Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012

Núi Cậu - Lòng Hồ Dầu Tiếng

Núi Cậu – Lòng Hồ Dầu Tiếng thuộc ấp Tha La, xã Định Thành, huyện Dầu Tiếng, tỉnh Bình Dương. Cách trung tâm thị trấn Dầu Tiếng 7km, Núi Cậu – Lòng Hồ Dầu Tiếng là di tích danh thắng đẹp hàng đầu của tỉnh Bình Dương, đã được công nhận di tích danh thắng cấp tỉnh, ngày 17/8/ 2007, một điểm đến hấp dẫn trong hành trình du ngoạn về nguồn, về với thiên nhiên.

< Hồ Dầu Tiếng và núi Cậu.

Quần thể Núi Cậu với tổng diện tích hơn 1600 ha, gồm 21 ngọn (7 ngọn lớn và 14 ngọn nhỏ), ngọn núi có dạng hình chữ U. Ngọn núi cao nhất là Núi Cửa Ông cao 295m, Núi Ông cao 285m, Núi Tha La cao 198m và núi thấp nhất cao 63m là Núi Chúa. Bốn ngọn núi này gắn liền với nhau tạo thành một dãy núi nhấp nhô kéo dài nằm chếch về hướng Bắc – Đông Bắc và Nam - Tây Nam.

Đặc biệt, dãy núi Cậu có hình dáng như 2 yên ngựa nên người dân địa phương còn gọi là Yên ngựa 1 (Núi Cửa Ông và Núi Ông), Yên ngựa 2 là (Núi Tha La). Vùng Núi Cậu có trữ lượng cao nên thảo mộc thiên nhiên trù phú và ở đây còn có các loại gỗ quý như: gõ, căm xe, giáng hương, bằng lăng và nhiều loại thảo mộc khác… nơi sinh sống của nhiều loài động vật như: Nai, mễn, heo rừng,….

< Suối Trúc.

Về hướng Nam – Tây Nam dưới chân núi, ta bắt gặp một thác nước đang ào ào tuông chảy chen qua các tản đá rồi đổ xuống một trũng nước hình tròn có độ sâu khoảng 3m, có đường kính độ mươi mét. Trũng nước lắng đọng làm chựng sức mạnh tuôn trào của dòng suối và không ngừng những âm thanh xao động rì rào… mang tên là Hồ Than Thở.

Trên đỉnh núi cũng có một ngôi miếu thờ “Cậu Bảy” và nhiều tảng đá tạo thành những hình tượng vô cùng hấp dẫn.

Dưới chân núi có ngôi chùa Thái Sơn do hoà thượng Thích Đạt Phẩm (thế danh: Đinh Văn Trên) (Thầy sáu) xây dựng vào năm 1988, tổng diện tích trên 5 hecta gồm các hạng mục như: cổng Tam Quan, ngôi Đại Tháp cao 36m có 9 tầng, tượng quan Thế âm cao 12m, chánh điện, điện ngọc cũng được xây đựng theo lối kiến trúc cổ lầu, bên trong chánh điện thầy trụ trì và chư tăng phật tử thường xuyên gõ mõ tụng kinh nên khu vực này tăng thêm phần linh thiêng tín ngưỡng của du khách thập phương…

Trong kháng chiến vùng núi hiền hòa nầy đã che chở cho hòa thượng Đạt Phẩm và các đồng chí hoạt động cánh mạng. Có lẽ đây là một phần trong nhiều nguyên nhân khác về mặt tâm linh, đã làm cho Hoà Thượng quyết tâm xây đựng chùa Thái Sơn trên mảnh đất năm xưa núi cậu.

< Hồ Dầu Tiếng trong mùa khô, xa xa là núi Cậu.

Lòng hồ là một công trình thủy lợi với diện tích rộng trên 27000 hecta và 1,5 tỷ m3 nước phục vụ nông nghiệp. Những nhà quản lý công trình, những kỹ sư và công nhân ngành thủy lợi đã đầu tư trí tuệ, sức lực và lòng quyết tâm đạt được mục tiêu hồ có khả năng tưới tiêu cho hơn hàng trăm ngàn hecta đất ruộng và hoa màu của một vùng rộng lớn từ Tây Ninh đến Bình Dương qua Long An về thành phố Hồ Chí Minh.

< Nhà cánh dơi Hồ Dầu Tiếng.

Núi Cậu – Lòng Hồ Dầu Tiếng là một danh thắng được kết hợp Sông - Nước – Núi – Đồi quả thật là phong cảnh đẹp, một địa thế tiền thủy, hậu sơn đã tạo nên nét hiền hòa, êm ả của dòng nước lòng hồ trong mát, bên cạnh một bức bình phong hùng vĩ của rừng núi thiên nhiên như một vị thần che chở bảo hộ sự bình an cho mọi người .

Đặc biệt, vùng rừng Núi này còn là rừng phòng hộ – Nước lòng hồ này còn là nước tưới tiêu xả lũ cho các vùng ven sông. Núi Cậu – Lòng Hồ Dầu Tiếng là một thắng cảnh – du lịch ngoạn mục là địa điểm nổi tiếng mà nhiều khách thập phương trong và ngoài nước đã đến đây với tấm lòng ngưỡng mộ và thích thú.

< Đường mới mở lên núi Cậu, có lẽ để phục vụ du lịch.

Trèo lên Núi ở độ cao khoảng 284.6m, ta thấy cảnh trời đất xung quanh hiện ra trước mắt, xa xa là thị trấn Dầu Tiếng sầm uất, đang hối hả nhộn nhịp. Đặc biệt, từ khi tách Dầu Tiếng được tái lập, huyện đã nhanh chóng ổn định đi vào chỉnh trang đô thị cho xứng đáng tầm vóc của một huyện có bề dày lịch sử chống kẻ thù mà Hồ Chủ Tịch đã khen tặng trong thư chúc tết năm 1966 của Người :
“… Mừng miền Nam rực rỡ chiến công
Nhiều Dầu Tiếng, Bàu Bàng, Plây Me, Đà Nẵng…”

Giai đoạn kháng chiến chống Pháp. Núi Cậu đã trở thành căn cứ hoạt động cách mạng. Nơi đây được gọi là Định Thành căn cứ để phân biệt Định Thành tạm chiếm lúc bấy giờ.
Tháng 5 năm 1951, thực hiện chủ trương của Quân khu ủy, Phân liên khu Miền Đông, vùng cao su gồm 22 làng nhập vào huyện Dương Minh Châu tỉnh Tây Ninh. Huyện Ủy Dương Minh Châu chỉ định cấp ủy, chi bộ thị trấn Dầu Tiếng gồm 5 đồng chí, đồng chí Trần Văn Lắc phụ trách khu vực ấp 4 Bàu Sình lên đóng quân trên Núi Cậu.

Đến năm 1961, lúc bấy giờ du kích hoạt động gần như không có vũ khí gì trong tay chỉ có Làng 22 đầu tiên có 1 tiểu đội là có dao, mã tấu làm các công việc an ninh trật tự và cũng là làng đầu tiên được nhận 3 cây mút mát.

Núi Cậu:

Từ đó, đội võ trang được gọi là đội du kích, Ban cán sự, thành lập 8 đội công tác địa điểm hoạt động tại Núi Cậu, mật danh là các “C” (về sau đổi thành các B): B21, B26, B28. B đầu tiên có 1 súng là B26 đồng chí Sáu Bi mang về.

< Chùa Thái Sơn dưới chân núi Cậu do hòa thương Thích Đạt Phẩm xây dựng 1988.

Đến năm 1967, cuộc hành quân Junction City của Mỹ kết thúc, Núi Cậu biến thành thế mạnh của chúng, chúng đã chiếm và đặt thành một chốt giao cho tiểu đoàn thuộc Lữ đoàn 173 đóng giữ từ mùa xuân qua tới đầu mùa hè.

Qua trận Mậu Thân 1968, bằng mọi cách nối lại liên lạc tạo dựng lại cơ sở căn cứ. Huyện ủy, huyện đội, công an hình thành một cụm căn cứ nhưng hoạt động phân tán để tránh thiệt hại cả cụm. Căn cứ ít nhất phải ba vòng trái chuyển đi dời lại từ Núi Cậu đến khu vực đầu lô 69. Rồi lại trở về Núi Cậu. Núi Cậu là địa hình, địa thế rất thuận lợi nên Cách mạng quyết tâm trấn giữ làm căn cứ tiếp sức cho phát triển phong trào, nhằm góp phần vào chiến thắng chung.          

< Nhìn từ núi Cậu - mờ xa xa là núi Bà Đen.

Bảo tồn danh thắng núi và lòng hồ là bảo tồn và phát huy giá trị lịch sử, gìn giữ một cảnh quan thiên nhiên, môi trường sinh thái lý tưởng. Hiện nay, Núi Cậu là khu rừng phòng hộ nên chi cục kiểm lâm – Hạt kiểm Lâm Dầu Tiếng đang bảo vệ rất nghiêm ngặt. Khu vực chùa Thái Sơn có trụ trì Đạt Phẩm, cùng một số phật tử sớm tối kinh mõ cầu an cho mọi người. Riêng phong cảnh của Lòng Hồ cũng được Phòng quản lý nước của Công ty khai thác thủy lợi quản lý theo dõi nước lên, nước xuống mà có biện pháp khắc phục nhằm ổn định cho sự hiệu quả và an toàn của Hồ nước.

Du lịch, GO! - Theo TTTĐT Bình Dương, internet

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

Núi Đất: Một di tích đẹp ở Long An

Sở dĩ có tên gọi như vậy vì nó không phải là núi tự nhiên, mà do chính bàn tay của con người đắp nên.

< Hồ Núi Đất.

Từ thị xã Tân An (Long An) đi theo tỉnh lộ 49 khoảng 65 km đến thị trấn Mộc Hóa, gặp ngã tư Biên Phòng, rẽ trái chừng 500m là gặp Núi Đất. Chưa tới nơi mà gió núi đã phả vào mặt mát lạnh.

Vào những năm 1957 đến 1960, cùng với việc chấn chỉnh địa lý hành chính và xây dựng tỉnh lỵ Kiến Tường ở Mộc Hóa, chính quyền Ngô Đình Diệm đã bắt tù chính trị đào đất xung quanh khu vực này đắp thành những ngọn giả sơn (núi giả).
Để đến được Núi Đất, từ thị xã Tân An (Long An) có ngã ba Bưu Điện, rẽ phải theo Tỉnh lộ 49 khoảng 65 km đến thị trấn Mộc Hóa, gặp ngã tư Biên Phòng, quẹo trái chừng 500 m là tới nơi.

< Đường lên chùa Núi Đất trong ngày lễ Vu Lan.

Nếu chưa một lần đến miền biên ải Mộc Hóa, ít ai có thể hình dung nơi vùng đất còn nghèo khó này lại có một khu du lịch khá đẹp như vậy (rất tiếc là ngành du lịch chưa đầu tư đúng mức).

Càng thú vị hơn sau một chặng đường dài du khách đã thấm mệt, khi đến đây được tận hưởng bầu không khí trong lành, mát dịu. Leo lên đỉnh núi gió phả vào mặt, cảm giác miên man khó tả.

Từ xa nhìn đến, Núi Đất như hòn non bộ khổng lồ nổi lên giữa một hồ nước trong xanh, êm đềm, khá đẹp và thơ mộng. Nối liền Núi Đất với bờ là chiếc cầu bằng xi măng cách điệu uốn cong, mềm mại.

Khu Núi Đất chia làm ba tiểu đảo: Tiểu đảo 1 có núi lớn cao khoảng 10 m, núi nhỏ cao 5 m với nhiều tảng đá ong rêu phong theo thời gian, xen lẫn trong những cây cổ thụ tỏa bóng mát rượi, có đường lên xuống bằng các bậc đá. Xung quanh núi là những lối đi bằng đất được kè đá men theo mép nước đảm bảo độ an toàn cho khách du ngoạn.

Tiểu đảo 2 là một ngọn núi nhỏ cũng được đắp bằng đất nối liền với tiểu đảo 1 bằng cây cầu dài nhỏ. Tiểu đảo 3 nằm phía bên trái hồ sen, được tạo dáng như hòn non bộ bằng đá trồng hai cây bồ đề phủ lên...

Trong lòng hồ còn có hai nhà thủy tạ để du khách ngồi hóng mát, trò chuyện... Trên bờ là hệ thống nhà làm việc, nhà tiếp khách, nhà hàng ăn uống, khu trồng hoa kiểng, nuôi chim thú...

Du lịch, GO! - Báo Bình Dương, ảnh sưu tầm

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2011

Thả hồn trên hồ Thác Bà

Với những người ưa khám phá, chắc hẳn khó bỏ qua địa danh Thác Bà. Bến cảng Hương Lý, cách trung tâm thành phố Yên Bái 8km là nơi đưa du khách khám phá mặt hồ mênh mông bằng những con thuyền gỗ chạy bằng máy diezel.

Lênh đênh trên hồ, vượt qua những quả núi mâm xôi nhấp nhô trên mặt nước, bạn đã đến với bản người Dao ở Ngòi Tu. Người dân vùng lòng hồ thân thiện, chất phác. Khi màn đêm buông xuống, bạn có thể đề nghị chủ nhà mua giúp vài con gà chạy núi để ngồi bên bếp lửa, nhâm nhi một vài chén rượu nồng và nghe những sự tích hồ Thác Bà từ  chính những người bản địa.

Thiên nhiên thật hào phóng đã ban tặng hồ Thác Bà bầu không khí mát lành. Sau một đêm hòa mình với nhịp sống của người dân bản địa, sáng hôm sau, bước chân khám phá sẽ như được tiếp thêm sinh lực của núi rừng.

Chiếc thuyền gỗ, rẽ nước hồ trong vắt đưa du khách về với hệ thống hang động đầy lý thú. Động Thủy Tiên, động Xuân Long, hang Bạch Xà, Thác Bà, Thác Ông... là những nơi có nét riêng không giống ở bất cứ nơi nào bởi sự cấu tạo của thạch nhũ.

Đứng trên đỉnh Cao Biền đón ánh ban mai hay đợi hoàng hôn buông trên hồ Thác Bà thì không có gì thú vị hơn. Du khách được thỏa sức phóng tầm mắt mà nhìn ngắm, mà cảm nhận vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên, nét lung linh huyền ảo sắc nước gương trời của một vùng đất là nơi giao thoa giữa miền Tây Bắc và Trung du Bắc bộ.

Để tìm lại dấu ấn xưa của chợ Ngọc, chợ Ngà nổi tiếng Thác Bà một thời bán, buôn sầm uất...

Ngược dòng sông Chảy không bao xa du khách sẽ được thăm thú vùng đất đá quý Lục Yên với những danh thắng nổi tiếng như hang động và chiêm ngưỡng sự kỳ ảo của những tác phẩm tranh đá quý tự nhiên dưới bàn tay tài hoa của người thợ và tìm lại dấu ấn xưa của chợ Ngọc, chợ Ngà nổi tiếng Thác Bà một thời bán, buôn sầm uất.

Đến chợ đá quý du khách sẽ được hòa mình vào chợ phiên bạc tỷ với cảnh buôn bán đá quý lạ mắt. Đá quý được bày trên bao tải, nền đất chẳng khác những mặt hàng nông sản khác của núi rừng.

Thôn Ngòi Tu, xã Vũ Linh, huyện Yên Bình, nơi quần tụ của 5 dân tộc, chủ yếu là đồng bào Dao quần trắng. Tại đây, du khách được hòa mình cùng nhịp sống thường nhật và những sinh hoạt văn hóa của người dân địa phương.


Thuỷ tiên động thiên niên cổ tích,
Hồ Thác bà vạn đại truyền lưu.

Đến với các làng mạc vùng hồ Thác Bà để thưởng thức hương vị tinh tế của những món ăn dân dã của đồng bào các dân tộc như cơm lam, nộm hoa chuối rừng, món thịt gà nấu măng chua hay gỏi cá, nộm tôm.
Du khách cũng có thể ghé chân vào những quán ăn nổi sát hồ để thưởng thức những món ăn đặc sản hồ Thác Bà như ba ba, cá lăng, cá quả hay những món ăn chế biến từ cá trạch, cá bò...

Du ngoạn hồ Thác Bà (Yên Bái)

Du lịch, GO! - Theo ANTĐ, internet

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

Vẻ đẹp của hồ Quang Minh (Hà Giang)

Nằm sát thị trấn Việt Quang, Hồ Quang Minh thuộc xã Quang Minh (Bắc Quang) có vẻ đẹp thiên nhiên trong trẻo, với tiềm năng du lịch rất lớn.

< Hồ Quang Minh hiện lên như một bức tranh thủy mặc...

Hồ có diện tích mặt nước gần 40ha và kẹp giữa những dãy núi đồi xanh mướt, được coi như là một chiếc điều hòa thiên nhiên khổng lồ trong vùng. Trên mặt hồ sáng như gương soi rộng cả một vùng, những chiếc thuyền du lịch thỏa sức đạp lướt giữa bồng bềnh non nước. Cảnh sắc vùng hồ chuyển đổi theo từng thời điểm trong ngày với sắc thái được nhận diện như một bức tranh thủy mặc.

< Các sơn nữ trong vùng.

< Nhà hàng nổi trên hồ...

Đặc biệt là buổi sáng sớm và khi hoàng hôn, khung cảnh hồ hiện lên bảng lảng trong làn sương khói mờ ảo; những tán cọ thấp thoáng cùng tiếng trèo thuyền nan của những người đánh cá như du lên nên một bản nhạc giữa sơn thủy hữu tình.

< Thuyền bơi giải trí.

Ven hồ, những chiếc nhà sàn lấp ló dưới tán rừng xanh, tạo cho ta một cảm giác vô cùng thanh bình.

< Cuộc sống mưu sinh của người dân ven hồ...

Với vẻ đẹp hấp dẫn, những năm qua, hồ Quang Minh thu hút rất nhiều du khách đến thăm quan, thưởng ngoạn. Về với hồ Quang Minh sau những ngày lao động vất vả, bạn như trút được những lo toan của công việc để hòa mình vào không gian yên ả.

Với vẻ đẹp và tiềm năng lớn, hồ Quang Minh đã và đang được tỉnh, huyện Bắc Quang quy hoạch, đầu tư và xây dựng một chiến lược phát triển du lịch lâu dài.

Du lịch, GO! - Theo báo Hà Giang

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

Lênh đênh trên những dòng sông Đông Bắc

Với người làm du lịch, mỗi khi nhắc tới vùng Đông Bắc nước ta, ai cũng nghĩ ngay các danh thắng hồ Ba Bể (Bắc Kạn) và cao nguyên Đồng Văn (Hà Giang) nhưng khó thực hiện liên tuyến qua hai điểm này do mất nhiều thời gian di chuyển bằng đường bộ.

^ Dòng Nho Quế uốn lượn quanh các vách núi dựng đứng của đèo Mã Pí Lèng.

Đầu năm 2008 khi cửa đập thủy điện Na Hang (Tuyên Quang) đóng lại, mực nước khu vực lòng hồ dâng lên giúp thông suốt tuyến đường nối huyện Bắc Mê (Hà Giang) với Na Hang theo sông Gâm và nối với hồ Ba Bể qua sông Năng. Hà Giang - Tuyên Quang - Bắc Kạn đang được kéo lại gần.

< Một ngôi chùa trầm mặc giữa lòng sông.

Bỏ lại sau lưng Cao nguyên đá Đồng Văn – Hà Giang với điểm cực bắc Lũng Cú, phiên chợ Đồng Văn  đậm đà bản sắc dân tộc vùng cao như trăm năm về trước, đèo Mã Pí Lèng được ví hiểm trở bậc nhất vùng núi biên viễn phía Bắc   chúng tôi lên thuyền cao tốc,  xuôi dòng sông Gâm hướng tới Nhà máy thủy điện Tuyên Quang trong một buổi sáng đầy sương mùa và giá lạnh.. Sông Gâm với chiều dài non 300km là phụ lưu của sông Lô, xuất phát từ tỉnh Vân Nam (Trung Quốc) chảy đến Cao Bằng rồi nới rộng ra sau khi nhận thêm nước từ sông Nho Quế ở Lũng Cú (Hà Giang). Nó tiếp tục chảy  quanh co như dải lụa qua Bắc Mê và hợp lưu với sông Năng đổ vào lòng hồ.

Dòng sông, thác ghềnh, hang động

< Đảo đá trên sông Gâm, phong cảnh kỳ thú không kém vịnh Hạ Long.

Thuyền rời bến chừng mươi phút, trước mặt chúng tôi dòng sông bỗng mở rộng mênh mông giữa đôi bờ là những dãy núi đá vôi gối lên nhau trùng điệp. Thuyền lúc lướt qua đại ngàn xanh thẳm, lúc phải tránh đám cây khô rậm rạp trên mặt nước, dấu vết cho biết một thời nơi đây từng là rừng.

< Sông Năng xâm thực lòng núi đá vôi Lũng Nham suốt hàng triệu năm, tạo ra động Puôn có chiều dài 300m, trần động có chỗ cao đến 50m với nhiều chòm nhũ đá ngoạn mục.

Người ta kể: khắp sông ngòi phía Bắc nối tiếng năm loại cá quý hiếm được ví   là “ngũ quý hà thủy” gồm Anh Vũ, cá Chiên, Dầm  xanh, cá Lăng, cá Bông thì hầu hết đều   có mặt, sinh sản ở  sông Gâm. Song ngày nay vì môi trường thay đổi và bị  ngư dân khai thác ráo riết, thậm chí bằng mìn, hay xiết điện ngay còn trứng nước nên chúng đang có nguy cơ tuyệt chủng. Riêng  loại cá Anh Vũ, tương truyền xưa kia chỉ dành tiến Vua tuy vẫn  tồn tại nhờ  sống trong hang sâu, hốc đá dưới đáy sông nhưng số lượng chẵng còn là bao.

Sau khoảng hai giờ, thuyền cập bến Na Hang đối mặt dãy núi Pác Tạ cao nhất trong quần thể 99 ngọn núi bao quanh lòng hồ, hình dáng tựa con voi phục bên cửa sông. Cách đó không xa là khu vực đập tràn và Nhà máy thủy điện Tuyên Quang lớn thứ nhì miền Bắc sau thủy điện Hòa Bình.

Băng ngang núi Pác Tạ, sang phía tả ngạn sông Gâm, thuyền bắt đầu ngược dòng sông Năng giữa những vách đá cao ngất. Sông càng lúc càng quanh co theo các vạt rừng hoặc lượn vòng các đảo đá vôi. Dưới tán cổ thụ nghiêng mình sát mặt sông là vài con thuyền bé tẻo teo gác chèo, thả câu, gợi nhớ những vần thơ trong bài Thu điếu của Nguyễn Khuyến.

< Sông Gâm trong một buổi sáng đầy sương mù.

Bỗng nhiên xuất hiện trước mặt nhiều thân cây khô nữa chìm nữa nổi khắp mặt sông, đồng thời là lúc thuyền tấp vào bến đò Tà Kèn thuộc Vườn Quốc gia Ba Bể. Kế tiếp là là vượt dốc  thăm bản làng của người Tày, Nùng, Dao và thác Đầu Đẳng. Theo cô Lộc Thị Thu Huyền - Hướng dẫn viên Vườn Quốc Gia, thác Đầu Đẳng cao 53m, dài gần 2km, đổ nước sông Năng xuống hẻm núi theo dạng thắt cổ chai.

< Thăm thác Đầu Đẳng.

Thác được kiến tạo cách đây 11.000 năm sau một trận động đất lớn, khiến vô số đá tảng từ vách núi rơi xuống làm sập trần các hang động suốt chiều dài hàng chục kilômet, lộ ra dòng sông ngầm. Một mặt đá lấp đầy đáy sông tạo nên con đập chắn nước tự nhiên, hình thành hồ Ba Bể.

Nhưng đoạn sông đó chưa phải là nơi đẹp nhất.

Sau khi tách khỏi thượng nguồn sông Gâm ở Pắc Miếu (Bảo Lâm, Cao Bằng), sông Năng chảy về hướng Nam qua Chợ Rã (Bắc Kạn) rồi xâm thực lòng núi đá vôi Lũng Nham suốt hàng triệu năm, tạo ra động Puông huyền ảo lung linh có chiều dài 300m, trần động có chỗ cao đến 50m với nhiều chòm nhũ đá ngoạn mục và là hang của đàn dơi hàng chục ngàn con.

Bức tranh cảnh đẹp Hồ Ba Bể

< Lênh đênh giữa Ba Bể.

Chúng tôi thăm Ba Bể khi mặt trời nghiêng hẳn về phía Tây, bóng núi đã lan dần lên bản làng bên sông, dưới gềnh đá dĩa ven hồ từng đàn thủy cầm đang lao xao ngụp lặn tìm mồi,  chợt nghe động , tức khắc chúng bay loáng thoáng trên mặt nước vài ba mét rồi tiếp tục xà xuống hồn nhiên bơi lội  như trêu chọc  những vị khách phương xa mãi dõi mắt nhìn theo.

< Hoàng hôn trên hồ Ba Bể.

Giữa trời nước bao la, trên mặt hồ đã được công nhận là Vườn Di sản ASEAN vào năm 2004, ai nấy như nín thở để chiêm ngưỡng một bức tranh thủy mặc khổng lồ, xa xa là những núi đá vôi lô nhô, ẩn hiện sau làn sương trắng, những cánh rừng nguyên sinh ngút ngàn, gần hơn là những hàng cây mọc trong đá nghiêng xuống mặt hồ, thoang thoảng hương thảo mộc.

Bất giác, từ trong màn sương xuất hiện con thuyền độc mộc với cô gái Tày trong bộ trang phục màu chàm đang khua nhẹ mái chèo đưa khách ngược xuôi trên lòng hồ. Hình ảnh ấy càng làm thăng hoa cảnh sắc Ba Bể.

< Những gốc cây còn sót lại của khu rừng nguyên sinh bị dòng sông vùi lấp

Quá trình vận động kiến tạo, thiên nhiên khá hào phóng khi ban tặng cho Vườn Quốc gia Ba Bể nhiều danh thắng kết hợp giữa vẻ đẹp nên thơ, hữu tình sông hồ với sự ngoạn mục, hùng vỹ của rừng nguyên sinh trên những dãy núi đá vôi cáctơ cổ, ( một dạng  đá vôi bị xâm thực thành hang động ) … đặc biệt là hệ thống 20 sơn động, trong đó có động Hua Mạ (tiếng Tày là “đầu ngựa”) đẹp nhất, huyền ảo nhất, cách hồ Ba Bể 6km, mới được các nhà thám hiểm địa chất phát hiện cách đây không lâu.

< Du khách vào hồ Ba Bể.

Trong khi phần lớn hang động thường nằm dưới chân núi, Hua Mạ lại ở lưng chừng núi - cao 350m so với mặt biển - nên còn được người bản địa gọi là động Treo. Hua Mạ gắn liền với một truyền thuyết của người Tày: xưa kia dân địa phương hay thả đầu và đuôi ngựa xuống sông để làm lễ vật hiến tế thần linh.

So với đường bộ đi cùng qua các điểm, tuyến đường thủy sông Gâm - sông Năng sẽ rút ngắn hành trình ít nhất 250km và nhờ nó mà giao thông, sự hợp tác phát triển du lịch giữa bốn tỉnh Hà Giang - Bắc Kạn - Cao Bằng - Tuyên Quang sẽ thuận tiện hơn, chưa kể du khách sẽ được thưởng ngoạn cảnh quan thật quyến rũ, kỳ thú.

Du lịch, GO! Theo TTCT

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2011

Khoả nước Quan Sơn

Không ồn ào náo nhiệt, cũng không có cảnh chèo kéo du khách, ai đã một lần được thả hồn bồng bềnh với con thuyền ba lá trên hồ Quan Sơn (xã Hợp Tiến, huyện Mỹ Đức, Hà Nội) sẽ thấy quả là không uổng một chuyến đi.

Cô Đỗ Thị Cam - một người chèo thuyền đặt 4 chiếc phao cứu sinh vào khoang rồi nhỏ nhẹ mời chúng tôi lên thuyền. Đợi cho khách đã yên vị, cô bắt đầu nhẹ nhàng khoả đôi mái chèo xuống làn nước phẳng như gương. Thuyền chở chúng tôi cứ lững lờ, chầm chậm tiến vào bên trong màn sương mỏng tang, đang phủ kín mặt hồ.

Là nông dân chính hiệu đang nằm trong biên chế tổ chức của khu du lịch này nên cô Cam thuộc từng sự tích, cảnh vật mà cả đời mình gắn bó, cô bắt đầu giới thiệu cho chúng tôi: “Xưa, thấy sơn thuỷ nơi đây hữu tình mà các quan lớn trong vùng thường tụ tập về mỗi khi có kỳ cuộc hội họp. Vì thế mà hồ đã được dân gian gọi là hồ Quan Sơn và cái tên đó được in dấu cho đến tận bây giờ”.

Trong ánh sáng ban mai, núi Trâu Trắng hiện ra tỏ dần theo nhịp khoan nhặt của đôi mái chèo. Ngồi trên thuyền ngước nhìn lên đúng vào giờ khắc mặt trời mọc, du khách có thể thấy rõ hình một con trâu trắng khổng lồ đang vươn cổ, hếch mũi, vênh cặp sừng khoẻ khoắn, như đang cố sức kéo vừng mặt trời sáng loá lên cao.

Con thuyền của chúng tôi lúc này có cảm giác bé như một chiếc lá tre, đang tự do trôi vào một thảm hoa trang trắng xoá. Không còn nhìn thấy nước dưới mạn thuyền nữa, bởi cả mặt hồ được bao phủ bằng những chiếc lá trang tròn vành vạnh to như những cái ô có màu xanh vàng.

Cô bạn miền sơn cước đến từ vùng cao nguyên đá Hà Giang lần đầu được nhìn thấy bức tranh ban mai giữa sơn cùng thuỷ tận này không khỏi phấn khích và thốt lên:

“Hình như bọn mình đang được đưa vào một cõi khác hay sao ấy? Không tiếng còi xe, không chen lấn ồn ào, thanh bình nhẹ nhõm đến lạ thường”. Trên vách đá của những dãy núi như gối đầu vào nhau quanh hồ, âm thanh be be của lũ dê gọi nhau bắt đầu một ngày tình tự mới.

Đợi cho khách trên thuyền đã hít hà đã cái không khí trong lành buổi sớm, cô lái thuyền lại bắt đầu “tiếp thị” về nhà hàng ở đây đảm bảo món gì cũng sạch. Dê nuôi tự nhiên trên núi có thể chể biến được 7 món. Cá dưới hồ mỗi năm thu hàng chục tấn nhưng không mất một xu mua cám công nghiệp, vì cá toàn ăn thức ăn tự nhiên, khách gọi lúc nào cũng có cá tươi ăn thoải mái. Cô cười bảo ngoài ra còn đặc sản tôm đồng, cua, ốc, ếch, ba ba... đảm bảo 100% “made in Quan Sơn” chính hiệu mà giá cả thì lại rất “nhà quê ”.

Mới đi qua những thảm trang trắng loá, thì thuyền lại đưa chúng tôi lọt vào giữa những đám hoa sen, hoa súng. Mũi thuyền nhẹ nhàng táp vào núi Hoa Quả Sơn, công trình được lão bà Đỗ Thị Trinh (73 tuổi) khai phá từ năm 1971 tới nay đã thành rừng sấu, sung, khế nặng quả.

Sau bữa trưa với thực đơn tuỳ chọn, du khách có thể ngả lưng trên những phiến đá tự nhiên bằng phẳng như những tấm phản ở trên những đỉnh núi này, hay mắc võng nằm vắt vẻo trong rừng cây rậm rì.

Khi những đàn cò chao nghiêng rồi hạ xuống những khóm tre ven hồ, sau một ngày kiếm ăn vất vả, cũng là lúc chuyến khoả nước Quan Sơn của chúng tôi kết thúc.

Trước khi rời thuyền, cô Cam còn cẩn thận buộc những bó hoa sen để chúng tôi mang về, cô cười và nói: “Quà Quan Sơn đấy, mang một chút hương đồng nội về phố, để vương vấn cho đến khi nào quay lại thì thôi”.

Du lịch, GO! - Theo báo Danviet, internet

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Hấp dẫn hồ Khe Chão, Bắc Giang

Không chỉ là công trình thủy lợi lớn cung cấp nước tưới cho vài trăm ha đất nông nghiệp của huyện vùng cao Sơn Động (Bắc Giang), hồ Khe Chão ở xã Long Sơn còn được biết đến là một trong những điểm du lịch sinh thái hấp dẫn. 
Vẻ đẹp tự nhiên của vùng sơn thủy hữu tình này đang ngày càng hấp dẫn du khách...

Hồ Khe Chão thuộc địa bàn thôn Tẩu, nằm ngay dưới chân đèo Hạ My và cách thị trấn An Châu khoảng 25 km. Hồ có diện tích mặt nước 27 ha, diện tích lưu vực nước hơn 6,5km2 với 1 triệu 287 m3 nước cung cấp nước tưới cho 264 ha đất nông, lâm nghiệp trong vùng. Tạo nguồn sinh thủy cho hồ là khu rừng tự nhiên bao bọc với diện tích 636,6 ha, được khoanh nuôi bảo vệ nghiêm ngặt từ hàng chục năm nay. Khu rừng này hiện được giao cho Ban Quản lý rừng phòng hộ Sơn Động khoanh nuôi, bảo vệ. Rừng ở đây có nhiều loài cây gỗ quý như: Sến, táu, de, dẻ, dổi; nhiều cây có đường kính từ 30  đến 40 cm. Nơi đây có nhiều loài động vật sinh sống như: Lợn rừng, hươu nai, sóc, cò, diệc…

Đến hồ Khe Chão, du khách có thể sử dụng thuyền du lịch tham quan một vòng vùng quanh hồ. Trong nắng mai, con thuyền lướt nhẹ trên mặt hồ. Phía xa xa là những dãy núi nhấp nhô ẩn hiện trong làn sương mỏng. Nước hồ trong xanh in bóng mây trời; bất chợt đàn vịt trời từ dưới mặt nước bay vụt vào không gian cất lên những âm thanh ríu rít. Sau khi thưởng ngoạn phong cảnh sơn thủy hữu tình, du khách có thể tham gia với các loại hình vui chơi giải trí khác như: bơi, lặn, đạp ngỗng nước, dã ngoại cắm trại trên rừng... Một thú vui khác của nhiều người khi đến hồ Khe Chão là câu cá.

Là hồ rộng, nước sâu, nơi đây có nhiều cá to nên không ít thợ câu trong và ngoài tỉnh thường tìm đến, nhất là vào mùa hè hoặc các dịp lễ tết. Cá câu được có thể nhờ nướng ngay tại hồ. Nếu bạn không có tài câu cá thì có một cách khác là mua cá đánh bắt tại đây để thưởng thức cùng với thứ rượu men lá mang đậm bản sắc vùng cao.

Được biết, để quảng bá hình ảnh du lịch hồ Khe Chão và tạo không khí vui tươi trong nhân dân, vào dịp kỷ niệm ngày Quốc khánh 2-9 hàng năm, UBND xã Long Sơn thường tổ chức lễ hội với các loại hình như: Đua thuyền, đua mảng trên hồ và đánh bóng chuyền tại đây. Năm nào các đơn vị thị trấn Thanh Sơn, xã Thanh Luận, Công ty TNHH một thành viên 45 (Sơn Động) và nhân dân xã Tân Dân, huyện Hoành Bồ (Quảng Ninh) cũng tới tham gia đua tài tranh giải tạo nên không khí lễ hội náo nhiệt cả một vùng.

Không chỉ được hòa mình cùng thiên nhiên, tới hồ Khe Chão du khách có thể tìm hiểu nét văn hóa trong đời sống của các dân tộc như: Dân tộc Kinh, Tày, Nùng, Dao, Sán Chí, Cao Lan, Mường và Hoa ở tại địa phương này. Một địa điểm mà du khách thường tới thăm là di tích lịch sử văn hóa như đình Lục Liễu (thôn Lục Liễu) thờ tướng quân Đào Khai Trân Ngọc (di tích lịch sử văn hóa cấp tỉnh). Đình Lục Liễu còn lưu giữ được hai đạo sắc phong dưới đời vua Khải Định năm 1917 và 1924 cho Đào Khai Trân Ngọc do ông có nhiều công lao trong việc đánh đuổi giặc ngoại xâm bảo vệ vùng biên giới phía Đông Bắc của Tổ quốc.

Để ghi nhận công ơn ấy, nhân dân địa phương đã xây dựng ngôi đình thờ ông cùng hai vị đức thánh Cao Sơn, Quý Minh làm thành hoàng làng. Hàng năm vào ngày 15 tháng riêng âm lịch, UBND xã Long Sơn lại long trọng tổ chức lễ hội truyền thống để tưởng nhớ những vị thần, vị tướng có công lao bảo vệ dân làng và đất nước. Trong lễ hội, ngoài phần tế lễ còn có các trò chơi dân gian như: Thi hát tuồng, hát đối đáp, đánh đu, đấu vật và cờ tướng.

Cùng với Khu bảo tồn thiên nhiên Tây Yên Tử, hồ Khe Chão đang kết nối các điểm du lịch trong vùng. Anh Ngọc Văn Dân, Phó Chủ tịch UBND xã Long Sơn cho biết: "Hàng năm, có hàng nghìn du khách đến tham quan thắng cảnh hồ Khe chão, nhiều nhất vẫn là vào mùa hè và những ngày nghỉ cuối tuần…". Tiềm năng phát triển du lịch sinh thái hồ Khe Chão rất rộng mở.

Tuy nhiên, thực tế cho thấy điểm du lịch này còn chưa được đầu tư quy mô và chưa có nhiều loại hình du lịch giải trí, nghỉ dưỡng đáp ứng với nhu cầu của khách tham quan. Mong rằng trong tương lai không xa, Khe Chão sẽ được các cấp chính quyền, ngành chức năng, nhất là các tổ chức, cá nhân quan tâm đầu tư xứng tầm để trở thành điểm du lịch hấp dẫn không chỉ của huyện vùng cao Sơn Động.

Du lịch, GO! - Theo báo Bắc Giang, ảnh internet

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011

Đá Dựng - một thời nổi tiếng

Ai đã từng sống và gắn bó trên quê hương La Gi nầy hẵn sẽ khó lòng quên được thắng cảnh Đá Dựng. Một thắng cảnh hữu tình, nằm ngay ở trung tâm tỉnh lỵ Bình Tuy (nay là trung tâm thị xã La Gi). 

Ngày xưa khi còn là học sinh trung học, chúng tôi thường trốn giờ ra đây tắm sông, chụp hình và đôi khi mơ mộng những đêm trăng trai gái tự tình. Mùa đông về trên Đá Dựng đẹp lắm, hoa anh đào nở tím cả chiều. Chùa một cột buồn buồn cổ tích, bên cạnh con sư tử đá nghiêm mặt với thời gian. Những chiềc cầu ván cong cong nối đôi gành đá .Bọt nước tung trắng xóa, đẹp như bức tranh.

Đập Đá Dựng được xây vào năm 1959, nhằm phục vụ cho cả hai mặt, nước uống. nước sinh họat cho nhân dân và kết hợp làm khu thắng cảnh. Khởi đầu đập được xây dựng chỉ có chiều ngang chừng 80 mét, có hai cửa thoát, lòng đập sâu 6 - 7 mét.

Nhà thủy tạ xây trên một chân trụ, mỗi cạnh vuông 2,5 mét mô phỏng theo chùa một cột ở Hà Nội. Bên dưới đập, giữa những cù lao đá đủ hình thù và cây cối, dây leo nhô lên giữa lòng sông, người ta đắp một tượng sư tử, cùng với những chiếc cầu ván cong cong để người đi ngoạn cảnh dễ qua lại.

Lần theo vài chục bậc thang bên cửa đập có tượng long ngư vượt vũ môn. Hai bên bờ sông Dinh là vườn hoa anh đào tỏa bóng mát quanh năm, nơi rất lý tưởng cho các tổ chức sinh hoạt  tập thể, cắm trại dã ngoại.

Trong những năm 60 - 70 rừng đầu nguồn chưa bị tàn phá. Sông Dinh nước chảy quanh năm, lại nữa dân số lúc này chưa có bao nhiêu, nên vấn đề nước sinh hoạt chưa có gì bức xúc. Đập Đá Dựng bấy giờ nhiều chỗ có mực nước khá sâu, nước chảy xoáy, trẻ em đi tắm dễ rủi ro bị chết đuối. Người ta còn đồn ở đây có cá sấu. Không biệt thực hư như thế nào, nhưng mỗi lần muốn tắm, nhìn cái miếu thờ bên bờ sông, rồi nghĩ đến cá sấu là hết dám.

Sau giải phóng, với khẩu hiệu “Tất cả cho sản xuất”, người ta chủ trương biến đập Đá Dựng thành đập thủy lợi. Tiền, vật tư, công sức của nhân dân đổ vào đây rất lớn. Nhưng cuối cùng không được gì, phải dùng máy nổ bơm nước để tưới. May mà sau này có nước đập suối Đó chảy về mới tận dụng được kênh mương.

Rừng bị tàn phá mỗi năm theo cấp số nhân. Sông Dinh mùa khô nước cạn, mùa lũ nước tràn. Đập không được bảo quản, hai bên bờ sông bị xói lở, vài cơn lũ lớn thôi, đập Đá Dựng nguy cơ đổ nhào. Vào những năm 1990 - 1995, dân số tăng nhanh, chỉ tính riêng khu vực trung tâm đã có 4 vạn người, trong khi đó đập Đá Dựng do Nhà máy nước Hàm Tân quản lý khai thác, chỉ đủ đáp ứng cho 1600 hộ dân với 9000 khẩu trong một định mức hết sức khiêm tốn 0,1m3 /người / ngày. Quá bức xúc, năm 1996 chính quyền cấp vốn đầu tư xây dựng lại đập Đá Dựng. Đập có chiều ngang 90 mét, cào 2,4 mét, mặt đập rộng 4 mét, mỗi ngày cung cấp trên dưới 15.000m3 nước. Nhưng rồi chừng ấy nước cũng chẳng thấm vào đâu so với nhu cầu và tốc độ tăng dân số, nhà máy nước lại phải nhờ vào nguồn nước hồ Núi Đất, Suối Dứa, suối Đó.

Thiếu nước uống, thiếu nước phục vụ sản xuất nên chẳng ai để lòng khôi phục thắng cảnh Đá Dựng. Cây cầu sắt bắt ngang sông Dinh do lực lượng công binh lắp tạm sau trận lũ kinh hoàng  tháng 7 năm 1999, nay vẫn gập ghềnh giữa lòng thị xã với hai đầu hai biển chắn “cấm xe trên 16 chỗ”. Đầu cầu, sát bên triền sông là những đống rác ngồn ngộn bốc mùi hôi khó tả. Hai bên bờ sông từ đập Đá Dựng đến cầu sắt cây bụi um tùm, phần đất bên trên hầu hết bị tư nhân chiếm hữu, tìm mỏi mắt cũng không moi đâu ra bụi hoa anh đào còn sót lại.

Phải nói hiếm nơi nào, giữa lòng trung tâm phố lại có một đập nước và những cù lao đá đẹp và lãng mạng đến thế. Việc khôi phục lại thắng cảnh Đá Dựng để phục vụ cho nhu cầu vui chơi, giải trí của người dân là hết sức cần thiết.

Du lịch, GO! - Theo báo Binhthuan, ảnh internet
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...