Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

Viết Cho Châu Thị Thanh Thủy

(bài viết được điểm 5)

Em hỏi anh “Anh sẽ làm gì trong ngày valentine?”
Em à, anh không phải là nhà văn để viết tặng em những lời hoa mỹ, anh cũng không là một doanh nhân để mua tặng em những món quà đắt tiền, anh cũng không phải là chính trị gia tài ba để tặng em những vinh quang trần thế. Mà anh chỉ là một lão nông dân bình thường nên hôm nay anh sẽ ôn lại cho em nghe chuyện những ngày lễ tình nhân đã trôi qua trong đời của mỗi người chúng mình em nhé.


Ở lứa tuổi của mình (anh, em và những người sinh ra trong thập niên 60,70 thế kỷ trước ,và lớn lên ở miền quê khói lửa mịt mù trong thời chiến tranh) bao giờ cũng chịu nhiều thiệt thòi em nhỉ. Lúc trên phố chợ người ta bày bán đầy đường nào hoa hồng, nào kẹo chocolate cho ngày Valentine thì bọn mình phải lo chạy giặc triền miên, ở vùng tản cư cùng lắm là mình trao nhau “nhẫn cỏ” chứ làm gì có nhẫn kim cương đắt tiền, tặng nhau cành hoa dại thay hoa hồng, và quả cà na ngào đường mang hình viên đạn thay cho những viên kẹo chocolate hình trái tim. Nhưng tình yêu thì không khác gì tình yêu của người nơi phố thị xa hoa mà có lẽ còn ấm nồng hơn nữa chứ, và những món quà mộc mạc thôn dã thì luôn mang hơi hướng độc đáo, lãng mạn và đáng nhớ.

Mà hể nói đến lễ Valentine, là nói đến tình yêu.  Thường trong dịp Valentine người ta chỉ nhắc đến tình yêu của các thanh niên thiếu nữ, của những người trẻ, còn mình đã lớn tuổi mà còn nói chuyện yêu đương thì... hình như nó kỳ kỳ sao ấy.  Thật ra, nếu em nghĩ rằng chỉ người trẻ mới cần tình yêu và người trẻ mới thích nói chuyện yêu đương, thì không đúng.  Bởi vì là con người, dù trong tuổi nào cũng cần tình yêu, từ khi mới sinh cho đến khi từ giã cõi đời, ai cũng cần tình yêu, và nhờ có tình yêu đời sống mới có ý nghĩa.  Vì sao vậy?  Con người là tạo vật có tình cảm, con người cần yêu và được yêu. 
 Mấy hôm nay có lẽ em cũng đã nghe nói nhiều về tình yêu của những người trẻ tuổi, vì thế nên hôm nay anh nói với em về tình yêu của người lớn tuổi.  Anh thiết nghĩ, trong tuổi này hơn bao giờ hết, mình cần được nhắc lại về tình yêu, được nghe nói về tình yêu để làm sống lại cái tình yêu sắp tàn, sắp chết trong cuộc đời của mình.

Trong đời này, chúng ta làm gì, sống ở đâu không quan trọng bằng đời sống chúng ta có tình yêu hay không, chúng ta có sống trong yêu thương hay không.  Tình yêu quan trọng vì không có tình yêu chúng ta không thể sống được.  Nhưng làm sao để tình yêu  thật sự mang lại hạnh phúc cho nhau?  Làm sao để mình  ngày càng thương nhau chứ đừng chán nhau và gieo đau khổ cho nhau?  Thật ra, những đôi bạn trẻ yêu nhau nhiều điều đó không có gì đáng ngạc nhiên, họ yêu nhau như thế vì họ chưa biết hết những khuyết điểm, những tật xấu của nhau.  Ngược lại những đôi bạn đã yêu nhau lâu rồi, đã biết rõ nhau, đã qua nhiều thăng trầm trong đời mà vẫn còn yêu nhau, tình yêu đó mới đáng quý, đó mới thật là tình yêu.  Nhưng làm sao có được tình yêu chân thật bền bỉ đó? 

Bản tính chung của con người là hay thay đổi và “tắt dần”.  Chúng ta dễ chán những gì mình đã có trong tầm tay và mơ ước những gì mình chưa có hoặc không có.  Về phương diện vật chất, tính mau chán này rất nguy hiểm vì nó khiến ta trở thành nô lệ cho vật chất, suốt đời đeo đuổi vật chất.  Nhưng về phương diện tình cảm, nhất là trong lãnh vực tình yêu, tính mau chán không những nguy hiểm mà còn đưa đến đổ vỡ và đau đớn cho bao nhiêu người liên hệ.  Nó mang lại khổ đau cho người bạn sống bên cạnh, vì vậy anh muốn em cùng nghĩ đến tình yêu mình dành cho nhau và làm thế nào để giữ cho tình yêu đó đậm đà, tốt đẹp cho đến ngày chúng ta từ giã cõi đời.

Không cần phải xem bói, không cần coi tuổi, cũng không cần phải môn đăng hộ đối, giàu có, danh tiếng, v.v...  Không, chúng ta chỉ cần một điều, đó là chia sẻ với nhau những buồn vui trong ngày mưa phùn gió lạnh, đó là mỗi người mình bớt đi một chút cá tính, giận hờn. không độc tài khó khăn.  Đó mới là tình yêu đích thực, bền vững.

Khi mình yêu nhau và kính trọng nhau, chúng ta sẽ quý nhau, không muốn làm điều gì hay nói điều gì gây tổn thương cho nhau. 


Và lời anh muốn nói với em hôm nay : ”Không chỉ là ngày 14/2 mà là mọi ngày trong đời mình đều là ngày valentine  em nhé”. Và cùng với lời cám ơn chân thành nhất gửi đến em, ước mong duy nhất của anh là nếu còn có kiếp sau thì anh sẽ không thèm làm tiên thánh gì cả mà chỉ mong trở lại kiếp người để được yêu em thêm một đời nữa. Em hén….

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...