Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Cách làm Tàu Hũ Nước Đường

Tàu hũ nước đường chỉ có một cách làm nhưng có hai cách ăn. Cách xưa và thông dụng là chỉ có tàu hũ với nước đường thắng thật kẹo và gừng đập giập hay cắt lát. Cách thứ hai cũng phổ biến là thêm nước cốt dừa và hiện nay còn thêm cả bột lọc dai dai.

Nguyên liệu:

• 300g đậu nành 
• 5 lít nước lạnh
• 100g bột gạo 
• 10g bột thạch cao phi (thạch cao đốt nóng).
• Nước đường: 500g đường trắng hay đường thẻ (tùy ý) + 1 chén nước + gừng cắt lát

Cách làm Đậu Hũ Nước Đường

Thực hiện Tàu Hũ Nước Đường:


• Đậu nành phải chọn thật kỹ, không có hạt lép, ngâm khoảng 3 tiếng cho mềm, bóc vỏ, rửa lại thật sạch. Dùng 5 lít nước để xay đậu. Nhồi kỹ, vắt nước, bỏ bã.

• Lấy riêng 500ml nước đậu chưa nấu, trộn chung với bột gạo và thạch cao phi, quấy tan, lược lại cho kỹ.

• Chỗ nước đậu còn lại nấu thật sôi, hớt bọt (lưu ý nấu lửa nhỏ để không bị bén nồi hay khê).

• Chuẩn bị một cái nồi sạch, có nắp đậy thật kín. Cho nước đậu đã pha với bột gạo và bột thạch cao phi vào, tráng đều khắp nồi. Khi nước sữa đang thật sôi, trút ngay vào nồi. Đậy nắp lại, phủ một lớp vải mùng dầy lên trên thành nồi trước khi đậy nắp (để tránh hơi nước bốc lên đọng lại nhỏ xuống). Ủ kín bằng khăn dầy để giữ nóng . Sữa trong nồi sẽ đặc thành tàu hủ .

• Khi dùng lấy thìa dẹp (loại chuyên dùng múc tàu hủ) hớt ngang, (nếu múc sâu, chỗ còn lại sẽ bị vữa ).

• Đường + nước đun sôi, cho ngay gừng vào, giữ nóng âm ỉ mới ngon.

Lưu ý: Tầu hủ ngon khi mịn, mềm, không thấy có vị chát hay cứng.

• Nếu bạn thích ăn nước cốt dừa thì thắng nước cốt dừa cho vào cùng với nước đường

Chúc các bạn thành công với món tàu hũ nước đường ngon này nhé

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Yêu

 Có một lần, Người tôi yêu hỏi tôi “vì sao lại yêu”. Tôi chỉ cười. Đúng là yêu thì chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để trở nên trọn vẹn.
Yến tiệc nào cũng có lúc tàn, cuộc vui nào cũng hết, lúc những cái vui cuồng nhiệt đó chấm dứt, ta lại trở về với cái cô đơn của mình. Khi ấy, chỉ còn lại Tình Yêu để ta tìm về. Bởi cho dẫu cả thế giới có rời bỏ ta, ta vẫn biết rằng người ấy sẽ luôn ở đấy, cho mình, và vì mình, chỉ bởi người yêu ta.
Đúng là yêu thì chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để được tha thứ. Khi một ai đó thực sự yêu ta, người sẽ luôn sẵn sàng tha thứ cho những lỗi lầm ta mắc phải dù là với bản thân ta, hay với người. Người có thể hờn trách ta, nhưng sẽ chẳng bao giờ oán ghét. Đơn giản, cũng giống như cách ta yêu người, người cũng yêu ta còn hơn cả chính mình nữa. Người chẳng thể cố ý làm bất cứ điều gì khiến ta thực sự tổn thương, bởi chỉ một nỗi buồn bé nhỏ của ta đã khiến cho tim người tan nát.Được tha thứ, cuộc đời có ta với người luôn là chốn bình yên.
Đúng là yêu thì chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để được lắng nghe. Không phải bất kì ai, kể cả những người bạn thân nhất, cũng luôn sẵn sàng nghe những tiếng lòng của một ta-với đủ mọi cảm xúc, một ta-khó-chịu, một ta-yếu-ớt, hay một ta-ương-ngạnh. Nhưng nếu có ai đó thực sự yêu ta, người sẽ dành hàng giờ liền, dẹp bỏ mọi bộn bề cá nhân, chỉ để ở bên và nghe ta thì thầm những niềm chân thật trên đời. Ta của khi ấy dẫu chẳng là gì trong cái xã hội ồn ào ngoài kia, nhưng vẫn giữ vị trí quan trọng nhất trong thế giới của người, mỗi tâm tư ta thốt ra, dẫu chẳng ai ngoài kia để tâm, người vẫn sẽ chăm chú đón nhận, rồi đơn thuần nắm lấy tay, nhìn vào mắt ta và bảo rằng người hiểu.
Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui, khi đón chờ trước mắt ta là biết bao bất trắc, chông gai. Nhưng nhiều người vẫn cứ đi từ nỗi đau này sang nỗi đau khác, cốt tìm thấy cho mình một hạnh phúc đích thực, như bản năng tất yếu. Bởi vì, lý do lớn nhất khiến người ta yêu là để được yêu trở lại, thế thôi.
Tình yêu đôi khi sẽ mang đến nhiều sầu muộn, nhưng đó là chuyện của một tương lai nào đó mờ mịt và chẳng định hình. Phải, đôi khi tôi vẫn thắc mắc. Rốt cuộc, người ta yêu nhau để làm gì ?
Ngày qua ngày, tình yêu hiện hữu trên khắp thế gian, từng phút từng giờ, từng hơi thở từng nhịp đập, từng ánh nhìn từng cái nắm tay. Người ta vui sướng, người ta đam mê, người ta mơ mộng. Những câu chuyện tình rực rỡ, có khi sáng và trong như những tia nắng mới, có khi giản dị như một cốc cafe, có khi trầm buồn và thầm lặng như bài thánh ca buồn.
Phải, người ta yêu nhau.
Thì khi vẫn còn nhau, hãy cứ yêuđi, vui lắm Nhưng để làm gì ?
Người ta yêu nhau, đơn giản chỉ là để trong một lúc nào đó, có người uống ly nước phía đối diện, ăn cái bánh phía đối diện, ánh mắt âu yếm, đôi môi mỉm cười, và tâm hồn luôn sẵn sàng sẻ chia …
Có lẽ câu trả lời này không sai, mặc dù nghe có vẻ trần trụi. Tình yêu là hơi thở, là nhịp đập trái tim, là con người thật, không màu mè, không lừa dối. Tất cả chúng ta đều cần sự âu yếm, tất cả chúng ta đều cần ai đó nghĩ đến mình, quan tâm đến mình, có điều chúng ta có bộc lộ nhu cầu đó ra hay không.
Anh đang nhớ em, yêu em anh cũng không biết phải làm gì để có em và giữ được em, chỉ biết rằng anh thấy rất vui rất thoải mái và hạnh phúc. Một ngày không gặp em (dù là qua điện thoại hay yahoo) là anh cảm thấy trống vắng, bâng khuâng xao lòng như thiếu hụt một cái gì đó không nói ra thành lời được. Thời gian nói chuyện với em anh thấy trôi đi rất nhanh, anh chỉ ước những khoảng thời gian đó ngừng lại để anh lại có thể được nói với em thêm một chút nữa.Giờ này chắc em đã ngủ, còn anh muốn thức thêm chút nữa để cảm nhận lại những kỷ niệm làm rung động trái tim mình. Anh yêu em. Chúc em ngủ ngon

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

Mẹo nhận biết thực phẩm không an toàn

Để biết được thực phẩm nào không an toàn, có hại cho sức khỏe, chị em hãy lưu ý những thông tin dưới đây nhé!

Mất an toàn vệ sinh thực phẩm đang là mối quan tâm hàng đầu của người tiêu dùng và của toàn xã hội. Các loại thực phẩm thiết yếu không chỉ cung cấp dinh dưỡng mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe con người về trước mắt cũng như lâu dài.

Trên thị trường hiện nay tràn ngập các loại thực phẩm không đảm bảo an toàn: Từ các loại rau quả tồn dư quá nhiều hóa chất độc hại đến các loại thịt, cá tồn dư chất kháng sinh và các chất tăng trọng mà các cơ quan chức năng không thể kiểm soát nổi.

Bằng trải nghiệm thực tế, chúng tôi xin giới thiệu một số kinh nghiệm nhằm giúp người tiêu dùng nhận biết bằng cảm quan những loại thực phẩm thông thường tồn dư các hóa chất độc hại.

- Đối với thịt lợn: Khi nhìn thấy thịt chủ yếu là nạc mà hầu như không có thịt mỡ, thịt có mầu đỏ sẫm như thịt bò là những loại thịt mà người chăn nuôi đã dùng chất tăng trọng chứa nhiều hóa chất corticoid. Theo cảnh báo của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO): Khi con người ăn phải thực phẩm có chứa chất corticoid sẽ gây rối loạn trao đổi chất và ung thư bàng quang.
- Đối với các loại rau ăn lá (rau muống, bắp cải, xà lách, mồng tơi…): Khi thấy lá rau non hơn bình thường, lá mầu xanh đen, giòn và hầu như không có vết sâu bệnh hại; đây là những loại rau mà người trồng đã bón quá nhiều phân đạm hoặc phân bón lá và phun các loại thuốc trừ sâu, bệnh nhưng không đảm bảo thời gian cách ly. Đối với những loại rau này, trong thành phần có chứa nhiều đạm nitorat (NO3) và các hóa chất bảo vệ thực vật gây hại tới sức khỏe con người.

- Một số loài quả (như cam, quýt, táo, lê, mận, đào…): Khi nhìn thấy bề mặt quả bóng, bảo quản được lâu không bị thối hỏng; đây chính là các loại quả mà thương lái đã dùng các loại thuốc bảo vệ thực vật nhằm tiêu diệt nấm và vi khuẩn để bảo quản.

Riêng đối với quả mít và sầu riêng…: Khi quả chín nhưng múi lại không có vị thơm đặc trưng; đây là những quả đã được các thương lái thu mua khi còn xanh và đã dùng hóa chất kích thích để tiêm cho nhanh chín.

- Giá đỗ đậu xanh: Nếu thân giá trắng, to, mập, giòn và hầu như không có rễ là những loại giá đỗ đã dùng chất tích nước và diệt phần rễ khi ngâm ủ (điển hình trong các loại hóa chất độc hại này là thuốc SHS có nguồn gốc từ Trung Quốc). Những loại giá đỗ này, mặc dù chứa nhiều hóa chất độc hại nhưng lại rất hấp dẫn người tiêu dùng.
Nếu thân giá trắng, to, mập, giòn và hầu như không có rễ là những loại giá đỗ đã dùng chất tích nước và diệt phần rễ khi ngâm ủ

- Đối với miến, bún, bánh phở…: Khi nhìn các loại thực phẩm này có mầu trong hơn bình thường là do người sản xuất đã dùng một số hóa chất tẩy trắng trong quá trình chế biến. Nếu miến, bún, bánh phở để qua đêm ở nhiệt độ thường mà không bị ôi, thiu là do người sản xuất đã cho thêm chất bảo quản (chủ yếu là foocmol) khi chế biến. Khi ăn phải những loại thực phẩm này sẽ gây tổn thương màng nhầy của dạ dầy và thực quản.

- Các loại cá: Khi nuôi cá bằng thức ăn công nghiệp có chứa chất kháng sinh thì thịt cá kém săn chắc, để lâu dễ bị ươn và ôi thiu. Những loại cá này khi chế biến sẽ bị teo tóp, cá thường có vị tanh hơn bình thường và thịt có vị “nhạt”.

Khi nuôi cá bằng thức ăn công nghiệp có chứa chất kháng sinh thì thịt cá kém săn chắc, để lâu dễ bị ươn và ôi thiu

Trên đây là những kinh nghiệm nhận biết bằng cảm quan một số thực phẩm thông thường tồn dư hóa chất độc hại nhằm giúp người tiêu dùng khi chọn lựa.

Theo KS. Phạm Văn Phú (Dân Việt)

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Trẻ Em Xưa Và Nay


một lúc nào đó bất giác bạn nhớ quay quắt những trò chơi mộc mạc ngày xưa mà vui đến cười thành tiếng cả trong giấc mơ của mình.
Trẻ em ngày xưa không có nhiều lựa chọn như bây giờ. nên những trò chơi thường đơn giản và dể thực hiện, không như bây giờ có khi lại quá đắc tiền, tuy nhiên nó đòi hỏi suy nghỉ  nhiều hơn, nhưng không biết nên buồn hay vui cho tuổi thơ ngày nay  nửa .

Các cậu bé ngày xưa thường rất mê bắn bi. Chả thế mà ngày xưa, đứa nào cũng có một “bộ sưu tập” các loại bi đủ màu sắc và kích cỡ. Chỉ trong 15 phút ra chơi, các cậu học sinh cũng kịp chơi vài ván bắn bi. Vài viên bi tròn tròn mà có biết bao kiểu chơi. Một kiểu chơi thường gặp nhất là vẽ một vòng tròn hoặc hình vuông nhỏ, cách đó 1,5-2m vẽ một vạch thẳng. Mỗi người chơi góp một số lượng bi bằng nhau và cho vào ô hình vuông đó. Những người chơi lần lượt bắn bi cái từ vạch thẳng về phía ô vuông đó. Những viên bi bị bắn ra khỏi ô sẽ thuộc về người chơi.


Thời ấy, cậu nhóc nào cũng có cả một "bộ sưu tập" bi đủ màu sắc.

Trong khi đó, các bé gái ngày ấy đặc biệt “kết” hai trò là nhảy dây và chơi chuyền. Nhảy dây có 2 kiểu là nhảy dây thừng và nhảy dây thun. Nhảy dây thừng thì đơn giản nhưng nhảy dây thun thì không phải cô nhóc nào cũng chơi được. Người chơi phải nhảy từ bậc đầu gối đến khuỷu tay rồi bậc kiễng chân... 





...
và nhảy dây thun.

Trò chơi chuyền thì khiến nhiều cô nhóc mê tít đến nỗi mang cả đũa nhà ăn cơm ra chơi, chơi xong lại bỏ vào ống. Quả chuyền thường thì bằng quả bưởi, cam nhỏ, nhưng ko có thì lấy củ khoai tây hay gọt củ su hào, miễn tròn tròn là được. Quả chuyền tung lên hạ xuống nhịp nhàng theo tiếng bài thơ vần và tiếng cười lanh lảnh đến giờ vẫn còn in đậm trong ký ức nhiều người.



Nhiều cô nhóc mê tít trò chơi chuyền.

Những trò chơi “0 đồng” và mang tính tập thể của ngày xưa giờ chỉ còn lưu lại qua những bức ảnh và câu chuyện kể lại. Trẻ em thời nay có những thú vui hoàn toàn khác, tốn kém hơn và có xu hướng thích chơi một mình. Nhiều người lớn giờ ngậm ngùi vì nhà cửa san sát, không còn nhiều khoảng trống để nuôi lớn những tâm hồn trẻ nhỏ.


Bé Hào giờ mê chơi điện tử với máy tính cực mạnh.

Với các gia đình ở thành phố hiện nay thì có lẽ chi phí dành cho tuổi thơ của con là một khoản không nhỏ. Những món đồ chơi đắt tiền như xe điều khiển, máy chơi game, các đồ điện tử đều có giá hàng trăm nghìn đồng. Trẻ em chơi thường không biết giữ nên việc hư hỏng thường xuyên là một điều không tránh khỏi. Sang hơn nữa, nhiều bậc phụ huynh còn mua cho con chơi iPhone, iPad từ lúc còn bé tí. Các bé gái thì được sắm sửa bộ sưu tập nào búp bê Barbie, bộ đồ chơi đồ hàng, thú nhồi bông sặc sỡ. Tính ra trị giá của những món đồ chơi ấy cũng phải lên đến tiền triệu.


bé Sang chơi máy tính bảng của ông nội rất thành thạo




Nhiều cậu nhóc còn lao vào thú vui chơi game trực tuyến, tiền nạp thẻ, mua đồ cho các nhân vật ảo nhiều khi lên đến tiền triệu. Ngay cả ở những vùng quê nghèo, các tiệm chơi điện tử cũng mọc lên như nấm. Nhìn những cô bé, cậu bé mới học cấp 1 bấm máy tính, iPad nhoay nhoáy và nhớ lại hình ảnh chân chất ngày xưa, có thể thấy sự khác nhau rất nhiều của 2 thế hệ.

Tắm rửa

Có một điều mà không cần nói thì ai cũng biết, đó là trẻ con ngày xưa… bẩn hơn trẻ con bây giờ nhiều lắm. Mùa hè thì may ra ngày nào cũng nhảy xuống ao hồ hay tắm ngoài bờ giếng, chứ ngày đông thì cả tuần hay thậm chí cả tháng mới tắm một lần.

Với trẻ con ngày xưa, mỗi trận mưa rào đổ xuống mùa hè là một lần vui như hội. Không ai bảo ai, mỗi đứa đều nài nỉ bố mẹ cho được tắm mưa, rồi sau khi được phép thì liền ào ngay ra đường, nơi có những “chiến hữu” đang đợi sẵn.(6)


Trẻ con xưa "vui như hội" mỗi khi có trận mưa rào.

Chúng bày đủ mọi trò chơi dưới mưa. Hết rượt đuổi nhau trong mưa, ném bùn đất vào nhau, xây lâu đài, hoặc đào những hố nhỏ rồi đào kênh dẫn cho nước chảy vào…

Những đứa bé lớn lên trong thời đại mới có lẽ chẳng có cậu nhóc nào được thử cái cảm giác ấy. Các bậc phụ huynh thời nay thì áp dụng đủ mọi phương pháp khoa học nhất, tiên tiến nhất để bảo vệ con mình khỏi những hiểm nguy tưởng như lúc nào cũng đang rình rập xung quanh. Và việc để cho lũ trẻ chạy rong trên nền đất sình lầy, dưới cơn mưa lạnh lẽo có lẽ là không tưởng. Làm sao những ông bố, bà mẹ nuôi con theo khoa học dám để con trầm mình dưới làn nước ào ào như thác đổ, khi mà có biết bao nhiêu thứ dơ bẩn đang ẩn mình trong đó?(7)




Trẻ con ngày nay được tắm dưới vòi hoa sen hay trong những bồn tắm trắng tinh.

Trẻ con ngày nay được tắm rửa trong căn phòng kín đáo. Mùa hè thì nước mát, mùa đông thì nước ấm. Nếu chẳng may đi đường gặp trời mưa và dính phải chút nước mưa, các ông bố bà mẹ sẽ vội vàng giục giã con đi tráng lại người bằng nước ấm cho khỏi ốm. Sống trong những ngôi nhà tiện nghi không thiếu thứ gì, trẻ em thời nay được bao bọc từng li từng tí.

Chuyện học hành

Hình ảnh các bậc phụ huynh tấp nập đèo con đến trường vào buổi sáng rồi lại đón con vào mỗi buổi chiều đã quá quen thuộc thời nay. Nhớ lại ngày xưa, cô cậu học trò nào cũng phải tự mình đi bộ đến trường. Đứa nào may lắm thì được bố mẹ hay anh chị tiện đường chở đến trường.(8)

Trẻ em xưa trên con đường đến trường....


... Và trẻ em ngày nay.

Đến bây giờ, có lẽ những cô cậu học trò sẽ chết ngất khi nghe nói bố mẹ mình thời xưa từng phải đi bộ đến cả chục cây số để đến trường. Nhưng quãng đường tưởng xa tít tắp ấy ngày nào cũng ngập tiếng cười của những cô bé, cậu bé rủ nhau cùng đi bộ tới trường.

Trẻ con bây giờ sáng vừa mở mắt đã có sẵn bữa sáng đầy đủ đồ ăn, thức uống. Chỉ vệ sinh sạch sẽ xong là bố mẹ sẵn sàng đèo đến trường. Nhiều cô cậu nhà có điều kiện còn được đưa đón bằng xe hơi, mưa không tới mặt, nắng chẳng tới đầu.(9)
 

Trẻ em xưa trên con đường đến trường....



... và bây giờ.
Ngày ấy, nơi trẻ con đến học chủ yếu là những ngôi trường công lập. Trường được xây dựng đơn giản kiểu nhà cấp 4 bây giờ. Tuy phòng học ọp ẹp và cũ kỹ, song khoảng sân trường lại thường rất rộng rãi và nhiều cây cối. Thời ấy chỉ có hệ thống trường công lập chứ không có trường tư, trường quốc tế hoành tráng như bây giờ.

Ăn mặc

Những người trưởng thành bây giờ có lẽ vẫn còn nhớ như in cái thời tuổi thơ thiếu thốn ngày xưa. Khi ấy, trẻ con chỉ có 2, 3 bộ quần áo mùa hè, mùa đông có thêm chiếc áo len và áo khoác ấm. Bộ đẹp thì để mặc đi học, ở nhà chỉ mặc bộ nào cũ kỹ, xấu xí, tích kê dày cứng cả đũng quần. Trẻ con vốn nghịch ngợm, quần áo lăn lê bò toài chẳng mấy chốc mà rách bươm. Ấy là còn chưa kể có đứa lớn nhanh, quần áo mua chẳng mấy bận mà chiếc quần chấm gót đã trở nên ngắn cũn cỡn. (
10)

Trẻ con ngày ấy chỉ được diện quần áo mới vào dịp Tết.

Có lẽ cả năm trời, thời điểm duy nhất trẻ con được mặc áo mới là khi Tết đến. Bộ quần áo mùa đông dành cho ngày Tết ấy được nâng niu lắm, mãi đến sáng mùng một mới mang ra mặc cho mới, cho đẹp. Còn ngày thường thì mặc quần áo cũ, chị để cho em hoặc bà cắt từ những chiếc áo của bố mẹ, may nhỏ lại thành ra của trẻ.

Cuộc sống thiếu thốn khiến trẻ nhỏ lúc nào cũng háo hức chờ mong đến Tết. Không chỉ được mặc quần áo mới, dịp Tết là lúc chúng được thỏa chí ăn những món ngon lành mà ngày thường chỉ dám mơ.(11)

Trẻ con giờ được bố mẹ dẫn đi mua sắm quần áo thời trang.
Còn trẻ em bây giờ, đặc biệt là ở thành phố, thì áo bò, áo phao, quần nhung, quần yếm đủ cả, con gái thì thời trang với đủ loại váy áo, mũ, khăn… Với các bậc phụ huynh bây giờ, có lẽ việc mua cho con những bộ quần áo xinh xắn hay hàng hiệu là một điều không có gì phải nghĩ ngợi.

Xã hội ngày càng phát triển. Trẻ em giờ không thiếu đồ ăn thức uống. Trong ngăn tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp thực phẩm, lũ trẻ không còn phải chờ đến Tết mới được ăn thịt cá, bánh kẹo. Thậm chí, nhiều cô cậu bây giờ còn không hào hứng đến Tết vì... sợ làm bài tập về nhà. So sánh với hình ảnh thiếu thốn cách đây chừng 20, 30 năm mới thấy cuộc sống thay đổi nhanh đến nhường nào.

Cuộc sống thiếu thốn, rất nhiều người thuộc thế hệ 6X đã lớn lên cùng những trò chơi, những món đồ chơi cực kỳ mộc mạc. Đôi khi chỉ với những chiếc lá, mẩu gỗ, viên sỏi, mảnh sành, đôi dép và cái lon sữa bò…, mà 6X thời ấu thơ cũng có thể chơi cả ngày không chán.(12)

Tuổi thơ thiếu thốn, không có gì chơi, có thể ra vườn cắt tàu lá chuối về làm “súng” nổ lốp bốp (13)

Chơi đồ hàng. Đóng vai bố, mẹ, con thành một gia đình nhỏ xíu. Lấy lá dâm bụt làm tiền. Hái một xấp tiền rồi đi chợ mua đồ ăn, cũng trả lại tiền…(14)

Cười giòn tan với trò lia ống bơ (nhiều nơi gọi là tạt lon)15

Cũng bằng những viên sỏi, có thể tạo ra rất nhiều trò chơi(16)

http://stipple.cachefly.net/production/external/spinner.gif
Súng cao su (ná) loại làm bằng dây thun

Cỏ gà và chọi cỏ gà

Làm diều bằng sách vở cũ. Không có keo dán, dùng cơm nguội để dán diều

Súng phốc (ống thục) làm từ ống tre nhỏ. Cho quả xoan non hoặc giấy vụ vo trò vào làm “đạn” bắn đau điếng, “tức muốn chết”!



Đồng hồ tự chế từ lá dừa,

Cho chuồn chuồn cắn rốn vì “niềm tin bất hủ”: chịu đau rồi sẽ biết bơi

Đua tốc độ theo cách của 6X


Chơi đánh bài bôi nhọ nồi

Tuổi thơ thiếu thốn của thế hệ 5&6X khác tuổi thơ đầy đủ của em, của con, của cháu, của những thế hệ sau họ rất nhiều. Nhưng dù thiếu thốn, bao nhiêu người 5&6X vẫn lớn lên, vẫn trưởng thành và cảm thấy trân quý, “rưng rưng” với tuổi thơ mộc mạc ấy.

Những trò chơi đơn giản, ngây ngô mà “vui thả ga” của ngày xưa có lẽ sẽ còn in sâu trong ký ức của thế hệ 5&6X. Để mỗi khi nhớ về, họ thấy lòng thanh thản, bồi hồi và mỉm cười với “1 vé đi tuổi thơ”…

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

Chè khoai môn nếp cẩm

Hương vị thơm ngon, giòn, dai của chè khoai môn nếp cẩm sẽ khiến ngày cuối tuần thêm thú vị.
Cuối tuần chị em hãy làm món chè khoai môn nếp cẩm để đãi cả nhà nhé!

Nguyên liệu:

- 1 lon gạo nếp cẩm
- 250gr khoai môn
- 60gr dừa khô
- 100gr đường phèn hoặc đường thốt nốt
- 100ml sữa tươi không đường
- 400ml nước cốt dừa
- 50gr đường cát
- 100gr bột năng
- 60 ml nước nóng già
- Vài lá dứa, một chút muối tinh
Cách làm:

Bước 1: Nấu 300g đường phèn hoặc đường thốt nốt với 50ml nước lạnh để đường tan chảy.
Bước 2: Gạo nếp cẩm ngâm qua đêm, vo gạo cho sạch rồi cho vào nồi, đổ nước ngập khoảng 2 đốt ngón tay rồi đun sôi, hạ lửa đun liu riu đến khi nếp mềm và dẻo thì cho 1/2 chỗ nước đường đã đun sôi cùng với một chút muối cho đậm đà.
Bước 3: Khoai môn bỏ vỏ, rửa sạch, cắt miếng vuông 1x1cm. Luộc trong sữa tươi và 50gr đường cát.
Bước 4: Đun nước cốt dừa, lá dứa buộc thắt nút và 1/2 số nước đường còn lại trên bếp.
Bước 5: Làm trân châu bằng cách hòa bột năng với nước nóng già và chút muối, nhào bột đến khi khối bột mịn. Sau đó nặn từng viên nhỏ và luộc với nước sôi, khi chín vớt sang âu nước lạnh để bột không dính.
Khi ăn múc 1 lớp chè nếp cẩm, rồi đến một lớp khoai môn, trân châu, sau đó rưới nước cốt dừa lên và cuối cùng rắc dừa khô lên trên cùng.
Món chè khoai môn nếp cẩm thật hấp dẫn

Chúc các bạn ngon miệng với chè khoai môn nếp cẩm!

Phương Anh(Eva.vn)

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

Cá Linh, Bông Điên Điển.

Ở vùng An Giang, Đồng Tháp còn lưu truyền ca dao về con cá linh:
“Nước không chưn sao kêu nước đứng
Cá không thờ sao gọi cá linh”

Mùa nước nổi ở đồng bằng sông Cửu Long thường bắt đầu từ giửa tháng bảy  âm lịch hàng năm, Lúc nước trên sông tiền và sông hậu chỉ chảy một chiều từ thượng nguồn xuống và trở nên đỏ thẳm phù sa về tưới mát cho những cánh đồng thêm màu mở, cũng là lúc cá linh xuất hiện. (Rằm tháng bảy nước nhảy khỏi bờ)
Theo quyển “Nửa tháng trong miền Thất Sơn” của học giả Nguyễn Văn Hầu, người ta gọi con nước đổ là vì “nước chỉ từ nguồn đổ xuống biển, không chảy lên”. Đặc biệt, “mỗi năm, khi nước bắt đầu đổ thì trứng cá linh nở thành con. Chúng theo làn nước “giang hồ phiêu bạt”.
 Lênh đênh theo giòng nước vượt biên thùy tràn đồng ven Đồng Tháp Mười về phía Tiền Giang cũng như các vùng đồng trũng như Cỏ Lau, Bắc Đai, Láng Linh, Tháp mười, là những nơi trú ẩn tốt cho chúng”. Và thế là cá linh bắt đầu cuộc sống mới của chúng,  đây cũng  là cơ hội để người dân đầu nguồn sông Hậu, sông Tiền đua nhau đánh bắt.
 Để đánh bắt cá linh non, đặc ân mà thiên nhiên dành cho người dân vùng lũ thì có nhiều cách, người có ít vốn thì đặt lờ, lọp, dớn. Người vốn nhiều thì đóng đáy, lưới giựt, gió gạt, đơn giản nhất là người ta dùng một chiếc lưới mắt nhỏ kéo căng trên một khúc sông. Nếu có phương tiện dùng một chiếc xuồng cùng một chiếc vợt lớn thọc sâu xuống mặt nước. Khi kéo lên, người ta thấy đặc ngừ những con cá linh non, lớn cỡ mút đũa, giãy giụa, vảy bạc ánh lên lấp lánh.

Cá linh nhỏ bằng mút đũa, gọi là cá linh non. Cá linh kho non kho lạt là món ngon dân dã, dễ làm, ăn với cơm rất ngon Cá còn non ngọt thịt, hầu như không có xương, béo. Khi nấu, cá không cần đánh vảy, chỉ lấy mật, ngâm nước muối cho sạch nhớt là nấu được rồi.
Nói là đơn giản nhưng cũng phải khéo nấu! Cá linh non ngâm rửa để vào rổ thưa cho ráo nước. Chặt một trái dừa tươi đổ vào ơ đất, nấu cho sôi lên thêm vài muỗng nước mắm ngon, sau đó trút nhẹ cá linh vào nồi, thêm ít tóp mỡ, hành lá sắc thêm vô sau cùng. Nước sôi nhiều hớt bọt, nghe mùi cá thơm bốc lên phải bắc ơ xuống hoặc giảm tối đa lửa, bởi cá linh thịt mềm rất mau chín

Cá linh kho lạt thường ăn với là bông súng, bắp chuối bào trộn bông lục bình bóp giấm, chanh, đường hoặc có thể ăn với bông điên điển, đọt lá vông non, đọt nhãn lồng, rau thuốc giòi, đọt lá cách… Món này đúng là “thực phẩm chức năng” rất rẻ tiền và hợp tự nhiên. 
Như một sự đồng điệu của thượng đế vào mùa nầy dọc theo những bờ sông, bờ ruộng, cây  điên điển lại nở hoa đầu mùa vàng tươi dưới ánh nắng mặt trời. Mà bông điên điển đầu mùa thì vừa ngon vừa không có sâu. Trước đây không lâu, người nông dân nghèo khổ dùng bông điên điển nấu cháo cầm cự với cơn đói của những tháng ngày không có khả năng kiếm được cái ăn. Ngày nay, với những người nghèo, bông điên điển giúp họ có thêm thu nhập bên cạnh việc đánh bắt cá, tép trên những cánh đồng trắng xóa một màu nước nổi. Nhưng để trở thành món ngon, cách giản dị nhất là người ta dùng bông điên điển làm dưa.
Chỉ cần ngâm bông điên điển đã lặt rửa sạch với giá sống để cho ráo nước rồi ngâm trong nước vo gạo lắng cho trong pha muối có độ mặn vừa chuẩn trong cái vịm hay khạp nhỏ, đậy lá chuối hoặc lá môn, ủ kín chừng ba ngày sau là đã có một dĩa dưa vừa chua vừa giòn vừa đăng đắng, chấm với nước tương giằm ớt ăn đã ngon mà chấm với nước cá kho hoặc thịt kho lại càng ngon hơn. Nếu ta cho vào món dưa này bông súng, ngó sen, củ co, xác dừa nạo rồi nêm tỏi đường, muối, bột ngọt thì giòn ngon không chê được. Đây là món ăn thường được dùng ăn ghép với mắm kho lạt hay cá linh kho mía.
 Những ngày này, đến vùng địa đầu biên giới Tây Nam, người ta sẽ được ăn một món ngon nhớ đời. Không biết tự bao giờ canh chua cá linh bông điên điển đã trở thành một phần của văn hóa ẩm thực thời khẩn hoang lập quốc của nước ta.

Cá linh cuối mùa, con nào con nấy mập ú ụ, mỡ bám đầy bụng, ăn rất béo. Nấu nồi canh chua cá linh bông điên điển phải nêm me  cho vừa chua và nhất là khi nấu không được quậy khiến bông điên điển bị giập và cá linh bị nát. Múc đầy tô canh chua cá linh bông điên điển, ta thấy li ti những đốm mỡ nổi trên mặt và những làn hơi nóng tỏa thơm mùi đặc trưng. Loại canh này ăn với cơm đã ngon, nhưng nếu làm “mồi” lai rai với ba xị đế lại càng tuyệt!  Những con cá linh non còn tươi roi rói, rửa sạch, cho vào nồi nước đã nấu với mấy trái me sống. Nước sôi một hai dạo, nhanh tay dùng vá múc ra tô, cho bông điên điển vào. Gắp một đũa vừa bông điên điển vừa cá linh non, chấm vào dĩa nước mắm ớt, cho vào miệng nhẩn nha nhai, ta sẽ được  thưởng thức một thứ “hương đồng cỏ nội” mà không phải nơi nào ở thành phố cũng có được. Vị chua của me, vị ngọt của thịt cá và vị làn lạt, giòn giòn của bông điên điển như hòa tan trên mặt lưỡi, lan thấm vào miệng, khiến bao nhiêu vị giác, xúc giác, khứu giác, thính giác và cả thị giác đều được dịp thưởng thức. Thật là một bữa tiệc đơn giản, rẻ tiền mà lại hết sức ngon lành.
                                                   ( hái bông điên diển)
Giửa vùng nước nổi xa lạ con cá linh lớn dần Đến con nước ngày 10/10 và con nước ngày 10/11  âm lịch, những con cá linh phiêu bạc giang hồ bây giờ lớn hơn và từ những cánh đồng ngập nước mấy tháng nay đổ ra sông lớn tìm đường  trở về lại quê hương của nó là biển hồ , có khi đặc ngừ cả khúc sông chổ vàm rạch tiếp giáp với sông. Ngư dân vùng này hãnh diện khoe: “Chỉ cần thò vợt xuống sông, giỡ lên là nặng một vợt cá!”. Hơn thế nữa, một phần chúng theo dòng chảy, xuôi về miệt hạ lưu hai con sông lớn nhất của dòng Cửu Long, tạo thành một sự đa dạng về thực phẩm tươi sống cho nhân dân vùng sông nước. Ngoài việc kho lạt, giằm me chấm rau sống ăn rất hấp dẫn, người ta còn dùng cá linh để nấu mắm kho hoặc lẩu mắm, là những món ăn ngon trong những ngày tiết trời se se lạnh.
Cũng với cái thời tiết khiến người ta phải mặc áo ấm ấy, chỉ cần có một dĩa cá linh trộng trộng chiên giòn, chấm nước mắm ớt, nhai trong răng, nhấp một chung rượu đế loại ngon thì các lỗ chân lông hình như mở rộng ra. Chiêu vài ngụm rượu, ăn vài ba đũa cá, hơi ấm của rượu, vị nóng của ớt, chất đạm của cá đã khiến ta không còn cần đến chiếc áo dày cộm nữa (Ăn món này, tôi nhớ đến những con cá linh bự cỡ ba ngón tay, chiên giòn hoặc nướng trên lửa than, xương mềm, tan trên mặt lưỡi sau khi nhai cho ta vị béo mà không phải loài cá nào cũng có được).
 Nấu một cái lẩu cá linh với me sống (hoặc nặn chanh) vừa chua, người địa phương chỉ nhúng độc một thứ hoa vàng rực này vào. Với bông điên điển, cả hai món ăn này sẽ cho bạn một bữa tiệc dân dã mà không phải nhà hàng nào ở thành phố cũng có được. Món ngon này sẽ càng trở nên hấp dẫn hơn nếu có vài người bạn "tâm đầu" bên ly rượu đế, nói chuyện mùa màng, chuyện làm ăn, chuyện thời sự quốc tế rôm rả trong những buổi chiều bảng lảng bóng hoàng hôn. Tình làng nghĩa xóm sao mà đậm đà đến vậy! Bông điên điển còn được dùng để nấu canh chua cá rô, xào tép, làm nhưn bánh xèo... cho ta những món ăn vừa ngon vừa ngọt. Ngoài ra cá linh còn được làm mắm để dành ăn lâu dài.

Mắm cá linh có màu vàng ươm và thơm lựng, cũng chính là nguyên liệu làm nên món mắm kho trứ danh ở miền Tây. Mắm kho với nguyên liệu cá linh tươi đầu mùa kèm theo rau ghém, gồm: bông điên điển, bắp chuối, bông súng... là món ăn mà người miền Tây nào cũng khoái, Đến các chợ ở miền Tây, hỏi mua mắm cá linh, hầu như chợ nào cũng có, đặc biệt là chợ Châu Đốc.




Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...