Văn chương nay đã cạn nguồn
Không còn mở miệng nói luôn một bài
Buồn thì chử một chử hai
Từng câu đứt khúc nặn hoài chẳng ra
Chử gần nó đá chử xa
Sai vần lổi luật chẳng thà nghỉ luôn
Nhưng không có viết thì buồn
Nên đành góp nhặt chử vuông chử tròn
Cho hay tâm trí héo hon
Cho vần thơ củ chỉ cỏn bấy nhiêu
Bởi vì trong dạ tiêu điều
Cho nên thơ cũng như chiều lá rơi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét