Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Yêu

 Có một lần, Người tôi yêu hỏi tôi “vì sao lại yêu”. Tôi chỉ cười. Đúng là yêu thì chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để trở nên trọn vẹn.
Yến tiệc nào cũng có lúc tàn, cuộc vui nào cũng hết, lúc những cái vui cuồng nhiệt đó chấm dứt, ta lại trở về với cái cô đơn của mình. Khi ấy, chỉ còn lại Tình Yêu để ta tìm về. Bởi cho dẫu cả thế giới có rời bỏ ta, ta vẫn biết rằng người ấy sẽ luôn ở đấy, cho mình, và vì mình, chỉ bởi người yêu ta.
Đúng là yêu thì chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để được tha thứ. Khi một ai đó thực sự yêu ta, người sẽ luôn sẵn sàng tha thứ cho những lỗi lầm ta mắc phải dù là với bản thân ta, hay với người. Người có thể hờn trách ta, nhưng sẽ chẳng bao giờ oán ghét. Đơn giản, cũng giống như cách ta yêu người, người cũng yêu ta còn hơn cả chính mình nữa. Người chẳng thể cố ý làm bất cứ điều gì khiến ta thực sự tổn thương, bởi chỉ một nỗi buồn bé nhỏ của ta đã khiến cho tim người tan nát.Được tha thứ, cuộc đời có ta với người luôn là chốn bình yên.
Đúng là yêu thì chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để được lắng nghe. Không phải bất kì ai, kể cả những người bạn thân nhất, cũng luôn sẵn sàng nghe những tiếng lòng của một ta-với đủ mọi cảm xúc, một ta-khó-chịu, một ta-yếu-ớt, hay một ta-ương-ngạnh. Nhưng nếu có ai đó thực sự yêu ta, người sẽ dành hàng giờ liền, dẹp bỏ mọi bộn bề cá nhân, chỉ để ở bên và nghe ta thì thầm những niềm chân thật trên đời. Ta của khi ấy dẫu chẳng là gì trong cái xã hội ồn ào ngoài kia, nhưng vẫn giữ vị trí quan trọng nhất trong thế giới của người, mỗi tâm tư ta thốt ra, dẫu chẳng ai ngoài kia để tâm, người vẫn sẽ chăm chú đón nhận, rồi đơn thuần nắm lấy tay, nhìn vào mắt ta và bảo rằng người hiểu.
Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui, khi đón chờ trước mắt ta là biết bao bất trắc, chông gai. Nhưng nhiều người vẫn cứ đi từ nỗi đau này sang nỗi đau khác, cốt tìm thấy cho mình một hạnh phúc đích thực, như bản năng tất yếu. Bởi vì, lý do lớn nhất khiến người ta yêu là để được yêu trở lại, thế thôi.
Tình yêu đôi khi sẽ mang đến nhiều sầu muộn, nhưng đó là chuyện của một tương lai nào đó mờ mịt và chẳng định hình. Phải, đôi khi tôi vẫn thắc mắc. Rốt cuộc, người ta yêu nhau để làm gì ?
Ngày qua ngày, tình yêu hiện hữu trên khắp thế gian, từng phút từng giờ, từng hơi thở từng nhịp đập, từng ánh nhìn từng cái nắm tay. Người ta vui sướng, người ta đam mê, người ta mơ mộng. Những câu chuyện tình rực rỡ, có khi sáng và trong như những tia nắng mới, có khi giản dị như một cốc cafe, có khi trầm buồn và thầm lặng như bài thánh ca buồn.
Phải, người ta yêu nhau.
Thì khi vẫn còn nhau, hãy cứ yêuđi, vui lắm Nhưng để làm gì ?
Người ta yêu nhau, đơn giản chỉ là để trong một lúc nào đó, có người uống ly nước phía đối diện, ăn cái bánh phía đối diện, ánh mắt âu yếm, đôi môi mỉm cười, và tâm hồn luôn sẵn sàng sẻ chia …
Có lẽ câu trả lời này không sai, mặc dù nghe có vẻ trần trụi. Tình yêu là hơi thở, là nhịp đập trái tim, là con người thật, không màu mè, không lừa dối. Tất cả chúng ta đều cần sự âu yếm, tất cả chúng ta đều cần ai đó nghĩ đến mình, quan tâm đến mình, có điều chúng ta có bộc lộ nhu cầu đó ra hay không.
Anh đang nhớ em, yêu em anh cũng không biết phải làm gì để có em và giữ được em, chỉ biết rằng anh thấy rất vui rất thoải mái và hạnh phúc. Một ngày không gặp em (dù là qua điện thoại hay yahoo) là anh cảm thấy trống vắng, bâng khuâng xao lòng như thiếu hụt một cái gì đó không nói ra thành lời được. Thời gian nói chuyện với em anh thấy trôi đi rất nhanh, anh chỉ ước những khoảng thời gian đó ngừng lại để anh lại có thể được nói với em thêm một chút nữa.Giờ này chắc em đã ngủ, còn anh muốn thức thêm chút nữa để cảm nhận lại những kỷ niệm làm rung động trái tim mình. Anh yêu em. Chúc em ngủ ngon

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...