Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

Nuối tiếc một Sa Pa

Du lịch đã làm cho Sa Pa trở nên giàu có. Cô gái Mông, Dao đang làm quen với kỹ năng sống của người Kinh hiện đại, những chàng thanh niên phì phèo điếu thuốc đi chơi chợ thay vì rít khói điếu cày… 

Sự “Kinh hóa” đang xâm lấn thị trấn hiền lành này.

< Phố Cầu Mây - khu trung tâm thị trấn Sa Pa.

Trên độ cao khoảng 1.500m (so với mặt nước biển), Sa Pa nằm lọt trong dãy Hoàng Liên Sơn hùng vĩ của núi rừng Tây Bắc, thị trấn là một thiên đường du lịch khi nó hội tụ rất nhiều yếu tố tự nhiên có giá trị.

< Cách đó không xa, người ta đang bạt núi bán đất.

Du lịch đã làm cho Sa Pa trở nên giàu có, cuộc sống đổi thay. Cô gái Mông, Dao đang làm quen dần với kỹ năng sống của người Kinh hiện đại, những chàng thanh niên phì phèo điếu thuốc đi chơi chợ thay vì rít khói điếu cày...


< Ở Cầu Mây, nhiều nhà hàng, quán rượu mọc lên nhắm tới khách du lịch nước ngoài, nhưng những thanh niên
bản xứ cũng không bỏ lỡ cơ hội để tham gia.


Đôi khi, hiếm gặp nét thật thà trên khuôn mặt thiếu nữ, đức tính nhường nhịn vốn có của người dân tộc vùng cao.

< Các cô gái ở đây nói tiếng Anh khá tốt nhưng tiếng Kinh thì lơ lớ khó nghe.

Các bản Cát Cát, Sín Chải, Tả Phìn, Bản Hồ, Tả Van là những điểm du lịch vệ tinh của thị trấn.

< Hai người nói chuyện oang oang, cô gái Mông trên tay cầm chai rượu đang uống dở cùng khách du lịch vừa bước ra từ một quán rượu, họ đang say...

Ở đây, trai làng, gái bản, người già, trẻ thơ các dân tộc người Dao đỏ, Mông, Tày... dù chất phác đến mấy cũng không thoát khỏi những cám dỗ vật chất mà du lịch đem lại cho mảnh đất này.

< Trong toa-lét của một ngôi nhà ở xã Bản Hồ. Ở đây đang rất phát triển loại hình du lịch cộng đồng, trong đó có hình thức du lịch homestay (ăn, nghỉ tại nhà của người dân tộc)

Người ta hướng về Sa Pa, để gia nhập nó, trong không khí nơi kẻ chợ ồn ào, mánh lới.
< ... những đứa trẻ Mông tóc xoăn, mũi lõ cũng không hiếm gặp ở thị trấn Sa Pa.
< Trẻ nhỏ rong chơi cả ngày, với trên tay vài thứ đồ lưu niệm làm vội, một ngày cũng kiếm được đôi ba chục nghìn, cách bán hàng của chúng còn tinh quái hơn trẻ miền xuôi. Đêm muộn chúng mới đi bộ về nhà cách đó từ 3 đến 7km.
< Người Dao đỏ buôn bán ở đây sành sỏi và khôn ngoan, họ biết cách mời chào, đeo bám dai dẳng, thậm chí có những cách ứng xử mà khi nghe phải sửng sốt: “Chụp ảnh mà không mua hàng là đánh nhau đấy!”
< Cách tiếp cận du khách với số đông, đeo bám để bán hàng của người Dao ở bản Tả Phìn.

Sa Pa thành “phố”, con người đã thay đổi, không còn giữ nguyên giá trị vốn có, sự “Kinh hóa” đang xâm lấn thị trấn hiền lành này.
< Những cô gái Mông sắc sảo thường được trọng dụng để làm hướng dẫn viên du lịch. Công việc này làm họ thay đổi, bộ áo truyền thống mặc trên người chỉ là cách ăn mặc để thu hút sự chú ý.
< Bộ quần áo của người Dao đỏ với đầy đủ các chi tiết truyền thống trong cửa hàng lại là một thứ “chuẩn” nếu so sánh với những bộ đồ đang mặc trên người những cô gái Dao ở Sa Pa.
< Vị trí bán hàng của người bản xứ là những góc phố, vỉa hè, chạy rong theo khách.
< Những người đàn ông ở đây lại tỏ ra thờ ơ với nhịp sống mà du lịch mang đến, họ bình thản mà không tất tưởi bon chen.
< Quán xá mọc như nấm chứng tỏ giá trị của du lịch thu hút những dịch vụ đi theo nó, nhưng nó đang làm lạc lõng chính những con người sinh ra từ mảnh đất này.
< Những người vẫn gắn bó với núi rừng thì tỏ ra dè dặt, rụt rè khi xuống “phố”, vào chợ.
< Hai mẹ con cô gái Mông ở thị trấn Sa Pa.
< Từ Sa Pa nhìn về đỉnh Phan Xi Păng sừng sững, mong ước cho những cốt cách người Mông, ngườiDao, người Tày... còn mãi bền vững với núi rừng Tây Bắc.


Nếu để tìm về với thiên nhiên hoang dã, vui trong cảm giác được đối diện với con người mộc mạc vùng núi cao, hoặc muốn thoát khỏi những lời mời mọc đeo bám nhan nhản chốn thành thị thì Sa Pa bây giờ không phải là nơi như thế.

Du lịch đã làm cho Sapa đổi thay nhưng vật chất lại khiến nơi này mất dần sự chân chất.

Du lịch, GO! - Theo Dantri

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012

Lễ hội Đường sách Tết Nhâm Thìn năm 2012

Bên cạnh đường hoa Nguyễn Huệ nổi tiếng, một con đường sách cũng đang được chuẩn bị để khai mạc tại khu trung tâm TP.HCM.

Đường sách xuân Nhâm Thìn 2012 sẽ diễn ra từ ngày 20/1 đến hết ngày 26/1/2012, trải dài trên ba con đường Mạc Thị Bưởi, Nguyễn Huệ và Ngô Đức Kế ở khu vực trung tâm TP.HCM. Đường sách có sự tham gia của nhiều đơn vị xuất bản và phát hành sách lớn của TP.HCM như NXB Tổng hợp, Văn hóa Văn nghệ, Fahasa, Phương Nam, các bảo tàng, thư viện trên địa bàn.

Tiếp sau thành công của lễ hội đường sách lần 1 vào dịp Tết 2011, lễ hội đường sách lần 2 Tết Nhâm Thìn với chủ đề "Truyền thống, hiện tại và tương lai", giới thiệu những hình ảnh, tài liệu, nguồn sách, mang đến cho công chúng cái nhìn toàn cảnh về đất nước, con người Việt Nam nói chung và TP.HCM nói riêng. Ban tổ chức cho biết, mỗi con đường sẽ tiêu biểu cho một không gian lịch sử.

Trục đường sách thứ nhất: "Con đường truyền thống" trải dài trên đường Mạc Thị Bưởi, giới thiệu các loại sách lịch sử, văn hóa truyền thống, hình ảnh quý về các triều đại đất Việt, về Sài Gòn xưa..., với điểm nhấn là chủ đề "chủ quyền đất Việt" qua nhiều thế hệ, khẳng định chủ quyền biển đảo Hoàng Sa - Trường Sa.

Trục đường sách thứ hai: đường Nguyễn Huệ đoạn từ Mạc Thị Bưởi đến Ngô Đức Kế là "con đường giao thoa hiện tại hướng tới tương lai", trưng bày nhiều thể loại sách mới của các nhà xuất bản trong và ngoài nước, phục vụ sự nghiệp xây dựng và bảo vệ thành phố.

Con đường này cũng giới thiệu các phương tiện đọc sách điện tử hiện đại với các tài liệu số hóa, khu triển lãm các tờ báo Xuân Nhâm Thìn trong cả nước, khu triển lãm hình ảnh về hoạt động đối ngoại nhà nước và ngoại giao nhân dân của TP.HCM.

Đặc biệt, đường sách dành một khu giới thiệu về bản đồ quy hoạch tổng thể TP.HCM đến năm 2025, cùng sa bàn quy hoạch khu trung tâm, hình ảnh về những công trình quan trọng của thành phố đã và đang được xây dựng. Ban tổ chức cho biết khu vực này cho công chúng cái nhìn tổng thể về sự thay đổi, phát triển của thành phố năng động được vinh dự mang tên Bác Hồ.

Trục đường sách thứ ba: "Con đường tương lai" trên đường Ngô Đức Kế đoạn từ Nguyễn Huệ đến Đồng Khởi. Còn được gọi là "Thế giới trẻ em", con đường bắt đầu bằng khu giới thiệu tư liệu, hình ảnh về các công trình, dự án, chương trình mà TP.HCM đã làm cho các em trong các lĩnh vực giáo dục - chăm sóc sức khỏe và vui chơi giải trí. Kế đó là các khu tập trung trưng bày sách thiếu nhi cùng các trò chơi dân gian, hiện đại và một số hoạt động sinh động khác dành cho các em nhỏ.

Đặc biệt, tại đoạn đường này, khách tham quan được chiêm nghiệm một loại sách đặc biệt dành cho người khiếm thị, một xe "Thư viện lưu động" phục vụ đồng bào vùng sâu, vùng xa, và không gian cà phê sách dành cho khách tham quan nghỉ chân, thư giãn cùng sách.

Ngoài việc trưng bày, giới thiệu các loại sách báo, ấn phẩm, nhiều hoạt động văn nghệ, hoạt náo trò chơi, giao lưu với các tác giả, nhà văn, nhà thơ, ông đồ... cũng sẽ diễn ra sôi nổi tại các sân khấu trên hai trục đường sách Mạc Thị Bưởi và Ngô Đức Kế.

Cùng với đường hoa Nguyễn Huệ, lễ hội đường sách Xuân Nhâm Thìn 2012 mang lại cho người dân TP.HCM, các tỉnh lân cận, khách tham quan trong và ngoài nước một sản phẩm văn hóa đặc sắc, không gian giải trí, thư giãn thú vị trong những ngày Tết cổ truyền dân tộc. Ban tổ chức khẳng định đường sách "góp phần khuyến khích, khơi dậy và nâng cao thêm văn hóa đọc sách cho công chúng, gắn kết giữa người đọc và tác giả, đồng thời là một điểm thu hút, quảng bá cho du lịch TP.HCM nhân dịp Tết Nhâm Thìn 2012".

Du lịch, GO! - Theo Long Hà, Vietnamnet - ảnh internet

Ba bãi biển ít người biết tại Vũng Tàu

Tại thành phố biển Vũng Tàu: ngoài những bải rất đông người biết đến như bãi Dứa, bãi Dâu, bãi Trước, bãi Sau... thì còn 3 bãi tắm tuyệt đẹp mà chỉ những ai là thích khám phá mới biết đó là bãi Vọng Nguyệt, Chí Linh, và Đồi Nhái.

Bãi Vọng Nguyệt

Bãi Vọng Nguyệt trước kia còn gọi là bãi Ô Quắm nằm kề cận mũi Nghinh Phong hũng vĩ nhô ra biển Đông. Đây là một bãi tắm nhỏ chỉ dài vọn vẹn 100m nhưng do bãi cạnh mũi Nghinh Phong đưa thẳng ra biển nên nước lúc nào cũng sạch bên cạnh ba bề vách đá cheo leo vô cùng hùng vĩ. Cũng do vậy nên bãi Vong Nguyệt thường có sóng to, gió lớn - người tắm không nên ra quá xa.

< Bãi Ô Quắm ngày xưa.

Vọng Nguyệt có nghĩa là đón trăng. Những đêm vào mùa trăng mọc, hay lúc hoàng hôn, biển ở đây sáng rực như được dát một lớp bạc óng ánh.

Bên tiếng sóng rì rào, trước mặt biển sáng bạc mênh mông, du khách sẽ có cảm giác cái mênh mông bao la của trời mây sóng nước, của vũ trụ vô cùng, vô tận, lâng lâng bay bổng trong tâm hồn.

< Và bãi Vọng Nguyệt ngày nay.

Nước biển ở đây rất trong trẻo. Bãi cát ít thoải, sâu hơn các bãi tắm khác ở Vũng Tàu, phù hợp với những người thích cảm giác mạnh từ những ngọn sóng dồn dập. Không ồn ào, náo nhiệt như ở bãi Trước. Không thoáng đãng, dữ dội như ở bãi Sau. Ngày xưa, bãi rất hoang sơ không có bất kỳ một dịch vụ nào nhưng bây giờ đã trở thành khu du lịch với đủ mọi tiện ích thiết yếu cho du khách đến đây.

Bãi Vọng Nguyệt không lớn nhưng đủ để đi vào tiềm thức của người dân Vũng Tàu qua bao thế hệ bởi sự nên thơ, kỳ bí. Nhất là khi đứng từ tượng Chúa Kitô trên đỉnh núi Tao Phùng nhìn xuống, du khách sẽ có cảm giác biển ở đây xanh hơn những nơi khác, lộng gió và mát mẻ lạ thường.

Bãi Chí Linh


Bãi Chí Linh nằm trong khu du lịch Chí Linh, cách Thành phố Vũng Tàu khoảng 3km. Nếu đi từ Sài Gòn xuống quốc lộ 51C thì đến ngã tư Chí Linh (ngang với khu 3 tòa nhà cao ốc 18 tầng), quẹo trái chạy thẳng theo đường nhựa là đến.


Trước năm 1980, nơi đây là rừng Chí Linh với bạt ngàn cây dương mọc trên những đồi cát trải dài mênh mông. Sau này các KDL, sân gôn dần mọc lên và trở thành bãi tắm Chí Linh ngày nay.

Trong khu du lịch Chí Linh, màu xanh ngút ngàn của những dãy đồi chập chùng, thung lũng xanh mướt như hoà làm một với biển xanh, cát trắng nắng vàng. Chính vẻ đẹp ấy, nơi đây còn được biết đến như một “Đà Lạt biển”.

Đến đây, ngoài việc thả mình trong làn nước mát rượi, chơi đùa với sóng biển. Buổi sáng, bạn còn được thưởng thức dàn hợp xướng của những chú chim đang cất vang tiếng hót chào đón ngày mới, hay buổi trưa, thả mình dưới những tán cây xanh, đánh một giấc vô lo trong tiếng sóng, tiếng lá cây xào xạc.

Tại khu du lịch có hai hình thức kinh doanh là khu vực dành cho khách VIP va khu vực dành cho dân du lịch bụi. Tuỳ túi tiền mà bạn có thể lựa chọn dịch vụ.

Bãi Chí Linh còn duy nhất một khoảng đường ra bãi tắm tắm miễn phí cho khách và người địa phương.
Lối ra nơi này đi chung với đường vào Blue Sapphire Resort cùng với một số đường mòn khác mà bạn phải tự khám phá hoặc dò hỏi người dân tại đây.

Bãi Đồi Nhái

Khác với cả hai bãi biển trên, bãi Đồi Nhái chưa được khai thác lại nằm trong khu vực cách xa dân cư nên là địa điểm dành cho khách phượt và dân địa phương là chính.

< Biển Đồi Nhái - xa xa là núi Minh Đạm Long Hải.

Muốn đến bãi Đồi Nhái, từ thành phố Vũng Tàu, xuôi theo đường 3.2, chạy mãi sẽ gặp biển báo rẽ vào Đồi Nhái, rẽ vào đó chạy thẳng là đến.

Biển Đồi Nhái khá nông do được cát từ sông bồi lắp. Nước ở đây trong, sạch và không một bóng khách du lịch vào ngày thường. Chưa có hình thức kinh doanh hay khai thác du lịch nên đây là địa điểm lý tưởng cho việc cắm trại theo nhóm lớn.

Một lưu ý nhỏ là tại đây không có bất kỳ hàng quán nào nên trước khi đến đó, bạn phải chuẩn bị đồ ăn, thức uống cũng như vật dụng để ngủ lại.

Du lịch, GO! - Tổng hợp và biên tập lại

Đường Tây Bắc mùa này đẹp lắm

Tháng hai, xuân rạng rỡ. Tây Bắc lại như một lời mời gọi hấp dẫn lôi cuốn người lữ khách. Lễ hội, núi rừng, hoa cỏ và tấm chân tình mộc mạc người miền núi là những lý do để bước chân du xuân đặt lên mọi nẻo đường. Tháng hai, xuân rạng rỡ.

Tây Bắc lại như một lời mời gọi hấp dẫn lôi cuốn người lữ khách. Lễ hội, núi rừng, hoa cỏ và tấm chân tình mộc mạc người miền núi là những lý do để bước chân du xuân đặt lên mọi nẻo đường. Dọc theo đường biên giới từ phía Tây theo vòng cung hướng Bắc, bất cứ một điểm đến nào, một cái tên lạ lẫm nào cũng mang đến cho dân du xuân bất ngờ và thú vị.

Nếu như cao nguyên Mộc Châu cuốn hút du khách gần xa bởi vẻ đẹp mượt mà của những cánh đồng cỏ xanh ngút ngàn miên man dọc theo chân núi, những vườn đào, vườn mận rạng rỡ khoe sắc giữa bản làng người H'Mông thanh bình và mộc mạc...

... thì dọc theo bờ sông Mã đi lên Điện Biên Đông, ta sẽ gặp những bản làng của người Thái đang say sưa múa hát đón xuân về dưới gốc cây gạo đầu làng.
Những người con gái Thái tóc vấn cao, cổ trắng ngần, váy nhung đen óng ánh, đôi bàn tay xoay vòng mê mải sẽ khiến bất kỳ người lãng khách nào cũng phải ngẩn lòng.

Ẩm thực ngày xuân ở hội Say Sán (Simacai, Lào Cai):

Rời Điện Biên theo con đường dọc bờ sông Nậm Na, qua bao lễ hội của những người H'Mông Hoa, H'Mông Xanh, qua thị trấn Sa pa bồng bềnh sương mùa tết, để đến được với mảnh đất Simacai nhọc nhằn cách trở, ta lại được chìm đắm vào khúc giao duyên dưới gốc cây nêu của đồng bào Sín Chéng, bị hớp hồn bởi những chiếc váy H'Mông Si bồng bềnh trên đường đi vui hội Say Sán mỗi dịp xuân về, háo hức khám phá ẩm thực mùa tết của đồng bào dân tộc với phở chua, thắng cố, mèn mén (bắp xay), bánh bắp, bánh gạo...

Hát giao duyên dưới gốc cây nêu ở Sín Chéng (Simacai, Lào Cai):

Rồi qua sông Chảy ngược lên đỉnh Pha Long để vui hội Gầu Tào với người H'Mông ở Mường Khương, nơi những ngọn đồi sa mộc vươn mình kiêu hãnh. Cung đường Lùng Khấu Nhin đi Cao Sơn ngợp gió giữa trập trùng sa mộc, đâu đó có những chàng trai cô gái người H'Mông đang say mê giao duyên, những nụ cười toả nắng của du khách và dân bản địa, những chiếc váy H'Mông thấp thoáng dưới vòm cây.

Người Thái say mê với điệu múa đón xuân (Sông Mã - Điện Biên):

Và đi về phía tận cùng của địa đầu cực Bắc, ta choáng ngợp trước giang sơn hùng vỹ, một Mã Pì Lèng lạnh lùng trở nên ấm áp đến lạ thường trong sắc màu của váy áo lấp lánh. Hàng trăm trẻ em H'Mông ùa ra trên con đường Hạnh phúc nối Đồng Văn và Mèo Vạc (Hà Giang) làm cao nguyên đá tai mèo trở nên hân hoan và sáng bừng giữa mùa giá rét. Trẻ em đi du xuân thành từng tốp nhỏ, hồn nhiên nô đùa và chạy nhảy, đánh cầu và tán gái. Những sắc màu Mèo Vạc toả sáng trên cao nguyên đá khiến bước chân người lữ khách không muốn rời đi. Có phải hạnh phúc chỉ là những khoảnh khắc du xuân như thế này không?

Hướng dẫn:

Phương tiện di chuyển: Ôtô riêng hoặc xe máy, hoặc kết hợp ôtô và xe máy. Các điểm đến ở Mộc Châu (Sơn La), Sông Mã (Điện Biên), Sa Pa, Mường Khương, Pha Long, Simacai (Lào Cai) hay Đồng Văn, Mèo Vạc (Hà Giang) đều nằm cách xa Hà Nội từ 200 - 500km. Có thể gửi xe máy lên ôtô chạy đêm để tiết kiệm thời gian chạy xe.

Du khách chụp hình với các cô gái H'Mông Khương:

Nếu đi về phía Lào Cai có thể di chuyển bằng tàu hoả ban tối, gửi xe máy đi cùng hoặc lên Lào Cai thuê xe máy để khám phá các địa điểm lân cận. Chi phí thuê xe khoảng 200.000 - 250.000 đồng/ngày. Ở Hà Giang cũng có thể thuê xe máy với chi phí tương đương. Xe khách đi về Tây Bắc chất lượng rất tốt, thường xuất phát buổi đêm ở Mỹ Đình và tới điểm đến vào buổi sáng, rất thuận lợi.

Niềm vui gặp gỡ trên đỉnh Pha Long:

Hành trang: Ngoài những đồ dùng căn bản cho chuyến đi, trong hành trang của bạn không nên thiếu:

- Máy ảnh để ghi lại những ấn tượng và kỷ niệm của chuyến đi. Một chiếc điện thoại hiện đại có kết nối 3G là phương tiện hữu hiệu để chia sẻ hình ảnh về chuyến đi lên mạng internet với bạn bè ngay trong hành trình. Điều này sẽ tạo ra những cảm xúc vô cùng thú vị. 3G của Mobi hay Viettel đều bắt sóng tốt nhưng độ phủ sóng của 3G Viettel rộng hơn và nét hơn trên vùng núi cao.

- Âm nhạc qua một chiếc loa chuyên dụng dành cho dân đi: bạn có thể chìm đắm trong âm nhạc ở lưng chừng đèo, dưới một vườn đào, vườn mận hay giữa phiên chợ tết của đồng bào dân tộc. Một trải nghiệm ấn tượng.

Các em bé nhảy dây ở Cao Sơn (Mường Khương, Lào Cai):

- Những chiếc khăn màu rực rỡ: khi lên Tây Bắc, thời tiết thường khá rét, những chiếc khăn vừa có tác dụng giữ ấm bạn khi lên Tây Bắc, vừa "làm đẹp" cho các chàng trai, cô gái trong hành trình khám phá mùa xuân.

- Du xuân với những chiếc phong bao lì xì xinh xinh và những chiếc kẹo làm quà cho trẻ con miền biên giới sẽ giúp bạn thêm gần gũi và gắn bó tình cảm hơn với những bản làng ta qua.

Du lịch, GO! - Theo SGTT

Bến Nhà Rồng 150 năm trước

Bến Nhà Rồng hay Bảo tàng Hồ Chí Minh là Di tích lịch sử nổi tiếng của cả nước. Trong gần 150 năm, đây vẫn là thương cảng lớn nhất của Nam Bộ và cả nước, có từ thế kỷ 19 do người Pháp khai thác, nằm bên sông Sài Gòn.

< Bến Nhà Rồng.

Tại Bến Nhà Rồng có tòa nhà lớn, kiến trúc theo kiểu Á Ðông, cao hai tầng do Công ty vận tải đường biển của Pháp là Messageries Maritimes xây dựng vào năm 1863, dùng làm nơi bán vé tàu và nơi ở cho người Pháp quản lý tàu vào ra. Trước đây, từ mé sông Sài Gòn hoặc từ đường Nguyễn Tất Thành, quận 4 (hiện nay) nhìn vào sẽ thấy hai chữ M.I (chữ viết tắt của Công ty vận tải Hoàng Gia Messageries Impériales).

Ðây là tên gọi của Công ty Vận tải đường biển, vì năm 1859, lúc Pháp chiếm Gia Ðịnh, nước này còn theo chế độ quân chủ, sau chiến tranh Pháp - Ðức 1870, nhà vua bị lật đổ, lập ra chế độ Cộng hòa (tức đệ tam cộng hòa), vì vậy Công ty vận tải Hoàng Gia được đổi tên thành Công ty Vận tải đường biển để xóa bỏ di tích quân chủ của thời "chính quốc" Pháp lúc đó.

Ðáng chú ý là trên nóc tòa nhà này có gắn một đôi rồng lớn làm bằng đất nung, tráng men xanh, cho nên nhân dân quen gọi là Bến Nhà Rồng. Những người lớn tuổi lại gọi là Sở ông Năm bởi tòa nhà này do viên quan năm người Pháp tên là Domergue xây dựng năm 1863. Ðến tháng 10/1865, Nhà Rồng còn có tên khác là Sở Canh Tân tàu biển, sau khi ở đây xây thêm cột cờ Thủ Ngữ treo cờ hiệu giúp tàu thuyền ra vào dễ dàng. Ðến cuối năm 1899, công ty mới được phép xây cất bến tàu đàng hoàng để tàu cập bến.

Bến được lót bằng ván dày, đặt trên trụ sắt dọc theo mé sông. Bến này cách bến kia chỉ 18 m. Bề ngang của mỗi bến vào phía trong bờ 8 m, chỉ vừa đủ cho tàu ra vào. Xong cảng, người Pháp làm đường ra vào cảng và con đường sát bến cảng xây sau, người Pháp gọi là bến Khánh Hội. Bến này xây dựng thiếu kiên cố, nhiều chỗ bị sụt lở, cho nên ít tàu ra vào. Năm 1900 bến Khánh Hội được khởi công tu bổ, nhưng công việc này kéo dài mãi đến năm 1912 mới hoàn thành để các tàu loại nhỏ và vừa ra vào.

Một di tích có bề dày gần 150 năm nay còn nguyên vẹn như thuở ban đầu là điều không dễ có. Ðiều quý giá hơn, là nơi đây, sáng ngày 4/6/1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã xuống làm việc tại con tàu Latouche Tréville,  đậu ở cảng. Sáng hôm sau, ngày 5/6/1911, tàu nhổ neo ra khơi mang theo người thanh niên Nguyễn Tất Thành. Từ đây Người bắt đầu cuộc hành trình trên bốn biển, năm châu để tìm ra chân lý sáng ngời - con đường cứu nước, giải phóng dân tộc, khỏi ách áp bức bóc lột của phong kiến đế quốc và thực dân.

Ðón Xuân Nhâm Thìn 2012, đến Bến Nhà Rồng được xây dựng cách đây gần 150 năm để nhớ lại những ngày đầu gian nan, vất vả trong cuộc hành trình của người thanh niên vĩ đại Nguyễn Ái Quốc tìm ra con đường đúng đắn nhất giải phóng dân tộc. Tết này, có về thăm lại Bến Nhà Rồng cũng là để tham quan, tìm hiểu về một di tích quý tại trung tâm TP Hồ Chí Minh, cảm nhận hơi ấm của Người từ 100 năm trước ra đi. Nhìn cảnh cũ, nhớ người xưa. Và không có người xưa, cảnh cũ thì làm sao có một Sài Gòn hoa lệ, một nước Việt Nam giàu đẹp như hôm nay.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Cema, Baomoi... và nhiều nguồn khác

Văn hóa người Xinh Mun

Người Xinh Mun sống ở vùng cao biên giới giáp với Lào có khoảng hơn 10.000 người, tập trung chủ yếu ở tỉnh Sơn La (chủ yếu là các huyện Yên Châu, Mộc Châu và sông Mã).

Người Xinh Mun còn sống ở phía đông tỉnh Điện Biên. Có 2 nhánh là Xinh Mun Dạ và Xinh Mun Nghẹt. Xinh Mun Dạ có giọng nói nhẹ hơn, họ sống ở vùng thấp. Còn Xinh Mun Nghẹt sống ở vùng cao hơn. Người ta phân biệt hai nhóm qua ngôn ngữ.

Người Xinh Mun sống ở nhà sàn, nhà có sàn trái và sàn phải. Điều lạ là bên trái hay phải là theo quy ước của mỗi gia đình, dường như người Xinh Mun không có quan niệm phân biệt rõ ràng thế nào là bên trái, bên phải. Hai cầu thang riêng biệt ở gần hai đầu hồi bắc lên hai sàn. Đàn ông ở một sàn. Sàn bên kia dành cho đàn bà, đồng thời là nơi đặt bếp nấu nướng. Khách vào nhà chỉ được đi vào phía sàn dành cho đàn ông.

Buổi sớm đàn bà thường thức dậy từ 4 giờ sáng để giã gạo, đàn ông thì mài dao và chuẩn bị cày cuốc để lên nương. Buổi chiều đàn ông đi săn, đàn bà thổi cơm, cả nhà đoàn tụ vào buổi tối.

Trong nhà người Xinh Mun nào cũng có rượu cần để mời khách, họ thường dùng rượu cần trong đám cưới, làm nhà mới. Khi uống rượu cần, người ta cử ra một người trực tiếp mời rượu, mời từ người lớn tuổi nhất trở xuống. Trong khi uống rượu cần bao giờ cũng có một chậu nước mó (nước suối) để bên cạnh. Rượu hết lại dùng sừng trâu để chế nước mó vào. Tốp cầm cần đầu tiên được đề ra quy ước của cả bữa rượu (uống một, hai hay ba sừng). Nếu uống vờ, khi chế thêm nước rượu sẽ tràn ra khỏi bình, người uống lượt đó sẽ bị phạt uống gấp đôi. Tục uống rượu cần này mang sắc thái riêng của người Xinh Mun, thể hiện tình đoàn kết gắn bó.

Bàn thờ tổ tiên được đặt ở phía cuối cùng trong sàn của đàn ông. Người Xinh Mun ăn tết giống người Kinh, mồng Một Tết có một mâm cơm mời ông bà tổ tiên, có gà, thịt chín (bất cứ thịt gì cũng được, nhưng phải được làm chín). Người Xinh Mun ăn chủ yếu là cơm nắm, cơm lam. Họ kiêng ăn loài thú là vật tổ của dòng họ. Ví như vật tổ của dòng họ này là chim thì dòng họ đó sẽ không được ăn chim, vật tổ của dòng họ kia là khỉ thì không được ăn thịt khỉ.

Lễ cưới của người Xinh Mun được tổ chức làm 2 đợt. Đợt một diễn ra tại nhà gái trong một ngày, sau đó chú rể đón dâu về, sau 3-4 ngày cô dâu về nhà mình. Đến khi nhà trai chuẩn bị đủ 150 kg lợn, 70 kg gạo và 4 chum rượu cần mang đến nhà gái thì mới được cưới đợt 2 và đón dâu về. Thời gian cưới đợt 2 cách đợt một từ 6 tháng đến 1 năm. Nếu không cưới đợt hai cô dâu đã có thai và đẻ ra con gái thì bé gái đó không được về nhà nội mà chỉ khi đẻ được con trai mới được về nhà nội.

Đứa trẻ sinh ra được nằm cạnh mẹ bên bếp lửa 3 hôm sau đó mới dọn về phòng ngủ và làm lễ báo với tổ tiên. Sau 6 tháng hoặc một năm, đứa trẻ mới được người lớn làm lễ đặt tên. Lễ đặt tên thường mời thầy về làm, trên mâm lễ bắt buộc phải có một đôi gà hoặc một con gà và một con lợn. Thầy cúng được tùy ý đặt tên cho đứa trẻ.

Người Xinh Mun không làm giỗ cho người đã chết, không bốc mộ. Nhánh Xinh Mun Dạ chôn người chết ở nghĩa địa do Bản quy định, còn Xinh Mun Nghẹt thì chôn ở đâu cũng được.

Hội Mạ ma của người Xinh Mun

Người Xinh Mun thường tổ chức các lễ hội với nội dung và hình thức thể hiện không giống với lễ hội của các dân tộc khác. Trong đó, lễ hội có tên gọi là Mạ ma được cộng đồng quan tâm hơn cả. Lễ hội do thày mo chủ trì, cầu cúng xin cho con người sức khỏe, cộng đồng hòa thuận yên vui. Việc thực hiện lễ hội mang tính diễn xướng một thể loại văn nghệ dân gian mang nhiều nét văn hóa đặc sắc.

Trung tâm lễ hội Mạ ma là cây hoa (xặng bok) tượng trưng cho cây đời. Để chuẩn bị cho cho cây hoa "xặng bok" là cả một quá trình công phu. Người chuẩn bị là thầy mo và những "con nuôi" là người ốm do thầy chữa khỏi cùng với người dân trong bản. Một cây tre cao khoảng 3m được chọn làm "thân" cây, cành lá, hoa quả trên cây là những hình chim, chuồn sóc...

Ngoài ra còn có cá, xương cá, con ve... và các vật dụng người Xinh Mun sử dụng như ô dù, chống chỉ, trống gỗ, tàu voi, tàu ngựa, cày bừa...Dưới gốc cây hoa trồng cây chuối lộn ngược, rêu, củ măng, quả bầu nậm... Xung quanh "xặng bok" là những bàn thờ cùng các mâm cúng với nhiều loại thức ăn.

Chủ trì lễ hội là thày tào, một hay hai đôi nam nữ giúp việc thày tào gọi là "báo chạu, xao chua". Ban chủ trì còn có thêm 2 thầy mo và 2 người thổi sáo, đánh chiêng.
Bắt đầu lễ hội là thầy mo cầu cúng. Trong lúc cúng thì chiêng và sáo cũng hòa nhịp tạo âm thanh cho mọi người tham gia múa xòe và tăng bu xung quanh cây hoa "xặng bok".

