Người Việt chúng ta thường nói: Giàu sang và nghèo hèn. “Giàu” thường kèm theo “sang”, còn “nghèo” thường kèm theo “hèn”.
Nhưng thực ra có khi “giàu” mà không “sang”, hoặc “nghèo” mà không “hèn”. Chắc là không ai muốn nghèo, và càng chắc chắn hơn là chẳng ai muốn hèn.
Cũng vậy, ai cũng muốn mình giàu và sang. Nhưng người chịu cảnh “đời hèn” khác hẳn với người “sống hèn”.
Người nghèo bị coi là hèn, nhưng có thể người đó không hề sống hèn; còn người giàu luôn được coi là sang, nhưng chưa hẳn đã “sống sang” mà thậm chí còn “sống hèn”. Đó mới là chuyện đáng nói!
Người ta nói vui: “Đi xe le hơn đi bộ, đi bộ ngộ hơn đi xe”. Chưa chắc ai hơn ai! Tiền nhân cũng đã phân tích và xác định rõ ràng: “Chớ thấy áo rách mà cười. Những giống gà nòi lông nó lơ thơ.
Mấy hôm nay sau vụ máy bay MH 370 mất tích báo chí lại ầm ỉ chuyện Nguyễn Chánh Tín phát biểu những lời nói biểu hiện cái hèn hạ của người một thời được bao người ngưỡng mộ (tôi từng ngưỡng mộ nhân vật Nguyễn Thành Luân trong phim Ván bài lật ngửa do NCT đóng vai chính.).
Ở đời, người ta không chỉ “đi” bằng đôi chân mà còn phải “đi” bằng cái đầu. Hơn thua nhau là “cách đi”.
Mình không hiểu rõ việc NCT vỡ nợ hay chuyện làm ăn kinh doanh của ông ấy nên không bàn gì, chỉ nói về tính cách đương đầu với thất bại của ông ấy mà thôi.
Mình cảm thấy như hụt hẫng bởi vì chuyện chẳng có gì đáng để ông ấy cúi đầu một cách hèn hạ như vậy, ông ấy nên biết rằng :”không phải ông ấy cống hiến cho nền điện ảnh VN đâu mà chính nhờ điện ảnh VN nâng ông lên thành một ngôi sao.Thật vậy, nếu không có NCT đóng vai Nguyễn Thành Luân thì sẽ có người khác thay vào thôi, đâu phải không có ông thì điện ảnh VN bế tắc, biết đâu người khác còn làm được hơn thế nữa, nhưng có một điều chắc chắn là nếu không có điện ảnh thì NCT sẽ không nổi tiếng như vậy.
Còn việc ông ta thất bại trong kinh doanh đến mức phá sản thì chỉ là chuyện thường thôi, kinh doanh có lời thì phải có lỗ, lời nhiều thì lỗ cũng nhiều. Tại mình ngu đem cái sở đoản của mình ra thi thố thì thua là điều tự nhiên và coi đó là một bài học chứ có gì phải cay cú như vậy.
Hãy tự đứng lên chứ đừng trách móc ai hết, đừng nói những người từng giúp ông ấy vô ơn, đừng nghĩ là ông giúp họ mà phải nói là họ giúp ông, thử hỏi nếu không có những người mà ông nói là chịu ơn của ông hợp tác thì ông có làm được cái gì không? Đáng lẽ ông phải cám ơn họ thay cho lời trách móc họ.
Với số tiền hỗ trợ 600.000.000( sáu trăm triệu) mà ông nói là chỉ khỏi chết đói làm tôi quá bức xúc, Một miếng khi đói bằng một gói khi no. Dù sao đó cũng là tấm lòng của những người đã thắt lưng buộc bụng để hỗ trợ ông trong lúc khốn khó.. Và ông có biết với số tiền đó thì những em bé ở Lai Châu khỏi đu dây tới trường, với số tiền đó thì cô giáo Tòng Thị Minh, giáo viên trường mầm non Sam Lang, xã Nà Hỳ, huyện Nậm Pồ tỉnh Điện Biên và các học trò khỏi chui vào bao nylon qua sông, với số tiền đó đủ cho hơn 1000 người có thể ngẩng cao đầu trong cuộc sống, chỉ cần 600.000(sáu trăm ngàn) là đủ cho một người cơ nhỡ có vốn đi bán vé số dạo sống vui vẻ trong cái nghèo mà không hèn, cũng không cần hèn hạ “quỳ lạy” người giúp ông được ở lại trong ngôi biệt thự như tù đày chẳng ích gì, vì đời ông còn được ở trong đó bao nhiêu ngày nữa đâu.
Đâu cần phải quỵ luỵ ai, cứ giải quyết những vướng mắc nợ nần cho xong rồi ra ngoài thuê nhà trọ ở, ngày ngày rong chơi đây đó tới những chỗ vui vẻ đông người (bàn vé số) công việc nhàn hạ ( cầm trên tay không quá 200gr) vừa có lo cho cái ăn của mình vừa đem cái may mắn cho người khác, như vậy tôi chắc chắn ông vẫn mãi là thần tượng trong mắt người hâm mộ.
Những người "bị vỡ nợ" như ông trên đất nước Việt Nam này không ít, mà có mấy người khom lưng cúi mặt như ông đâu.
Người nghèo đi tới nơi mô cũng nghèo! cụ Nguyễn Du cũng đề cập trong Truyện Kiều (câu 3241-3244) thế này:
Ngẫm hay muôn sự tại trời
Trời kia đã bắt làm người có thân
Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao
Người ta nói vui mà thật rằng: “Giày dép còn có số kia mà!”. Về sự giàu – nghèo, người ta nói: “Kẻ ăn không hết, người lần không ra”. Về sang – hèn, người ta nói: “Con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa”. Số phận hoặc định mệnh là một “điều bí ẩn”, chẳng ai hiểu hết.
Có khi người ta có thể “vượt qua số phận”, nhưng có khi phải chịu lận đận đến lúc nhắm mắt, xuôi tay! Tuy nhiên không có ai hèn hạ như NCT vậy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét