Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

"Phượt"... về nhà.

Có những chuyến phượt đầu năm xuất hành, đón xuân trên những nẻo đường. Còn với tôi, chuyến phượt lớn nhất trong năm là lúc này, trên chuyến tàu trở về nhà, với mẹ!

Quê tôi, nằm ở ngoài Bắc xa xôi. Người ta vào Nam ra Bắc, mình cũng xuôi Nam về Bắc ăn Tết. Vé máy bay những ngày cuối năm vừa khó kiếm, vừa đắt, thế là mua được đôi vé tàu, nhảy lên xe và về cho kịp mùa xuân.

Những người đi trên chuyến tàu cũng cùng một niềm vui giống tôi, những đứa con phương xa trở về nhà đoàn tụ cùng gia đình sau một năm xa cách. Trên tàu toàn người Bắc, chật ních những balo, túi nải, chật ních quà bánh, đủ khuôn mặt già trẻ, gái trai.

Lần đầu tiên đi xa làm ăn rồi về nhà ăn tết, háo hức vô cùng. Tôi đã đi dọc đất nước không dưới một lần, nhưng cái cảm giác nô nức trở về thật khác lạ. Lang thang cả năm trời, nơi xa ấy có nhà, có cha có mẹ, có anh em đang chờ đợi, sum vầy.

Chuyến tàu chạy dài 2 ngày, chạy xuyên qua biết bao mảnh đất đang vào xuân. Đâu đâu cũng là quê hương của một ai đó. Tàu dừng ga nào, một vài người lại bước xuống với bao đôi bàn tay ôm đón và một vài người khác bước lên tàu với những bàn tay vẫy. Không khí xuân theo cái nắng ấm của miền Nam chạy dần ra Bắc.

Qua đèo Hải Vân, thời tiết đã lạnh hơn. Hoàng hôn lộng lẫy rơi trên mặt biển Lăng Cô. Vạn vật nhuộm tím một sắc màu huyền ảo. Mọi người đã lại xuýt xoa đôi bàn tay và khoác tấm áo cho ấm. Nắng đã nhạt màu và mưa xuân phấp phới trên những cánh đào hồng phai.

Người trên tàu nói đủ thứ chuyện, nào Tết năm nay được thưởng gì, nào công việc ra sao, nào mọi năm ở nhà giờ này chắc đã sắp gói bánh chưng, nào là đặc sản quê tôi ngày Tết, nào quà bánh mang về, nào khó khăn đã trải qua…

Tôi ngồi lắng nghe những miền ký ức, vòng tay ôm chặt hơn tấm áo mỏng, nghe tiếng pháo nổ lẹt đẹt trong tâm tưởng, tiếng hò reo của lũ trẻ khi được lì xì Tết, nghe tiếng xuân phảng phất trong gió.

Một năm chạy đôn chạy đáo, kiếm tiền, làm việc, nhiều lo lắng bộn bề, nhiều buồn nhiều vui, những cuộc gặp gỡ rồi chia tay, những tan tan hợp hợp.

Từ núi cao cho đến biển sâu, từ những bản làng trong sâu thẳm cùng cốc chìm trong cái lạnh cắt da cắt thịt đến những làng chài ven biển hứng chịu những trận bão dập vùi, giờ này mọi mái nhà cuối cùng đều đang vun vén cho mình một cái Tết đủ đầy nhất, để khói lam chiều vương vất trên mái gianh và lửa ấm bập bùng cùng nồi bánh chưng lục bục reo vui trong gian bếp ấm cúng.

Và tôi, trên dặm dài bước đường sóng gió, trên chuyến “phượt” cuối cùng của một năm bôn ba, trở về nhà, với mẹ cha, với người thân yêu trong những vòng tay ấm áp.
Tàu hụ còi! Đêm Hà Nội mưa lây phây, Tết đến, Xuân sang. Trở về!

Du lich,GO! - Theo Afarmily, internet

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012

Du lịch, GO! chúc tết

Quanh đi quần lại vậy là lại hết một năm, Du lịch, GO! đã có mặt trên net chào mừng cái tết thứ 2. Do năm Tân Mão sắp qua là năm thiếu nên tết Nhâm Thìn sẽ đến sớm lọt ngay vào tháng 1 dương lịch và đặc biệt lại không có ngày 30 tết - Tức là Tất niên năm nay mọi người phải tồ chức vào ngày 29 và trời đất xoay vần: năm sau sẽ là năm nhuần âm lịch, cái tế sẽ đến trễ lọt vào tháng 2 dương lịch.

^ Walpaper

Trong những ngày qua, mình dù rất bận bịu trong những ngày giáp tết nhưng cũng cố gắng rất nhiều trong việc post những bài liên quan về phong tục ngày xuân, lễ hội đường hoa 3 miền, chương trình bắn pháo hoa giao thừa khắp nước, ngày tết khắp nơi... Chung quy là tương đối khá đầy đủ về một mùa xuân đã đến thật gần.

Nhìn lại năm qua: Dù chỉ là một trang blog nhưng mình nghĩ Du lịch, GO! cũng là một chút gì đó có ích cho bạn, cho những người đam mê khám phá mọi vùng miền của đất nước Việt Nam tươi đẹp này. Đất nước mình chưa phải là giàu, cũng chưa chắc là đã hiện đại trong kình doanh du lịch nhưng nếu bạn đi và cảm nhận được thì sẽ thấy không có nơi nào hơn được chính quê hương mình cả.

Cuối năm qua cũng là lúc mình tậu hẳn một domain cho blog: www.dulichgo.com. Người khác thì cho rằng đây là dịp đáng chúc mừng nhưng với mình là một... đại họa vì domain mới làm mất trắng 2/3 lượng truy cập. Có lẽ nếu gặp những bạn biết SEO chuyện nghiệp thì đây không là vấn đề quá trầm trọng. Riêng mình thì chỉ có chữ "nhẫn" kề bên. Vậy thì đành nhắm mắt đưa chân, vài ba tháng nữa rồi tất cả sẽ về như cũ thôi - mình nghĩ vậy.

Trong những ngày đầu xuân: mọi năm thì mình chỉ ở nhà... nhưng tết Nhâm Thìn này khác tý chút: Ngay sớm mùng 1, mình sẽ đi Củ Chi và nghỉ dưỡng vài ngày tại Làng an dưỡng Ba Thương. Trong vài ba ngày nghỉ này thì cũng như mọi khi: mình sẽ không thể post bài lên Du lịch, GO! cho đến lúc về nhà (Nơi này có Wifi - mình thì không có laptop, he he).
Tết là dịp mắc mỏ, toàn giá trên trời thôi nhưng ở chốn này mình sẽ tránh được việc "chặt chém" theo kiểu "tết mà" (thật ra mình ở đây cũng là kết hợp với công việc luôn). Mong là vài ngày ở đây cũng sẽ có nhiều chuyện hay hay để đưa lên cho các bạn xem chơi.

Riêng chuyến phượt đầu năm mình dự định trực chỉ Đà Nẳng sau khi hết "mùng" lẫn "mền", tức là khoảng hết tháng giêng - lúc mà "thời giá" không còn bị biến động vì "lễ tết" nữa.

Mừng xuân đến: Điền Gia Dũng mình cùng những người cộng tác xin chúc các bạn một năm mới dồi dào sức khỏe, mọi ước nguyện đều đạt được trong cả năm.

Chúc bạn vững bước trên những nẻo đường khám phá, chúc bạn truy tìm được lắm nơi chốn xứng tầm thưởng ngoạn của dân phượt, chúc bạn không đánh rớt máy ảnh... xuống suối, chúc bạn không dính đinh tặc, không pan hay... cháy xe giữa đường.

CHÚC BẠN NĂM MỚI 2012 được:

- Lưng tầm HẠNH PHÚC đủ giữ tâm hồn bạn được ngọt ngào.
- Vừa đủ THỬ THÁCH để giữ bạn giữ lòng kiên nhẫn.
- Xêm xêm HY VỌNG đủ giữ cho bạn được hạnh phúc.
- Một chút THẤT BẠI để bạn mãi khiêm nhường.
- Vài miếng THÀNH CÔNG để giữ bạn mãi nhiệt tâm.
- Đôi đứa BẠN BÈ để bạn được an ủi.
- Dăm lon TIỀN CỦA đủ đáp ứng các nhu cầu vật chất của bạn.
- Một tá NHIỆT TÌNH để bạn cho đời thêm hân hoan.
Và... Lưng lửng NIỀM TIN đủ xua tan những thất vọng.

Điền Gia Dũng
Du lịch, go!

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

Du lịch, GO! có tên miền riêng

Bắt đầu từ chiều ngày 3 tháng 1/2012: Du lịch, GO! đã có tên miền mới là: dulichgo.com
Trong trường hợp bạn vào Du lịch, GO! bằng link cũ http://dulichgo.blogspot.com thì trong vòng một hai hôm nữa Blogger cũng sẽ tự động chuyển bạn sang địa chỉ mới http://www.dulichgo.com - mình mong rằng mọi dữ liệu đã có trên cache Google cùng bước chuyển đổi sẽ được chỉnh chu.

Trong lúc chuyển đổi này sẽ có một số vần đề về phần search: bạn thông cảm vì chỉ trong một hai ngày là sẽ bình thường lại ngay thôi - Du lịch, GO! bao giờ cũng muốn bạn "tìm là có, search là thấy" đủ hết mọi địa danh trên đất nước Việt Nam tươi đẹp này.
Đã qua một năm 3 tháng với trên 2300 bài viết cùng "hàng đống" chuyến đi... nhưng mãi đến bây giờ, Du lịch, GO! mới có một tên miền đàng hoàng - mình xin lỗi. Chỉ vì trên internet: cái gì gọi là "chỉnh chu" thì cũng dính dáng tới $ cả, chỉ có lòng nhẫn nại và sự cố gắng của mình là "không tốn kém" thôi (chắc do mình có cái gen mê post, cực pà kố nhưng bỏ hổng được!).

Từ bây giờ trở đi thì ngoài sự chịu khó tích cóp để làm các chuyến đi, ráng cày bừa - tổng hợp các bài viết hay... thì mình phải tập thích nghi thêm với cái gánh nặng nho nhỏ là chi phí để tồn tại hàng năm.

Phẹc! đã lâu lắm rồi: từ thời Paylesssoft.com, Soft For Yor đến Bandonghanh.com đến bây giờ mình mới có dịp chạy đôn chạy đáo để làm lại thẻ Visa, nộp $ và "đụng độ" các trở ngại không ai mong muốn ở Ngân hàng lẫn trên mạng! Hồi hộp ngay cả lúc chi trả cho Goggle, trong lòng chưa chắc rõ là họ có chấp nhận thẻ ACB của mình không.
Xúi quẩy là lúc này tỷ giá $ cao nên khá thiệt thòi. Cuối cùng thì cũng xong: chi phí làm thẻ, trả tiền domain đã ổn (cái thẻ mắc toi này mỗi năm chỉ xài một lần nhưng sẽ mất phí thường niên 100K/năm) - cuối cùng thì www.dulichgo.com đã hiện diện trên cõi bao la của mạng internet toàn cầu.

Tương lai có thể Du lịch, GO! chưa yên ổn vì web có nhiều... ảnh quá: cũng sẽ đến lúc host ảnh... đòi tiền vì hết bandwinth... nhưng cái đó là chuyện Trời khiến: web du lịch "keo" ảnh quá thì còn gì là tường tận, rõ ràng nữa? Đành vậy, nhưng bét ra năm nào cũng phải "cạo túi" trên dưới 500K.
Cái thuận tiện là Du lịch, GO! sẽ có tên miền ngắn gọn, dễ nhớ hơn và không còn bị VNPT lộn xộn vì tên Blogspot nữa, bạn nào xài cái ISP cà chuối này cũng dễ thở hơn.

Nhưng thuận tiện thì phải tốn phí nên có lẽ mình sẽ phải "ăn mày" bằng các xin hỗ trợ hoặc bằng quảng cáo. QC không quá khó kiếm với các web có tên miền riêng - dữ liệu cùng số truy cập lớn, ổn định... nhưng cái này là đối đế lắm, mình hoàn toàn không muốn các banner này hiện diện và nhảy nhót trên Du lịch, GO! nên mình sẽ dùng cách "ăn mày" như thuở Bandonghanh.com vậy.

Để ủng hộ Du lịch, GO!, bạn có thể gởi chút tiền (bằng thẻ tín dụng, thẻ ATM hay tài khoản NH) vào tài khoản thẻ:
Tài khoản (Visa Debit ACB): 4214 - 9435 - 1267 - 9213
Ngân hàng Á Châu (ACB).
Tên chủ thẻ: Nguyễn Văn Hoàng Châu
admin@dulichgo.com

Ít nhiều gì cũng là một tấm lòng, mình xin tri ân và cảm ơn, cũng xin được phép "ăn mày" từ bây giờ vì một năm trôi qua nhanh lắm, chỉ thoáng cái lại hết năm.

Song song đó: mình sẽ tạo email liên lạc và online trên Yahoo messenger nhiều hơn để có thể giải đáp các thắc mắc của các bạn về lãnh vực du lịch bụi, phượt.

Chúc bạn một năm mới dồi dào sức khỏe và đặt được mọi điều như ý.

Điền Gia Dũng
Dulichgo.com

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011

Cuối năm làm cú... kiểm kê

Lại sắp sửa hết một năm tròn, cái tết Tây đã đối diện trước ngưỡng ngõ không còn bao xa.

Vậy đó: điều gì chưa đến, thứ gì mình đang mong chờ... thì cứ nhủ thầm "Sao mà lâu quá, lâu pà kố!". Thế nhưng nhìn lại những gì đã qua rồi thì muốn thốt lên: Mẹc ơi, sao thời gian trôi nhanh khủng vậy cà?

Mười lăm tháng từ ngày Du lịch, GO! góp mặt trên internet, nhìn qua ngó lại cũng có nhiều điều hay hay mà Dũng này xin được làm cái tổng kết ngồ ngộ cho pà kon xem chơi.

Lượng thông tin trong Du lịch,GO!...

- Từ lẹt bẹt những bài phượt phẹo đầu tiên, qua gần một năm rưỡi thì blog đã có trên 2300 bài viết về mọi địa điểm, vùng miền trên khắp cả nước. Các kinh nghiệm hay về cách du lịch bụi, phượt... đều có đủ - trải dài lềnh khênh.

