Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014
Nổi Buồn Hoa Phượng
Sáng nay lúc đang đạp xe đi cắt cỏ (mình nuôi thỏ), ngẩng lên nhìn hàng phượng đỏ nở rực cả sân trường.(lâu rồi mới trở lại cắt cỏ ở gần sân trường) lòng chợt nghĩ về mùa nghỉ hè của các em nhỏ sắp đến. Ngày xưa mình chỉ học hết lớp 5 thôi, nên tuổi hoa niên không có nhiều kỷ niệm của mùa hè, chỉ nhớ lúc còn nhỏ thì hè đến là thích lắm, được về quê ngoại ở vùng quê thanh bình rồi mặc sức vui đùa chạy nhảy, thả diều bắt dế tắm sông.
Còn bây giờ, khi những chùm hoa phượng nở rực sân
trường, tiếng ve râm ran và cái nắng như thiêu như đốt làm tâm hồn những cô cậu học trò cuối cấp thấy bâng khuâng, lo lắng. Vì chính là lúc phải chia tay nhau mỗi kẻ một phương trời để thực sự bước vào đời, không cảm thấy bở ngỡ sao được khi vào đời mà trong bao năm qua chưa nghe thầy cô dạy kỹ năng sống bao giờ .
Phần những em nhỏ con nhà khá giả thì thích lắm, vì hè đến là được đi du lịch đây đó, được vui đùa thoả thích, được những quà tặng theo kết quả học tập vừa qua.
Nhưng, đó chỉ là niềm vui của những em học trò may mắn không phải vất vả bươn chải. Còn với những học trò con nhà nghèo, mùa hè của các em cũng nắng như đổ lửa, cũng tiếng ve sầu râm ran, chỉ có khác là thay vì đi thả diều, là thả đôi chân nhỏ trên ruộng đồng bắt cua mò ốc hay phụ làm những việc nhẹ như giúp thu hái nấm rơm, đạp chì (một công đoạn hoàn thành tấm lưới bắt cá), lượm lưới (luồn hai dây vào hai đầu của tấm lưới), gói nem. Mong kiếm được chút tiền phụ giúp gia đình hay chuẩn bị cho năm học sau.
Trong khi ngoài đường phố con nhà khá giả mặc sức rong chơi, thì các em phải kéo lê đôi dép cũ từ quán này sang quán khác để mời chào vé số, nhiều khi bụng đói, trời mưa bán không được vé, lòng buồn xo…
chỉ cần ngồi ở bất kỳ quán cà phê nào trong chừng mười phút sẽ thấy xuất hiện hàng chục người bán vé số nối nhau đi mời chào, trong đó, chiếm hết 50% là trẻ em, học trò nghèo kiếm tiền trong dịp nghỉ hè.
Gặp một cậu bé tên Hùng, đang lang thang bán vé số, cậu bé cho biết năm nay mười ba tuổi, nghỉ học đã hai năm nay, lúc cậu đang học lớp 6 thì nhà có người bệnh, không đủ tiền cho cậu học thêm, đến lớp học không theo kịp bạn bè vì các bạn được học thêm, được giáo viên ưu tiên nhiều thứ, còn cậu, mỗi khi cô kêu lên bảng trả bài thì y như là một cực hình, bị ép đủ điều, cuối cùng, buồn quá, cậu bỏ học đi phụ hồ. Nhưng phụ hồ được nửa tháng thì nghỉ vì không đủ sức để làm những việc nặng nhọc nên chủ không tiếp tục mướn, và cậu bé chuyển sang bán vé số. Hùng cho biết thêm rằng bán vé số bây giờ khổ lắm vì quá nhiều người bán, có khi đi mời chào cả ngày không được bao nhiêu vé. Nhưng cái may của những đứa bé bán vé số là cũng còn có những tấm lòng quãng đại thương người và nhiệt tình, có bữa trời mưa cả ngày, Hùng bán ế, gặp một người khách, ông này thương tình, mua luôn cho cả xấp vé số còn lại và cho một bữa cơm. Một bé gái khác, tên Thúy, 14 tuổi, vừa thi học kỳ II xong, chưa biết kết quả ra sao là đã nhờ người người lớn nhận giùm vé số về cho em đi bán, ngày nào bán chạy, kiếm được chừng 80 ngàn đồng, ngày nào ế thì đủ ăn. Còn số mà các em cho là “đủ ăn” cũng khá đơn giản và tội nghiệp, chỉ cần kiếm được 20 ngàn đồng là đủ ăn cả ngày, thậm chí, 5 ngàn đồng cũng đủ ăn. Khi nghe tôi hỏi bằng cách nào mà các em ăn ba bữa chỉ với chưa đầy mười ngàn đồng. Em cười nói rằng chỉ cần một gói xôi, kiếm một bóng cây, hay gầm cầu nào đó để ngồi là xong một bữa… Tối về, ngủ vùi một giấc, sáng mai lại lên đường.Đó là hoàn cảnh của những em bé đi bán vé số . Còn với những em bé không đi xa, cũng chưa đến tuổi lao động, không bán vé số thì mùa hè cũng chẳng kém phần buồn bã cho tuổi thơ kém may mắn của các em.Một bé gái tên Thủy, Thủy chưa nghỉ học hẳn như các bạn khác, năm nay Thủy bước vào lớp 7, Thủy nói sẽ cố gắng học cho đến lớp 9, và nếu việc gói nem thuận buồm xuôi gió, em sẽ tích lũy thật nhiều tiền để học cho hết cấp ba, đây là ước mơ của Thủy và cả gia đình. Ba mẹ Thủy cũng đi bán vé số, thấy Thủy đi làm như vậy, hai ông bà rất buồn nhưng can không được vì Thủy muốn kiếm thêm chút tiền phụ giúp ba mẹ trong những tháng hè rảnh rỗi. Thủy cũng muốn khi vào niên học, bớt được nhiều khoản tiền xin cha mẹ vì đã có tiền làm thuê trong thời gian nghỉ hè để xoay sở.Một bé trai khác tên Trung, có hoàn cảnh khá ư là éo le, mỗi ngày em đạp xe đạp từ Lai Vung qua Lấp Vò để hái nấm rơm thuê, với đoạn đường dài hơn 10 cây số , đi lúc 5h sáng, đến nơi, ăn vội một ổ bánh mì là lao vào thu hái nấm rơm(ở Lấp Vò hiện nay đang trồng nấm rơm nhiều), đến 4h chiều lại đạp xe về Lai Vung. Khi nghe tôi hỏi vì sao em không ở lại trại giữ nấm của chủ để khỏi đạp xe xa như vậy. Trung lắc đầu nói rằng em còn phải về chăm sóc mẹ bị bệnh, mẹ em bị tai biến não, nằm liệt giường suốt ba năm nay. Em phải chật vật kiếm tiền nuôi cả gia đình vì cha em không có, bây giờ chỉ có em là lao động chính. Em đã nghỉ học cách đây vài năm. Việc đi học đối với em buồn lắm, mỗi khi hè về, nghe tiếng ve râm ran, em lại thấy buồn và thèm được sống như bao bạn bè khác… Mùa hè năm nay nắng hạn khác thường so với mọi năm, cái nắng như thiêu như đốt. Những đứa bé nghèo lại lang thang khắp nẻo đường để chạy đua với mặt trời, một cuộc chạy đua cho mơ ước đầy nước mắt và mênh mang nỗi buồn!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét