Ai hay mạng ảo cũng làm đau
Chẳng biết người ta ở chốn nào
Những tưởng rằng xong khi tắt máy
Đâu ngờ nhớ mãi đến xanh xao
Vui đâu không thấy toàn là khổ
Chỉ có đau buồn đến rất mau
Cũng bởi vì ta ngu quá xá
Cuối đời lại chuốc lấy niềm đau
Những năm gần đây, do sự phát triển của mạng internet trãi rộng khắp ngỏ nghách làng quê,như chấp cánh cho người với người quen biết, Con người vượt ra ngoài giới hạn không gian.gặp gở nhau rộng hơn, nhiều hơn.Và từ đó làm dậy lên phong trào “chat”, viết blog. Người ta giao tiếp với nhau dể hơn, và gây tổn thương cho nhau cũng dể hơn. Nhất là niềm tin giảm nghiêm trọng, trong khi mọi quan hệ đều cần lắm LÒNG TIN.
Bằng những dòng tâm sự trãi dài trên blog,người ta quen nhau, hiểu nhau và dể dàng đồng cảm với nhau.
Từ đó ngày càng nhiều mối tình trên mạng hình thành, người ta trao đổi tâm tình bằng bàn phím, nhìn nhau qua màn ảnh, và cảm nhận người kia bằng những mơ ước của mình. Rồi chuyện cũng phải đến, tình yêu lớn dần và vấn đề gặp nhau thôi thúc trong lòng. Khi gặp nhau rồi, với bao nhiêu thiếu sót về thể chất cũng như tinh thần làm cho người ta cảm thấy như ngao ngán. Trước đây mổi ngày điện thoại nhiều lần, mổi lần nhiều giờ mà vẩn như chưa nói hết những điều cần nói, tối chat thêm nửa. bây giờ chỉ nói chuyện dăm ba phút là có cự cải, làm sao người thật được như mơ ước, và thất vọng là tất nhiên.
Bởi vì mỗi người chúng ta, là những cá thể riêng biệt. Mỗi người có một cuộc đời riêng của mình, với những suy tư, cảm nhận về khổ đau hay hạnh phúc không giống nhau. Mà nếu không hiểu tính cách của nhau, sẽ khó làm cho nhau vui. Nếu không hiểu tâm trạng của nhau, sẽ dễ làm cho nhau buồn. Nếu không hiểu nhau, sẽ không thể cho nhau hạnh phúc. Tình yêu khi không được thể hiện đúng cách, sẽ không còn vị ngọt, mà trái lại, trở nên gò bó, ngột ngạt.
Mà khi yêu, ai cũng cần được hạnh phúc. Ai cũng cần được vui và làm cho người khác vui. Nếu yêu mà để cho nhau phải khổ, thì dù vô tình hay cố ý, đó cũng không phải là yêu. Người yêu nhau phải là người có thể sẻ chia, xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của nhau trong cuộc đời. Mặc dù, người ta có thể yêu mà không cần hiểu. Nhưng để duy trì một tình yêu, thì bắt buộc phải hiểu. Khi yêu mà không hiểu, thì chắc chắn tình yêu đó chỉ mang lại khổ đau cho người kia, và làm khổ chính mình.
Dù vậy,để hai người hiểu được nhau không phải là điều dễ dàng . Phải mất nhiều thời gian, thậm chí có khi mất cả cuộc đời vẩn chưa hiểu được người bên cạnh mình cần gì, muốn gì. Ðiều quan trọng là phải yêu thương, cảm thông và tha thứ . Phải mở lòng ra và nhìn người bên cạnh bằng trái tim yêu thương. Vì yêu là cho đi, là hiến dâng chứ không phải yêu là bao chiếm, là sở hửu. Yêu là hy sinh chính mình cho người yêu chứ không phải đòi hỏi người yêu cho chính mình.
Tóm lại, để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” thôi là đủ. Nhưng để tiếp tục con đường hạnh phúc thì phải cố gắng.
Thôi nhé em ơi, hết thật rồi
Duyên tình tan vở phải đành thôi
Bao nhiêu cuộc gọi không nhấc máy
Lần cuối nhắn tin chẳng đáp hồi
Thương tích rồi đây không thành sẹo
Luôn luôn rỉ máu ướt vành môi
Đào mồ chôn chặt chuyện ngày ấy
Bốn mùa thương nhớ chẳng thành đôi
Thôi nhé em ơi, hết thật rồi
Duyên tình tan vở phải đành thôi
Bao nhiêu cuộc gọi không nhấc máy
Lần cuối nhắn tin chẳng đáp hồi
Thương tích rồi đây không thành sẹo
Luôn luôn rỉ máu ướt vành môi
Đào mồ chôn chặt chuyện ngày ấy
Bốn mùa thương nhớ chẳng thành đôi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét