Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Xây dựng tình bạn

Góc Tâm Hồn Nhỏ -Kinh thánh cho chúng ta nhiều ví dụ về những người bạn tốt, những người bạn xấu, và chúng ta học được nhiều điều từ cả hai loại người đó.

Một người bạn tốt rất giống như thế này...

... Ruth, người chung thuỷ qua thời gian khắc nghiệt. Khi mẹ chồng cô, Naomi, mất phu quân và cả hai con trai (một trong số đó là chồng của Ruth), Naomi đã quyết định đi xa để đương đầu với nỗi bất hạnh của mình. Bà yêu cầu Ruth ở lại, nhưng cô đã nói: "Đừng buộc con rời khỏi mẹ... Mẹ đi đâu con cũng đi đó, và mẹ ở đâu là nơi con ở đó".

Một người bạn xấu rất giống như thế này...
tetuu-1348600779_480x0.jpg
Minh họa tế tửu, người dâng chén.

... Tế tửu (người dâng chén) của Pharaoh là người không hề biết đến sự cảm kích. Khi ở trong tù với Joseph, cả hai đã trở thành bạn. Joseph hứa hẹn với viên tế tửu rằng anh ta sẽ sớm được ra khỏi tù và được ban tặng một cơ hội mới trong cuộc sống. Nhưng khi tự do, viên tế tửu đã không hề nhớ đến Joseph, anh ta quên mất ông. 

Một người bạn tốt rất giống như thế này...

... Jonathan, người đã làm tất cả mọi việc cho bạn bất chấp cả sự nguy hiểm đến tính mạng mình. Cha của Jonathan, Hoàng đế Saul, ghen tị với David, người bạn tốt nhất của Jonathan. Khi Jonathan nghe được âm mưu của cha muốn giết David, anh đã lập một kế hoạch để cứu bạn mình. Jonathan, đóng giả người bạn thân nhất, và nói với David: "Bất cứ điều gì anh muốn tôi làm, tôi sẽ làm cho anh".

Một người bạn xấu rất giống như thế này...

s
Judas đã phản bội Jesus.
... Judas, kẻ thường xuyên hành động như một người bạn, nhưng lại đặt sở thích của bản thân lên trên hết. Hắn theo Jesus khắp mọi nơi, và thường dối trá về điều đó. Ngay cả khi Jesus bảo Judas đã phản bội ông, Judas quyết liệt nói: "Không hề, không phải con!". Hắn tiếp tục màn kịch của mình tới tận lúc phản bội, bằng việc đặt lên má Jesus một nụ hôn... 

Dưới đây là những cách ngộ nghĩnh (và rẻ tiền) để xây dựng tình bạn

1- Khi chờ ở sân bay

2 - Rửa xe trong một chiều nắng đẹp (nếu bạn không có xe, hãy rửa xe của cha mẹ!)

3 - Đố người khác tham gia nếm các hương vị cola khác nhau (Coke thường và dành cho người ăn kiêng, Pepsi thường và dành cho người ăn kiêng...). Người đoán đúng nhất sẽ là người chiến thắng và bất cứ ai to còi nhất sẽ nhận danh hiệu "được thừa nhận đặc biệt"!

4 - Thu thập tất cả các bức tranh mà bạn bè tặng bạn và xếp thành bộ sưu tập riêng.

5 - Chế tạo thứ gì đó - như mô hình máy bay chẳng hạn. Hoặc nếu bạn là người tham vọng, một cái nhà trên cây cho lũ trẻ hàng xóm.

6- Tham gia hái táo, hoặc quả việt quất, dâu tây hay quả mâm xôi...

7- Đạp xe ra đường. Bất cứ khi nào bạn tìm thấy một địa điểm mát mẻ, trong công viên hay bên cạnh hồ, hãy dừng lại và nghỉ ngơi.

8 - Chơi trò "đoán tên bài hát". Sử dụng một đĩa CD với thời gian cho trước, xem ai có thể đoán tên bài hát nhanh nhất.

9 - Dành một tối ngoài trời để ngắm sao rơi.

10 - Chơi trò bóng rổ - rê và ném bóng bằng tay nghịch với tay viết của bạn.

11 - Mượn một chiếc camera và dành cả ngày để thử làm phim.

12 - Chơi trò ngắm mây. Người đầu tiên tìm thấy những con voi trên bầu trời sẽ chiến thắng.

14 - Đến cửa hàng đồ cũ, mua chiếc áo xấu xí, cổ lỗ nhất (và rẻ nhất) mà bạn có thể tìm thấy, rồi mặc nó để tới nhà hàng có món ăn nhanh ưa thích của bạn.

15 - Tạo một cái diều từ những đồ bỏ đi, sử dụng những thứ vứt lung tung quanh nhà bạn. Nếu nó không bay, ít nhất bạn sẽ có được một trận cười sảng khoái!

15 - Viết một mẩu truyện ngắn, bắt đầu với điều này: "Đó là một đêm tối trời và dông bão, khi Maude già, đang ngồi đan chiếc áo len dài tay cho cô cháu gái, thì...". Hãy nối thêm câu chuyện bằng một câu của mỗi người cho đến khi câu chuyện kết thúc.