Thậm chí các cung đường, bản đồ, khách sạn, văn hóa, ẩm thực 3 miền mình cũng cố gắng bổ xung đều đều: cốt ý khi bạn gõ vài từ vào khung search phía trên sẽ có thông tin đầy đủ. Một điểm nhấn khác là đa phần thông tin trên Du lịch, GO! mình đã biên tập lại từ nhiều nguồn nên sẽ phong phú hơn các bài nguyên bản và chắc chắn là nguồn ảnh minh họa sẽ nhiều và đẹp hơn (do mình fix từng ảnh).

Cập nhật - xem blog:

- Thông thường thì mỗi ngày mình post khoảng 5 bài mới (blog chỉ ngưng cập nhật khi bọn mình đang trong chuyến đi, hoặc là bịnh nặng te tua). Có khi số bài vừa post nhiều hơn số đó; vậy là những bài này sẽ lọt ra trang 2: phiền bạn kéo xuống dưới cùng chổ thanh phân trang:

+ Trang đầu: là trang đầu tiên.
+ Prev: lùi lại trang trước (trường hợp bạn không ở trang đầu).
+ Khung 1: gõ số trang bạn muốn đến vào đây.
+ Khung 2: Tổng số trang mà Du lịch, GO! có (hiện thời là 385 trang - mỗi trang có 6 bài).
+ Nút GO: nhấn nút để đi đến số trang mà bạn chọn trong khung 1.
+ Next: tới trang kế đó.
+ Trang cuối: đến trang cuối cùng (tức là trang chứa bài cũ nhất).

Ai đã xem blog, xem gì?

- Dĩ nhiên là do Du lịch, GO! có tiếng Việt nên đa phần người truy cập ở Việt Nam. Kế đó là những truy cập từ Mỹ, Đức, Nga, Thái Lan, Nhật, Hàn... và nhiều quốc gia khác. Lượt người xem Du lịch,GO! đến nay theo thống kê của Blogspot đã vượt 600 ngàn - mỗi ngày trên dưới 3 ngàn với số lượng thời điểm online trong blog nhiều nhất là 324 người cùng xem một lúc.

- Các thống kê của Blogspot cho thấy vài điều thú vị khác:
+ Số lượt xem theo trình duyệt: Firefox đứng đầu bảng với 45% người sử dụng - Chrome nhảy lên hạng 2 với 32% - Bá chủ trước nay là Internet Explorer đã rơi xuống hạng 3 với 15%. Những trình duyệt khác chiếm thị phần nhỏ còn lại gồm Safari, Opera, Mobile Safari, Maxthon, SeaMonkey, Dolfin... (bình quân trên thế giới thì IE vẫn hàng đầu, VN mình lại khác).

+ Số lượt xem theo hệ điều hành: Dĩ nhiên chúa tể vẫn là Windows (90%), kế là Linux (4%), iPhone, iPad, Android, Nokia... - Suy ra Windows vẫn là bá chủ dài dài.

+ Chủ đề (nhãn) được nhiều bạn thích nhất là chuyên mục "Chuyến đi kỳ thú", trong đó sôi sục nhất là những chuyến đi của mình, chuyến của các phượt gia lừng lẫy khác.

Nhưng đều ngộ nghĩnh nhất lại là đây: Mục "Gái đẹp 3 miền" có những bài với số lượt xem "đỉnh điểm" (với gần trăm ngàn - do vậy nên những bài này lúc nào cũng hiện diện bên cột phải, phần "Bài nhiều người xem") và được vô số các web lớn nhỏ khác copy lại.

Dân mình háo gái đẹp? Không phải đâu: do những bài đó thể hiện đủ những nét đẹp thanh khiết cùng bản sắc văn hóa dân dã tuyệt vời của người vùng cao... mà ngày nay theo đà phát triển đã dần mất đi. Cái đẹp "mát mẻ" thì từa lưa trên mạng, từ a đến z... nhưng cái đẹp ở đây thì hồn nhiên và trong sáng lắm, không thể đem so sánh với thứ trần tục xoàng xĩnh kia được.

Một số bài về kinh nghiệm phượt cũng được nhiều web khác cùng bạn đọc chiếu cố dữ đội như "Cẩm nang du lịch bụi (12)", "Kinh nghiệm du lịch bụi tiết kiệm", "3 ngày du lịch bụi Mũi Né", "Tự vá xe trên đường phượt"...
Trang "Bản đồ" cũng vậy: nhiều khi host chứa hết sạch băng thông do lượt tải nhiều.

Ít điều vặt vãnh để bạn xem đỡ buồn. Riêng mình: Du lịch, GO! là chốn chia sẻ - trải lòng và mình mong ước nó sẽ giúp bạn - những người yêu du lịch, yêu văn hóa Việt Nam... có thể tìm thấy chút thông tin cần thiết trước và trong cuộc hành trình.

Sắp sang năm 2012: vừa tết tây và kề cận đó là tết Nguyên Đán - trong thời gian này mình sẽ bận rộn nhiều vì phải cày... kiếm sống, kiếm chút tiền còm để còm dắt eo để mà "đi phượt". Do vậy: chuyến bụi đầu năm có lẽ phải qua tết, hết những ngày "chặt chém" theo kiểu "tết mà"... rồi mình mới có thể ngao du sơn thủy để có chuyện lông bông trên khắp các nẻo đường - về kể cho pà kon nghe và xem chơi.

Chào năm cũ, chộp năm mới: Du lịch, GO! xin gởi lời chúc hạnh phúc, an bình đến tất cả các bạn. Mong rằng các bạn sẽ có những chuyến phượt bụi tuyệt vời trong những ngày đầu năm.

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2011

Nha Trang - chuyện chưa nói hết

Đêm đến, thành phố lên đèn, những ngọn đèn điện trên Tháp cũng bừng lên nhưng không quá rực rỡ phô trương mà chỉ đủ soi tỏa dịu dàng xuống dòng sông Cái và hắt lên nền trời quầng sáng ấm áp. Từ xa nhìn về, Tháp Bà PoNagar giống như ngôi nhà của Mẹ luôn chong đèn đón đợi những đứa con…

Biển và phố

Như hầu hết bạn bè của mình, tôi thích biển và khác với họ, tôi rất thích biển mùa đông. Cứ mỗi khi thời tiết chuyển mùa se lạnh tôi lại nghĩ đến việc tìm ra một duyên cớ nào đó để ra biển. Tất nhiên là chẳng cần có bất cứ một cái cớ nào đó vẫn có thể lên đường, nhưng nếu có một duyên cớ nào đó thì có lẽ chuyến đi sẽ thú vị hơn; mà thực ra cái duyên cái cớ có lý nhất trong mọi duyên cớ là: tự nhiên thấy thích, thế là đủ cho một chuyến đi của bất cứ ai, đến bất cứ nơi nào, bất cứ lúc nào, trong bao lâu… thậm chí có thể là một bước rẽ của cuộc đời.

< Thành phố lên đèn.

Mùa lạnh năm nay tôi về với Nha Trang. Bãi biển thân thuộc đây rồi. Như nỗi nhớ trong bài hát về biển của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn, bãi biển thưa vắng, điềm tĩnh, trầm lắng và đằm thắm.

Không còn những ồn ào huyên náo, biển giống như những người bạn thân từ thời xưa cũ tìm về với nhau - ấm áp, chu đáo, nồng hậu. Thành phố biển xinh đẹp đang xây thêm nhiều cao ốc, khách sạn, nhà hàng mới; những nhà hàng khách sạn có từ trước cũng được sửa sang nâng cấp để trở nên sang trọng hơn.

Nha Trang lung linh, lộng lẫy khi màn đêm buông xuống, thành phố lên đèn. Du khách châu Âu đi dạo khá đông, đặc biệt là rất nhiều người Nga đi du lịch cuối năm cùng gia đình; thời tiết Nha Trang tháng 12 thật ấm áp so với băng tuyết giá lạnh ở đất nước họ và giá cả hàng hóa cũng rất dễ dàng cho việc mua sắm. Mỗi lần đến là một lần thấy Nha Trang đẹp hơn mới hơn, nhưng chuyến đi này với tôi thực ra là một chuyến trở về nên tôi chỉ dành thời gian thăm lại người quen và những nơi xưa cũ rồi bất chợt cảm nhận ra những điều mới mẻ…

Hòn Chồng - kho truyền thuyết

Khác với bãi biển thênh thang cát trắng ở khu trung tâm, Hòn Chồng nằm ở phía Bắc thành phố Nha Trang có nét hóm hỉnh đặc biệt. Bãi biển ở khu vực Hòn Chồng là nơi giao duyên giữa biển và núi, nơi những tảng đá lớn nhỏ nằm rải rác như còn trong cơn ngái ngủ gối đầu lên nhau nghe sóng nước vỗ về. Núi, biển, cát, đá và sóng kề sát bên nhau tạo nên phong cảnh vừa như lãng đãng vừa như hữu tình. Bãi cát thoai thoải mịn màng mời gọi người ta hãy bỏ giày, bỏ dép, bỏ đi những vướng víu, để tận hưởng cái cảm giác khoan khoái dễ chịu khi gót chân trần chạm nền cát ấm và ẩm.

Xa hơn chút nữa về phía biển, trên mấy mỏm đá có vài người đang thư thả buông câu chậm rãi dường như không cần biết đến thời gian. Chợt nhớ đến câu chuyện ngụ ngôn về doanh nhân và người câu cá, biết đâu rằng được quăng đi chiếc đồng hồ để thong dong buông câu chẳng cần tính đếm thời gian lại là ước mơ của nhiều tỷ phú…

Với những tảng đá lớn nhỏ đã tồn tại hàng ngàn năm cùng sóng gió, Hòn Chồng còn hấp dẫn bởi một kho những sự tích huyền thoại. Điều kỳ lạ như trong chuyện cổ tích là Hòn Chồng có rất nhiều tảng đá lớn nhỏ nằm gối lên nhau hay tựa lưng đan xen vào nhau theo cái cách sắp đặt tinh nghịch đầy ngẫu hứng của thiên nhiên nhưng trải qua biết bao sóng to gió lớn theo năm tháng chúng vẫn giữ nguyên cái sắp đặt tự nhiên đó.

Gần Hòn Chồng có một bãi đá uyển chuyển mềm mại như dáng vẻ người phụ nữ, dân nơi đây gọi đó là Hòn Vợ. Cùng với tên gọi là sự tích vọng phu của người vợ ngư phủ ngóng trông về phía biển khơi nơi người chồng đang lênh đênh trên con thuyền đánh cá mong manh giữa đại dương mịt mù giông bão.

Còn có một truyền thuyết lãng mạn về một chàng khổng lồ đã đặt chân đến vùng biển này để đào đá đắp núi tạo nên vịnh Nha Trang ngày nay. Một sáng sớm mai chàng trai ra biển thì gặp một đoàn tiên nữ đang nô đùa múa hát trên sóng, không muốn các tiên nữ giật mình bay về trời nên chàng bèn nấp sau những tảng đá lớn để ngắm xem. Nhưng quá mải mê nhìn, vô tình chàng xô ngã những tảng đá khiến chúng văng ra tứ phía hình thành bãi đá hiện nay.

Trên một hòn đá lớn quay mặt ra biển vẫn còn một dấu tay lõm vào đá, tương truyền rằng đó là do chàng khổng lồ chống tay khi té ngã nên để lại dấu vết đó. Chuyện xưa không nói rằng chàng khổng lồ vụng về có khiến tiên nữ nào cảm động mà ở lại hay không nhưng chắc chắn là một kết thúc có hậu nên mới có vịnh biển xinh đẹp hôm nay.

Tuy địa hình gồm cả núi và biển nhưng Hòn Chồng vẫn thuộc nội thành Nha Trang và đang được đầu tư để thu hút du lịch. Trước đây muốn đến Hòn Chồng phải đi vòng vèo vượt qua đồi dốc, nay từ trung tâm thành phố chạy dọc con đường ven biển về hướng Đông Bắc, đi qua đồi La San và tòa nhà đại học Tôn Đức Thắng có kiến trúc khá hiện đại là đến khu danh thắng Hòn Chồng.

< Hội quán vịnh Nha trang.

Trong khuôn viên của khu danh thắng, Hội quán vịnh Nha trang được xây dựng trên một quả đồi theo lối nhà cổ xưa với những mẫu vật bằng gốm nung, trầm hương, tranh cát…giới thiệu với du khách về văn hóa Chăm và Việt.

Từ chiếc sân rộng của Hội quán có thể đi xuống bãi đá Hòn Chồng qua một lối đi thơ mộng với những bậc thang lát đá dưới mái vòm cây xanh. Những bậc đá khác dẫn đến một quán café xinh xắn nằm sát ngay mép nước.

Không gian tĩnh lặng như tách biệt hẳn với phố phường nhộn nhịp cách đó không xa khiến người ta chợt ước ao được ngồi đọc sách nơi đây. Dường như nơi đây còn thiếu một quán café sách nho nhỏ để hài hòa với không gian tri thức bên trong khuôn viên hội quán và phía ngoài kia là giảng đường của một trường đại học. Du khách nước ngoài và đặc biệt là khách Nga, những người có thói quen đọc sách cả trên tàu điện, đến Nha trang ngày càng nhiều; quầy cafe với kệ sách to hay một thư viện nhỏ cùng những cuốn sách tiếng Nga, tiếng Anh, tiếng Việt và Internet sẽ tạo nên nét duyên mới thu hút nhiều hơn những du khách trí thức đến với vịnh biển xinh đẹp này.

Tháp Bà PoNagar - ngôi đền của Mẹ

Chỉ cách trung tâm thành phố Nha Trang khoảng 2 km về phía Bắc, Tháp Bà PoNagar nằm trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ cao vài chục mét, dưới chân đồi là cửa sông Cái đổ ra biển. Mang đậm dấu ấn kiến trúc Hindu và cách thức xây dựng tháp của người Chăm từ thế kỷ thứ 7 đến thế kỷ 12, tổng thể kiến trúc của Tháp bà PoNagar gồm 3 tầng. Tầng thấp bắt đầu từ mặt đất có những bậc thang dẫn lên tầng giữa.

Tầng giữa là một nền gạch hiện chỉ còn hai dãy cột chính bằng gạch hình bát giác gồm 10 cột có đường kính hơn 1 mét, cao hơn 3 mét và 12 cột nhỏ thấp hơn, có lẽ nơi đây trước kia là một tòa nhà rộng lớn với những cây cột vững chãi đỡ một vòm mái không kém phần hoành tráng, là nơi để khách hành hương nghỉ chân và sắm sửa lễ vật trước khi lên dâng cúng các đền thờ ở tầng trên.

Từ tầng giữa này, lại có một dãy bậc thang xây bằng gạch cổ dẫn lên tầng trên cùng, những bậc thang này rất dốc và hẹp khá nên du khách ít sử dụng, chỉ vào dịp lễ hội những người Chăm đội lễ vật lên đầu sẽ đi trên những bậc thang xưa cũ này để dâng lễ lên tháp theo cách thức truyền thống. Lối đi thông thường của du khách là những bậc thang đá ong rộng và ít dốc hơn nằm ở phía nam khu tháp. Tầng trên cùng là các ngôi tháp được xây trên nền sân rộng rãi.

Dãy tháp phía trước có 3 ngôi, dãy phía sau vốn có dấu vết của 3 ngôi tháp khác nhưng nay chỉ còn 1. Các ngôi tháp này được xây dựng theo cách của người Chăm, gạch xây khít mạch nhưng không nhìn thấy chất kết dính, thân tháp có tượng và phù điêu, đỉnh trụ trang trí hoa văn hình vòm, cửa tháp hướng về phía biển. Ngọn tháp cao lớn nhất là đền thờ Thánh Mẫu PoNagar; các linh thạch trụ linga được thờ trong những tháp nhỏ hơn.

Theo truyền thuyết, nữ thần PoNagar (nguời Việt gọi là Thiên Y Thánh Mẫu Ana) được tạo nên bởi áng mây trời và bọt biển, người tạo dựng ra trái đất, sản sinh gỗ quí, cây cối và lúa gạo. Bà có 97 chồng, trong đó Po Yan Amo là người có uy quyền và được tôn trọng hơn cả. Bà có 38 người con gái, tất cả đều hóa thân thành nữ thần, trong đó có ba người được chọn làm thần bảo vệ đất đai và được thờ phụng cho tới ngày nay tại Khánh Hòa, Ninh Thuận và Phan Thiết.

Không chỉ hấp dẫn bởi nét kiến trúc độc đáo của những tòa tháp cổ, Tháp Bà PoNagar đang hồi sinh lại nét văn hóa của người Chăm với những làn điệu ca múa sống động. Giữa không gian đượm màu xưa cũ của các tòa tháp, những vũ nữ người Chăm với làn da ngăm ngăm nắng gió xinh xắn trẻ trung say sưa trong vũ điệu khiến các du khách tóc vàng mắt xanh không thể rời mắt và cũng hào hứng nhún nhảy theo nhịp trống phách. Tất cả tạo nên một không gian rất Chăm và rất “charm”.

Chiều xuống, phía trước tòa tháp chính có một nhóm các bà, các cô, các chị đang cung kính làm lễ nguyện cầu thần nữ PoNagar. Họ gọi nữ thần là “Mẹ” và xưng “con” với lời khẩn cầu thật giản dị và quá đỗi thân thương. Dường như sau mỗi ngày vất vả mưu sinh, họ lại về đây giãi bày với Mẹ những nỗi niềm chưa nói hết, mong Mẹ chở che những ước nguyện đời thường. Bữa cơm chay cuối lễ cầu nguyện với những món chay thật ngon lành mang đủ hương vị của núi, của rừng, của sông, của biển...

Chợt cảm nhận về chốn tâm linh nơi đây thật gần gũi không chút xa cách cao vời. Tháp Bà Thiên y Ana, ngôi đền thờ thần nữ PoNagar giống như ngôi nhà thân quen của Mẹ, để những người con, cả người Chăm cả người Việt, có một nơi để trở về, để cùng nhau ăn một bữa cơm đầm ấm, mong cầu Mẹ chở che để có thêm hy vọng và niềm tin đi tiếp hành trình...

Thành phố đang có thêm bao nhiêu công trình, cái đã hoàn thiện, cái còn dở dang như những dấu chấm hỏi, chấm than trong câu chuyện hiện đại chưa thể nói hết, chưa có hồi kết và không phải lúc nào cũng có hậu như cổ tích. Thật may mắn khi nơi đây vẫn giữ được nét xưa; câu chuyện du lịch ắt hẳn hay hơn nhiều khi có bóng dáng chàng khổng lồ và huyền thoại về thần nữ PoNagar cùng những người chồng và 38 nàng con gái.

Đêm đến, thành phố lên đèn, những ngọn đèn điện trên Tháp cũng bừng lên nhưng không quá rực rỡ phô trương mà chỉ đủ soi tỏa dịu dàng xuống dòng sông Cái và hắt lên nền trời quầng sáng ấm áp. Từ xa nhìn về, Tháp Bà PoNagar giống như ngôi nhà của Mẹ luôn chong đèn đón đợi những đứa con…

Du lịch, GO! - Theo ICTPress, internet

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011

Ký ức một thời tem phiếu

Sau khi đất nước thống nhất, suốt giai đoạn 1976-1986, người dân cả nước đã quen với việc hàng hóa không được mua bán trên thị trường mà chỉ được phân phối theo chế độ tem phiếu.

< Chuyến tàu điện ở Hà Nội luôn trong tình trạng chật kín khách.

Khi ấy: được mặc chiếc áo lông, ăn những hạt gạo không bị mốc và đi xe đạp Trung Quốc là ước mơ của biết bao nhiêu người dân.
Rồi năm 1986, đất nước bước vào thời kỳ đổi mới toàn diện và dần bỏ lại những ký ức về một thời tem phiếu.
25 năm đã qua, nhiều người dân vẫn không thể quên ký ức về thời kỳ dùng tem phiếu để mua bán các nhu yếu phẩm từ cân thịt, quả trứng, dầu hỏa, vải vóc cho tới đường sữa trẻ em...

Dưới đây là những hình ảnh về thời kỳ trước đổi mới được trưng bày tại triển lãm "Việt Nam 25 năm trên đường đổi mới 1986-2011 qua tài liệu lưu trữ", khai mạc sáng 8/12 tại Bảo tàng Hồ Chí Minh (Hà Nội).

< Cuốn sổ đăng ký mua lương thực năm 1988 của gia đình ông Phan Văn Sinh, xã Duyên Hà, Thanh Trì, Hà Nội.
Nhà mà mất số này là đói đấy!
< Người dân xếp hàng mua lương thực, thực phẩm theo tem phiếu thời kỳ bao cấp trước năm 1985.
< Phiếu thực phẩm loại C năm 1973 của Bộ Nội thương phát hành được Xí nghiệp sửa chữa đồng hồ cấp cho bà Nguyễn Thị Bảy ở phố Hàng Khoai (Hà Nội).
< Một người đàn ông xem và hồi tưởng những ngày ông cũng phải xếp hàng đong gạo.

Tuy thiếu thốn nhưng nhiều thứ lại miễn phí. Ví dụ như đi học chả tốn đồng nào. Đau bệnh đi nằm nhà thương chỉ đóng một số tiền rất nhỏ và... gạo.
< Phiếu mua hàng ở mỗi địa phương lại khác nhau...
< Xe đạp gióng ngang - một phương tiện đi lại của những người dân mọi tầng lớp thời bấy giờ. 
< Phiếu mua 2 kg thịt năm 1972.
< Phiếu mua thịt lợn, thịt bò, cá, gia cầm, trứng...
< Những mặt hàng "đặc biệt" chỉ sắm được vào ngày Tết như bánh mứt, pháo, dĩ nhiên cũng có tem phiếu tùy theo nhà đông người, ít người.
< Trong thời kỳ bao cấp, các mặt hàng từ chất đốt...
< ...cho tới cả vải vóc, phụ tùng xe đạp... đều dùng tem phiếu.
< Và mỗi loại tem phiếu lại ghi rõ số lượng hàng hóa có thể được mua, như 0,2 - 0,5 - 1 mét vải.
< Và vải của nam, nữ cũng được quy định trong tem phiếu.
< Salon gỗ, tủ lệch, tivi đen trắng, tủ lạnh Liên Xô - những vật dụng xa xỉ và là niềm mơ ước của nhiều người.
< Gia đình có trẻ em sẽ được phát phiếu mua sữa...
< ...và phiếu mua đường.
< Còn phụ nữ nông thôn có phiếu bồi dưỡng dành cho người sinh con.
< Gian bếp ngày ấy có thể kiêm chuồng nuôi lợn.
< Áo lông thời ấy tương đương 3 chỉ vàng - niềm mơ ước của bao người trong những ngày đông giá lạnh.

ĐGD: Thời ấy mình từng xếp hàng, xếp sổ mua gạo, bột mì, bánh mì, thịt, cá. Thậm chí cả đường, thuốc lá, hộp quẹt..., nói chung mọi thứ đề có têm phiếu và xếp hàng hết cả. Đó là một thời kỳ mà cả nước vô cùng khó khăn nhưng người ta vẫn sống trong sự sẻ chia đầy tình người.


Lớp trẻ bây giờ sung sướng hơn ngày xưa nhiều: đi xe xịn, Ipad - laptop kè kè bên mình, tha hồ tán chuyện qua điện thoại. Áo quần thì theo mode, theo thời trang... , vượt trội hơn tới mức không thể so sánh với thời cấm vận.
Vậy nhưng có những bạn vẫn than chán, sống thiếu mục đích, sống thiếu tình người và bất cần đời.

Thôi thà cứ khổ rồi mới sướng còn hơn là sướng quen: gặp chút trắc trở lại tự cho là cả cuộc đời toàn màu đen...

Du lịch, GO! - biên tập theo VnExpress
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...