Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

Những câu hỏi "hết ý" về Phanxipăng!

“Săn mây” trên nóc nhà Đông Dương từ lâu đã luôn là tour du lịch hút hồn những người đam mê mạo hiểm. Cảm giác được bềnh bông trên những tầng mây và vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên sẽ trả công xứng đáng cho những gì bạn phải bỏ ra để chinh phục đỉnh núi cao này. 

Hiện nay, việc leo lên đỉnh Phan-xi-păng không còn quá khó khăn. Nhà nhà đi Phan, người người leo Phan khiến đường nhiều người đi đã mòn cả lối, thậm chí có cả bảng hướng dẫn. Thế nhưng Phan-xi-păng không là một điều gì đó dễ dàng, nó vẫn là một thử thách rất đáng để chúng ta vượt qua.

Bạn thích lên nơi ấy dù chỉ một lần? Bạn có nhiều thắc mắc về đường đi, cách đến đỉnh ngọn núi cao nhất Đông dương? Xin tham khảo và... cười ruồi với những câu hỏi về "Phan" độc đáo nhất sau đây...

< Đây là cây trúc vạn năm tuổi dưới chân núi Fansipan. Ai chăm bón cây này sẽ được... vạn vạn thọ
.
HỎI: Em dự định đi Phanxipăng một mình, không biết có được không? (choidep@...)

@ Đi Phanxipăng một mình cũng được nhưng không biết em ở đâu, nếu nhà em ở gần thì em cứ tự đi thôi. Còn ở xa thì em cần có bạn đồng hành, đi Phanxipăng rất cơ cực, em cần có ý chí, sức khỏe, sự giúp đỡ của người xung quanh và cả may mắn nữa.

HỎI: Có phải con gái H’Mong rất khỏe trong chuyện làm ...ấy ấy? (fuckallyear@yahoo.com)

@ Chuyện ấy là chuyện gì? 4 thành viên nam chưa vợ của Đoàn HHDS đã có thử làm chuyện ấy ở Fansipan và Sapa, sau đó tham khảo các đồng môn để cuối cùng có phương trình bậc n:

Girl (H’Mong) = Hotgirl (Hà Nội+Hải Phòng+Đà Nẵng+Sài Gòn)
<==> n(H’Mong) = (HHDS)n
Các fucker hãy chứng minh. Nếu sai thì HHDS sẽ đi Fansipan lần thứ n để kiểm chứng lại.

< Nữ cũng là porter tuyệt vời đấy!

HỎI: Có phải con trai H’Mong rất khỏe trong chuyện làm ...ấy ấy? (mongtraimong @yahoo.com)

@ Bây giờ lại phải hỏi đến 5 girl của HHDS. Rất tiếc họ từ chối trả lời, chắc vì tính con gái chỉ thích ‘ấy’ mà không thích "tán" ở…internet, họ muốn giữ chặt niềm sung sướng trong ‘ấy’ càng lâu càng tốt cho đến lần thứ n các chàng trai HHDS làm ‘ấy’. Chúng tôi hẹn dịp khác trả lời câu hỏi của bạn.

HỎI:  Mình đọc bài thơ về Phanxipăng của HHDS, thấy có nói đến voi, hổ…? Các anh chị HHDS kể chi tiết hơn được không? (fancuong@yahoo.com.vn)

@ Đúng vậy, bạn không tưởng tượng được ở Phanxipăng cũng có hổ, voi. Theo các porter thì chúng bám theo hơi người để đến tối thì săn mồi. Bởi vậy mà khi đi vệ sinh tối bắt buộc bạn nhớ phải cầm đèn pin hoặc đốt lửa để bên mình nếu không sẽ bị hổ vồ, bạn đừng ngượng mọi người nhìn thấy hết ‘đồ’ của bạn, tính mạng quan trọng hơn nhiều.
Còn voi thì ban ngày cũng dễ gặp, để tránh voi thì chỉ có mỗi cách là đi theo đường dẫn của porter. Đoàn HHDS đã được gặp …chân voi, còn hổ thì buổi tối đầu tiên do không nhớ lời porter dặn mà 5 bạn gái Đoàn HHDS đã rủ nhau đi vệ sinh tối, sợ người khác nhìn đồ của mình nên không mang lửa theo, may mà có porter cầm lửa chạy đến kịp thời, cả Đoàn đã may mắn trở về không thiếu một ai.

< Do phía dưới toàn dòi bọ và vắt nên phải đi kiểu này mới đúng style.

HỎI: Em gái năm nay 20 tuổi, vòng ngực 50cm, như vậy có đi Phanxipăng được không? (emgainguclep @yahoo.com)

@ Đi Phanxipăng thì tiêu chuẩn không phải là ngực lép hay đầy, đây chỉ là tiêu chí cho các cuộc thi sắc đẹp. Muốn đi Phanxipăng thì em chỉ cần …chân to, tay to là đủ. Thậm chí ngực lép như em lại rất tốt vì xấu thế thì em có thể yên tâm đi một mình mà không bị ai làm mệt. Chúc em leo Phanxipăng thành công.

HỎI: Xin cho hỏi mùa hè đi Fans thì tôi phải chuẩn bị những gì? (homeless@gmail.com)

@ Mùa hè trên Fans cũng như mùa đông, thời tiết khoảng 5-10 độ C. Bạn cần chuẩn bị những thứ cần thiết là: Quần áo ấm, quần áo rét, quần áo lạnh. Nếu muốn tắm suối thì quần áo bơi, loại lặn thì càng tốt. Nếu bạn giàu có thì mang nhiều quần áo để mặc xong vứt đi luôn hoặc tặng lại các anh chị porter.

< Cả chặng Cát Cát - Phanxipăng chỉ toàn hổ và voi rình rập, vừa đi vừa run thân. Người đi Phanxipăng mệt vì …voi hổ chứ không phải vì đường thác dốc ghập ghềnh khó đi.
.
HỎI: Em mới có người yêu, không biết có nên cho anh ấy đi Fans không? Xin HHDS cho em lời khuyên? (yeulanXXX@gmail.com)

@ Theo kinh nghiệm của các chị em đã đi Phanx về thì đi rất mệt, có lúc muốn chết dọc đường. Về đến trại thì chỉ có nằm vật ra như bị ngất, không động đậy. Các chị em rất sợ bị các anh em làm cái việc xxx hay lạm dụng, lúc này thì hết sức không thể chống cự nổi. Bởi vậy, HHDS khuyên em là nên thận trọng hơn, nếu đi thì em cần chuẩn bị sẵn sàng để bảo vệ mình hoặc hiến dâng nếu em muốn. Thế giới không cái gì không thể, có những bạn gái hay trai khi mệt chỉ cần người yêu tiếp sức mấy cái là lại sức ngay, trẻ khỏe như trâu.
.
< Porter đang nhặt... bao cao su vừa dùng tối qua, họ có thể bán lại cho các đoàn đi sau dùng (ke ke...).

HỎI: Đọc blog của HHDS thấy các anh chị nói có nước mắm vắt, không biết có thật không?

@ Tin hay không là tùy bạn thôi, bởi vì như bạn thấy bây giờ các cơ sở kiểm định của Việt Nam có dám công bố kết quả kiểm định các mẫu thực phẩm đâu. Nếu có gửi mẫu nước mắm vắt Phanxipăng cho cơ quan kiểm định thì họ sẽ công bố đây là nước mắm …Trung Quốc. Bạn hãy đi và thưởng thức món đặc sản này, cùng lắm là bị ngồi toilet trong rừng trúc thôi, thơ mộng lắm. Hãy dũng cảm lên bạn.

HỎI: Tôi nghe nói là trên đường đến Fansipan có những đoạn đường bị phủ hoàn toàn băng giá?

@ Đúng vậy, rất nhiều đoạn đường, càng lên cao thì bị phủ lớp băng giá dày hơn. Đặc điểm của băng giá vùng Phanxipăng là rất dễ vỡ, nên nếu không cẩn thận bạn sẽ bị ngã và có thể dẫn đến bị thương nặng. Để tránh các đoạn đường nguy hiểm này, có mấy cách sau:

< Trạm dừng tối đầu tiên ở độ cao 2100m (Cát Cát-Phanxipăng): Dòng sông đã được porter đổ nước muối làm tan băng, nước dùng để sinh hoạt cho cả đoàn. Lúc này mới khoảng 16g30.

Bạn đu dây rừng, các porter căng dây rừng trên đầu các ngọn cây để bạn bám vào dây và đi trên ngọn cây. Cách nữa là porter làm các thuyền nhỏ từ các cây trúc, các bạn ngồi lên đó và trượt trên băng. Có thể porter sẽ đun nước muối rồi đổ lên băng cho tan ra, cách này thì quá tốn kém và mất thời gian.

HỎI: Tôi đã 50 tuổi rồi, thời trẻ như các cháu tôi đã hơn 5 lần đi Phanxipăng, nhưng cứ đi được 1/3 chặng đường là phải bỏ dở. Bác muốn biết kinh nghiệm của các cháu. Cám ơn các cháu. (chubetuoiteen@yahoo.com.vn)

< Đường Cát Cát đi Phanxipăng, dễ thôi mà. Đây là 2 em đã gần... 40 tuổi rồi đấy nhưng chưa sinh nở lần nào đâu.

@ Thật tiếc, bác không nói rõ nguyên nhân vì sao nên thật khó đoán. Theo kinh nghiệm của HHDS chúng cháu thì có thể bác đi …nhầm đường. Đường lên Phanxipăng rất dễ, có các biển chỉ dẫn đầy đủ, để cẩn thận hơn thì ta có thể thuê porter dẫn đường. Chúc bác thành công cho lần đi Phanxipăng sắp tới không phải quay về, bác hãy liên hệ với www.phonglansapa.com.

HỎI: Tôi muốn biết cáp treo lên Fansipan bao giờ thì khánh thành?

@ Chuyện này thì Đoàn HHDS không rõ lắm, xin lỗi bạn nhé. Nhưng theo các công nhân đang làm việc trên công trường thì khoảng năm 3143, kỷ niệm 3143 năm ngày xuất hiện đỉnh Phanxipăng, lúc đó tất cả sẽ có dịp ngồi cáp treo thưởng lãm. Nếu bạn sợ vất vả thì chờ đến năm đó cũng được vì 3143 là lịch của người H’Mông, tương đương sang lịch của người Kinh là năm 2043 thôi.

< Ở độ cao 3000m trên đường từ Fansipan về Trạm Tôn. Mọi người đang nhìn cáp treo xa xa. Trời nắng ấm thế mà vẫn đội mũ, áo và khăn len, găng tay.

< Gần lên đến đỉnh, còn cách 200m, 4 chị em mang …trứng lên đỉnh Fans. Hy vọng sau này sinh được quý tử, bang chủ…

HỎI: Tôi mới lấy chồng, hiện đang kế hoạch có em bé. Tôi có nghe kể rằng nếu ai sinh ra trên đỉnh Phanxipăng thì sẽ gặp nhiều thuận lợi trong cuộc sống sau này? (bevaytim@yahoo.com)

@ Chuyện này thì HHDS cũng chỉ nghe các già làng sống ở quanh Phansipăng nói lại thế này: Nếu người phụ nữ sắp đến ngày sinh nở mà một mình leo lên đỉnh Phansipăng và sinh con ở đó, đứa bé nếu là trai sau này xuống núi sẽ làm …Bí thư cho đến cuối đời. Nếu là gái sẽ là Coldgirl Fansipan. Các già làng cũng cho biết cho đến giờ chưa có người mẹ nào mạo hiểm làm vậy. Câu chuyện này thật khó biết thật giả. Bạn hãy là người đầu tiên đi.

< Ăn trưa ở đỉnh Fan, chỉ bánh mì mua ở ga Hàng Cỏ cách một tuần. Các bạn nhìn thấy bánh mì mốc nhưng vẫn phải ăn để đủ sức về trại.

HỎI: Em gái 17 tuổi, cao 170cm, nặng 45kg, 3 vòng là 88-58-98, theo anh chị thì sau đi Fans về em sẽ thế nào? (girl16moihong @yahoo.com)

@Câu hỏi rất …rất thú vị. Sau khi trao đổi giữa 10 thành viên HHDS với nhau, các anh chị chỉ dám tạm tính sơ sơ thế này:

+ 17, 170, 40, 88-48-88. Có thay đổi chút ít ở phần dưới vì bị đất đá nó phạt đi, vòng 1 của em giảm đi tuy nhiên việc này có thể làm cho nó săn chắc hơn.
+ 47, 150, 42, 62-62-62: Em gái sẽ già như 47 tuổi.
+ 27, 170, 54, 98-48-98: Thắt lưng buộc bụng, còn 2 đầu sẽ to ra nhanh chóng do 2 nguyên nhân: phía trên em phải hít thở nhiều và phía dưới thì ma sát nhiều với đá, đất, cây cỏ, trong khi lại không thể ăn gì được vì mệt và sướng vì lúc nào cũng ở trạng thái lên …đỉnh.

Em nhớ cân đong đo đếm số liệu và gửi lại anh chị nhé.

< "Lửa" Phan có thể làm tan chảy cả băng?

HỎI: Em có nghe các bậc tiền bối đã đi Phanxipăng về cho biết là muốn kiểm tra được mức độ tình cảm của đối tượng thì hãy mời người đó đi Phanxipăng, không biết có đúng không?

@ Cũng khó đấy. Theo như các cụ ngày xưa thì họ xác định tình yêu là trên giường chứ không phải ở Fansipan, em thấy đấy chỉ sau đêm động phòng họ mới sống với nhau và trọn đời bên nhau, trước đó họ có hẹn hò gì đâu. Vậy muốn đo mức độ tình yêu thì em hãy lên …giường thay cho lên Phanxipăng mệt lắm, từ mất sức dẫn đến mất tình yêu. Em hãy học các cụ ngày xưa. Oh, yesssssssssssssssss.

< Các anh chị porter rửa tay trước khi làm xoa bóp body. Để bôi trơn tạo cảm giác khoái, họ không dùng mỹ phẩm mà dùng xà phòng made in Fansipan.
Dụng cụ xoa bóp gồm: Nước xà phòng, chậu nước, khăn tay, đôi đũa làm bằng thân trúc. Bộ dụng cụ này cũng dùng để thông tắc …wc.

HỎI: Sẽ là đau nhất cái gì nếu đi Fans? (dammethoidoi @yahoo.com)

@ Thật khó trả lời chính xác câu hỏi của bạn, vì chỗ nào cũng đau cả. Nhưng khi đau thì bạn chỉ cần hái lá trúc nhai nát ra và đắp vào chỗ đau. Đêm xuống nếu còn đau thì porter sẽ giúp bạn, đơn giá là 100.000đồng/30 phút, họ sẽ làm bạn hết đau mọi chỗ, thậm chí bạn còn sướng điên lên.

< Một nhà nghỉ dọc đường trên đường về Phanxipăng-Trạm Tôn. Đây là nhà nghỉ của loài vượn người Phanxipăng đang dần tuyệt chủng.

HỎI: Chúng tôi chuẩn bị đi tuần trăng mật, hai chúng tôi quyết định chọn điểm đến là Fansipan, các bạn hãy cho chúng tôi lời khuyên? (khattinh@...)

@ Tuyệt vời, chưa có đôi nào chọn Fansipan cả, chúng tôi mới chỉ thấy các đôi yêu nhau, hay bạn tình rủ nhau đi Fansipan thôi, chúng tôi thấy họ rất vui vẻ trên suốt chặng đường dù rất gian nan, ví dụ như 10 người chúng tôi, 5 nam 5 nữ rất là vui thú, không biết mệt mỏi. Nếu đến giờ mà 2 bạn vẫn chưa …cạn tình thì rất cần đi Fansipan, và biết đâu mỗi bạn lại tìm được tình yêu mới. Nghe các cụ già ở bản Cát Cát nói là nếu nam nữ giao hợp trên đỉnh Fansipan thì sẽ không còn là Song Hỷ mà sẽ là Vạn Hỷ và còn mãi đến con cháu đời sau đấy và đặc biệt với hai bạn sẽ phải nhớ mãi đến Vạn kiếp sầu. Hai bạn hãy cố gắng và hãy chia sẻ với HHDS các hình ảnh đẹp nhé.

< Không được... tiết kiệm $ khi mua dây nhé.

HỎI: Người yêu em bị tai nạn nên chỉ còn một chân thôi, nhưng anh ấy rất muốn đi Phanxipăng. Vậy em phải làm thế nào? (onelegs@yahoo.com)

@ Anh chị còn đầy đủ các bộ phận mà phải quyết tâm lắm mới ra đi. Thật khâm phục ý chí và nghị lực của bạn trai em. Theo HHDS thì em hãy làm chân kia cho anh ấy đi, nhưng anh chị nghi ngờ lắm, trên đường anh ấy sẽ thương em vất vả, em thì cũng mệt và anh ta sẽ đòi em cho vào nhà nghỉ ở Sapa để làm …tình với em đấy. Em cần cảnh giác, với đàn ông mà còn 1 chân thì bao nhiêu sức mạnh của chân cụt sẽ dồn vào cái chân giữa đấy, nguy hiểm lắm nhưng nếu em thích thì cũng lại rất mê đấy, tương tự điều này cũng đúng với các chị em. Tùy em quyết định.

< Giường cho các đôi, ba, bốn… muốn lên …đỉnh, trên đường. Trạm Tôn-Phanxipăng có rất nhiều. Nhưng có khi bên ngoài lại... đỉnh hơn.

HỎI: Em có đọc ở đâu đó câu chuyện rằng, nếu hai người yêu nhau mà hôn nhau trên đỉnh Fansipan thì tình yêu mới vĩnh cửu và vĩnh hằng?

@ Em còn ngây thơ quá, làm gì có tình yêu vĩnh cửu trên thế giới âm dương, tình yêu vĩnh cửu chỉ có ở trên giường mà thôi trong những giờ phút đạt đỉnh, chỉ trên giường thì mới là tình yêu đích thực và vĩnh hằng, còn những chỗ khác chỉ dừng lại ở ham muốn, đam mê, chơi chơi thôi. Muốn có tình yêu vĩnh cửu thì em cần phải thường xuyên lên giường với người yêu để luyện yêu …vĩnh cửu. Không sinh cùng ngày cùng tháng, nhưng nguyện chết cùng tháng cùng ngày. Ôi tình yêu.

HỎI: Năm 20 tuổi thì tôi không có hứng thú lắm khi có anh người yêu rủ đi Fansipan, đến 30 tuổi thì có cảm xúc mãnh liệt nên tôi bỏ cả chồng để đi, sang đến 40 tuổi thì lại muốn đi nhiều hơn nữa, khi 50 tuổi thì lại hết cảm xúc, tôi sắp bước sang tuổi thứ 60 rồi, không biết các cháu HHDS có lời khuyên hay dự báo gì? (bayvaovutru@hotmail.com)

@ Không biết bác đi Fansipan lần thứ bao nhiêu rồi, nghe bác nói thì cứ như bác đang nói về sinh hoạt …tình dục chứ đâu phải leo Fansipan. Bác vui tính thật. Hy vọng bác vẫn mãi tuổi 40.

< Phanxipang giống cái ‘ấy’ dài 3143mmm.
Theo các XY thì 3143mm =…?
Theo các YX thì 3143mm =…?
Theo các XX thì 3143mm =…?
Theo các YY thì 3143mm =…?

HỎI: Em gái 33 tuổi vừa đi Phanxipang về. Lạ là bây giờ cứ mỗi khi làm chuyện ấy với chồng là em lại chỉ nghĩ tới Phanxipang mà thôi? (damderuou@...)

@ Chắc cái ấy của chồng em nó không …giống cái Phanxipang rồi. Em có thể bảo chồng đi phẫu thuật cho nó dài …3143 nhưng nhớ là chỉ khoảng 3143mmm thôi nhé. Còn về đường kính thì càng lớn càng …sướng. Chúc em hạnh phúc.

HỎI: Theo mọi người đã đi về thì ăn uống trên đường đi Phanxipăng rất ngon?

@ Tàm tạm thôi, ăn uống ở miền rừng núi rét run thì làm sao ngon miệng được. Các porter nấu ăn xong chỉ để khoảng 15 phút là đóng băng lại, kiến càng bám xung quanh, mỡ nhớp nháp lắm, sáng ra nhìn thức ăn thừa thì dòi, vắt bu kín, lổn nhổn. Nếu các bạn không có lòng dũng cảm và độ lì thì không dám ăn uống gì, ngửi là nôn ngay. Tuy nhiên các bạn phải cố gắng ăn đặc sản: Rượu vắt, mắm vắt, thuốc vắt tăng lực… Nói chung cứ cái gì có vắt là phải ăn bằng hết, về đến Sapa các bạn sẽ tiếc lắm. Ăn vắt phải ăn ở Fansipan mới hợp cảnh và thời tiết, vì loài vắt có khả năng mang lại cho người đi rừng khả năng phục hồi sinh lực nhanh và chống rét rất tốt.

Du lịch, GO! - Theo HHDS - FANSIPAN, internet

Lưu ý: Tìm cụm từ "Phanxipăng" trong Du lịch, GO! để có mọi thông tin bạn cần biết.

Lên bản Puôi ăn... côn trùng

Bản Puôi (xã Huy Tân, Phù Yên, Sơn La) nổi tiếng về phong trào học giỏi, thành đạt... song cũng nổi tiếng vì đây là bản có thú ăn các loại côn trùng nhất huyện. Thật khó có thể tin, hai huyện Phù Yên và Bắc Yên lại có thú ăn côn trùng từ hàng ngàn năm nay.

< Bọ xít chuẩn bị... lên dĩa.

Đứng trên đồi thông của Phù Yên nhìn về phía Đông cánh đồng Mường Tấc, thấy rừng xanh um tùm, tuyệt nhiên không thấy một mái nhà nào. Vào tận bản mới thấy những mái nhà sàn lấp ló sau những tán cây rậm rạp. Bản Puôi là bản của người Thái, sống trong rừng.

Bản Puôi là bản người Thái. Chỉ có người Thái vùng này là có thể chén các loại côn trùng. Do đồng bào Thái ở đây trồng nhiều loại cây tốt um tùm để các loài côn trùng tìm về trú ẩn, hút nhựa.

< Đi bắt côn trùng.

Thế là có thể chén côn trùng quanh năm suốt tháng. Châu chấu, cào cào, dế mèn, dế trũi, bọ xít, bọ cạp, dán, kiến, mối, ve sầu, nhện, các loại sâu... Tóm lại, gần như các loại côn trùng đồng bào bản Puôi đều có thể ăn được. Ngoài các loại côn trùng thì các loài lưỡng cư như cóc, nhái bén, ngóe, chẫu chuộc… người dân bản Puôi cũng chén không tha loại nào.

Đĩa bọ xít đầy ắp được cánh nhà bếp mang ra, con thì vàng tươm, con đen trũi, nhỏ thì bằng đầu đũa, lớn cỡ móng tay. Con nào cũng bóng lưỡng màu dầu mỡ và bắt mắt, trên có rắc những sợi lá chanh thái mỏng xanh mướt.

Căng mũi ra cố nghe mùi xạ bọ xít nhưng chịu, chỉ nghe mùi lá chanh sực nức, nhà báo Hoàng Quý Cầu - nguyên giám đốc Đài Tây Bắc - hân hoan mời khách: “Bọ xít bản Puôi là số một!”.

Vừa ăn vừa cười như mếu

Bữa cơm đạm bạc nhưng ấm cúng, có canh có rau, đĩa măng chua và dĩ nhiên rượu cùng… bọ xít. Nguyễn Huy Hoàng - người Thái, lớn lên ở bản Puôi - vồn vã: “Ăn đi, dành cho khách quý đấy!”.

Ký ức về mùi bọ xít ngày xưa còn ở miền quê khiến chúng tôi ngài ngại: đêm trăng sáng, bọn trẻ ỏm tỏi ngoài đường, trên đồng lát lát có đứa ré lên vì bọ xít bay vào mắt, xịt xạ cay xè. Lúc ấy mái tóc của bọn con gái tỏ ra hữu hiệu và đứa con trai nào bặm trợn nhất cũng phải nhún nhường trước các cô: dùng tóc dụi vào mắt một lát là đỡ ngay. Để chơi xấu nhau, có đứa còn bắt bọ xít chà nát ra, chụp vào mũi đứa khác! Hôi không chịu nổi. Vậy mà giờ đây, chúng tôi đang ngồi trước những đĩa đồ ăn chế biến từ loài có mùi hôi kinh khủng đó…

< Giữa trưa nắng bọn trẻ vẫn kéo nhau đi bắt ve sầu.

Hoàng xúc cho mỗi người một muỗng bọ xít rang: “Ăn được chứ?”. Sao lại không! Tôi “ùm” một muỗng chừng 3-4 con, trút vèo vào miệng. Trời ạ! Bọ xít vẫn là bọ xít, cái mùi đặc trưng không sao mất được. Mùi bọ xít xộc lên! Không thể nhai được vì càng nhai mùi càng bốc nặng. Nhưng không thể không nhai, tôi làm như nhai mà thật ra là trệu trạo, đảo qua đảo lại trong miệng rồi há mồm tọng thêm một ly rượu, nhắm mắt nhắm mũi nuốt ực kiểu như con nít uống thuốc! Vì không dám nhai nên những chân cẳng nghều ngoào  của  bọ xít cào qua cổ họng, trôi đến đâu biết đến đó! Phía bên kia, mấy ông bạn tôi cũng trợn mắt trợn mũi nuốt và nhăn nhó gật gù!

Thấy khách “qua phà” trơn tru, cánh phụ nữ nhà bếp hả hê ra mặt, lăng xăng: “Ngon không, ngon không?”. Đành phải nói dối thôi: “Ngon, ngon…”! Thế là mỗi đứa lại thêm một vun muỗng nữa. Khách rối rít cảm ơn nhưng cười như mếu.

Săn bọ xít - món ăn ngàn đời

< Chỉ vợt một lúc đã được cả túi ve sầu.

Để có bữa bọ xít lai rai cũng không đơn giản. Khi chúng tôi đến là đầu mùa đông, chỉ có thể kiếm được bọ xít đồng. Từ trưa, đám trai tráng trong làng được huy động tay vợt tay rổ, kéo nhau ra đồng lùng bắt từng con trên đồng lúa đã gặt xong hoặc trên bờ cỏ. “Gặp mùa nhiều bọ xít chúng bay rào rào” - một thanh niên cho biết. Còn trong mùa lúa, để bắt được mớ bọ xít cho một bữa nhậu lai rai hoặc làm thức ăn cho bữa cơm công phu hơn nhiều. Hoàng cho biết phải lội ruộng, vạch từng bụi lúa, nhặt từng con cho vào túi. “Bất kể nam phụ lão ấu nhà bọ xít, hễ thấy là bắt tuốt, con nào cũng béo cũng bùi” - Hoàng rau ráu một muỗng bọ xít, tợp một ly rượu, khề khà. Những con bọ xít đủ cỡ đủ kiểu: con màu đen, con màu xám, con tròn con dẹt, có con khum tròn như chiếc ôtô, cũng có con mình như bộ giáp…

Nhưng nhiều nhất vẫn là bọ xít nhãn. Nhà báo Hoàng Quý Cầu - người sinh ra ở bản Puôi - cho biết: từ tháng 4 đến tháng 6 là mùa nhãn ra hoa kết trái, bọ xít sinh sôi dày đặc. Nhựa cây, nhụy hoa và trái non đang mùa đơm hoa quyến rũ chúng. Lúc này, chủ vườn dùng lưới mắt nhỏ bao hoa và trái. Muốn bắt bọ xít, người ta dùng sào tre có gắn vợt lưới, đưa lên hứng dưới chùm hoa và rung nhẹ cho bọ xít rớt vào vợt. Con nào rơi xuống đất là nhanh tay chộp lẹ kẻo chúng bay mất.

Bọ xít nhãn được dân Phù Yên tôn là “tôm bay”, đủ thấy đây là món khoái khẩu độ nào.
Cũng mùa hè, món “tôm bay” phổ biến không chỉ ở nhà nhà thung lũng Phù Yên, mà còn có ở hầu hết các quán cho quý ông lai rai với ly bia hay ngụm rượu. Vì lẽ đó, đây cũng là mùa người dân có thể kiếm thêm thu nhập từ việc bắt bọ xít bán cho các quán, với giá bọ xít ruộng 200.000-300.000 đồng/kg; bọ xít nhãn thì rẻ hơn chút đỉnh. “Vì bọ xít đen ở ruộng ngon hơn” - những người phụ nữ lo chuyện bếp núc vui vẻ chen vào. Nhưng chúng tôi thì chịu, không thể phân biệt được loại nào ngon hơn loại nào.

< Trẻ em ở bản Puôi đi bắt bọ xít.

Chế biến bọ xít có nhiều cách. Có thể ngâm nước cho bọ xít chết đi, tan bớt mùi xạ, sau đó ngâm nước vôi. Nhưng đó là cách làm của dân thị trấn. Còn ở bản Puôi bọ xít bắt về được ngâm, tẩm, ướp với nước măng chua. Ở vùng này nhà nào cũng có một hũ măng chua, kiểu như ngày xưa ở làng quê miền Bắc nhà nào cũng có một hũ tương ở hiên cửa trước. Bất luận món gì cũng nấu với nước măng chua: cua trinh nữ (cua con), lòng dậy thì (lòng sấy khô), nhái “khỏa thân” cho đến bọ xít rang, dế xào… Phải công nhận mùi nước măng chua thật đặc biệt, khiến cô tiến sĩ người Xê Đăng của Viện Khoa học xã hội cùng đi với chúng tôi - Rơđăm Ngọc - nhón mấy con dế chiên giòn, xuýt xoa: “Ngon quá, ngon quá!”.

Và... đủ thứ món khác...

Món ưa thích khác là ve sầu: Loài ve báo hiệu mùa hè, làm inh tai, mất giấc ngủ trưa của người miền xuôi lại là đặc sản vô cùng hấp dẫn với người dân nơi đây. Để có ve ăn, nhà nào cũng trồng một vài cây bồ kết trong vườn và chăm bón cho nó thật tốt, thật lớn.

Mùa hè, cứ đêm đến, sau cả ngày kêu ra rả, loài ve lại mò về cây bồ kết hút nhựa rồi ngủ. Chúng bu vào cây hút nhựa và đái như mưa dầm. Người ta chỉ việc kéo bóng điện, đốt lửa, hoặc thắp đèn dầu dưới gốc cây, rồi ra sức rung cây bồ kết. Khi bị động, chúng hoảng sợ bay ra, nhưng khắp nơi chỉ toàn bóng đêm, không biết bay đi đâu, nên cứ nhằm hướng có ánh sáng lao đến. Thế là, người ta chỉ việc ngồi một chỗ nhặt đầy túi.

< Thực khách có thể tha hồ chọn ăn loại côn trùng mình thích.

Bắt được ve, họ cắt bỏ cánh, rút ruột ra, rồi nhồi hạt lạc đã rang vào bụng chúng, tẩm ướp gia vị, sau đó đem chiên mỡ hoặc rang trên chảo nóng.

Nhấp chén rượu, lại đưa nguyên một con ve vào miệng, cứ giòn tan, bùi ngậy không tả nổi. Mỗi người có thể ăn hết cả đĩa to hàng trăm con không thấy ngán.

Món ăn khoái khẩu không kém đối với người Thái ở xứ sở này là mối, kiến cánh. Mùa mưa, cứ tối đến, những cơn mưa rào lại đổ ào ào xuống bản Puôi. Hễ có mưa rào, từ trẻ con đến người già bản Puôi cũng như người Thái khắp xứ Phù Bắc Yên đều vô cùng hào hứng chuẩn bị chậu nước, bóng điện. Họ treo bóng điện ra hiên nhà hoặc giữa sân, cách chậu nước chừng gang tay.

Mưa rào đổ xuống, kiến cánh, mối cánh sặc nước ngoi lên bay đặc trời bản Puôi. Chúng nhào cả về phía có ánh sáng, rồi rơi xuống chậu nước, không bay lên được. Cây cối bản Puôi tốt như rừng, đất mùn màu mỡ, là nơi thuận lợi cho kiến, mối phát triển, nên chúng sinh sản rất nhanh. Một trận mưa rào lớn, chỉ cần chậu nước và bóng điện, có thể kiếm được 7-8kg mối, kiến, đủ cho một gia đình đánh chén linh đình mấy ngày liền.

Tuy nhiên, mối, kiến là món đắt tiền, được các nhà hàng thu mua với giá 100-200 ngàn đồng/kg, nên người bản Puôi cũng như bản làng khác ở xứ Phù Bắc Yên chỉ dám ăn chút ít, còn lại đem bán. Cứ sau trận mưa rào, các nhà hàng, quán xá ở thị trấn Phù Yên và Bắc Yên lại đông nghịt thực khách, chủ yếu là quan chức, người giàu đến thưởng thức các món đặc sản kiến, mối chế biến theo kiểu của người Thái.

Sau ve sầu, kiến, mối, thì châu chấu cũng là thứ đặc sản không thể thiếu được ở xứ sở ăn côn trùng này. Đối với nông dân ở vùng đồng bằng, châu chấu là loài gây hại khủng khiếp. Thậm chí, ở nhiều nước Châu Phi, người ta coi châu chấu như loài hủy diệt, bởi khi đàn châu chấu di cư đến vùng nào, thì cây cối vùng đó trụi thùi lụi.

Tuy nhiên, với người dân ở Phù Yên và Bắc Yên, cánh đồng càng nhiều châu chấu càng thích. Không cần phải phun thuốc trừ sâu, châu chấu cũng không phát triển mạnh được bởi sở thích ăn châu chấu của người dân nơi đây.

Chuyện ăn châu chấu thì không có gì lạ, bởi một số vùng đồng bằng cũng ăn, song cách ăn châu chấu của đồng bào Thái nơi đây quả là…hiếm thấy. Thông thường, người miền xuôi phải bỏ cánh, bỏ đầu, rút ruột châu chấu, rồi mới đem chiên, rang, nướng nhưng đồng bào nơi đây thì khác. Đến mùa lúa đang thì con gái, từng tốp người ra cánh đồng dùng những chiếc vợt khổng lồ gạt trên mặt ruộng để bắt châu chấu.

< Loài côn trùng nào cũng thành món độc đáo cả!

Mùa gặt, họ đóng khung vải màn như cầu môn trên sân bóng ở góc ruộng, rồi gặt lúa dồn về hướng đó. Châu chấu bị dồn đến đường cùng đều chui vào chiếc “vợt” khổng lồ. Họ để nguyên con châu chấu, cả đầu, cả bụng, cả cánh tẩm ướp gia vị rồi chế biến thành rất nhiều món khác nhau.

Tôi cũng đã từng ăn món châu chấu chiên xù, châu chấu nướng, châu chấu rang ở nhà hàng Phù Hoa lớn nhất huyện Phù Yên và thực sự bị quyến rũ bởi mùi vị của nó khi tẩm ướp với các gia vị của núi rừng. Mùi vị hạt mắc khén (loại hạt gia vị chỉ có ở rừng sâu), hòa quyện với mùi vị châu chấu khiến ai một lần nếm thử đều khó có thể quên.

Bữa rượu rồi cũng tàn. Ai cũng hoàn thành tốt số bọ xít được giao. Chủ khách quyến luyến chia tay. Những người phụ nữ cũng mời cánh đàn ông một chén.

Lúc này mới thấy mùi bọ xít đậm sâu, một món ăn không dễ có lần nữa và khó có thể quên. Nguyễn Huy Hoàng siết tay từng người, tự hào: “Bọ xít chế biến kiểu bản Puôi mới là độc nhất vô nhị. Ở “bản” Hà Nội, “bản” Sài Gòn cũng có bán nhưng người ta vặt đầu ngắt chân, rút mất túi xạ nên không còn thơm đâu!”.

Chắc chắn bọ xít và côn trùng bản Puôi là số một!

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ TTO, Vietbao

Tới thăm làng chài biển Vung Viêng

Trong ngôi làng vẻn vẹn vài chục nóc nhà ấy, mọi việc đều diễn ra bồng bềnh với sóng nước trong lòng vịnh Hạ Long.

< Lũ trẻ đến trường.

Nằm ở trung tâm của vịnh Bái Tử Long, cách đất liền 24 km, làng chài Vung Viêng nằm ở vị trí yên tĩnh, thanh bình với phong cảnh hữu tình. Trong ngôi làng nhỏ bé nằm bồng bềnh trên biển ấy, cuộc sống đơn sơ giản dị vẫn diễn ra hàng ngày.

< Những ngôi nhà đơn giản trên mặt biển xanh.

Những ngôi nhà giản dị, tivi đang chiếu một bộ phim gì đó, người vợ đang thổi bữa cơm chiều trong khi mấy đứa trẻ đang nghịch ngoài hiên. Ông bố trẻ đang chuẩn bị thuyền cho buổi câu đêm. Chú chó sủa nhặng xị, đưa mắt dõi theo đoàn thuyền nan đi qua.

< Làng chài Vung Viêng.

Trên một chiếc thuyền nan, người ta bán đủ thứ hàng hóa, một cửa hàng tạp hóa thu nhỏ trên sông nước.
< Công việc chính của làng là đánh bắt thủy sản và nuôi cấy ngọc trai.
< Mọi sinh hoạt đều trên sóng nước.

Hơn 160 ngư dân sinh sống ở làng chài Vung Viêng trong cộng đồng ngư dân trên Vịnh Hạ Long đã phản ánh rõ nét truyền thống của một làng đánh cá trên biển.
< Đôi mắt trong trẻo của cô bé làng chài.
< Lớp học háo hức.
< Những chiếc thuyền câu.

Từ vài năm trở lại đây, khi du lịch du thuyền trên Vịnh Hạ Long phát triển, Vung Viêng trở thành ngôi làng được nhiều chương trình tour khai thác đưa khách đến tham quan.

Cùng các chương trình đi thuyền nan còn có hoạt động chèo thuyền kayak. Những người phụ nữ trong làng chài tham gia để có thêm thu nhập cho cuộc sống gia đình còn nhiều khó khăn.

Du lịch, GO! - Theo Afamily

Miền nhớ Hải Dương

Cách Hà Nội chừng 70km, đảo cò ở xã Chi Lăng Nam, Thanh Miện, Hải Dương là một điểm du lịch sinh thái có một không hai ở miền Bắc.

Hải Dương là tỉnh có tiềm năng du lịch dồi dào, một miền đất trù phú với phong cảnh thiên nhiên hữu tình và tài sản vô giá là hàng trăm di tích lịch sử đã được công nhận và xếp hạng. Trong một ngày về miền đất này, chúng tôi đã ghé thăm hai địa danh.

Uy nghi Văn Miếu Mao Điền

Khu văn miếu cổ kính nằm cạnh đường Quốc lộ 5 từ Hà Nội đi Hải Phòng, thế nên bất cứ du khách nào đi qua cũng muốn dừng chân ghé lại. Từ giữa thế kỷ thứ XV, với chủ trương mở mang việc học hành và đào tạo nho sĩ, quan lại… nhà Lê đã cho xây dựng một loạt những trường quốc lập, trong đó có Văn Miếu Mao Điền - công trình kiến trúc văn hóa bề thế, uy nghi.

Qua cổng Tam Quan đồ sộ, du khách dễ dàng nhìn thấy cây gạo cổ thụ hàng trăm năm tuổi in bóng dưới hồ nước xanh mát tôn vẻ trang nghiêm, tĩnh mịch cho văn miếu. Tương truyền, cây gạo cổ thụ này được trồng từ năm Cảnh Thịnh thứ 9 (1801) là thời điểm tái thiết văn miếu trấn Hải Dương tại Mao Điền.

Phía trong hậu cung của văn miếu thờ cả thảy chín bài vị. Chính giữa thờ Khổng Tử, ông tổ của đạo Nho. Lần lượt hai bên là bài vị của danh nhân văn hóa thế giới Nguyễn Trãi, thầy giáo Chu Văn An, Lưỡng quốc Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi, Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm, Danh sĩ Phạm Sư Mạnh, Nhà toán học Vũ Hữu, Danh y Tuệ Tĩnh, nữ tiến sĩ đầu tiên Nguyễn Thị Duệ.

Đến Văn Miếu Mao Điền, lòng người như thư thái và tự hào về một bề dày truyền thống hiếu học của người nước Nam. Hàng năm, từng đoàn sĩ tử tụ hội về đây lòng thành kính khâm phục, quyết tâm noi theo các bậc tiên hiền để trở thành những người con hữu dụng của quê hương, đất nước.

Hấp dẫn đảo cò Chi Lăng Nam

Cách Hà Nội chừng 70km, đảo cò ở xã Chi Lăng Nam (huyện Thanh Miện) là một điểm du lịch sinh thái có một không hai ở miền Bắc. Đây được xem là vương quốc của những cánh cò, nơi tụ hội của chín loại cò quý hiếm với số lượng lên tới hàng nghìn con.

Theo kinh nghiệm của người dân địa phương thì để quan sát cò tốt nhất thì nên chọn một chiếc thuyền cỡ nhỏ để không làm náo động không gian sống của cò. Thời điểm để xem được nhiều cò nhất là lúc hoàng hôn.

Đất lành chim đậu, người dân ở đây vẫn kể cho nhau và cho du khách nghe truyền thuyết về đảo cò và hồ An Dương. Chuyện rằng, vào thế kỷ XV, nơi đây còn là những đồng ruộng trũng mênh mông, nổi trên giữa cánh đồng trũng ấy là một gò cao, bên trên có dựng một ngôi đền.

Bỗng một năm, một trận đại hồng thủy đã làm vỡ đê sông Luộc, nước tràn vào ngập trắng cả một vùng. Xung quanh gò đất nhô cao giữa cánh đồng trũng bỗng nổi lên những xoáy nước khổng lồ. Qua một đêm, ngôi đền trên đỉnh gò cao đó bỗng dưng biến mất. Nước không bao giờ rút nữa tạo thành một hồ lớn, nơi trước kia là ngôi đền hình thành một đảo nhỏ.

Người dân trong vùng xem đây là vùng nước thiêng, không bao giờ tát cạn được, nên đã sống dạt ra phía ven ngoài của hồ. Theo thời gian, cò vạc bắt đầu đến trú ngụ ở đảo mỗi ngày một nhiều. Và đảo cò Chi Lăng Nam cũng bắt đầu được hình thành từ đó.

Đò chầm chậm trôi trong ánh hoàng hôn. Du khách say mê ngắm từng đàn cò nối nhau về tổ. Mỗi đàn có số lượng từ dăm bảy chục tới hàng trăm con. Sau khi lượn nhiều lòng che kín cả khoảng không gian mặt hồ, chúng lần lượt hạ cánh an toàn xuống những lùm cây xanh xào xạc trong ánh nắng cuối ngày giữa biển nước mênh mông.

Trong nắng chiều vàng như mật, ngồi trên thuyền nhỏ bập bềnh giữa lòng hồ bao la sóng nước, những người chèo đò xứ Đông sẽ kể cho khách nghe những truyền thuyết hấp dẫn kỳ bí về đảo cò...

Du lịch, GO! - Theo Danviet, intrnet

Phiêu trên đỉnh đèo Hải Vân

Đèo Hải Vân nối Thừa Thiên - Huế với Đà Nẵng dài ngót nghét 20km, uốn lượn như một sợi dây thừng chênh vênh vắt qua các sườn núi. Gió mang hơi thở êm ả từ biển thổi qua từng mỏm đá, rì rào trên những rừng cây, tha thướt cùng mây trời…

Một ngày nắng đẹp, chúng tôi quyết định hành trình lên đỉnh đèo Hải Vân bằng xe máy, để thêm những cảm nhận về một trong những cảnh sắc tuyệt vời của đất nước Việt Nam mến yêu, và cũng để xem cuộc sống của những cư dân sống nơi đỉnh đèo.
Bên sườn núi là những thân cây rừng lâu năm rêu phong, mốc thếch vươn mình trổ lộc mới tháng ba sau những ngày rét mướt... Những xe chở khách du lịch thong thả leo dốc để rồi cùng dừng lại chốn đỉnh đèo chiêm ngưỡng dấu tích của tiền nhân nhiều thế kỷ trước trên con đường thiên lý Bắc Nam nhiều huyền thoại…

Vượt đèo bằng xe máy, cảm giác thật khác! Con đèo thật chẳng hổ danh là “thiên hạ đệ nhất hùng quan”, hùng vĩ và nguy hiểm hơn rất nhiều những gì tôi được chứng kiến khi ngồi trên tàu hoặc ôtô. Đường đèo, một bên là rừng cao, bên kia là vực sâu với những vách taluy dựng đứng. Trên sườn đèo, gió biển thổi vào lồng lộng. Nơi tôi đang đi cao hơn so với mặt nước biển tới gần 1.000m. Dưới chân là biển xanh, rì rào sóng vỗ.

Từ khi hầm đường bộ Hải Vân được đưa vào sử dụng, lượng xe cộ qua lại trên đèo đã giảm hẳn, còn lại chủ yếu là những xe máy, xe quá khổ, quá tải chạy trên cung đường đèo này. Con đèo hoang vu ít phương tiện giao thông đi lại trở thành địa điểm lý tưởng để những người ưa xê dịch mạo hiểm khám phá với những lối cua khúc khuỷu đến rợn người, một bên là lau lách um tùm, một bên là tiếng sóng biển ầm ào có một sức hút kỳ lạ đối với những người ưu thích sự kỳ vĩ.

Trong lịch sử triều Nguyễn, vua Minh Mạng (1791-1840) là người thích ngoạn du, cho nên dấu ấn của ông để lại nhiều nơi. Năm 1826 ông đã cho xây Hải Vân Quan, ông đã cho xây đá thành bậc ở những đoạn đường dốc cho dễ đi lại và ngay trên đỉnh đèo.

Phía trên cửa trạm gác quay về hướng bắc treo một tấm biển to bằng đá cẩm thạch khắc ba chữ Hán lớn “Hải Vân Quan”, và phía quay về hướng nam là biển đá với sáu chữ Hán “Thiên hạ Đệ Nhất Hùng Quan”.

Đường vòng vo uốn éo như rắn lượn, bám theo những sườn núi. Những khúc cua tay áo cứ liên tục nối đuôi nhau, hết khúc này tới khúc khác. Gương cầu được dựng lên rất nhiều ở những khúc cua. Vậy mà trước kia chưa có hầm thì tai nạn vẫn cứ diễn ra hằng ngày.

Cả đoạn đường đèo dài 24 cây số, từ chân đèo bên này sang chân đèo bên kia tôi đếm được tới hơn 40 miếu thờ ven đường. Cứ vài chục mét lại thấy có một miếu nhỏ dựng ngay rìa đường, lạnh lẽo và u ám.

Chúng tôi đến đỉnh đèo, ghé vào một quán nước bên đường. Vợ chồng anh chủ quán Nguyễn Tư thân mật tâm tình: “Nhà tôi ở dưới Phú Lộc, dưới dân đèo bắc Hải Vân, lên đây buôn bán cũng được chừng hơn chục năm trời. Hồi trước sáng vợ chồng đèo nhau lên bằng chiếc xe 81 lúc 6 giờ, ở đây đến 7 giờ tối mới về. Sau thấy bất tiện quá nên chuyển hẳn lên đây dựng nhà. Giờ quen rồi không muốn xuống nữa!”.

Được biết, trên đỉnh đèo Hải Vân này có khoảng 16 hộ, chủ yếu là buôn bán nước giải khát, hàng lưu niệm, quán ăn và một số dịch vụ khác.

Còn lại khoảng 5-6 hộ sống lưng chừng đèo với vài tiệm vá xe, nước mui… cuộc sống cũng nhiều vất vả. Chị Nguyễn Thị Gái, ở Liên Chiểu, Đà Nẵng, lên đây cũng tầm chục năm kể: “Lúc hầm Hải Vân khánh thành, cuộc sống của chúng tôi cũng khá lao đao, bởi lượng người và xe giảm hẳn, tưởng phải bỏ nghề.

Nhưng rồi vì nhớ cuộc sống nơi mây ngàn gió núi này, vợ chồng con cái lại dắt díu nhau lên. Mở lại quán phở, cà phê tằn tiện sống qua ngày”.

Trước đây, khi hầm Hải Vân rậm rịch khánh thành, nhiều hộ dân buôn bán nơi đây sợ sẽ mất kế sinh nhai. Có nhiều hộ đã rời về quê cũ tính kế khác làm ăn, có người vào rừng đốn củi kiếm ngày mươi lăm ngàn nuôi gia đình. Chỉ còn lại một vài hộ bất chấp khó khăn cố gắng bám trụ lại, hy vọng vào một điều gì đó tươi sáng hơn.

Và bây giờ, những người dân ấy đã có được cuộc sống ổn định hơn, chắc chắn hơn nhờ vào lượng khách qua lại thường xuyên nơi đây.

Chị Lê Thị Hương bán đồ lưu niệm cho biết: “Ban đầu cũng chật vật lắm, một ngày bán được có một chiếc vòng giá năm ngàn, lấy gì nuôi 3 đứa con đang tuổi ăn tuổi học dưới nhà. Nhưng không bám trụ thì biết làm sao, rồi cuối cùng cũng qua cả. Bây giờ khách du lịch lên đây nhiều, buôn bán cũng khấm khá hơn”. Đang nói chuyện, chị Hương lại tất tả chạy đi vì có một đoàn khách sinh viên xúm xít bên quầy đồ lưu niệm của chị, nhìn những nụ cười trên nhiều khuôn mặt người dân nơi đây, chúng tôi biết cuộc sống êm đềm đã trở lại với họ.

Hiện tại lượng khách du lịch qua lại nơi đây tương đối đông, mỗi ngày cũng vài chục đoàn, chưa tính khách đi lẻ. Những cung đường khúc khuỷu vờn mây, nhìn về phía nam là thành phố Đà Nẵng trẻ trung và sôi động với vịnh biển xanh ngắt trong nắng, phía bắc là bãi biển Lăng Cô yên bình hiền hòa, trên đỉnh là Hải Vân quan với những làn mây trôi lờ lững chậm rãi, rất thích hợp cho tham quan, nghỉ dưỡng, tour đường dài, tour địa hình… và là một trong những thắng cảnh của miền Trung.

Một điều thú vị nữa là tình trạng chèo kéo khách, giành giật khách tuyệt nhiên không còn xảy ra như nhiều năm về trước. Đó là nhờ các chiến sỹ đồn biên phòng 224, thuộc Đồn Biên phòng TP Đà Nẵng.

Từ khi có sự xuất hiện của các chiến sỹ quân hàm xanh, nạn trấn lột, chèo kéo khách giảm hẳn. Để quản lý được 16 hộ dân đăng ký kinh doanh và khoảng 60 người bán hàng rong, ngoài những biện pháp nghiệp vụ được áp dụng trong những tình huống cần thiết, hàu hết các chiến sỹ biên phòng 224 đều tác động vào tình cảm, khuyên nhủ, tuyên truyền để họ có cách bán hàng lịch sự, hiệu quả, không làm ảnh hưởng đến hình ảnh du lịch nơi đây.

Từ trên đỉnh đèo có thể nhìn xuống vịnh Lăng Cô (Huế) với làn nước xanh trong phẳng lặng, xen lẫn màu trắng của những bãi cát phẳng lỳ.

Quay 180 độ, “Thành phố trẻ” Đã Nẵng hiện ra với những dãy nhà đều tăm tắp, nối nhau chạy dài quanh bờ biển. Nếu may mắn, bạn cũng sẽ được ngắm nhìn đoàn tàu Thống Nhất uốn lượn quanh đèo – một hình ảnh thi vị từng đi vào thơ ca, sử sách. Nơi đây thực sự là địa điểm lý tưởng cho những chuyến picnic cùng bạn bè và thử thách tuyệt vời cho những ai yêu thích thể thao mạo hiểm.

Chiều xuống trên đỉnh Hải Vân, chúng tôi chia tay với những hộ dân buôn bán trên đỉnh đèo, ánh nắng chênh chếch chiếu xuống con đường ngoằn ngoèo, như sợi dây mỏng mảnh ngăn cách núi cao và biển Đông lung linh phía dưới.

Chúng tôi xuống đèo. Muôn vạn bóng đèn ở Đà Nẵng đã phát sáng, đẹp lung linh huyền ảo. Nhìn chẳng khác nào một dải lụa hồng nổi lặng lờ trên mặt biển Đông. Những chiếc thuyền câu mực trên biển cũng bật đèn, chiếu sáng lấp lánh mặt nước. Đèo sâu hun hút, tối thẫm, gió thổi ù ù như có cối xay bên tai. Thỉnh thoảng, đèn pha từ những chiếc ôtô ngược chiều chiếu vào sáng loá mắt, tôi chẳng còn nhìn thấy được đâu là đường. Những lúc như thế chỉ còn cách đứng tấp vào lề đường.

Tạm biệt những con người trên đỉnh hùng quan, nơi cuộc sống êm đềm và thong thả, nơi những nụ cười luôn tươi rói trên khuôn mặt họ, cho một niềm tin tưởng vào tương lai…

Du lịch, GO! tổng hợp
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...