Hiển thị các bài đăng có nhãn Du lịch trong ngày. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Du lịch trong ngày. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012

Mỹ Sơn, Hội An - “phượt” bằng bus

Đến Đà Nẵng, không muốn gò vào khuôn của nhà “tua”, có trong tay hai cuốn sách, với tôi, rất hữu ích là “Điêu khắc Chăm và thần thoại Ấn Độ” của tác giả Huỳnh Thị Được (NXB Đà Nẵng, 2005), “Đi về phía an lạc” của nhà báo Nguyễn Trung Hiếu (Phương Nam Book, NXB Hội Nhà văn, 2011), gọi 0511... hỏi về tuyến bus số 1: Đà Nẵng - Hội An, tuyến số 6: Đà Nẵng - Mỹ Sơn, tôi “phượt” một chuyến rẻ và nhiều... tự chủ...

Qua đêm ở Mỹ Sơn

Tuyến bus số 6, cứ 30 phút, có một chuyến. Bến cuối ở Mỹ Sơn, nhà chờ xe cách cổng khu di tích chừng trăm mét. 70km Đà Nẵng - Mỹ Sơn, đi chừng tiếng rưỡi, bác tài phóng bus veo veo, nhấn còi hơi bị to, lượn xe hơi bị “lụa”…

Người Đà Nẵng vẻ như không là những người “mặn” chuyện, lên xe, ít chuyện với nhau, mà có nói, cũng rì rầm, không làm ồn tai hành khách.

Muốn qua đêm ở Mỹ Sơn, tất nhiên nên đi chuyến bus chiều. Và chỗ nghỉ, không có sự lựa chọn nào khác, ngoài “Làng Chăm” (Cham village) ngay gần cổng khu di tích. Làng, được xây nên, ngoài việc đón du khách đến trong ngày, cũng có dãy nhà gồm ba phòng dành cho khách muốn qua đêm ngắm hoàng hôn, bình minh ở Thánh địa, nhưng quá lâu rồi, chẳng ai “rỗi hơi” ở lại, khách du lịch vù xe đến, tham quan hai ba tiếng, quay ngay ra xe về lại Hội An, Đà Nẵng trong ngày, nên làng hoang vắng, thiếu mùi người.

Cái cách bày biện của làng cho thấy, chủ làng (nghe nói đang sống ở Sài Gòn), hình như là một người, tính khí cũng có phần lập dị, gu thẩm mỹ cũng không nhất quán: Tượng nhiều thể loại đặt vương khắp vườn, trên nóc căn nhà dựng chỗ cao nhất trong làng, sừng sững trồng một cái linga cao 5 - 7m cách điệu ghép từ những cọc sắt xám.

Làng đêm thanh vắng, khách tha hồ hưởng sự thinh lặng, mùi ngái ngát của bạch đàn, của cỏ cây, của đất sau bất ngờ trận mưa to lúc cuối chiều, ngắm những tàu lá chuối như “phản quang” bên những bụi cây lấm chấm hoa sau khung cửa nhỏ... Để sớm hôm sau, trở dậy thật sớm, tràn đầy phấn chấn, lững thững đi bộ vào Thánh địa ngắm lại những tòa tháp cổ điêu tàn…

Thánh địa Mỹ Sơn hồi chiều như u mặc hơn Thánh địa Mỹ Sơn hồi sáng? Những tòa tháp, những pho tượng, tấm bia… bây giờ khác nhiều những năm xưa. Hết thảy đều bị thời gian, thời tiết mài mòn. Điều này thấy rõ khi so sánh, đối chiếu giữa vật thực với những bức ảnh in hình vật ấy trong cuốn sách của Huỳnh Thị Được, và thêm cuốn “Mỹ Sơn - Di sản thế giới” - UBND huyện Duy Xuyên ấn hành 2001.

Ví dụ nhỏ, tại cụm tháp F1 - nhóm tháp bị bom đạn tàn phá nặng nhất, linga có tên Jatalinga, “được thể hiện bằng một nghệ thuật cách điệu cao: Đỉnh linga tạc đầu tóc của thần Shiva mà theo miêu tả của nhà khảo cổ học người Pháp Jean Boisselier là “rất hiện thực và với một sự tinh tế cao,...” (sách của Huỳnh Thị Được), thì nay, vân hoa búi tóc chỉ còn là những đường vân lờ mờ… “Mỹ Sơn đang thấp đi và nhỏ lại. Nhóm tháp F1 vẫn chờ… đổ sập” (sách của Nguyễn Trung Hiếu)…

Trong các cụm tháp, cụm G hiện đang được trùng tu với sự giúp đỡ của chuyên gia Italia. Điểm nổi của tháp này là những mặt nạ Kala - thần thời gian đồng nghĩa với thần chết, thần của sự điêu tàn, hủy hoại, trang trí xung quanh tháp với nhiều kiểu khác nhau, còn khá nguyên vẹn.
Tôi đến và rời Mỹ Sơn cũng với “búi” câu hỏi như khi đến nhiều nơi khác. Có những điều tìm được câu trả lời, và vẫn còn nhiều những điều chưa…

Từ Hội An thẳng ra Cửa Đại

Từ Mỹ Sơn ngược xe số 6, tới ngã ba Vĩnh Điện, xuống, rẽ về Hội An là 9km. Không có tuyến bus, chỉ có thể bắt xe ôm hay taxi.

Hội An hè nườm nượp khách. Nghe giọng, thấy người phía Bắc nhiều hơn người phía Nam. “Mùa này khách Tây ít, khách ta nhiều”, ông chủ quán hiệu cao lầu ở 16C Phan Chu Trinh nói. Không có “thổ địa” để vẽ chỗ nào ăn cao lầu ngon nhất Hội An, nhưng tôi có cảm tưởng, cao lầu dù ai nấu, thì ngon nhất lại là ở lớp rau xếp đáy tô - trộn rối từ ba loại rau tươi non: giá, rau đắng, húng Trà Quế nổi tiếng. Dùng xong bữa, ngó bên trong nhà, thấy ngay tủ đồ chén dĩa cổ toàn đồ men lam, được khóa niêm phong cẩn thận. Vợ chồng ông chủ quán cố ra vẻ khiêm tốn: “Đồ cổ, nhưng không cổ hung. Rất quý, của cha ông để lại”.

Hội An cho người ta vô vàn những lựa chọn để ngắm nhìn, để thăm thú để “sóp - ping”… Cứ bước đi, không định trước, lang thang dọc ngang những con phố, ngó nghiêng, sẽ bất đồ thấy những cái lặt vặt bật cười, ví dụ trước cổng một ngôi nhà cổ có tán lá xanh um, gắn một biển đề: “Ông X - Nha sĩ quốc gia”, hay bờ tường trên đường Nguyễn Duy Hiển, gần hội quán Triều Châu gắn chặt một tượng thạch cao bán thân đúng là nhạc sĩ người Đức… Beethoven; khó nhìn nhầm cho được bởi mái tóc bồng, cái nhìn đăm chiêu và cái khăn thít ở cổ rất đặc trưng Beethoven. Chẳng hiểu sao, trước mặt tượng đặt một bát nhang to ụ chân nhang…

Cửa Đại lộng gió biển. Đứng trên cầu Phước Trạch cả tiếng đồng hồ lúc sáng sớm xem trên vài ba thuyền mỏng rải rác trên sông, hai ba người đàn ông lưng nâu trần khoan thai rút lưới từ lòng sông, gỡ cá. Những người đàn bà xách giỏ khoan thai đi chợ. Đoạn từ cầu Phước Trạch chạy thẳng ra biển, là đoạn đẹp nhất của đường Cửa Đại dài gần 4 cây số, bởi hai bên vỉa hè, trồng xen kẽ một hoa sữa, một bằng lăng.

Giữa hè bằng lăng tím rịm. Hai cây hoa sữa và bằng lăng trước cửa nhà số 40 thì hơi lạ. Hoa muồng vàng leo bám vào bằng lăng tím. Còn hoa sữa bị trùm kín bởi cây hoa giấy hồng tươi.

Tò mò hỏi, bác chủ nhà cười, kể: “Cây nhà nước trồng, mình không dám bứng. Nhưng mùi hoa sữa nó “héc” (hắc) quá, chịu không thấu, bác nghĩ ra kế trồng ôm vào nó cây hoa giấy. Hoa giấy không leo ngang mà dông thẳng lên, quấn bọc lấy hoa sữa. Hoa sữa vẫn tươi nhưng chẳng ra hoa… Thế là hết “héc”.
Cửa Đại, nơi sông tiếp biển, nên hình như trong không khí cũng toát lên một vị gì đó lửng lơ khá lạ...

Đi qua mỗi một vùng đất, người ta thường giữ lại cho mình những vẻ đẹp của người và cảnh. Những nơi trên xứ mình tôi từng có dịp đi qua, vẻ đẹp của tình người, tôi xếp đầu tiên là người Côn Đảo, sau là người Hội An - Cửa Đại. Cầu giời, những nét đẹp của họ không mai một đi, dù vì bất cứ lý do gì…

Du lịch, GO! - Theo Lâm Tuyền, Laodong, internet

Chợ quê giữa lòng phố Cảng

Giữa lòng thành phố tấp nập cộ xe, nơi đô thị phồn hoa dân cư đông đúc, nơi nhịp sống đang hối hả, gấp gáp. Nơi cuộc sống của con người ngày một phát triển, những nhu cầu mua sắm được đáp ứng bởi rất nhiều các trung tâm mua sắm tên tuổi như: Siêu thị Big C, Metro, Intimex…

Nhưng ở nơi đó, chính ngay giữa lòng thành phố Cảng Hải Phòng hiện nay vẫn còn tồn tại một phiên chợ rất nổi tiếng. Đó chính là phiên chợ Hàng.
Trong nét văn hóa của người Việt chợ có một ý nghĩa rất quan trọng đối với đời sống xã hội mỗi người dân Việt. Hình ảnh những buổi chợ quê, các phiên chợ với các mẹt hàng bày la liệt, người qua kẻ lại tấp nập đã trở thành một thứ gì đó rất riêng, rất Việt Nam.

< Gian hàng cây cảnh.

Tuy nhiên trong thời đại hội nhập và kinh tế phát triển nhanh chóng như hiện nay, tại trung tâm các thành phố lớn, chợ thường chỉ còn ý nghĩa thương mại đáp ứng nhu cầu mua bán cho người dân. Nhưng đối với Hải Phòng thì nét truyền thống của chợ vẫn được lưu giữ cho tới tận hôm nay.

Chợ Hàng chính là một phiên chợ theo đúng nghĩa cả về thời gian, các mặt hàng bày bán và ý nghĩa bên trong của nó. Chợ Hàng là nét khác biệt để mọi người biết đến Hải Phòng không chỉ là đô thị loại I như các thành phố lớn khác trên cả nước, mà hiện nay vẫn còn giữ được những nét rất “ quê”, rất Việt.

Chợ Hàng là một phiên "chợ quê" chỉ họp vào ngày Chủ Nhật hàng tuần. Địa điểm họp chợ chính là một ngã tư cạnh đường bao Nguyễn Văn Linh - Lê Chân - Hải Phòng. Mặc cho ngoài đường xe cộ chạy rầm rập, tiếng động cơ inh ỏi nhưng khi đã bước chân vào trong chợ mọi người có thể "đủng đỉnh " xem đủ mọi mặt hàng. Khi đến với chợ Hàng mọi người sẽ đến với một nơi…

Đa dạng về các mặt hàng

< Chậu cây, bình hoa...

Với tốc độ phát triển đến chóng mặt của xã hội hiện nay, mọi người chỉ cần có tiền là có thể mua các mặt hàng như mình mong muốn. Đặc biệt là các vật dụng sinh hoạt hàng ngày, con vật hay cây cảnh. Tuy nhiên tại các chợ ở các thành phố lớn hiện nay hầu hết chỉ bán thực phẩm là chính, có nơi cũng bán cây cảnh nhưng trong trung tâm thành phố thường rất ít. Thế nhưng, khi đến với chợ Hàng là mọi người có thể đến với một nơi đa dạng về sinh vật cảnh. Từ các loài chim cảnh quý giá, các loại hoa Phong Lan, cây cảnh có thế hay những loài cá cảnh quý hiếm…

< Bán thú nuôi.

Không chỉ có vậy, tại chợ Hàng bên cạnh cây cảnh thì chậu cảnh cũng có đủ chủng loại với rất nhiều kích cỡ. Chậu trồng cây xương rồng, chậu cây hoa, cho đến những giỏ hoa Phong Lan. Đi kèm với các quán bán cá cảnh là các cửa hàng bể cá cảnh, quán thức ăn cho cá, đồ dọn bể, sục khí…. Ngoài ra ở chợ Hàng còn bán rất nhiều những dụng cụ nông nghiệp như cuốc, xẻng, búa, liềm… Nói chung khi tới thăm chợ Hàng là tới thăm một phiên chợ với đủ : cây , con và đồ vật. Chợ Hàng là một phiên chợ quê theo đúng nghĩa, bởi những mặt hàng cây cối, hoa, gia súc nuôi trong nhà, cá cảnh, thú cảnh: thỏ, chuột bạch…dụng cụ lao động đều có cả. Bên trong chợ cũng không thiếu hình ảnh của những quán cóc bán đồ ăn theo đúng kiểu: “ đi chợ thì hay ăn quà” của người xưa.

Là nơi giải trí lý tưởng

< Cả đồ lạc xoong.

Đến với chợ Hàng là đến với một nơi giải trí lý tưởng cho mọi người. Khi đến những trung tâm thương mại lớn hay chợ cóc, việc giải quyết nhu cầu mua sắm là việc cần đầu tiên và cũng là khái niệm quan trọng nhất mà mọi người thường nghĩ đến. Nhưng khi đến với chợ Hàng, tâm lí đi chơi phổ biến hơn. Mỗi tuần người dân Hải Phòng lại chen chân đi “chơi” chợ Hàng một lần. Tại đây mọi người có thể tham quan rất nhiều mặt hàng để giải tỏa căng thẳng sau những ngày làm việc vất vả trong tuần. Đó là nét văn hóa rất đặc trưng của người Việt thể hiện ở chợ Hàng.

< Những chú cá cảnh xinh xắn.

Ở chợ cũng hình thành từng khu: khu bán chim, cây cảnh, khu cá cảnh, khu gia súc, khu chậu hoa….nhưng tất cả đều xen kẽ vào nhau tạo nên không gian chợ rất thôn quê. Người đến chợ sẽ được hòa vào không khí nhộn nhịp như những ngày chợ phiên xưa kia mà hiện nay chỉ còn rất hiếm nơi có được. Cái không khí tươi vui tiếng cười nói của kẻ bán người mua, tiếng kêu của gia súc, gia cầm, màu sắc sặc sỡ của các loài hoa, cho tới vẻ đáng yêu bơi lội tung tăng của các chú cá cảnh… Tất cả đều có tại chợ Hàng Hải Phòng.

Không có tiền vẫn có thể đến

< Chọn chú cún con ở chợ Hàng.

Điều đặc biệt khi đến với chợ Hàng đó chính là : Không có tiền vẫn có thể đến. Bởi người ta có thể không cần tiền cũng có thể đi chợ cả buổi. Thậm chí chỉ cần 5000 đồng đến 10000 đồng để mua một ít hoa sao hay hoa mười giờ về trồng cho đẹp ngõ. Khách đến chợ Hàng có thể mang những đồ nhà mình thừa đi để trao đổi những vật dụng khác mà nhà mình cần, thiếu là một hình thức trao đổi thương mại giản đơn từ khi con người bắt đầu có ý thức tích lũy.

Thật kỳ lạ, hình thức trao đổi đó vẫn còn tồn tại ở chợ Hàng. Mọi người có thể trao đổi cho nhau những vật dụng, những con vật tại đây. Ví dụ nhà bạn có một con chó có thể không muốn nuôi nữa hay không còn thích có thể mang ra trao đổi với con chó của nhà khác hay đổi lấy cái cây nào đó về trồng. Nếu chưa ưng ý thì lại mang về chờ đến chủ nhật tuần sau lại mang ra trao đổi. Hình thức trao đổi này vẫn còn rất phổ biến, giữ nguyên vẹn nét quê cho phiên chợ này.

Nếu ai một lần tới thăm thành phố Hải Phòng vào dịp cuối tuần, hãy ghé thăm chợ Hàng một lần để được đắm chìm trong không khí của một phiên chợ quê.Một phiên chợ quê ngay giữa lòng thành phố…

Du lịch, GO! - Theo Yume, internet

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

Quê hương dưới cánh dù

Bất cứ thứ bảy, chủ nhật nào thời tiết tốt là chúng tôi cũng có thể vác dù lên đường. Gần thì Đồi Bù, Thạch Thất, Ba Vì hay các vùng lân cận Hà Nội.

Xa hơn thì có thể là Hoằng Trường, Thanh Hóa. Còn trong những dịp nghỉ lễ dài ngày, Vân Đồn (Quảng Ninh), Nha Trang, Đà Lạt, Vũng Tàu... đều có thể là địa điểm anh em dù lượn cả nước tụ hội giao lưu” - anh Phạm Quang Tuấn, một người chơi dù lượn ở Hà Nội, khẳng định.

< Để đảm bảo an toàn mỗi khi bay, một chiếc máy đo gió được sử dụng. Theo người chơi, tốc độ gió khoảng 3-4m/giây là đạt yêu cầu.

Tại ngọn núi Linh Trường, Hoằng Hóa (Thanh Hóa), Việt Hà (trái) và Trần Duy Nguyễn cùng nhau bay dù đôi. Ở trên không, hai người có thể thoải mái ngắm cảnh và trò chuyện cùng nhau.

< Người chơi phải vác dù trên lưng để leo lên các đỉnh núi.

Dù lượn không phải là một môn thể thao thật sự mới lạ ở Việt Nam. Nhiều người đã thấy và nhiều người đã viết về những con người thích cảm giác phiêu lưu, bềnh bồng như cánh chim trời trong không trung.

< Lấy đà cất cánh từ một ngọn núi Đồi Bù, huyện Chương Mỹ, ngoại thành Hà Nội.

< Một chuyến bay dù đôi.

< Hà Trang vừa mới biết đến dù lượn đã đam mê ngay trò chơi này.

< Một chuyến bay ở núi Viên Nam, Thạch Thất, Hà Nội.

< Trong một ngày nắng ở Linh Trường, huyện Hoằng Hóa (Thanh Hóa).

< Cất cánh ở bờ biển Vân Đồn (Quảng Ninh).

< Bay lượn trên những cánh đồng ở huyện Hoằng Hóa (Thanh Hóa).

Tuyệt vời không kém cái cảm giác “phiêu” giữa bầu trời đó là cái thú vác máy ảnh theo bên mình, và giữa khoảng không bao la ung dung ghi lại những hình ảnh đẹp tuyệt vời của quê hương, đất nước.
< .. Và bay qua những ngọn núi hùng vĩ của quê hương.

Du lịch, GO! - Theo TTO

Phiêu giữa tầng trời

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

Mồng 1 tết chơi làng an dưỡng Ba Thương (P cuối)

Sáng mồng 2, dậy sớm đẩy xe ra ngoài. Hồi tối mình định vứt đại ngoài hiên vì thấy khu vực an toàn nhưng các cụ gần đó cứ kêu đem xe vô phòng cho chắc - người cao tuổi bao giờ cũng rất cẩn thận mà, vậy là đem vô, cũng không vướng bận gì.

< Ngồi nhấm nháp ly cà phê sáng bên quán cà phê cóc đối diện làng. Trời còn lờ mờ, ảnh chụp xấu như ma!

Sớm rửa mặt đánh răng, bật nước nóng vẫn còn ấm. Xem ra dùng nhiệt mặt trời thật nhưng độ nóng của nườc vẫn giữ khá lâu, qua hết một đêm lạnh.
Lơn tơn ra cổng uống ly cà phê đầu ngày. Cái quán có nho nhỏ bên kia đường có nhúm khách địa phương ngồi rôm rả tán chuyện đầu năm. Nào chuyện chúc tết, chuyện lai rai ít chai của ngày mồng 1, chuyện rầy nâu đòi "cắn" lúa đông xuân của bà con cho đến chuyện cà phê đắng quá, hình như cô chủ quên cho đường...

< Mấy chú chim gì đó nhảy nhót trên cành cây, hót lanh lãnh.

Mùi hương đồng quê cùng cái lành lạnh vẫn thoang thoảng quanh đây, ánh bình minh bắt đầu ló dạng. Nửa kia vẫn bách bộ dọc con đường nhỏ, thưởng ngoạn mùi vị của đồng quê. Ở Sàigòn: tìm đỏ con mắt cũng khó có cảnh vật này ngoại trừ khu Phú Mỹ Hưng nhưng mùi vị của cánh đồng lúa trong hơi sương sớm thì pó tay, không có được.

< Mình đang dò sóng wifi: sóng tốt đến 3 vạch, không pass nhưng không connect được. Trưa hỏi anh giám đốc mới biết bị hư vài bữa nay, do cận tết nên cũng không gọi sửa được. Nếu ra ngoài văn phòng thì ổn và mạnh nhất.

< Dung dăng dung dẻ hưởng nhàn, lại nhớ mấy ngày cận tết vật lộn với công việc tới rớt sống lưng!

Trở vào trong vừa lúc nhà bếp dọn bữa sáng: mỗi người 2 trứng gà ốp la + 2 bánh mì. Ổ bánh mình tại đây ngộ lắm: don don dài dài với vỏ giòn tan, thơm.

< Hồ trung tâm. Nửa kia đòi bay xuống tắm, mình ok: nếu em hổng sợ lạnh thì cứ làm tới đi...
Hóa ra chỉ nói chơi thôi, sáng sớm rét pà kố!

< Một trong những đặc trưng của làng an dưỡng Ba Thương: những bộ "salon" đá độc đào.

< Chim hót líu lo giữa cảnh xanh mướt...

< Những lối quanh co đón ánh ban mai.

< Từ con thuyền neo bên hồ.

Định ăn sáng xong thì về nhưng các cụ gần đó cứ muốn giữ chân, vậy nên bọn mình đăng ký luôn buổi cơm trưa, ăn xong - nghỉ một tý rồi biến. Trả phòng trễ nhưng không bị tính thêm tiền đâu - trời cũng nhiều mây, giấc trưa về cũng không quá nóng.

< Thảm cò cây vẫn phủ đầy sương.

Có vẻ như từ hồi anh Kiệu mất đi thì sự phát triển tại đây đã chựng lại. Nhiều dự định, đầu tư được anh tính đến cho tương lai bị đình trệ. Làng an dưỡng thiếu một người xứng tầm như anh để làm đầu tàu vận hành guồng máy.

Nhưng nói gì thì nói: Ba thương vẫn còn nguyên đó nét trong lành, tĩnh lặng và đẹp lắm... vẫn xứng danh với chức năng một làng an dưỡng.
< Hội trường nhìn từ phía trước đây.

< Đây cũng là nơi tồ chức các khóa yoga, thiền...

< ... Những khóa học giúp làm thanh thản tâm hồn, giải tỏa cái stress của cuộc sống phố thị.

Cái lành lạnh vẫn len qua kẽ áo thấm vào da thịt. Mình khoái cái lạnh hơn nóng: trên các bước đường du phượt, dù trang bị đầy đủ rồi nhưng phon phon trên lưng ngựa sắt thì rét vẫn thích hơn so với trời nắng đồ lửa.

Chạy gần trăm cây số trong cái rét hanh hanh vẫn không thấy mệt, còn trong cái nắng cháy da thịt thì vài mươi cây số đã thấy phê rồi, lại muốn ghé vào đâu đó để nghỉ.
Mà chuyện rét nóng ở xứ mình cũng lung tung, không chỉ miệt cao nguyên. Nhớ chuyến Tuy Hòa sau tết năm rồi: đi biển ngay đầu hè nhưng lạnh phát khiếp, chả kém gì Đà Lạt cả.

< Cây cổ thụ gần cổng.

< Những cây đèn đặc biệt bên các lối đi.

< Bà và cháu cùng đu.

< Một nhóm bạn trẻ đang chụp ảnh.

< Từ giã.

< TL7 trong ngày mồng 2.

< Mương nước...

< Kênh dẫn nước...

< ... và chú trâu đang nhơi cỏ.

< ... trên vùng đất thép Củ Chi.

Tuần trăng mật cho đôi bạn? Ngày nghỉ cuối tuần nhưng không quá xa? Phượt một chuyến tại chốn lạ? Nếu thích, bạn hãy thử một lần xem sao?

Hết
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần cuối

Du lịch, GO!

Xem thêm: Làng an dưỡng Ba Thương
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...