16 - Thi pha chế đồ uống, và xem ai làm ra kem trước.

17 - Cùng nhau đặt ra lời kết cho câu này: "Nếu tôi có 1 triệu đôla, tôi sẽ...".

18 - Nhảy qua những hòn đá trên hồ, biển, đầm lầy và vũng bùn - bất cứ thứ gì gần nhà nhất.

19 - Nói với bạn bè rằng bạn quan tâm đến họ biết bao, và thường xuyên lặp lại lời đó. Nói với họ rằng họ đã giúp định hình nên bạn hôm nay. Rồi cảm ơn Chúa đã tặng cho bạn món quà quý nhất của người - tình bạn.
T. An (theo Christianity Today)

Danh ngôn tình bạn hay nhất



Góc Tâm Hồn Nhỏ - Phước thay người nào có tài kết bạn, vì đó là một trong những quà tặng quý nhất của Thượng đế. Món quà này bao gồm nhiều điều hay, nhưng trên hết là khả năng vượt khỏi chính mìnhThomas Hughs

Một trong những hạnh phúc lớn nhất ở đời này là tình bạn, và một trong những hạnh phúc của tình bạn là có một người để gửi gắm những tâm sự thầm kín.
A. Manzoni

Một ngày cho công việc cực nhọc, một giờ cho thể thao, cả cuộc đời cho bạn bè vẫn còn quá ngắn ngủi
Emerson

Có một định mệnh biến chúng ta thành anh em: Không ai đi đường một mình, tất cả những gì ta gửi vào cuộc đời của người khác sẽ quay trở về cuộc đời của ta
Edwin Markham

Có những người bạn gội anh lúc 11 giờ đêm cho anh nghe tiếng hót chim họa mi
Brown

Có tình bạn là có được chiếc chìa khóa mở vào tâm hồn người khác
Edgar Goodspeed

Người bạn chân thực luôn luôn là: Khi bạn lầm lỗi, người đó không nghĩ là bạn thường xuyên làm như vậy
Laurence Peter

Người ta thường cô đơn bởi vì người ta thường chỉ lo xây tường chứ không lo xây dựng những nhịp cầu
Anonymous

Lòng trung thành là điều tốt đẹp nhất bạn có thể đem trao tặng một người: Sự thật, lòng tin cậy, tình bạn và tình yêu đều tùy thuộc vào điều đó cả.
Elvis Presley

Tha thứ đã là tốt. Quên đi lại là tốt hơn.
Epicure

Không người nào có thể tự nhiên trưởng thành trên đời này và có một cuộc sống hoàn hảo mà không có ít nhất một người hiểu mình
Paul Tournier

Cách duy nhất để có bạn bè là chính bản thân mình phải là một người bạn.
Emerson

Anh là kẻ thù ghê gớm của chính anh nếu anh là kẻ hèn nhát; nhưng nếu anh là người dũng cảm, anh lại là người bạn tốt nhất của chính bản thân anh.
Frank

Nếu anh không thể nói với bạn một cách thẳng thắn, công khai, thậm chí gay gắt nữa, tất cả những gì anh nghĩ về bạn, hành vi của bạn hoặc nếu anh không thể nghe bạn nói một sự thật như thế về bản thân anh thì các anh chưa thật sự tin nhau, chưa hiểu nhau, chưa tôn trọng nhau
Gôn-sa-rốp

Khó khăn là một phần của cuộc sống, và nếu bạn không chia sẻ nó, bạn sẽ không mang lạ cho người yêu mến bạn cơ may để yêu bạn nhiều hơn
Dinah Shore

Đừng che giấu tình yêu và sự dịu dàng của mình cho đến khi bạn lìa đời.
Hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào. Hãy nói những lời nói thân thương khi bạn còn nghe được và khi tim bạn còn rung động
Henry Beecher

Bạn hãy tin cậy mọi người, họ sẽ trung thành với bạn. Bạn cao thượng với họ, họ sẽ biểu lộ sự cao thượng với bạn
R.Emerson

Đừng bỏ cuộc! Hãy kết giao với những người giàu nghị lực và có kỷ luật. Hãy giao du với những người có cao vọng và luôn sống tích cực
Earvin Johnson

Nếu trái tim bạn là một đóa hoa hồng, miệng bạn sẽ thốt ra những lời ngát hương
Ngạn ngữ Nga

Hãy đối xử với bạn bè như đối xử với những bức tranh, nghĩa là hãy đặt họ ở những góc độ có nhiều ánh sáng nhất
J. Churchil

Nếu ta hiểu biết kẻ khác như chính ta, những hành động đáng trách nhất của họ cũng đáng được tha thứ
Aldré Maurois

Cách hay nhất để giữ bạn bè là không bao giờ mắc nợ họ một tí gì và cũng chẳng bao giờ để họ mắc nợ mình
Paul de Kock

Tình bạn ít ồn ào nhất và khiêm nhường nhất là tình bạn hữu ích nhất
J.Eđison

Ai không có một người bạn chân chính thì người đó không xứng đáng được sống
Democrite

Nếu quy luật đầu tiên của tình bạn là phải vun đắp nó thì quy luật thứ hai là phải độ lượng khi quy luật thứ nhất bị sao nhãng
Vontaire

Những gì bạn đã giúp ta không bằng niềm tin bạn sẽ giúp ta
Epicurus

Bạn bè là người ta có thể nói chuyện mà không cần dùng đến lời nói
E. Presley

Nỗ lực lớn nhất của tình bạn không phải là chỉ thẳng cho bạn thấy khuyết điểm mà là làm cách nào cho bạn thấy được nó.
La Rochfoucauld.

Những người bạn thông minh còn mãi như những cuốn sách tốt nhất của cuộc đời.
Calderon
Bạn bè tốt thanh toán tiền của họ một cách nhanh chóng
Tục ngữ Trung Quốc

Muốn làm người tốt phải tìm bạn tốt
Cổ ngữ



Many people will walk in and out of your life. But only true friends will leave footprints in your heart.Friendship
 
 (c) Kim Anderson Photography
 (Sưu tầm bởi Petalia.org)

Gia đình là điều tuyệt vời nhất

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Tôi 19 tuổi, cũng là 19 năm bố mẹ tần tảo nuôi tôi, đặt hi vọng vào tôi.

Góc Tâm Hồn 11148718384 e6d81e9327 o Gia đình là điều tuyệt vời nhất

Cuộc sống sinh viên xa nhà chẳng hề dễ. Xa vòng tay của bố mẹ, tôi phải tự lo cho cuộc sống của mình. Tôi muốn chỉ mãi là đứa trẻ, nhưng như vậy là ích kỷ phải không, khi cứ bắt bô mẹ phải lo cho mình.

Tôi vẫn còn nhớ có một lần trời mưa to lắm, nhưng bố vẫn đi ra ngoài và mua cho tôi bịch milô to đùng như lời bố đã hứa. Trước giờ bố vẫn thế, bố đã hứa việc gì là nhất định bố sẽ làm cho tôi.

Tôi là đứa mau nước mắt, chỉ cần bố quát nhẹ là tôi rơi nước mắt liền, nhưng chỉ biết cúi mặt xuống vì sợ bố nhìn thấy. Bố hay nói tôi “tồ”. Có một lần tôi bắt được một con chim nhỏ, nhưng bố nói:

- Hãy thả nó đi, nó như đứa trẻ con vậy, giờ con bắt nó thì mẹ nó sẽ nhớ nó lắm, nếu như con thả nó đi thì nhất định nó sẽ về thăm con.

Bố nói mãi, cuối cùng tôi cũng thả nó. Từ đó, hay có một con chim bay vào cửa kính nhà tôi gõ. Bố bảo, đó làm con chim ngày xưa tôi thả đi. Tôi đã vui lắm, đi khoe khắp nơi với mọi người cho đến khi tôi lớn, đi học chuyên nghiệp rồi, khi nhắc lại với mẹ chuyện đó, mẹ mới nói rằng: “Bố đùa đấy làm gì có con chim nào biết về như vậy, đúng là tồ mà”

Càng lớn tôi càng hư, và tôi làm bố thất vọng nhiều. Tôi vốn là đứa con gái mà bố cưng chiều. Vậy mà tôi đã làm bố khóc vì tôi. Có những đêm bố thức trắng vì tôi. Có những lần cơm không ăn nổi vì tôi. Không phải có những lần mà là vô số lần. Vì tôi, tóc bố bạc nhanh hơn, vì tôi những điếu thuốc trong đêm khuya của bố cũng nhiều hơn. những nếp nhăn trên khuôn mặt bố rõ hơn. Tôi bồng bột, tôi thiếu suy nghĩ, là tôi ham chơi nên tôi làm bố buồn. Đã có nhưng lúc tôi cảm thấy buồn khi bố mắng tôi, những lần đâm ra ghét bố khi bố quát tôi. Nhưng càng lớn, tôi càng hiểu ra một điều rằng, nhờ bố mắng mà tôi đã khôn lớn hơn, nhờ bố mắng mà tôi đã biết suy nghĩ hơn rất nhiều.

Một hôm, tôi đã khóc khi nhận được tin nhắn của bố: “Con gái đang làm gì đấy, bố nằm mà chưa ngủ được, bố nghĩ về con nhiều lắm, bố sợ con sẽ sa ngã, sợ con lại ham chơi, con đừng làm cho bố thất vọng nhé”. Đó là hôm cả ngày tôi đi tác nghiệp để làm bài tập, tôi đã khóc. Tôi thấy mình tội lỗi quá, tôi thấy mình tồi tệ quá. Đến một ngày khi bố nói, hình như bố bị bệnh, nhưng bố không dám đi khám:

- Khám rồi sẽ thế nào, còn gia đình, còn con nữa, còn em Đức nữa

Tôi lại càng thấy xấu hổ về bản thân mình. Tôi thương bố. Thương những đêm bố thức trắng, thương những lúc trời mưa to gió rét bố vẫn quần quật ngoài kia kiếm tiên nuôi tôi. Nhưng bây giờ có phải đã muộn rồi không? Vì tôi mà sức khỏe bố yếu nhanh hơn, vì tôi mà bố vất vả hơn… Tôi phải làm sao đây???
Và mẹ…..

Xa mẹ rồi, không còn được ăn cơm mẹ nấu nữa, không được mẹ mắng nữa. Xa mẹ rồi, ngoài này làm gì có ai lo lắng cho tôi nữa.

Tôi vẫn nhớ, ngày còn nhỏ, có một lần tôi đã dành giụm tiền ăn sáng để có thể mua tặng mẹ một chiếc cặp tóc màu xanh, nhân ngày sinh nhật mẹ. Có một lần đi ngủ, hôm ấy mẹ vắt màn sang hai bên, đẹp lắm, tôi đã hỏi mẹ vì sao lại vắt màn đẹp như thế này. Mẹ bảo: “vì đây là giường của công chúa mẹ”. Tôi cười tít mắt. Rồi những trưa nắng, đợi mẹ ngủ say tôi vẫn thường sờ trộm ty mẹ, trốn mẹ đi chơi mà không chịu ngủ trưa để chiều về bị mẹ mắng.

Sức khỏe mẹ vốn không tốt, mẹ hay phải đi khám vì bị khó thở, nhưng tôi thì chẳng biết thương mẹ, chỉ mải chơi thôi. Càng lớn tôi lại càng làm cho mẹ buồn hơn. Những lần mẹ bị bố mắng vì bênh tôi, nhưng lần bố quát mẹ vì không biết dạy tôi. Tôi thì chẳng chịu suy nghĩ. Cứ chỉ biết đứng nhìn.

Để rồi khi đi xa nhà, tôi mới biết tôi yêu gia đình mình như thế nào. Mới biết gia đình là điều tuyệt vời như thế nào. Tôi biết bố mẹ yêu thương tôi như nào. Vì lo cho tôi nên bố mới hay cáu gắt và mắng tôi. Mẹ vẫn thường nhắn tin hỏi thăm tôi, nhắc nhỏ tôi học tập. Lớn hơn tôi thấy khoảng cách giữa tôi và mẹ hình như gần hơn ngày trước vì con có thể tâm sự với mẹ những điều tôi buồn mà không sợ bị mẹ mắng. Cảm giác thật khác với những ngày còn bé khi mẹ ôm tôi vào lòng và ru tôi ngủ. Mẹ giờ gầy đi nhiều lắm rồi. Đi với mẹ ai cũng bảo là “hai chị em”. Tôi có lỗi vì đã làm hước mắt mẹ rơi. Tôi sẽ nhớ những lần mẹ khóc.


Nhà tôi có một thiên thần nhỏ, năm nay mới vào lớp 1. Tôi yêu cậu em trai bé bỏng của mình, thiên thần đáng ghét của nhà tôi. Tôi đã nhớ em đến phát khóc. Có lần mẹ và em gọi điện, đang nói chuyện, em hỏi: “Chị có nhớ em không, khi nào nhớ em thì đặt hai bàn tay lên má nhé, em luôn ở bên chị”. Tôi nhớ em quá nên khóc và giọng nghẹn đi, em hỏi: “Giọng chị làm sao đấy?”. Tôi chỉ biết nói: “Không! Chị bị ốm”.

Tôi biết 19 năm nuôi con thật không hề dễ. Bố mẹ đã phải đánh đổi cả tuổi trẻ và sức khỏe cuả mình cho tôi. Tôi là đứa con hư của bố mẹ, nhưng con biết dù con có bao nhiêu lỗi làm thì tôi vẫn là con của bố mẹ. Tôi yêu gia đình mình và tôi yêu bố mẹ.
Cảm ơn bố mẹ đã sinh ra con!

Tương lai con là gánh nặng đời mẹ

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Con, một cô gái bướng bỉnh đầy quyết đoán, tự tin vào chính mình. Nuôi cho mình những ước mơ khát khao và tham vọng, rồi đôi khi con luôn tự hỏi “có phải tương lai con là gánh nặng của cuộc đời mẹ hay không?

Nhà mình không khá giả, người quê ta gọi là “chạy cơm 3 bữa mỗi ngày”, mẹ oằn mình nuôi năm miệng ăn, miếng đất khô cằn ngày nào bố cũng vào chăm sóc, hi vọng mùa màng bội thu lo cho con cái mỗi lần lễ tết hay đóng học, cô con gái lớn học Đại Học trên đất Sài Thành khi nào mới ra trường ổn định? Cô chuẩn bị rời cấp ba theo chân chị bước vào đời, cô bé nhất lên chín tuổi sáng sáng đến trường chiều nhảy dây, nỗi lo cơm áo gạo tiền cứ vây quanh nhà mình đến khi nào hả mẹ?

Ngày đi học, con không chịu học lớp bình thường, con muốn vào lớp luyện thi để thể hiện sự thông minh và hơn kém bạn bè, lũ bạn phóng xe qua, mặt con mù mịt đất đỏ bám vào, con ghét con phải có xe như chúng nó, con muốn đi học trên Sài Gòn cơ để không bị bỏ rơi nơi này, con muốn mua điện thoại nhưng phải cảm ứng, muốn bay xa hơn nữa trong những dự định của mình về một nơi xa xăm nào phồn hoa tấp nập, thật nhiều vinh hoa và danh vọng.

Nhưng! Mẹ như một gáo nước lạnh dội hết ước mơ của con, biến con trở nên an phận thủ thường bình dị, nhưng mẹ có biết? Đến tận phút giây này con vẫn luôn tự hào chính bản thân mình vì đã làm khô khi cái đầu đầy nước lạnh đó, nhờ có nó con mới mạnh mẽ và dám thử sức mình, dám bỏ, dám buông tay những khi mình cần. Học sư phạm chính là đang giết con và giết luôn một tâm hồn con người căng tràn nhựa sống.

Con hăm hở chuẩn bị tinh thần niềm tin vào ước mơ thứ nhất của mình, trải đầy khó khăn thử thách ước mơ về một nhà thiết kế thời trang sáng tạo, mẹ chắc hẳn vui mừng khi con đã yên phận làm một nhà giáo tương lai? Mẹ tự hào chính mình khi đã nuôi dạy con cái ngoan ngoãn vâng lời! Nhưng mẹ nào biết con gái mẹ đã xoay chuyển niềm vui của mẹ như thế nào?

Con bắt đầu đến với nghề giáo viên như một chiến lược lâu dài, con ghét phải lao động chân tay vì có lẽ con đã quá quen công việc học hành và hưởng thụ, con ghét chính nơi này và con ghét luôn mẹ, ghét gia đình mình, con như chạy trốn mỗi lần cuối tuần lễ tết phải về nhà, con chỉ muốn thực hiện kế hoạch của mình thật nhanh… Và con đã có những thứ con muốn bằng sự kiên trì dèm pha của mọi người, và in đậm lời nói của mẹ “con không có tài “.

Con chà sát trái tim bao người yêu thương con, con chà sát luôn khoảng cách giữa con và gia đình, con dối mẹ bao lỗi lầm ngụy biện cho mình với những lý do thích đáng.

Bước chân xuống đất phồn hoa một mình con quen rồi, con quen cảm giác khi thất bại chỉ có giọt nước mắt làm bạn đồng hành, quen luôn cảnh đi bộ một mình nhìn lũ bạn được đưa rước sau mỗi lần tan học, mỗi thành công của con chỉ thầy cô bạn bè trầm trồ động viên khen ngợi.., quen cách la mắng của mẹ khi con tự ái bỏ đi những cuộc thi trên trường, thuộc bài ca mỗi lần mẹ bực tức,… Im lặng! Chỉ có thể là im lặng và hành động mà thôi, lúc đó con ước “mẹ là bạn bè hay người ngoài, con sẽ cãi đến cùng và cho họ vài cú đấm”.

Con tự tin cho rằng mình tài giỏi lắm, những gì con tính toán đều đạt được, con hãnh diện khi bước chân ra thế giới bên ngoài đầy cạm bẫy hiên ngang, nhưng con nào đâu biết “nỗi lòng của mẹ ngóng trông con như thế nào? con còn khờ lắm”.

Bước chân lần nữa vào con đường Đại Học, cũng đồng nghĩa mỗi tháng nhà mình sẽ tốn thêm khoản tiền gửi đi không biết ngày quay lại, rồi tương lai con sẽ đi về đâu? Khi nhà mình quanh năm chỉ biết việc đồng áng, mỗi ngày thấy mẹ bon chen trong cuộc sống ngoài đường kiếm từng đồng chắt chiu lo cho con ăn học. Bệnh của mẹ không thuốc thang không có lần tái khám liệu có đủ sức mình cho những tháng năm dài của cuộc sống với những đứa con suy nghĩ giản đơn?


Con khóc tiếng khóc chào đời đầu tiên và khi con nhìn thấy mẹ làm món cà pháo khoái khẩu cho con, mẹ sợ con không hợp khẩu vị, lại sợ con đói không biết nấu ăn khi con hậu đậu việc bếp núc, sợ con ốm đau không ai bên cạnh xa nhà… Mẹ sợ! Nhưng mẹ nào đâu biết con còn sợ hãi hơn khi một ngày mẹ bỏ con ra đi và con không thể nghe mẹ la mắng. Con bắt đầu cảm nhận trái tim mình nhiều hơn, yêu mẹ nhiều hơn như yêu chính tương lai của mình, con biết trân trọng đồng tiền mỗi lần con nhận được nó có vi mặn của mồ hôi, biết yêu thương gia đình mình nhiều hơn trong những suy nghĩ, con ngại ngùng khi nói chuyện với mẹ “Lại đóng học phí nữa hả? Mới đóng mà con? Uh để từ từ mẹ gửi…”, rồi lặng im giấu đi giọt nước mắt của mình khi nhìn thấy bệnh án của mẹ vậy mà mỗi khi con ốm đau chỉ bị cảm nhẹ con đã sốt sắng cả lên, con thật là vô tâm có phải không mẹ?


Người ta nói “cha mẹ sinh con trời sinh tính “, mẹ đảm đang bao nhiêu an phận lo cho gia đình bao nhiêu thì con lại nghĩ suy về cách sống của một người đàn ông trong tương lai ghánh vác chuyện gia đình, nhưng dù con bướng bỉnh bao nhiêu, trái tim sắt đá đến dường nào cũng không thể không rung động trước tình mẫu tử, không thể không hiểu quy luật “Hỗ dữ không ăn thịt con cái bao giờ “, rồi khi trên đường đời lầm đường lạc lối con lại trở về bên gia đình, lại được mẹ chở che và bao bọc.

Có lẽ mẹ con mình chằng bao giờ ngồi tâm sự với nhau mẹ nhỉ? Có lẽ chẳng bao giờ mẹ biết trong con đang suy nghĩ những gì? Con có yêu mẹ hay không? Có dự định gì về gia đình tương lai sau này? Nhưng điều đó với con không quan trọng, con chỉ cần một trái tim luôn biết cảm động trước tình yêu thương, cần sự thông minh khôn ngoan khéo léo trên đường đời, cần nhìn mẹ con sẽ hiểu con sẽ là người phụ nữ như thế nào trong tương lai.

Con đủ tỉnh táo để nhận sai lầm sau thất bại, nhưng đến tận phút giây này, đến tận 24 tuổi đầu con mới cảm nhận được sự hi sinh của mẹ dành cho con là vô bờ bến. Nếu có một điều ước? Nhắm mắt lại con nguyện ước, mẹ có biết con ước gì không? “Mẹ sẽ mãi mãi bên chúng con không quy luật nào có thể thay đổi”. Con sợ không được nghe giọng mẹ, sợ mẹ im lặng mỗi lần con sai, thà mẹ cứ hét lên la mắng con để con cảm nhận những gì quen thuộc nhất, xin đừng bắt con thay đổi trái tim cảm xúc của mình khi đã quá quen thuộc, xin đừng buông tay con mỗi khi con cần. Con sợ lắm lúc đó con sẽ sợ hãi và khóc rất nhiều con sẽ đánh mất đi vẻ ngoài mạnh mẽ của mình, sẽ thu mình vào một góc tự kỉ mất, nên mẹ xin đừng bỏ con mẹ nhé! Hãy xem con như đứa trẻ ngày nào vẫn ham chơi vui đùa sớm tối, vẫn nằm trong vòng tay mẹ ngày nào, vẫn còn bé dỗi hờn nằm trên nôi để mẹ ru à ơi mỗi khi trở giấc, đơn giản con chỉ cần như vậy thôi có phải là tham lam quá?

Tương lai con cái có lẽ là gánh nặng của mỗi gia đình, đừng bao giờ nói bạn sẽ “không” và bạn tự lập bởi có gia đình, có cha mẹ tình máu mủ mới tạo nên bạn ngày hôm nay, đừng kiêu căng hay ngạo mạn chạy theo hư vô rồi khi nhận ra những phút sai lầm lúc ấy không gì có thể đánh đổi được, nhất là những người thân xung quanh mình. Và dù đi đến tận phương trời nào hay vấp ngã trên đời chỉ có cha mẹ là cho chúng ta tình yêu vô điều kiện. Hãy cảm nhận sẻ chia những gì tâm tư nhất, hãy thổ lộ và dám thể hiện mình, hãy nói “con yêu mẹ” dù là nói nhỏ thôi cũng là đủ hạnh phúc lắm rồi.

Quà của mẹ

Góc Tâm Hồn Nhỏ - 7h30, điện thoại reng… Mặc vội cái quần dài, tọt tọt chạy qua mượn chiếc xe đạp của mấy cô bé phòng bên. 3 chân bốn cẳng đạp… 5 phút sau, có mặt ở ngoài đường lớn. Vẫn nụ cười quen thuộc:



- Cu cậu vẫn khỏe đấy chứ! Dạo này ren ít về quê. Mẹ bây trông lắm.

- ….

Tay cầm quà, mắt nhìn theo ánh đèn hậu đang mờ dần mà mong đến ngày được cùng chú về quê…

Về đến phòng, chưa mở ra nhưng cũng có thể đoán là gì rồi. Vẫn là nó, thấy nhớ mẹ vô vàng. Giờ nhớ lại lúc trước mà ghét và giận mình vô cùng. Ngày ấy, ngày mới chuyển qua ở chung với bọn bạn trong lớp, may mắn là được ở cùng với mấy đứa học giỏi mà còn được xài ké máy tính của tụi nó nữa. Chưa kể mỗi lần tụi nó về quê thì đem ra vô vàng thứ. Khi là vịt hầm, sườn xào, không thì bánh trái… No say và sung sướng làm sao, tíu tít khoe cho mẹ nữa.

Một hôm, có điện thoại của cô Thắm hàng xóm, biết là mẹ gọi nhờ. Chắc là vì mấy tuần rày mình không về quê nên mẹ lo đây mà. Nhận điện thoại xong, mừng khôn siết. Mẹ gửi quà, mẹ nhờ chú Phi – chồng cô T đem ra dùm, vì tiện đường chú đi làm. Hehe. Nhưng niềm vui ấy bị đánh sập khi nhận được quà của mẹ. Toàn là rau: rau khoai, rau muống và mồng tơi với thêm vài cái trứng. Nhớ đến bọn bạn trong phòng mà chẳng dám đêm về phòng. Chỉ sợ chúng nó cười chê, thôi thà mình không có lại hay hơn. Quyết định một hồi, bỏ tới thùng rác nhưng sợ mang tội rồi cũng đem về.

-Cái chi, rau àh.

Nghe như thằng T đang mỉa mai mình. Thấy tức và giận mẹ lắm. Nghĩ sao mà lại gửi những thứ này cho mình chứ. Ấm ức cả đêm. Mấy ngày sau, cũng chính mình đem vứt hơn một nữa số rau đó…




Sau đó hơn 1 tuần, về quê. Thấy con về mẹ mừng lắm, đi chợ còn mua thêm đồ ăn vặt nữa. Cứ như cái hồi tiểu học vậy. 2 ngày thong thả ở chốn thanh bình của làng quê thì lại phải xách gói đi. Mình đi thì đơn giản chỉ xách balo và bỏ mấy 2 cái quần đùi nữa là xong. Đơn giản là vậy. Nhưng với mẹ lại khác, con đi mẹ buồn vì nhà lại vắng, đã vậy mẹ còn chạy ngược xui vay tiền hang xóm để đưa cho con ra lại Đn. Dù là sắp tới giờ đi làm mướn cho người ta nhưng mẹ vẫn tranh thủ ra bấm nhanh mấy ngọn rau khoai ở mảnh vườn nhỏ bên hè, rồi vội vàng nhặt mớ rau muống bà Năm mới cho. Rồi tất cả được gói gọn gang vào tờ lá chuối. Cầm trên tay thấy nghẹn ngào, thấy cay nơi khóe mắt… Con xin lỗi.
Mớ rau của mẹ. Suốt đời này con chẳng bao giờ quên…

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Thịt bò kho quế ấm lòng - Món ăn ngày Tết

Thịt bò kho quế là món ăn truyền thống thơm ngon vào dịp Tết của miền Trung, đây là một món ăn thơm ngon, lại rất ấm bụng nữa. Cùng xem cách làm món ăn ngày Tết thơm ngon này nhé.

thit-bo-kho-que

Nguyên liệu:
- 600g thịt bò bắp
- 5g quế chi
- 3 cây sả
- 1 chén nước dừa tươi
- 2M hành tím băm
- Muối, tiêu, đường, ớt bột, dầu điều
- Hạt nêm
- Xốt tương đậu nành

Cách làm thịt bò kho quế

- Thịt bò làm sạch, chần sơ, cắt khối vuông 3cm. Sả cắt khúc, đập dập.
- Ướp thịt với 2M hành tím băm, 1m đường, 1/2m muối, 2m hạt nêm , 1m ớt bột, 2M dầu điều, 1 miếng quế và sả, để thấm 30 phút.
- Cho thịt bò vào nồi xào săn rồi cho nước dừa và 1 chén nước lọc vào, đậy nắp, kho lửa nhỏ cho thịt chín mềm, nước sánh lại thì cho 1M xốt tương vào, đảo đều.
- Múc thịt bò kho ra dĩa, rắc thêm tiêu, dùng nóng.
Mách nhỏ
Chọn thịt bò có lẫn gân và ít mỡ thì khi kho sẽ ngon và thơm hơn.Có thể kho bằng nồi áp suất thì thời gian kho sẽ ngắn hơn, khi đó chỉ cho ít nước dừa và không thêm nước lọc.

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

30 giây là lí do ta bên nhau trọn đời

Góc Tâm Hồn Nhỏ - “Ba mươi giây này là lí do chúng ta bên nhau trọn đời.”

 
Chàng trai và cô gái vừa ăn cơm xong. Sau đó chàng trai bắt xe lên thẳng sân bay. Anh phải đi công tác ở một thành phố xa xôi.

Máy bay không chờ đợi một ai. Nhưng bữa tối của họ rất tinh tế, phong phú, chứ không phải qua loa cho xong, tất cả đều là những món ăn chàng trai thích ăn và đều là những món sở trường của cô gái. Cô gái dành cả buổi chiều để phủ đầy những món ăn hải sản trên bàn ăn. Chàng trai như con cá mập thích ăn đồ biển. Nhưng tính cách của chàng trai không giống cá mập một chút nào, mọi cử chỉ của anh đều tao nhã, anh là một người giỏi giang, xuất sắc.


Chàng trai lên máy bay lúc chiều tối. Anh nói với cô gái khi bước tới sân bay. Đợi đến tối thì lúc đó muộn quá, anh sẽ không gọi điện cho cô gái. Sáng hôm sau anh sẽ gọi lại.
Cô gái nói: “Được.”
Cô gái đứng ở ngoài sảnh vẫy tay theo chàng trai. Chàng trai sẽ sống ở một thành phố xa lạ trong nửa tháng nữa.
Đã muộn lắm rồi, cô gái đã ngủ từ lâu, bỗng có tiếng chuông điện thoại đánh thức cô. Nhìn lên chiếc đồng hồ đặt đầu giường, giờ mới tờ mờ sáng. Cô gái bò dậy, đi xuống phòng khách nghe máy. Cô nghe thấy giọng nói của chàng trai.
Chàng trai sốt sắng hỏi: “Em khỏe không?”
Cô gái có phần ngạc nhiên hỏi: “Em khỏe, em đang ngủ mà, không phải anh nói là buổi sáng mới gọi điện lại sao?”
Chàng trai hình như có điều gì không an tâm, tiếp tục hỏi: “Em không sao chứ?”
Cô gái thấy hơi buồn cười, anh chàng này sao tự nhiên lại dài dòng thế nhỉ, mặc dù cô biết chàng trai rất quan tâm đến cô: “Tất nhiên là em không sao rồi, em ngủ rất ngon. Anh làm sao thế?”
Chàng trai nói: “Anh muốn nói với em là anh đến nơi rồi, em không phải lo lắng, có chuyện gì nhớ gọi điện cho anh đấy nhé”. Sau đó anh chúc cô gái ngủ ngon rồi vội cúp điện thoại.
“Ba mươi giây này là lí do chúng ta bên nhau trọn đời.”
Cô gái cầm điện thoại trong tay ngẩng người ra đúng 1 phút. Cô cảm thấy hôm nay chàng trai có điều gì đó khác thường. Nhưng khác thường ở điểm nào nhỉ? Nhất thời cô chưa nghĩ ra.
Nửa tháng sau, chàng trai trở về. Thần thái trông vẫn phong độ,khỏe mạnh nhưng trên bụng anh có một vết sẹo. Cô gái hỏi: “Sao thế này anh?”
Chàng trai đáp: “Không sao đâu em, có vết thương nhỏ ý mà.”
Cô gái lo lắng, truy hỏi không ngừng. Chàng trai cười nói: “Anh nói cho em biết nhé, nhưng em không được giận đâu đấy. Hôm đó, anh xuống sân bay, rồi đi dạo trên phố, tự nhiên thấy đau bụng thế. Chưa bao giờ anh đau quặn lại như thế, đau đến muốn ngất xỉu. Thế rồi anh nghĩ tới hải sản, có thể là do anh bị ngộ độc thức ăn khi ăn hải sản. Em biết đấy, ở thành phố biển nhỏ bé của chúng ta năm nào cũng có người mất mạng vì ngộ độc hải sản. Thế rồi anh gọi điện cho em. Anh nghĩ rằng nếu đúng là vì mấy đồ hải sản đó thì lúc đó nhất định em cũng có cảm giác bất thường. Giả dụ em không nghe điện thoại hay nhấc máy nhưng lúc đó người em không được khỏe. Anh sẽ gọi luôn đến trung tâm cấp cứu 115, để họ sẽ đến nhà em ngay lập tức. Nhưng lúc đó nghe giọng nói của em hoàn toàn bình thường nên anh cũng không kinh động đến em nữa. Sau đó anh mới yên tâm cúp máy.”
“Khi cảm thấy người không được khỏe, sau anh không nghĩ đến việc đầu tiên là tự cứu mình?” Cô gái hỏi.
“Làm gì có tâm trạng đâu mà nghĩ được lắm thế.” Chàng trai nhìn cô gái với ánh mắt chan chứa tình yêu” “Có cấp bách đến đâu anh cũng phải gọi điện cho em trước tiên. Em biết là không thể coi thường chuyện ngộ độc thực phẩm được mà. Thời gian chính là sinh mệnh. “
“Ba mươi giây này là lí do chúng ta bên nhau trọn đời.”
Cô gái nhớ ra hôm đó chàng trai cố chấp gọi cho cô rõ lâu, cô lười biếng mãi mới chịu nhấc máy. Tuy rằng chàng trai và cô gái chỉ nói chuyện được với nhau vỏn vẻn có mấy câu. Nhưng mấy câu nói đó đã mất đi nửa phút. Điều đó có nghĩa là trong nửa phút đó chàng trai đang phải chịu đựng cơn đau khủng khiếp. Sau khi biết chắc chắn rằng cô gái không sao, loại bỏ được khả năng cô gái bị ngộ độc thức ăn chàng trai mới cúp máy. Đến lúc ấy chàng trai mới tìm sự trợ giúp của người qua đường hoặc gọi tới trung tâm cấp cứu 115.
Nếu hôm đó họ bị trúng độc thật thì cho dù có cách nhau tới hàng dặm, chàng trai cũng sẽ đưa được nhân viên y tế đến với cô gái. Chỉ có điều, như thế chàng trai sẽ làm lỡ mất 30 giây. Nói cách khác, vào ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết rất có thể sẽ xảy ra, chàng trai có thể sẽ giành 30 giây của mình cho cô gái. Hơn nữa, chắc chắn rằng chàng trai biết rất rõ 30 giây này có thể là khoảng cách giữa sự sống và cái chết.
Cô gái không nói gì, cô không thể nói được lời nào nữa. Chàng trai khẽ cười: “Vẫn còn may mà, chỉ là một lần hú hồn, cuối cùng không có sự việc đáng sợ nào xảy ra”. Anh lại chỉ lên vết thương trên bụng, chớp mắt tinh nghịch: “Đây là vết tích của viêm ruột thừa cấp để lại.”
Cô gái chẳng thể cười được nữa, mắt cô đã ướt từ bao giờ. Cô ôm chặt lấy chàng trai, nói: “Ba mươi giây này là lí do chúng ta bên nhau trọn đời.”
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...