc dù rượu đao được sử dụng nhiều nhưng trong sách của các thầy mo nơi đây không thấy nói đến loại rượu này với tư cách là một vật tế lễ.
Những năm 80 - 90 cây đao còn được sử dụng như lương thực ở một số dân tộc Dao, Tày khu vực Văn Yên, Lục Yên.

Thời gian đó, dân tình đói kém, không có cơm ăn nên phải vào rừng đào củ mài, củ ấu để ăn, khi củ trong rừng hết người dân lại quay sang chặt cây đao lấy lõi nấu ăn thay cơm.
Vậy là cây đao không chỉ dùng vào việc nấu rượu mà từng trở thành món ăn "bổ dưỡng" cứu đói.
Cũng theo ông Hàm, khoảng chục năm trở lại đây, trong các cánh rừng ở huyện Văn Yên, Lục Yên lượng cây đao ít dần, chủ yếu do việc khai thác để ăn và nấu rượu quá mức.

Trong khi đó, đao là loại cây phát triển chậm, khoảng 20 - 30 năm mới có thể khai thác được. Hiện cây đao con vẫn còn mọc ở nhiều địa phương thuộc Yên Bái, nhưng cây to thì chỉ còn lác đác, nếu có thì chỉ còn trong những khu vườn của hộ dân quản lý. Do cây đao ngày càng cạn kiệt nên người dân muốn uống rượu đao thì phải bỏ cả tuần, thậm chí cả tháng để lân la đến rất nhiều nơi để mua đao về làm rượu.

< Rượu đao được dùng trong những ngày lễ, Tết theo phong tục truyền thống của người Dao.

Vài năm trở lại đây do rượu đao ngày càng hiếm nên người dân chuyển sang dùng rượu gạo để cúng tổ tiên và để uống, hãn hữu lắm mới có nhà để dành được một hai chum rượu đao để cúng tổ tiên và thiết đãi khách quý.

"Rượu đao đã có từ rất lâu đời ở một bộ phận người Dao, Tày. Hiện ở Văn Yên chỉ còn xã Quang Minh là người dân còn gìn giữ và làm được loại rượu này. Các xã khác người dân vẫn còn nhớ cách làm rượu đao, nhưng cây đao lại không còn. Phòng Văn hóa kết hợp với phòng Nông nghiệp huyện đã có kết hoạch bảo tồn, phát triển cây đao rừng, công thức chế biến rượu đao và 27 loại lá dùng làm men rượu truyền thống của người Dao vì đó là đặc sản mang đậm dấu ấn văn hóa, dấu ấn vùng miền của địa phương, bổ sung thêm sự phong phú cho kho tàng văn hóa các dân tộc Việt Nam".
Ông Nguyễn Anh Tiến (trưởng phòng Văn hóa huyện Văn Yên)

Du lịch, GO! - Theo Quách Dương, BEE + internet

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

Trò chơi cổ truyền trong “tháng ăn chơi”

Các trò vui chơi xuân của nhân dân ta xưa được sử gọi là “trăm trò chơi” (bách hí). Ngày nay, qua nhiều thăng trầm của thời gian, nhiều trò chơi đã không còn xuất hiện. Tuy nhiên, một số trò chơi dân gian đã trường tồn trong lễ hội truyền thống đến tận ngày nay.

< Sen tại lễ hội hoa xuân.

Dân gian vẫn có câu:

Tháng giêng là tháng ăn chơi,
Tháng hai đình đám, tháng ba hội làng.

Hoà cùng không khí thiêng liêng trong lễ đầu xuân, phần hội với những trò chơi dân gian đặc sắc cũng góp phần tạo nên sức sống cho lễ hội.

1. Đánh đu

Đánh đu (gồm nhiều loại như đu tiên, đu vân xa v.v...) là một trò chơi phổ thông được hầu hết trai gái ưa chuộng. Bởi vậy mới có câu ca dao: “Tháng giêng giai tiết ở đầu/ Bao nhiêu mỹ nữ đá cầu, đánh đu”. Theo tư liệu và hình ảnh cũ, chúng ta có thể mô tả như sau: Người ta trồng hai cột gỗ cao song song giữa một bãi đất trống và ở giữa treo một bàn nhún (để đủ 2 người nam - nữ cùng đứng). Có làng phải trồng đến hai, ba cây đu trong dịp tết để đáp ứng yêu cầu vui chơi giải trí của đôi trai gái. Các nam thanh nữ tú kéo tới, rủ nhau lên đánh đu, thường thường mỗi cặp đu là một nam một nữ mới thêm phần thú vị, như bài thơ của Hồ Xuân Hương: “Bốn cột khen ai khéo khéo trồng / Người thì lên đánh kẻ ngồi trông / Trai đu gối hạc khom khom cật / Gái uốn lưng ong ngửa ngửa lòng”.

Đánh đu xuất hiện rất nhiều trong hội Gióng, hội Cổ Loa, hội Lim...

2. Kéo co

Trò chơi luyện sức và thể hiện ý chí hiệp đồng tập thể. Dễ chơi, thường được tổ chức trong các hội làng với nhiều hình thức. Tiêu biểu hơn cả trong vùng Hà Nội là hội kéo co làng Cự (tức Cự Linh, nay là thôn Ngọc Trì, xã Thạch Bàn, huyện Gia Lâm). Dây kéo có thể dùng dây song, dây chão, thậm chí dùng cả cây tre để kéo. Người chơi chia làm hai phe đều nhau, đối mặt theo một hàng dọc, theo lệnh hiệu cờ cùng kéo về bên mình. Chính giữa dây kéo được buộc đánh dấu bằng túm vải đỏ, đặt trên vạch vôi phân ranh giới giữa hai phe. Nếu bên nào lôi được túm vải đỏ dịch sang địa phận của mình là thắng. Kéo co cũng kéo ba keo, bên nào thắng liền ba keo là bên ấy được.

3. Nặn tò he

Làng Xuân La, huyện Phú Xuyên (Hà Nội) là nơi có truyền thống nặn tò he. Ban đầu, khi rỗi rãi, một số người đã nặn những hình con cò, con chim, con gà... bằng đất, nung qua lửa rồi cắm vào đó chiếc kèn và bán cho các cháu nhỏ làm đồ chơi. Khi cuộc sống được no đủ, họ đã chuyển từ nặn bằng đất sang nặn bằng bột gạo. Hình dáng của những thứ được nặn cũng đa dạng hơn. Từ những con vật cụ thể như voi, ngựa, chim, gà, lợn... đến những con vật chỉ có trong trí tưởng tượng của con người như rồng, phượng, hạc... những nhân vật cổ tích, thần thoại như Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Tăng, Bồ Tát nghìn tay...

Đặc biệt mỗi dịp trung thu tới, dưới ánh trăng vằng vặc, sản phẩm dân dã ấy đã làm rạng niềm vui trên những khuôn mặt trẻ thơ nông thôn khi phá cỗ. Trẻ con rất thích tò he. Bởi tò he có những hình dáng, màu sắc bắt mắt và khi chơi chán chúng có thể ăn được.

4. Đấu vật

Đấu vật là một trò chơi dân gian mang tính cổ truyền ở hầu hết các tỉnh miền Bắc. Các làng nổi tiếng với môn vật là: Chung Màu (Bắc Ninh), Vị Thanh (Vĩnh Phúc). Mai Động (Hà Nội), Phong Châu, Đoan Hùng (Phú Thọ)...

Đô vật khi dự vật mình trần trùng trục và chỉ đóng khố. Trước khi vật, hai đối thủ cùng nhau lên đài, múa tay co chân, đi lại rình miếng lẫn nhau. Muốn thắng phải vật cho đối phương “ngã ngựa trắng bụng” hay “lấm lưng trắng bụng” hoặc nhấc bổng được đối phương lên.

Môn vật tại VN thường tổ chức dưới dạng các hội vật vào tháng giêng. Tiêu biểu như hội Cổ Loa (Đông Anh, Hà Nội), hội Lim (Bắc Ninh), hội Gióng (Sóc Sơn, Hà Nội)... Hội vật có ba giải chính và nhiều giải phụ. Những giải chính hằng năm đều có người giữ với điều kiện người đó phải thắng trong suốt thời gian mở hội. Người phá giải là người vật thắng người giữ giải năm trước, tuy nhiên phải vật ngã thêm một số đô vật khác mới thắng giải.

5. Nhảy dây

Hai tay người chơi cầm 2 đầu dây, vừa quay hai tay cầm dây vừa nhảy thẳng chân, cho dây đi qua đầu rồi đi qua chân.

Ngoài ra, có thể chơi nhảy cặp đôi. Hai người chơi quay mặt vào nhau, một người cầm dây như cách chơi có 1 người và quay dây sao cho dây qua đầu và chân cả hai người.  Trong khi nhảy, đồng đội đứng bên ngoài có thể vào nhảy cùng. Khi nhảy, người chơi phối hợp nhịp nhàng vừa nhảy vừa hát những bài đồng dao ngắn, đơn giản. Nhảy dây xuất hiện phổ biến trong các lễ hội.

6. Cờ người

Cờ người là tên gọi cuộc chơi cờ tướng, gồm 32 quân, mỗi phe 16 quân (mỗi phe có một tướng, tướng nam gọi là tướng ông, trang phục đen hoặc xanh; tướng nữ còn gọi là tướng bà, trang phục đỏ). Chơi cờ người cũng vẫn là luật lệ của cờ tướng. Nhưng quân cờ là người thật và bàn cờ là sân đất rộng, đủ đường đi cho 32 người.  Trò chơi này xuất hiện khá phổ biến trong các hội làng (với quy mô lớn), tiêu biểu như: Hội Cổ Loa (Đông Anh, Hà Nội); hội Gò Đống Đa (Đống Đa, Hà Nội); hội Chùa Vua (phường Phố Huế, quận Hai Bà Trưng)...

Ngoài ra, còn nhiều trò chơi dân gian khác như bập bênh, thi nấu cơm niêu, bịt mắt bắt dê, nhảy sạp, xem chọi gà, vồ gà, thi chim, ô ăn quan, thi lợn chạy, chợ quê… nhằm tạo không khí vui tươi phấn khởi, đồng thời tạo ra sân chơi lành mạnh cho người dân trong dịp tết Nhâm Thìn.

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Lộc, Laodong + internet

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

Những câu hỏi "hết ý" về Phanxipăng!

“Săn mây” trên nóc nhà Đông Dương từ lâu đã luôn là tour du lịch hút hồn những người đam mê mạo hiểm. Cảm giác được bềnh bông trên những tầng mây và vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên sẽ trả công xứng đáng cho những gì bạn phải bỏ ra để chinh phục đỉnh núi cao này. 

Hiện nay, việc leo lên đỉnh Phan-xi-păng không còn quá khó khăn. Nhà nhà đi Phan, người người leo Phan khiến đường nhiều người đi đã mòn cả lối, thậm chí có cả bảng hướng dẫn. Thế nhưng Phan-xi-păng không là một điều gì đó dễ dàng, nó vẫn là một thử thách rất đáng để chúng ta vượt qua.

Bạn thích lên nơi ấy dù chỉ một lần? Bạn có nhiều thắc mắc về đường đi, cách đến đỉnh ngọn núi cao nhất Đông dương? Xin tham khảo và... cười ruồi với những câu hỏi về "Phan" độc đáo nhất sau đây...

< Đây là cây trúc vạn năm tuổi dưới chân núi Fansipan. Ai chăm bón cây này sẽ được... vạn vạn thọ
.
HỎI: Em dự định đi Phanxipăng một mình, không biết có được không? (choidep@...)

@ Đi Phanxipăng một mình cũng được nhưng không biết em ở đâu, nếu nhà em ở gần thì em cứ tự đi thôi. Còn ở xa thì em cần có bạn đồng hành, đi Phanxipăng rất cơ cực, em cần có ý chí, sức khỏe, sự giúp đỡ của người xung quanh và cả may mắn nữa.

HỎI: Có phải con gái H’Mong rất khỏe trong chuyện làm ...ấy ấy? (fuckallyear@yahoo.com)

@ Chuyện ấy là chuyện gì? 4 thành viên nam chưa vợ của Đoàn HHDS đã có thử làm chuyện ấy ở Fansipan và Sapa, sau đó tham khảo các đồng môn để cuối cùng có phương trình bậc n:

Girl (H’Mong) = Hotgirl (Hà Nội+Hải Phòng+Đà Nẵng+Sài Gòn)
<==> n(H’Mong) = (HHDS)n
Các fucker hãy chứng minh. Nếu sai thì HHDS sẽ đi Fansipan lần thứ n để kiểm chứng lại.

< Nữ cũng là porter tuyệt vời đấy!

HỎI: Có phải con trai H’Mong rất khỏe trong chuyện làm ...ấy ấy? (mongtraimong @yahoo.com)

@ Bây giờ lại phải hỏi đến 5 girl của HHDS. Rất tiếc họ từ chối trả lời, chắc vì tính con gái chỉ thích ‘ấy’ mà không thích "tán" ở…internet, họ muốn giữ chặt niềm sung sướng trong ‘ấy’ càng lâu càng tốt cho đến lần thứ n các chàng trai HHDS làm ‘ấy’. Chúng tôi hẹn dịp khác trả lời câu hỏi của bạn.

HỎI:  Mình đọc bài thơ về Phanxipăng của HHDS, thấy có nói đến voi, hổ…? Các anh chị HHDS kể chi tiết hơn được không? (fancuong@yahoo.com.vn)

@ Đúng vậy, bạn không tưởng tượng được ở Phanxipăng cũng có hổ, voi. Theo các porter thì chúng bám theo hơi người để đến tối thì săn mồi. Bởi vậy mà khi đi vệ sinh tối bắt buộc bạn nhớ phải cầm đèn pin hoặc đốt lửa để bên mình nếu không sẽ bị hổ vồ, bạn đừng ngượng mọi người nhìn thấy hết ‘đồ’ của bạn, tính mạng quan trọng hơn nhiều.
Còn voi thì ban ngày cũng dễ gặp, để tránh voi thì chỉ có mỗi cách là đi theo đường dẫn của porter. Đoàn HHDS đã được gặp …chân voi, còn hổ thì buổi tối đầu tiên do không nhớ lời porter dặn mà 5 bạn gái Đoàn HHDS đã rủ nhau đi vệ sinh tối, sợ người khác nhìn đồ của mình nên không mang lửa theo, may mà có porter cầm lửa chạy đến kịp thời, cả Đoàn đã may mắn trở về không thiếu một ai.

< Do phía dưới toàn dòi bọ và vắt nên phải đi kiểu này mới đúng style.

HỎI: Em gái năm nay 20 tuổi, vòng ngực 50cm, như vậy có đi Phanxipăng được không? (emgainguclep @yahoo.com)

@ Đi Phanxipăng thì tiêu chuẩn không phải là ngực lép hay đầy, đây chỉ là tiêu chí cho các cuộc thi sắc đẹp. Muốn đi Phanxipăng thì em chỉ cần …chân to, tay to là đủ. Thậm chí ngực lép như em lại rất tốt vì xấu thế thì em có thể yên tâm đi một mình mà không bị ai làm mệt. Chúc em leo Phanxipăng thành công.

HỎI: Xin cho hỏi mùa hè đi Fans thì tôi phải chuẩn bị những gì? (homeless@gmail.com)

@ Mùa hè trên Fans cũng như mùa đông, thời tiết khoảng 5-10 độ C. Bạn cần chuẩn bị những thứ cần thiết là: Quần áo ấm, quần áo rét, quần áo lạnh. Nếu muốn tắm suối thì quần áo bơi, loại lặn thì càng tốt. Nếu bạn giàu có thì mang nhiều quần áo để mặc xong vứt đi luôn hoặc tặng lại các anh chị porter.

< Cả chặng Cát Cát - Phanxipăng chỉ toàn hổ và voi rình rập, vừa đi vừa run thân. Người đi Phanxipăng mệt vì …voi hổ chứ không phải vì đường thác dốc ghập ghềnh khó đi.
.
HỎI: Em mới có người yêu, không biết có nên cho anh ấy đi Fans không? Xin HHDS cho em lời khuyên? (yeulanXXX@gmail.com)

@ Theo kinh nghiệm của các chị em đã đi Phanx về thì đi rất mệt, có lúc muốn chết dọc đường. Về đến trại thì chỉ có nằm vật ra như bị ngất, không động đậy. Các chị em rất sợ bị các anh em làm cái việc xxx hay lạm dụng, lúc này thì hết sức không thể chống cự nổi. Bởi vậy, HHDS khuyên em là nên thận trọng hơn, nếu đi thì em cần chuẩn bị sẵn sàng để bảo vệ mình hoặc hiến dâng nếu em muốn. Thế giới không cái gì không thể, có những bạn gái hay trai khi mệt chỉ cần người yêu tiếp sức mấy cái là lại sức ngay, trẻ khỏe như trâu.
.
< Porter đang nhặt... bao cao su vừa dùng tối qua, họ có thể bán lại cho các đoàn đi sau dùng (ke ke...).

HỎI: Đọc blog của HHDS thấy các anh chị nói có nước mắm vắt, không biết có thật không?

@ Tin hay không là tùy bạn thôi, bởi vì như bạn thấy bây giờ các cơ sở kiểm định của Việt Nam có dám công bố kết quả kiểm định các mẫu thực phẩm đâu. Nếu có gửi mẫu nước mắm vắt Phanxipăng cho cơ quan kiểm định thì họ sẽ công bố đây là nước mắm …Trung Quốc. Bạn hãy đi và thưởng thức món đặc sản này, cùng lắm là bị ngồi toilet trong rừng trúc thôi, thơ mộng lắm. Hãy dũng cảm lên bạn.

HỎI: Tôi nghe nói là trên đường đến Fansipan có những đoạn đường bị phủ hoàn toàn băng giá?

@ Đúng vậy, rất nhiều đoạn đường, càng lên cao thì bị phủ lớp băng giá dày hơn. Đặc điểm của băng giá vùng Phanxipăng là rất dễ vỡ, nên nếu không cẩn thận bạn sẽ bị ngã và có thể dẫn đến bị thương nặng. Để tránh các đoạn đường nguy hiểm này, có mấy cách sau:

< Trạm dừng tối đầu tiên ở độ cao 2100m (Cát Cát-Phanxipăng): Dòng sông đã được porter đổ nước muối làm tan băng, nước dùng để sinh hoạt cho cả đoàn. Lúc này mới khoảng 16g30.

Bạn đu dây rừng, các porter căng dây rừng trên đầu các ngọn cây để bạn bám vào dây và đi trên ngọn cây. Cách nữa là porter làm các thuyền nhỏ từ các cây trúc, các bạn ngồi lên đó và trượt trên băng. Có thể porter sẽ đun nước muối rồi đổ lên băng cho tan ra, cách này thì quá tốn kém và mất thời gian.

HỎI: Tôi đã 50 tuổi rồi, thời trẻ như các cháu tôi đã hơn 5 lần đi Phanxipăng, nhưng cứ đi được 1/3 chặng đường là phải bỏ dở. Bác muốn biết kinh nghiệm của các cháu. Cám ơn các cháu. (chubetuoiteen@yahoo.com.vn)

< Đường Cát Cát đi Phanxipăng, dễ thôi mà. Đây là 2 em đã gần... 40 tuổi rồi đấy nhưng chưa sinh nở lần nào đâu.

@ Thật tiếc, bác không nói rõ nguyên nhân vì sao nên thật khó đoán. Theo kinh nghiệm của HHDS chúng cháu thì có thể bác đi …nhầm đường. Đường lên Phanxipăng rất dễ, có các biển chỉ dẫn đầy đủ, để cẩn thận hơn thì ta có thể thuê porter dẫn đường. Chúc bác thành công cho lần đi Phanxipăng sắp tới không phải quay về, bác hãy liên hệ với www.phonglansapa.com.

HỎI: Tôi muốn biết cáp treo lên Fansipan bao giờ thì khánh thành?

@ Chuyện này thì Đoàn HHDS không rõ lắm, xin lỗi bạn nhé. Nhưng theo các công nhân đang làm việc trên công trường thì khoảng năm 3143, kỷ niệm 3143 năm ngày xuất hiện đỉnh Phanxipăng, lúc đó tất cả sẽ có dịp ngồi cáp treo thưởng lãm. Nếu bạn sợ vất vả thì chờ đến năm đó cũng được vì 3143 là lịch của người H’Mông, tương đương sang lịch của người Kinh là năm 2043 thôi.

< Ở độ cao 3000m trên đường từ Fansipan về Trạm Tôn. Mọi người đang nhìn cáp treo xa xa. Trời nắng ấm thế mà vẫn đội mũ, áo và khăn len, găng tay.

< Gần lên đến đỉnh, còn cách 200m, 4 chị em mang …trứng lên đỉnh Fans. Hy vọng sau này sinh được quý tử, bang chủ…

HỎI: Tôi mới lấy chồng, hiện đang kế hoạch có em bé. Tôi có nghe kể rằng nếu ai sinh ra trên đỉnh Phanxipăng thì sẽ gặp nhiều thuận lợi trong cuộc sống sau này? (bevaytim@yahoo.com)

@ Chuyện này thì HHDS cũng chỉ nghe các già làng sống ở quanh Phansipăng nói lại thế này: Nếu người phụ nữ sắp đến ngày sinh nở mà một mình leo lên đỉnh Phansipăng và sinh con ở đó, đứa bé nếu là trai sau này xuống núi sẽ làm …Bí thư cho đến cuối đời. Nếu là gái sẽ là Coldgirl Fansipan. Các già làng cũng cho biết cho đến giờ chưa có người mẹ nào mạo hiểm làm vậy. Câu chuyện này thật khó biết thật giả. Bạn hãy là người đầu tiên đi.

< Ăn trưa ở đỉnh Fan, chỉ bánh mì mua ở ga Hàng Cỏ cách một tuần. Các bạn nhìn thấy bánh mì mốc nhưng vẫn phải ăn để đủ sức về trại.

HỎI: Em gái 17 tuổi, cao 170cm, nặng 45kg, 3 vòng là 88-58-98, theo anh chị thì sau đi Fans về em sẽ thế nào? (girl16moihong @yahoo.com)

@Câu hỏi rất …rất thú vị. Sau khi trao đổi giữa 10 thành viên HHDS với nhau, các anh chị chỉ dám tạm tính sơ sơ thế này:

+ 17, 170, 40, 88-48-88. Có thay đổi chút ít ở phần dưới vì bị đất đá nó phạt đi, vòng 1 của em giảm đi tuy nhiên việc này có thể làm cho nó săn chắc hơn.
+ 47, 150, 42, 62-62-62: Em gái sẽ già như 47 tuổi.
+ 27, 170, 54, 98-48-98: Thắt lưng buộc bụng, còn 2 đầu sẽ to ra nhanh chóng do 2 nguyên nhân: phía trên em phải hít thở nhiều và phía dưới thì ma sát nhiều với đá, đất, cây cỏ, trong khi lại không thể ăn gì được vì mệt và sướng vì lúc nào cũng ở trạng thái lên …đỉnh.

Em nhớ cân đong đo đếm số liệu và gửi lại anh chị nhé.

< "Lửa" Phan có thể làm tan chảy cả băng?

HỎI: Em có nghe các bậc tiền bối đã đi Phanxipăng về cho biết là muốn kiểm tra được mức độ tình cảm của đối tượng thì hãy mời người đó đi Phanxipăng, không biết có đúng không?

@ Cũng khó đấy. Theo như các cụ ngày xưa thì họ xác định tình yêu là trên giường chứ không phải ở Fansipan, em thấy đấy chỉ sau đêm động phòng họ mới sống với nhau và trọn đời bên nhau, trước đó họ có hẹn hò gì đâu. Vậy muốn đo mức độ tình yêu thì em hãy lên …giường thay cho lên Phanxipăng mệt lắm, từ mất sức dẫn đến mất tình yêu. Em hãy học các cụ ngày xưa. Oh, yesssssssssssssssss.

< Các anh chị porter rửa tay trước khi làm xoa bóp body. Để bôi trơn tạo cảm giác khoái, họ không dùng mỹ phẩm mà dùng xà phòng made in Fansipan.
Dụng cụ xoa bóp gồm: Nước xà phòng, chậu nước, khăn tay, đôi đũa làm bằng thân trúc. Bộ dụng cụ này cũng dùng để thông tắc …wc.

HỎI: Sẽ là đau nhất cái gì nếu đi Fans? (dammethoidoi @yahoo.com)

@ Thật khó trả lời chính xác câu hỏi của bạn, vì chỗ nào cũng đau cả. Nhưng khi đau thì bạn chỉ cần hái lá trúc nhai nát ra và đắp vào chỗ đau. Đêm xuống nếu còn đau thì porter sẽ giúp bạn, đơn giá là 100.000đồng/30 phút, họ sẽ làm bạn hết đau mọi chỗ, thậm chí bạn còn sướng điên lên.

< Một nhà nghỉ dọc đường trên đường về Phanxipăng-Trạm Tôn. Đây là nhà nghỉ của loài vượn người Phanxipăng đang dần tuyệt chủng.

HỎI: Chúng tôi chuẩn bị đi tuần trăng mật, hai chúng tôi quyết định chọn điểm đến là Fansipan, các bạn hãy cho chúng tôi lời khuyên? (khattinh@...)

@ Tuyệt vời, chưa có đôi nào chọn Fansipan cả, chúng tôi mới chỉ thấy các đôi yêu nhau, hay bạn tình rủ nhau đi Fansipan thôi, chúng tôi thấy họ rất vui vẻ trên suốt chặng đường dù rất gian nan, ví dụ như 10 người chúng tôi, 5 nam 5 nữ rất là vui thú, không biết mệt mỏi. Nếu đến giờ mà 2 bạn vẫn chưa …cạn tình thì rất cần đi Fansipan, và biết đâu mỗi bạn lại tìm được tình yêu mới. Nghe các cụ già ở bản Cát Cát nói là nếu nam nữ giao hợp trên đỉnh Fansipan thì sẽ không còn là Song Hỷ mà sẽ là Vạn Hỷ và còn mãi đến con cháu đời sau đấy và đặc biệt với hai bạn sẽ phải nhớ mãi đến Vạn kiếp sầu. Hai bạn hãy cố gắng và hãy chia sẻ với HHDS các hình ảnh đẹp nhé.

< Không được... tiết kiệm $ khi mua dây nhé.

HỎI: Người yêu em bị tai nạn nên chỉ còn một chân thôi, nhưng anh ấy rất muốn đi Phanxipăng. Vậy em phải làm thế nào? (onelegs@yahoo.com)

@ Anh chị còn đầy đủ các bộ phận mà phải quyết tâm lắm mới ra đi. Thật khâm phục ý chí và nghị lực của bạn trai em. Theo HHDS thì em hãy làm chân kia cho anh ấy đi, nhưng anh chị nghi ngờ lắm, trên đường anh ấy sẽ thương em vất vả, em thì cũng mệt và anh ta sẽ đòi em cho vào nhà nghỉ ở Sapa để làm …tình với em đấy. Em cần cảnh giác, với đàn ông mà còn 1 chân thì bao nhiêu sức mạnh của chân cụt sẽ dồn vào cái chân giữa đấy, nguy hiểm lắm nhưng nếu em thích thì cũng lại rất mê đấy, tương tự điều này cũng đúng với các chị em. Tùy em quyết định.

< Giường cho các đôi, ba, bốn… muốn lên …đỉnh, trên đường. Trạm Tôn-Phanxipăng có rất nhiều. Nhưng có khi bên ngoài lại... đỉnh hơn.

HỎI: Em có đọc ở đâu đó câu chuyện rằng, nếu hai người yêu nhau mà hôn nhau trên đỉnh Fansipan thì tình yêu mới vĩnh cửu và vĩnh hằng?

@ Em còn ngây thơ quá, làm gì có tình yêu vĩnh cửu trên thế giới âm dương, tình yêu vĩnh cửu chỉ có ở trên giường mà thôi trong những giờ phút đạt đỉnh, chỉ trên giường thì mới là tình yêu đích thực và vĩnh hằng, còn những chỗ khác chỉ dừng lại ở ham muốn, đam mê, chơi chơi thôi. Muốn có tình yêu vĩnh cửu thì em cần phải thường xuyên lên giường với người yêu để luyện yêu …vĩnh cửu. Không sinh cùng ngày cùng tháng, nhưng nguyện chết cùng tháng cùng ngày. Ôi tình yêu.

HỎI: Năm 20 tuổi thì tôi không có hứng thú lắm khi có anh người yêu rủ đi Fansipan, đến 30 tuổi thì có cảm xúc mãnh liệt nên tôi bỏ cả chồng để đi, sang đến 40 tuổi thì lại muốn đi nhiều hơn nữa, khi 50 tuổi thì lại hết cảm xúc, tôi sắp bước sang tuổi thứ 60 rồi, không biết các cháu HHDS có lời khuyên hay dự báo gì? (bayvaovutru@hotmail.com)

@ Không biết bác đi Fansipan lần thứ bao nhiêu rồi, nghe bác nói thì cứ như bác đang nói về sinh hoạt …tình dục chứ đâu phải leo Fansipan. Bác vui tính thật. Hy vọng bác vẫn mãi tuổi 40.

< Phanxipang giống cái ‘ấy’ dài 3143mmm.
Theo các XY thì 3143mm =…?
Theo các YX thì 3143mm =…?
Theo các XX thì 3143mm =…?
Theo các YY thì 3143mm =…?

HỎI: Em gái 33 tuổi vừa đi Phanxipang về. Lạ là bây giờ cứ mỗi khi làm chuyện ấy với chồng là em lại chỉ nghĩ tới Phanxipang mà thôi? (damderuou@...)

@ Chắc cái ấy của chồng em nó không …giống cái Phanxipang rồi. Em có thể bảo chồng đi phẫu thuật cho nó dài …3143 nhưng nhớ là chỉ khoảng 3143mmm thôi nhé. Còn về đường kính thì càng lớn càng …sướng. Chúc em hạnh phúc.

HỎI: Theo mọi người đã đi về thì ăn uống trên đường đi Phanxipăng rất ngon?

@ Tàm tạm thôi, ăn uống ở miền rừng núi rét run thì làm sao ngon miệng được. Các porter nấu ăn xong chỉ để khoảng 15 phút là đóng băng lại, kiến càng bám xung quanh, mỡ nhớp nháp lắm, sáng ra nhìn thức ăn thừa thì dòi, vắt bu kín, lổn nhổn. Nếu các bạn không có lòng dũng cảm và độ lì thì không dám ăn uống gì, ngửi là nôn ngay. Tuy nhiên các bạn phải cố gắng ăn đặc sản: Rượu vắt, mắm vắt, thuốc vắt tăng lực… Nói chung cứ cái gì có vắt là phải ăn bằng hết, về đến Sapa các bạn sẽ tiếc lắm. Ăn vắt phải ăn ở Fansipan mới hợp cảnh và thời tiết, vì loài vắt có khả năng mang lại cho người đi rừng khả năng phục hồi sinh lực nhanh và chống rét rất tốt.

Du lịch, GO! - Theo HHDS - FANSIPAN, internet

Lưu ý: Tìm cụm từ "Phanxipăng" trong Du lịch, GO! để có mọi thông tin bạn cần biết.

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

Lượt phượt đầu năm

Tranh thủ những ngày nghỉ cuối năm, các nhóm và diễn đàn lên kế hoạch “phượt” từ nhiều tháng trước. Nhóm đi xe máy, nhóm đi ô tô, nhóm đi tàu hỏa, tùy theo điều kiện.
Đích đến đối với họ chỉ là cái cớ, chủ yếu là được đi, được dịch chuyển, khám phá những con đường mới lạ. Và có lẽ quan trọng hơn cả, đó là cảm nhận của họ về tự do. Họ đi để làm tươi mới lại cảm xúc, nạp lại năng lượng, nạp khí trời khí đất, sau đó sẽ lại tiếp tục quay về với cuộc sống bộn bề...

Offroad (cùng đường) - được coi như là một thú chơi xa xỉ nhất của dân "phượt" - thú chơi của những người yêu tiếng động cơ 4 bánh, yêu cái cảm giác trải nghiệm sự khắc nghiệt của con đường sau vô lăng và yêu cả cái sự... phá xe cộ...

Chính vì vậy, điểm đến của dân offroad là những nơi... không có đường, mò mẫm trong đêm ở những con đường mà ban ngày đi còn khó...

Sau mỗi chuyến đi, những chiếc xe "độ" sẽ lại được họ chăm sóc, sửa chữa, "độ" tiếp cho tốt hơn để sẵn sàng cho chuyến... phá xe kế tiếp. Có một câu nói đã thành "châm ngôn" của dân offroad: "Đủn xe, một phần tất yếu của offroad".

Khác với dân offroad, dân "phượt Fan" (Fanxipan) không cần phải có tài chính dồi dào, cái họ cần chính là sức khỏe, lòng quyết tâm và những đôi giày "hầm hố"...

... Họ muốn một lần được đứng trên nóc nhà Đông Dương, sau khi trải qua nhiều giờ leo núi rã rời, cắm trại qua đêm, trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt.
Đứng trên độ cao 3.143m, cầm lá cờ Tổ quốc và hát vang bài Quốc ca, phần thưởng mà không phải ai cũng có được.

Chưa bao giờ các diễn đàn xuất hiện nhiều như hiện nay trên mạng internet. Ngoài các diễn đàn tổng hợp có số lượng thành viên khổng lồ, các diễn đàn khác hầu hết đều là chuyên biệt, liên quan đến những sở thích nào đó, ví dụ như diễn đàn của những người yêu thích điện ảnh, bóng đá, ca nhạc, du lịch, dã ngoại, nhiếp ảnh, ô tô xe máy, chim cây cá cảnh, câu cá, đồ chơi mô hình… thôi thì muôn hình vạn trạng.

Hầu như các bạn trẻ chỉ cần một lý do nào đó là đã có thể lập ra một website, một forum để tập hợp những người có một vài điểm chung, sở thích, vài nét tương đồng nào đó, gần giống như mô hình các câu lạc bộ. Do số lượng các diễn đàn trên mạng quá lớn, ở đây chúng ta sẽ nhắc đến những nhóm tiêu biểu. Đầu tiên là các nhóm sở thích du lịch, chụp ảnh (với sự phát triển ồ ạt của kỹ thuật số, hầu như ai cũng sở hữu máy ảnh số), và nhóm yêu thích chơi ô tô xe máy, họ đều có chung niềm đam mê dịch chuyển, bấy lâu được gọi với cái từ lóng là “phượt”. Có một số cách giải thích về từ này, bắt nguồn từ nhóm Tây Bắc group, đó là rút gọn từ lượt phượt, đọc chệch từ lớt phớt, lướt phướt… Thế rồi mặc nhiên từ “phượt” được dùng để chỉ việc du lịch bụi lang thang.

Kể từ những năm 1990 trở lại đây, cùng với sự phát triển của ngành du lịch, số lượng các hướng dẫn viên du lịch (tour guide) tăng vọt, họ đi rất nhiều, am hiểu tường tận các vùng đất xa xôi, họ cũng làm quen với thú “đi bụi” của “Tây ba lô” và dần dần sở thích dịch chuyển đây đó ngấm vào máu lúc nào không hay, ngay cả khi họ đã không còn làm nghề hướng dẫn du lịch nữa. Lúc này, họ phượt chỉ để thỏa nỗi nhớ phượt.

Nhiều du học sinh Việt Nam ở khắp các nước trên thế giới cũng tranh thủ những kỳ nghỉ để lang thang đây đó, ngoài đi để khám phá những kỳ quan thiên nhiên, họ luôn thu nhận những kiến thức về kiến trúc, lịch sử, văn hóa, ở những nơi đặt chân đến. Xem những tấm ảnh tuyệt đẹp mà họ chụp, đọc những dòng cảm nhận tinh tế của họ sau mỗi chuyến đi, thật sự kinh ngạc về hiểu biết và khối lượng kiến thức phong phú mà họ thu nạp được. Tất cả những điều đó đều được họ chia sẻ tự nguyện trên các diễn đàn hoặc blog, hoàn toàn không có chút vụ lợi, đó chỉ đơn thuần là niềm đam mê khám phá và dịch chuyển. Tiếc là phạm vi bài viết này không cho phép đi sâu vào chi tiết những chuyến “phượt toàn cầu”, mà trước hết chủ yếu để nói về thú vui lượt phượt của các bạn trẻ trong nước.

Hành trình ưa thích của các nhóm này là các cung đường Tây Bắc, Đông Bắc, Tây Nguyên, xuyên Việt, thậm chí nhóm chơi Vespa còn thực hiện một vòng hành trình Tây Bắc - Lào - Quảng Trị. Nhóm “Bộ lạc câu” ở Hà Nội thì mặc dù cuối tháng 12 xuất phát, nhưng họ đã lên kế hoạch dã ngoại câu cá trên sông Poco cách đây vài tháng, slogan của họ là “Tiếng gọi nơi hoang dã”. Diễn đàn otofun.com có số lượng thành viên rất lớn, liên tục tổ chức các nhóm phượt khắp nơi, theo từng loại xe và sở thích khác nhau, với tinh thần “vui là chính” - như chính cái tên diễn đàn của họ.

Một trong những điểm đến yêu thích của những tay phượt là A Pa Chải, điểm cực Tây đất nước, nơi có cột mốc số 0, ngã ba biên giới Việt Nam - Lào - Trung Quốc. Đây là một điểm đến khá hấp dẫn bởi mức độ khó khăn vất vả phải trải qua, những cung đường xấu, nguy hiểm, cái lạnh của vùng núi cao… Nhưng chính vì thế nó lại càng thách thức các tay lái. Cũng trên cung đường Tây Bắc, phải kể đến đỉnh Fansipan ở độ cao 3.143m - là nơi nhiều bạn trẻ chọn làm nơi “vượt qua thử thách”, họ muốn một lần được đứng trên nóc nhà Đông Dương, sau khi trải qua nhiều giờ leo núi rã rời, cắm trại qua đêm, trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt. Có lẽ cuộc sống đô thị nhàm chán đã thôi thúc họ tìm đến thú vui lang thang trên những cung đường vắng, khám phá phong cảnh và thiên nhiên bao la.

Nhóm những bạn trẻ yêu thích nhiếp ảnh cũng thường xuyên tổ chức những tour đường dài. Điểm chung giữa các nhóm này, dù là hội câu cá hay chơi xe, du lịch, nhiếp ảnh… là họ đều tìm cách đi xa khỏi thành phố, đặc biệt là nhân dịp kỳ nghỉ cuối năm hoặc đầu xuân. Thậm chí một số bạn trẻ còn đi xa hơn nữa, họ chọn cách đón giao thừa nơi đất khách xa lạ, cùng một vài người bạn, hoặc có khi đơn độc cùng "chiến mã", đơn giản chỉ để được… ở một mình.

Tuy nói vậy, nhưng rất nhiều đôi bạn trẻ nam nữ đã tìm thấy một nửa của mình, khi cùng nhau trải qua những cung đường xa xôi. Nếu như lúc xuất phát họ là những người xa lạ thì chính những giây phút trải nghiệm vất vả, những vui buồn trên đường, đã khiến họ hiểu nhau, gần nhau hơn. Đích đến đối với họ chỉ là cái cớ, chủ yếu là được đi, được dịch chuyển, khám phá những con đường mới lạ, điều quan trọng đối với họ chính là quãng hành trình mà họ trải qua. Và có lẽ quan trọng hơn cả, đó là cảm nhận của họ về tự do. Họ đi để làm tươi mới lại cảm xúc, nạp lại năng lượng, nạp khí trời khí đất, sau đó sẽ lại tiếp tục quay về với cuộc sống bộn bề, và bắt đầu một năm mới tràn đầy lạc quan hy vọng.

Giới trẻ Sài Gòn hào hứng phượt đầu năm mới

Lên Đà Lạt dự Festival hoa trong không khí se lạnh, về xứ dừa làm từ thiện, đến Long Hải hòa mình giữa trời biển…, Tết Dương lịch trùng với dịp nghỉ cuối tuần nên nhiều bạn trẻ tổ chức những chuyến "phượt" thú vị.
Chỉ còn thời gian ngắn nữa là kết thúc đời sinh viên, nhóm bạn của Thanh Thảo, Đại học Công nghiệp TP HCM tranh thủ lên tổ chức chuyến "phượt" Đà Lạt.

< Phong cảnh hữu tình, mộng mơ của phố cao nguyên Đà Lạt đã thu hút không ít bạn trẻ trong dịp năm mới.

Từ miền Trung vào TP HCM học, Thảo đã ấp ủ ước mơ được đến "thành phố ngàn hoa". Nơi đó, mọi người có dịp thả mình giữa bạt ngàn hoa xứ lạnh, chìm trong câu chuyện tình yêu huyền thoại của chàng Lang và nàng Bian, khám phá hang Cọp, thăm những địa danh nổi tiếng như đồi Mộng Mơ, hồ Than Thở, thác Cam Ly…

Với lịch trình cẩn thận từ trước, sáng 30/12/2011 cả nhóm lên đường, đến Madagui thì dừng lại câu cá, nghỉ ngơi tại nhà một người bạn trong nhóm. Hôm sau cả nhóm tiếp tục đường đến Đà Lạt, nhập với những "thổ địa" là nhóm bạn cũ đã và đang học trên đây để bắt đầu khám phá phố núi. Với chi phí phù hợp với sinh viên, lại được thong dong giữa những cung đường ngập sắc xanh trên suốt hành trình, chứng kiến bao điều mới lạ, nhóm của Thảo rất hào hứng.

< Bỏ lại phía sau cảnh tấp nập Sài thành, nhiều bạn trẻ tìm đến với những miền đất mới bằng chính cách đi "bụi bặm" của mình để thỏa mãn niềm đam mê du lịch, khám phá.

"Mình không ngờ có ngày được đón giao thừa giữa tiết trời se lạnh của phố cao nguyên, cùng dạo Festival hoa đẹp đến mê hồn, cùng hít hà hương cà phê Tây Nguyên nồng nàn với đông đảo bạn bè như thế này", một bạn trong nhóm phấn khởi chia sẻ.
Mê "phượt" từ ngày còn sinh viên, chàng kỹ sư trẻ Công Hải cùng bạn gái và hội của mình cũng tranh thủ làm một chuyến đi về Long Hải để nghỉ ngơi, thư giãn sau những ngày làm việc căng thẳng, mệt mỏi. Đây cũng là dịp để Hải nạp thêm năng lượng đón năm mới, tìm thêm cho bộ sưu tập nhiếp ảnh của mình những góc máy đẹp.

Hải và bạn gái quen nhau do một lần cùng bị lạc mấy giờ liền trong chuyến đi "phượt" đến vườn quốc gia Bù Gia Mập. "Mỗi chuyến đi là một cơ hội để trải nghiệm khả năng của chính mình, khám phá những điều mới lạ của thế giới xung quanh, không khí tự do này mình không thể tìm thấy được trong những tour du lịch được sắp đặt sẵn", Hải tâm sự.

< Vừa được tự do khám phá thiên nhiên, vừa kết hợp làm từ thiện là điều không ít bạn trẻ hiện nay hướng đến.

Là thành viên của một nhóm từ thiện, lên lịch tham gia chương trình Xuân yêu thương tại Bến Tre nhưng Tuấn Anh, chàng sinh viên vừa ra trường đã không chọn cách đi xe khách với cả đoàn mà cùng 5 bạn trong nhóm "phượt" xuống trước một ngày rồi đợi cả nhóm xuống sau.

Có sở thích lang thang và ưa mạo hiểm nhưng mấy năm trước do bận thi cử, học hành nên dịp năm mới Tuấn Anh chỉ quanh quẩn trong thành phố. Năm nay vừa được tham gia các hoạt động ý nghĩa, các bạn trẻ vừa được hòa mình giữa mây trời, sông nước miệt vườn, cùng tập chèo ghe, câu cá và thưởng thức các món ăn xứ Dừa. Tiếp xúc với những phong cảnh mới lạ, với những con người hồn hậu, dễ mến, mỗi nơi đi qua đều để lại trong lòng Tuấn Anh những kỷ niệm khó quên.

Cậu bạn thành thật: "Tuy không có ánh đèn điện tấp nập, đông vui như thành phố nhưng năm mới ở một vùng quê bình yên tự nhiên cho mình nhiều cảm xúc lạ. Đêm giao thừa, cả bọn chỉ đốt lửa ngồi quây quần, cùng chia nhau những trái bắp nướng, khoai nướng mà vẫn thấy hạnh phúc vô cùng".

Du lich,GO! - Theo offroad.vn, Tinmoi

Ra khơi đầu xuân

Trong thời khắc giao mùa rộn rã, nhiều ngư dân vẫn cần mẫn dong thuyền lướt sóng ra khơi với niềm tin một mùa cá mới bội thu.
Dáng Xuân đang len qua từng ngõ nhỏ ở các làng chài ven biển miền Trung. Theo tục lệ làng biển, trong ngày 30 Tết, tàu thuyền nhất loạt neo bến. Sang năm mới, vào mùng ba, ngư dân cúng khai cửa và lại tiếp tục hành trình “theo đàn cá lội”. Thế nhưng, vì sinh kế và một thói quen tâm linh, nhiều ngư dân vẫn chuẩn bị ra khơi khi giao thừa năm mới đã cận kề.

Cảng Cà Ná, vùng sơn thủy hữu tình của tỉnh Ninh Thuận gió cát, tàu thuyền vẫn yên đậu. Đây đó, vài nhà cuốn lưới, xếp đồ nghề nghỉ ngơi đón Xuân mới sau những tháng ngày lênh đênh cùng con nước bạc. Trong thời khắc giao mùa rộn rã, vẫn có nhiều ngư dân cần mẫn dong thuyền lướt sóng ra khơi với niềm tin một mùa cá mới bội thu.

< Những cánh tay vẫy chào. Chuyện ra khơi bao giờ cũng quyến luyến, càng quyến luyến hơn khi đo slaf những ngày Tết, lẽ ra gia đình phải được sum họp đầm ấm.

Anh Trần Văn Ân, chủ một chiếc tàu công suất 80 CV ở Cà Ná, nói với tôi như đinh đóng cột rằng Tết Nhâm Thìn này, anh sẽ tiếp tục đón Xuân trên biển. “Năm ngoái đi rồi, Tết này tôi cũng muốn ở nhà vui vầy với vợ con lắm chứ! Thế nhưng, mười mấy bạn biển của mình còn khó khăn nên tụi tôi quyết định làm mẻ cá đầu năm lấy hên” - anh Ân bộc bạch. Anh Nguyễn Văn Tí, bạn chài của Ân, hào hứng: “Hơn 10 năm đi biển, quen sóng, quen gió quá rồi, vậy mà ra khơi ngày Tết vẫn cứ thấy lòng mình nao nao”.

< Các tàu cá của ngư dân Sa Huỳnh xuất quân đánh bắt thủy sản đầu năm trong sáng mùng 3.

Nhiều ngư dân bảo ra khơi ngày Tết thường chỉ đánh bắt bằng vài ba phần ngày thường nhưng rất vui. Cũng bánh chưng, bánh tét, cũng rượu thịt, dưa hành... nhưng họ đón giao thừa nơi boong tàu giữa trùng khơi và không quên chúc nhau vẹn một năm mới no đủ. “Sáng mùng một mà gặp nhau trên biển thì còn gì bằng. Cập tàu vào, mời nhau ly rượu rồi tủa đi đánh bắt” - ông Phan Chí Thành, lão ngư kỳ cựu ở phường Bình Hưng, TP Phan Thiết - tỉnh Bình Thuận, háo hức.

Ang Đỗ Văn Phường, một thuyền trưởng ở TP Tuy Hòa - tỉnh Phú Yên, đã liên tiếp hai năm 2010-2011 đón Tết trên biển. Anh nửa đùa nửa thật rằng chi phí một chuyến “du Xuân giữa đại dương” bao giờ cũng cao hơn ngày thường. “Bình thường, chi phí mỗi chuyến biển khoảng 110 - 120 triệu đồng. Tháng chạp, thứ gì cũng tăng giá nên chuyến biển cũng phải tốn không dưới 150 triệu đồng. Bù lại, đi biển Tết về, cá mực gì cũng được giá nên lãi chắc” - anh Phường lý giải.

Theo ông Trần Ngọc Chánh, người sở hữu hai tàu cá ở TP Tuy Hòa, chủ tàu đi biển Tết thường sắm sửa đủ thứ để ngư dân có điều kiện vui Xuân. “Làm gì thì làm, đến giao thừa, tàu phải neo lại ở một đảo nào đó của Trường Sa để cúng Ông Nam Hải, sáng mùng một mới khởi sự đánh bắt” - ông Chánh cho biết. Nhiều ngư dân rất lãng mạn khi kể về chuyện ra khơi đầu năm mới.

< Những chú gà, hoa cũng theo thuyền ra khơi phục vụ cái tết biển.

“Đêm 30 Tết, màn đêm đen đặc, trời biển một màu sâu thẳm nhưng tràn ngập tiết Xuân. Trước thềm năm mới, ngư dân trên “chiếc tàu Xuân” rộn rã mở tiệc với đầy đủ phong vị quê nhà. Trong tiếng nhạc du dương Happy New Year từ Đài Tiếng nói Việt Nam, nỗi buồn Tết lênh đênh như thể không còn hiện hữu” - anh Phường mơ màng.

Những ngày giáp Tết này, tôi gặp lại người bạn vong niên Lê Văn Thao, một trong những chủ tàu đánh bắt xa bờ ở phường Đông Hải, TP Phan Rang - Tháp Chàm, tỉnh Ninh Thuận. Thao bảo Tết này anh lại tiếp tục làm mẻ cá đầu Xuân. “Nếu trời Xuân gió lặng, trúng luồng cá thì thả chừng 3-4 tay lưới là đủ “sở hụi”, được vậy coi như bù vào cái khoảng đón năm mới xa nhà rồi”, anh nói. Tâm sự của anh Thao cũng là mong ước của tất thảy ngư dân dong tàu ra khơi ngày Tết.

< Đội bả trạo ở xã Phổ Thạnh diễn xướng nghi thức nghinh cá Ông, tế vị thần Nam Hải cầu năm mới đánh bắt được mùa, bội thu tôm cá. 

Nghề ngư phủ, có người đến vì gánh nặng mưu sinh, người thì bằng duyên nghiệp cha truyền con nối, cũng có người vận vào do sự tình cờ... nhưng tất thảy đều đậm chất lãng mạn, nồng ấm tình người. Dẫu phải luôn đối mặt với hiểm nguy bởi bão tố trùng khơi hay chật vật trước từng cơn “bão giá” thị trường, không mấy ngư phủ nghĩ đến chuyện bỏ biển bao giờ, dẫu là ngày Tết.

Mỗi nghề mỗi nghiệp, đã là ngư phủ thì nề hà chi Tết hay ngày thường. Họ vẫn bám thuyền - giữ biển, mong “trời thương” cho khoang cá đầy, mở hàng một năm mới thuận lợi. Biển cả lắm khi dữ dằn vẫn không làm chùn bước ngư phủ, bởi lẽ ở mỗi chuyến “du Xuân biển”, trong họ lại rạng ngời một niềm tin.

Du lich,GO! - Theo Nguoilaodong, internet
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...