Lễ hội Mạ ma cũng có nhiều trò chơi như đấu kiếm, khỉ ăn chuối, trâu đằm, thằng ngốc... đặc biệt là "túc căn" "lạc gưa", xòe họa" và "xòe tenh"... "Túc căn" và Lạc gưa" là những trò mang tính biểu tượng, "túc căn" là đấu kiếm: hai người rút hai cần rượu cần, vờ làm kiếm xông vào đấu với nhau giữa tiếng hò reo cổ vũ của mọi người cho đến khi kiếm gãy nát mới thôi. "Lạc gưa" là kéo thuyền, mọi người dùng dây mây, chia hai phe kéo nhau....

Vui nhất là "xòe họa", mọi người cầm mảnh vải dài nối tay nhau thành vòng tròn nhảy "xòe" quanh cây hoa. Vừa xòe  họ vừa nhảy, xòe mạnh, nhảy cao được khuyến khích bằng những lời hô "họa, họa". Chỉ khi nào mọi người mệt lử, xòe họa mới dừng.

Còn "xòe tenh" là mùa âm dương, trò này là cuộc diễn giữa hai người khác giới, họ xòe cùng với "đạo cụ" riêng. Người đàn bà dùng bẹ chuối, người đàn ông là lõi cây chuối đã ra buồng dài khoảng gần 1m. Người đàn ông kẹp lõi chuối vào háng và nhảy, cố gắng dùng "của dương"; đâm vào người đàn bà trong khi người đàn bà giơ "của âm" ra đỡ đến khi nào "của âm" đập ra "của dương" cụn ngủn mới thôi.

Hội Mạ ma của người Xinh Mun thường diễn ra vào cuối xuân đầu hạ, là lễ hội chung của cộng đồng, các trò diễn vui nhộn, thể hiện ước vọng trời yên vật thịnh và tài diễn xướng văn nghệ dân gian của họ.

Du lịch, GO! - Thổng hợp từ Cema, Baomoi... và nhiều nguồn khác

Bánh chưng ngọt – vị Tết rất riêng

Mỗi người có một lý do riêng để thích Tết, riêng tôi chờ Tết để được ăn bánh chưng ngọt, món ăn khó có thể tìm được nơi đâu và một thời điểm nào khác trong năm.

Bánh chưng nào cũng cần gạo nếp, đỗ xanh, lá dong, thịt mỡ. Tuy nhiên, bánh chưng ngọt không có dưa hành như câu đối Tết và cần thêm đường phên, thịt heo cũng cần nạc hơn.

Bánh chưng ngọt cầu kì hơn trong khâu gói khi đường phên phải là đường ngon, được cạo mỏng từ những tảng lớn, màu nâu sậm, vị ngọt đậm. Gói bánh chưng ngọt cần hoa hồi, chút vỏ quế, thế mới làm nên hương vị đặc biệt. Hoa hồi khô mua ở tiệm thuốc Bắc cùng vỏ quế được nghiền thành bột mịn rồi ướp với thịt, nước mắm, hạt tiêu. Đường phên gói đến đâu, cạo tới đó để tránh đường bị ướt.

Gói bánh chưng ngon, nhà tôi không bao giờ đem ngâm gạo hay luộc đỗ trước. Bánh cứ thế gói, luộc kỹ, miếng bánh ăn mềm mát. Một bát gạo, một bát đỗ, vài lát thịt, một lớp dày đường phên, phủ thêm gạo, đỗ, gói chặt lá dong, lạt ống giang, chiếc bánh chưng đem luộc đến gần 12 tiếng sẽ được độ ngon nhất. Người ta gọi đó là “rền” bánh.

Bánh chưng mặn, người làm bánh cố gắng sao cho chiếc bánh bóc ra xanh từ trong ra ngoài, bánh chưng ngọt đơn giản hơn. Bởi màu bánh đã là màu nâu cánh gián của đường phên. Nhìn màu vỏ bánh cũng có thể phân biệt vị bánh bên trong.

Thông thường bố tôi sẽ gói đa phần bánh mặn. Bánh ngọt chỉ gói vài cái ăn chơi, mời khách cho phong phú món ăn ngày Tết. Bánh chưng ngọt, đậm đà vị mặn của gạo nếp, thịt heo xóc muối, vẫn ngọt ngào, lạ miệng với vị ngọt của đường phên, mùi thơm đặc trưng của hoa hồi, vỏ quế. Bánh chưng ngọt để được ít ngày hơn bánh chưng mặn. Sau này, muốn để dành sau Tết, gia đình tôi phải cho vào tủ lạnh tránh mốc hỏng bánh.

Nhiều gia đình nay đã mất thói quen gói bánh chưng. Ai cũng chọn mua ngoài chợ cho tiện. Gia đình tôi khác, bao năm qua không bỏ tục lệ gói bánh ngày cận Tết. Bố tôi nói, gói bánh để con cháu trong nhà học được phong tục cha ông. Giây phút gói bánh cũng là lúc cả nhà ngồi xôm tụ. Sáng mồng 1, lấy chiếc dây lạt xắn một góc bánh chưng, nghe cái thơm thơm, deo dẻo của vị bánh năm mới, thấy đúng khoảnh khắc của một cái Tết rất Việt Nam!

Du lịch, GO! - Theo Laodong, internet
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...