Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

Bắt Đầu Lại

Vừa qua vì từ chối yêu cầu của một người bạn cũ ở yahoo messenger, hiện là chủ một cửa hàng thời trang ở đường hai bà Trưng Q1 tp HCM.Vì đối với mình không có người phụ nữ nào thay thế đươc Châu Thị Thanh Thủy, nên làm cô ta giận dữ dùng tài khoản g+ “nắng chiều” và “vũ sang thu” phá phách gây hiểu lầm nghiêm trọng với vài bạn blog của mình và lớn nhất là làm cho Thuỷ, một bạn gái gắn bó từng vui buồn với mình cảm thấy bị xúc phạm nặng nề không còn dám vào blog. Mình và Thuỷ luôn đồng hành với nhau nơi nhà “nhiều chuyện”, giờ Thuỷ không vào blog nữa nên mình cảm thấy buồn chán và định bỏ blog, nay mọi sự đã rõ và dàn xếp ổn rồi mình và Thủy lại tiếp tục chia sẻ những tâm tình với mọi người trên trang blog “nhiều chuyện” như đã làm trong thời gian qua.
Nói bắt đầu lại không có nghĩa là mình bỏ quên chuyện ngày hôm qua, hoặc quên mất những lỗi lầm hay thiếu sót của mình, cũng không phải là tìm quên một biến cố đau thương trong đời, nhưng bắt đầu lại là cố gắng làm tốt hơn những gì mình đã làm, sống tốt hơn những gì mình đã sống.
Bắt đầu lại đôi khi đòi mình phải đổi phương hướng hay phương cách, nhưng thường là dừng lại để ngẫm nghĩ, rồi tiếp tục bước trên cùng một con đường, nhưng với những bước chân mạnh mẽ và vững tin hơn.
Bắt đầu lại không có nghĩa là mình không còn gục ngã nữa, không còn thua cuộc, vì có thể ngày mai ta lại ngã, lại thua. Ta cố gắng rồi lại thất bại; cố công rồi lại thất vọng; cố sức rồi lại thất thoát, nhưng ta không hề thất chí.
Bắt đầu lại không có nghĩa là không còn sầu đau, không còn những nghẹn ngào trong đêm, nhưng dầu thế nào đi nữa, ngày mai khi thức dậy, ta vẫn mỉm cười và vui tươi bắt đầu lại.
Bắt đầu lại trong ngày mới không phải chỉ là làm mới một cái gì đó, nhưng là làm mới lại bản thân mình: “Không ngừng làm mới bản thân là cách tốt nhất để chúng ta luôn sống với các giá trị và mục đích của đời mình... Mọi ý chí chiến thắng, mọi ý chí tiến thủ sẽ khô cằn và tàn lụi, nếu không được liên tục làm mới” (Lombardi).
“Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương!” (Kahlil Gibran)
Khởi đầu ngày mới, ta hãy vui mừng vì biết mình còn sống đây là điều kiện lớn lao nhất, để ta có thể bắt đầu lại tất cả.
Hãy biết quý trọng mỗi khoảnh khắc của đời mình để biết sống trọn vẹn từng giây phút.
Khởi đầu ngày mới, ta không màng đến những phiền muộn của hôm qua, vì những gì thuộc về quá khứ thì chẳng thể nào thay đổi được. Có thay đổi được gì là do chính tâm tình và thái độ sống của ta hôm nay.
Khởi đầu ngày mới, ta hãy cẩn trọng gìn giữ tâm hồn trong sáng và bình an, say mê làm việc và dấn thân phục vụ, đừng để dục vọng và đam mê quấy động tâm hồn mình.
Khởi đầu ngày mới, ta hãy đối diện với mọi thử thách bằng tất cả lòng can đảm và tự tin, quyết vượt qua mọi trở ngại bằng tất cả nỗ lực của mình. Đừng lo sợ những thất bại, vì đó là một cơ hội để rèn luyện và uốn nắn ta, cho ta biết cách để làm nên cuộc sống phong phú và toàn diện hơn.
Khởi đầu ngày mới, ta hãy mở rộng tâm hồn để đón nhận mọi tình cảnh bất trắc có thể xảy ra, mà không than van, trách cứ. Trong mọi trường hợp, hãy mở rộng trái tim mình để bao dung, tha thứ, hoà nhập và sớt chia những vui buồn với những người xung quanh. Khởi đầu ngày mới, ta không cao vọng về mình, không kỳ vọng về người, không thất vọng về mọi trắc trở, nhưng là niềm hy vọng.
Khởi đầu ngày mới, ta hãy khám phá và học hỏi những điều mới lạ, cần thay đổi lối sống rập khuôn, thói quen máy móc, kiểu cách hình thức, để biết đáp ứng và sáng tạo trong từng hoàn cảnh và biến cố cụ thể.
Khởi đầu ngày mới, ta hãy biết tạo niềm vui cho mình, và biết rằng chẳng có niềm vui nào bằng niềm vui chia sẻ mọi buồn vui với mọi người. Cuối cùng, hãy sống một ngày mới như ngày sau cùng đẹp nhất của cuộc đời mình. Muốn vậy, ta hãy sống với tất cả niềm tin vào lòng yêu thương. Niềm tin là nguồn năng lượng mạnh mẽ nhất trong việc tạo ra những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống. Ngược lại, niềm tin bị giới hạn cũng sẽ hạn chế mọi sự triển nở. Niềm tin thâm sâu sẽ mang lại tâm trạng tràn đầy sức sống khiến con người mạnh mẽ hẳn lên. Nó giúp chúng ta khơi dậy những tiềm năng lớn lao đang ẩn sâu trong con người, và định hướng cho những năng lực ấy phát huy sâu rộng, để thực hiện một cuộc đời cao đẹp Dù rằng cuộc sống hằng ngày của ta không tránh khỏi những thất bại, trái ngang, bẽ bàng, có khi là những tai ương, hoạn nạn, nhưng cứ hãy kiên trì và từng bước vượt qua.
Một trong những bí quyết thành công của nhà phát minh vĩ đại Hoa Kỳ -Thomas Edison- cũng chính là sự kiên trì trong đức tin mà không có bất cứ thất bại hay trở ngại nào có thể bẻ gãy. Điển hình là tai họa vào đêm tháng 12 năm 1912, phòng thí nghiệm của ông phát hoả, thiệt hại ước tính lên đến 2 triệu đô-la, và hầu như toàn bộ tài sản của ông bị thiêu rụi trong trận hỏa hoạn đó. Sáng hôm sau, Thomas Edison nhìn vào đống tro tàn và thốt lên: “Trong tai họa có một giá trị cao cả, tất cả mọi sai lầm của chúng ta đã bị đốt cháy. Cám ơn Chúa, chúng ta sẽ bắt đầu lại”. Ba tuần sau cuộc hỏa hoạn, Thomas Edison đã cho ra đời chiếc bình ắc-quy đầu tiên trên thế giới. Từ đó, các phát minh mới được liên tục hình thành, ông đã lãnh tất cả 1.097 bằng phát minh, trở nên vị đại ân nhân của nhân loại. Khi người ta ca tụng ông như một thiên tài bẩm sinh, ông trả lời một cách khiêm tốn: “Thiên tài gồm 1% cảm hứng và 99% mồ hôi” - “Genius is one percent inspiration, ninety-nine percent perspiration”
Chỗi dậy từ những sa ngã.
Chúng ta thấy cuộc đời là một cuộc chiến đấu liên lỉ. Lúc chúng ta tưởng mình đã thành công lại chính là lúc chúng ta yếu đuối dễ sa ngã hơn bao giờ hết. Con người chúng ta là như thế, nên điều quan trọng là biết chỗi dậy sau mỗi lần sa ngã. Austin O’Malley có lần đã phát biểu: “Sự kiện bạn bị quỵ ngã là một việc đáng chú ý, nhưng lượng thời gian bạn phải phấn đấu để chỗi dậy mới thật đáng quan tâm”. Phấn đấu để chỗi dậy là tự cứu mình, là tự giải huyệt đạo để khai thông năng lực và mở ra sự sống cho mình. Với thái độ tích cực, thì sau vấp ngã sẽ là một sự khai sinh kinh nghiệm và sức sống mới cho ta. Ta thấy mình phấn khởi và khôn ngoan hơn để tiếp tục dấn thân. Chỗi dậy từ những thất bại
Thất bại cũng là chuyện bình thường, chỉ là chưa thành công thôi. Không có sự thành công đích thực nào mà không làm nên từ những thất bại ban đầu, và thất bại cũng là một phần quan trọng của cuộc sống. Chính khi thất bại ta mới có cơ hội để bình tâm và từ tốn nhìn lại bản thân mình rõ hơn. Nhìn lại mình là một bước chuyển hóa đáng kể, để thói tự mãn, tính chủ quan, sự háo thắng rơi rụng bớt đi.
Thất bại dễ khiến ta hoang mang, cảm thấy mình mất tất cả hay không được gì cả. Có thể có những mất mát to lớn bên ngoài, nhưng vẫn còn nhiều cơ hội để tìm lại được hay vẫn còn nhiều ý nghĩa để sống. Hơn nữa, những gì ta đã gầy dựng bên trong như kinh nghiệm, kiến thức, kỹ năng, những quan hệ và yếu tố thuận lợi... thì vẫn còn đó, để đưa vào công trình kế tiếp. Tiếc thay có những thất bại vì thiếu năng lực, còn non nớt, mà đã xông xáo theo kiểu “ngựa non háu đá”, nhất là tự tin một cách vô căn cứ. Trái lại, có những thành công chỉ do tình cờ, may mắn, thời cơ đưa tới, nhưng nếu không đủ khả năng và bản lãnh thì cũng chẳng giữ được bao lâu.
Thất bại khiến ta cảm thấy ê chề, bẽ mặt, vì ta mang sẵn mầm bệnh “sĩ diện”: muốn “nở mày nở mặt” với thiên hạ, muốn tạo bề thế cho mình... để thấy mình sáng giá hơn mọi người. Có thể ta đã lầm lẫn giữa phương tiện sống và mục đích sống. Thành công như vậy cũng chỉ là thỏa mãn được tham vọng, hay thỏa thuê cái cảm xúc nhất thời theo thị hiếu của xã hội, chứ không thỏa đáng như một giá trị tinh thần đáng khâm phục. Thành công như vậy chỉ nhằm phục vụ và củng cố“cái tôi” đáng ghét. Cảm giác sung sướng vì thành công như vậy cũng sẽ qua mau, và để lại trong ta một nỗi cô đơn, hoang vắng, mà không có gì bù đắp hay chia sẻ được. Thành công như vậy còn tệ hại hơn một thất bại.
Có những thành công nhưng lại là thất bại khi phẩm chất thiêng liêng trong tâm hồn bị phá sản, mất đi bình an, lòng thương xót, tính chân thật, đức khiêm nhường... Một kẻ sống không có đạo đức mới chính là một kẻ thất bại thảm hại. Trái lại, sẽ không còn là thất bại đúng nghĩa khi ta chiến thắng sự háo thắng của mình, vượt thắng những bóng tối u sầu, thất vọng, để sống bình an, vững vàng, và tập trung nghị lực để khởi đầu lại.
Chấp nhận thất bại là tâm lý rất quan trọng để ta gần sát lại hơn với chính mình và mọi người mọi loài. Vượt qua được tâm lý tổn thương và mặc cảm của cái tôi yếu đuối là đã biết vượt lên chính mình.
Thỉnh thoảng ta nên tự hỏi mình có cần đeo bám mãi sự thành công không, nó có phải là điều kiện tiên quyết cho hạnh phúc của ta trong hiện tại không, để ta thu hồi lại những năng lực tản mác vốn có thể tạo nên sự mạnh mẽ phi thường trong ta. Đừng quên rằng, sự thất bại dù lớn lao đến đâu cũng chỉ là một phần của cuộc sống, nó không thể làm phương hại đến những giá trị mà ta đang nắm giữ trong tầm tay . Hiểu như trên ta mới biết nhẹ nhàng chỗi dậy từ những thất bại trong đời, để ta biết mềm mại và khiêm tốn hơn; để tàng trữ một năng lực thâm hậu hơn cho một kế hoạch lớn hơn trong cuộc đời.
Câu chuyện sau đây cho ta ngộ ra ý nghĩa đó.
Abraham Lincoln đã kinh qua hết thất bại này đến thất bại khác trong suốt 28 năm. Năm 1833, ông mắc chứng suy nhược thần kinh và bị thua cuộc khi ra ứng cử chức vụ phát ngôn viên. Năm 1848, ông bị thua cuộc tái nhiệm chức vào Quốc Hội và bị gạt bỏ chức nhân viên đất đai (land officer) vào năm 1849. Năm 1854, ông bị thua trong cuộc bầu cử vào Thượng Nghị Viện. Hai năm sau ông lại bị thua trong cuộc bổ nhiệm vào chức phó tổng thống và một lần nữa thất bại trong cuộc bầu cử cho Thượng Nghị Viện năm 1858. Tuy nhiên, lòng ông vẫn kiên định, bất chấp những thất bại. Năm 1860 ông đắc cử tổng thống và đi vào lịch sử là một trong những tổng thống vĩ đại nhất nước Mỹ.
Ngoài ra, ta còn biết Lincoln cũng là một người đàn ông phải chịu nhiều đau khổ và cay đắng. Người yêu đầu tiên của ông đã chết trước khi ông có thể cưới cô ta. Và cuộc hôn nhân của ông với Mary Todd có lẽ cũng đủ để tiêu hủy bất cứ người đàn ông nào có ít can đảm và nghị lực hơn Lincoln. Tuy nhiên, các sử gia đều đồng ý rằng, nếu Lincoln đã hạnh phúc trong hôn nhân, có lẽ ông ta đã không bao giờ trở thành một vị tổng thống. Abraham Lincoln đã phấn đấu quyết liệt suốt đời để không ngừng chỗi dậy từ những thất bại và đau thương trong đời. Ông đã tận tụy dấn thân và hy sinh quên mình để đem lại hòa bình, phúc lợi, và phẩm giá cho con người. Rõ ràng, thành công không phải là thiếu vắng thất bại, trái lại, thất bại lại cần thiết để có một thành công lớn hơn, có ý nghĩa và giá trị sâu xa hơn. Lincoln đã kinh qua vô số thất bại, nhưng ông không bao giờ là một thất bại, vì ông đã không bao giờ bỏ cuộc. Mà ông luôn bền chí và vững lòng trước mọi thử thách gian nan. Bất kể bao nhiêu lần thất bại, ta không bao giờ là một thất bại miễn là ta chỗi dậy chỉ một lần nữa sau khi ngã xuống. Hơn nữa, như một người nhảy cao, ta không bao giờ khám phá được trọn vẹn tiềm năng của mình cho đến khi ta đạt đến điểm thất bại của mình. Như có người nói: “Nhắm thấp, không thất bại, là tội ác”. Đừng quên, thất bại chỉ là một biến cố, một hiện tượng, không phải là một con người. Qua mỗi biến cố thất bại, con người lại khởi đầu khơi dậy tiềm lực của mình còn đang yên ngủ:
Đã có biết bao nhiêu người trở nên những bậc danh nhân, vĩ nhân, thánh nhân, vì đã mạnh dạn chỗi dậy để có thể khơi dậy toàn thể tiềm lực, làm nên cuộc đời mới.

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

Thay Lời Tạm Biệt

Mình tham gia blog vào năm 2005, lúc đó mình viết về những điều chướng tai gai mắt trong xã hội mà mình gặp hằng ngày trên trang windows live space với địa chỉ là windows space live.com/hoangman/index . đến năm 2010 mình bỏ và chuyển qua blog yahoo với tên “tào lao” đồng thời mình cũng viết về xã hội trên blog “nhiều chuyện”, đến năm 2012 mình lại xoá hết bài và viết lại cho tới nay.
 Mổi lần chuyển blog là một lần mất đi nhiều bạn củ và biết thêm nhiều bạn mới. Hôm nay mình nhận thấy không đủ khả năng tiếp tục nửa vì trình độ hạn chế cộng thêm gia cảnh khó khăn, (mình chỉ có bằng tiểu học do một trường tư thục cấp) . Mình viết sai chính tả rất nhiều ( nhờ một người bạn gái sửa lổi chính tả bài viết mới được như các bạn thấy đó).
 Trong thời gian đó mình có quen một người bạn gái gắn bó với blog của mình, từng vui mừng khi blog của mình có được các mốc 5, 10, 50 người tham gia nhận xét, từng reo vui khi đạt mốc 50.000 người xem trang.
Mình rất cảm kích những tình cảm của các anh chị bạn bè và các em dành cho mình. Mình hiện giờ rất buồn khi phải nói lời chia tay với blog, tuy nhiên mình vẩn đều đặng ghé thăm tất cả anh chị và mọi người mình từng biết qua trên mạng ảo nầy. Trước khi hết lời mình chân thành xin lổi tất cả về những lổi lầm của mình và cũng xin lổi về những xúc phạm với tất cả mổi người (nếu có).

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

Lan Man

Bảo mẫu Hồ Ngọc Nhờ đánh chết bé 18 tháng tuổi.
Hôm nay đọc báo có tin bảo mẫu Hồ Ngọc Nhờ đánh chết bé 18 tháng tuổi, lần dò chi tiết mới thấy một sự nhẩn tâm đáng kinh tởm, vô trách nhiệm khi làm rơi bé, tàn nhẩn hơn khi đạp vào một đứa bé không có khả năng tự vệ, rồi vô tâm bỏ mặc cho đến chết, không thể tin được có một con người  như thế.

Lần lại những chuyện đã qua mà mà báo chí đã đưa tin tôi cứ hỏi mãi một câu “tại sao???”
Một bác sĩ vì sai sót trong nghề nghiệp làm chết người thì coi như tai nạn cũng được, mọi người dể dàng tha thứ nhưng đan tâm vứt xác phi tang thì không còn gì để biện hộ.
Vì muốn đạt thành tích kết thúc nhanh một vụ án mà người ta không bận lòng khi tuyên án tử cho Hồ duy Hải (Long An), lúc đó các vị quan toà có nghĩ đến một người chết với bao người thân đau khổ một cách oan ức không? (có người còn tự hào khi nói cơ quan điều tra VN giỏi nhất thế giới)
Khi tuyên án cho ông Nguyễn Thanh Chấn người ta có một chút bận lòng hay không? Chẳng hiểu.
Người ta đã nghĩ gì khi người dân đang cơ cực trong cơn lũ đã khốn khổ hơn gấp nhiều lần vì mình xã nước bảo vệ an toàn hồ chứa của mình làm cho lũ chồng lũ. Làm chết bao nhiêu người.
Hai cán bộ làm thất thoát 530 tỷ bị kêu hai án tử hình, còn vụ Vinashin gây thất thoát thiệt hại 120.000 tỷ thì phải tử hình bao nhiêu người đây? Khi những người nầy bỏ túi xài phung phí có nghĩ con cháu sau nầy phải è cổ ra mà trả bao nhiêu lâu hay không? (nợ nước ngoài không xù được đâu)

Để có được một xã hội văn minh chúng ta đang sống ngày nay một phần lớn cũng là do những phát minh vĩ đại của con người. Một trong số đó chính là sự sáng chế ra rô-bốt, và càng ngày, rô-bốt càng được chế tạo sao cho tinh vi hơn, tỉ mỉ hơn, với ý làm cho thật giống con người để giúp con người được nhiều hơn trong các công việc khó nhọc, bộn bề của cuộc sống. Chỉ lạ một điều: Đó là trong khi các nhà khoa học trong phòng thí nghiệm đang "vò đầu bứt tóc" không biết làm sao có thể tạo ra một con chip "tình cảm" để khiến "những cỗ máy vô tình" biết yêu, biết ghét, biết thương, biết giận thì dường như con người bên ngoài đang đi ngược lại, càng ngày càng vô tình, thờ ơ với mọi sự xung quanh. Đó chính là căn bệnh nan y đang ngày càng lan tràn rộng lớn không những chỉ dừng lại ở một số ít cá nhân, mà đang len lỏi vào mọi tầng lớp xã hội – bệnh vô cảm.
Nhìn thấy cái xấu, cái ác mà không cảm thấy bất bình, không căm tức, không phẫn nộ. Nhìn thấy cái đẹp mà không ngưỡng mộ, không say mê, không thích thú. Thấy cảnh tượng bi thương lại thờ ơ, không động lòng thương xót, không rung động tâm can. Vậy có còn là con người không hay chỉ là cái xác không hồn,  một cỗ máy, một rô-bốt?
Trước hết là về cái đẹp, bây giờ ra ngoài đường, hiếm ai có thể bắt gặp một người đạp xe ung dung dạo mát, thưởng ngoạn cái không khí trong lành, tươi mát dưới bóng những hàng cây cổ thụ; một người con gái dịu hiền, yêu kiều trong chiếc váy thanh thoát thả bộ trên những con đường hoa sứ, hoa bằng lăng đầy mộng mơ, mà hầu hết là những dòng người tấp nập, vội vã, chen lấn xô đẩy trên đường, xe buýt. Lúc ấy cũng chính là lúc mà con người ta để mất một phần tâm hồn đẹp đẽ và đem chôn vùi dưới lớp cát. Phải chăng cũng vì như thế mà họ càng lúc càng khép chặt cánh cửa trái tim mình lại, không còn biết hưởng thụ cái đẹp mà chỉ nghĩ đến tiền, đến công việc ngày mai?
Vô cảm với cái đẹp mới chỉ là bước đầu. Một khi người ta đã không biết ngưỡng mộ, không biết say mê, rung động trước những điều đẹp đẽ thì trái tim cũng dần chai sạn rồi đến đóng băng. Khi ấy, không chỉ là cái đẹp mà đứng trước những hành động ác độc, vô lương tâm, người ta cũng cảm thấy bình thường, không oán trách cũng không cảm thông, động lòng với những nạn nhân.
Có những con người ích kỷ, vô tâm, tàn nhẫn như vậy đấy! Không những thế, bây giờ ra đường gặp người bị cướp, bị trấn lột, nhưng lại không thấy anh hùng nào ra can ngăn, cứu giúp hay chỉ một việc nhỏ nhoi thôi là báo công an. Đó là những con người "không dại gì", và cũng chính "nhờ" những người "không dại gì" đó mà xã hội ngày càng ác độc, hỗn loạn. Chính lẽ đó mà căn bệnh vô cảm càng được thể truyền nhiễm, lây lan.
Vô cảm còn là con đường trực tiếp dẫn đến những cái xấu, cái ác. Nó là một căn bệnh thực dụng mà trong đó, não của người bệnh vẫn hoạt động nhưng trái tim lại hoàn toàn băng giá. Người ta đã vô cảm thì làm sao có thể thấu hiểu được nỗi đau, tình cảm của người khác? Người ta chỉ nghĩ đến mình và lợi ích của riêng mình mà thôi. Nếu không vô cảm, tại sao các cô giáo ở trường mầm non lại nhẫn tâm giật tóc, đánh đập, bịt miệng các cháu bé còn ngây thơ, nhỏ tuổi? Tại sao một người còn chưa qua tuổi trưởng thành lại vô tư chém giết cả nhà người ta để lấy của ? Xa hơn nữa là các công chức bình thản ăn tiền cứu trợ, lợi dụng lòng hảo tâm của những người ra tay trợ giúp cho những số phận đau thương, bất hạnh để kiếm lợi cho riêng mình. Và còn nhiều, còn nhiều hành động xấu xa hơn nữa… Tất cả những điều vô lương tâm ấy đều xuất phát từ căn bệnh vô cảm mà ra.
Chúng ta biết, bệnh vô cảm vô cùng nguy hiểm nhưng lại đặt ra câu hỏi: Rốt cuộc thì nguyên nhân tại sao? Suy cho cùng, tình cảm là điều chi phối tất cả. Những người vô cảm là những người bị thiếu hụt tình yêu thương. Chính vì không cảm nhận được tình yêu thương mà người ta ngày càng lạnh giá. Một phần nữa cũng là do xã hội hiện đại quá bận rộn và đòi hỏi con người phải làm việc, làm việc và làm việc, mà bỏ quên thời gian để trao nhau hơi ấm của tình thương, để ươm mầm cảm xúc.
Tình cảm như những hạt mưa, hạt mưa càng to, càng nặng thì càng dập tắt được những ngọn lửa của lòng thù hận, ghen ghét, bi ai và nó cũng trở nên như một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt trong tâm hồn để nuôi dưỡng tiếp nguồn sống cho chúng ta. Vì vậy, điều duy nhất chúng ta có thể làm để cho căn bệnh vô cảm "không còn đất sống" là hãy biết mở cửa trái tim để biết cảm nhận, biết yêu ghét, thương giận và chia sẻ những điều tinh túy đó cho những người xung quanh mình.
"Con người ta không phải là cái đồng hồ và trái tim ta cũng không phải là cái lò xo" - một giáo sư người Anh đã nói như thế. Tóm lại, ta nhận thấy rằng, căn bệnh vô cảm đang lan tràn ngày càng rộng lớn và trở nên vô cùng nguy hiểm, biến con người thành một cỗ máy vô tri chỉ biệt vận động. Đừng để điều đó xảy ra mà hãy đấu tranh để giành lại phần "người", giành lại "trái tim" mà Thượng Đế, mà tạo hóa đã ban cho chúng ta! Hãy đào thải căn bệnh vô tình quái ác ra khỏi xã hội! ./.

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Phận Nghèo

Buồn mà biết viết cái gì đây
Bởi tính phong lưu khổ thế nầy
Tủi phận mình nghèo tiền không có
Yêu người giàu có khó dàn mây
Mổi lần điện thoại không tiền cước
Tin nhắn viết rồi bấm chẳng bay
Cũng bởi hết tiền không có nạp 
Mà ai thấu hiểu nổi niềm nầy

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

Sống Chờ Chết Như Thế Nào?

Theo lịch của người công giáo thì tháng 11 là tháng cuối cùng của năm phụng vụ, để tháng 12 lại bắt đầu năm phụng vụ mới bằng Chúa Nhật thứ I mùa vọng.
Là tháng cuối cùng và được dành để tưởng nhớ đến những người đã chết, trong tâm tình đó tôi muốn cùng các bạn chia sẻ một số ý về “CHẾT”.

Theo y học thì chết là ngừng mọi hoạt động chuyển hoá trong cơ thể, không thở, không tuần hoàn, không tiêu hoá. Theo triết học thì chết là không còn suy nghĩ, và theo tôi chết là không sống. Theo người công giáo thì chết là trở về, vì quan niệm cuộc sống là cõi tạm, chết là trở lại quê thật của mình. Dù cho có nói thế nào thì chết cũng là thay đổi hiện trạng tồn tại của con người. và chưa có ai không chết.
Dù cho từ xưa đến nay có biết bao người vẫn cố tìm một phương pháp để  triệt tiêu cái chết mà tất cả đều thất bại, và mãi mãi vẫn là ước vọng thôi.
Tần Thuỷ Hoàng thì mong muốn có được một thứ thần dược trường sinh bất tử, Phật tổ Thích Ca thì tìm một lối thoát bằng cách diệt dục, diệt sinh thì tất nhiên sẻ không có tử, cái nầy mâu thuẩn mãi nên không thực hiện được. chúa Jesus thì chủ trương vượt qua cái chết để chiến thắng thần chết. Và cho đến nay mọi sự vẫn còn trong vòng tôn giáo.
Vậy thì bây giờ chúng ta chỉ còn cách bình tĩnh suy nghĩ  và đừng sợ hãi, từ cái sinh đã có cái tử như hai mặt của mọi vấn đề, không thể loại trừ được, sống và chết liên hệ với nhau vững chắc.
Có những cái chết đến quá sớm nhưng mình cũng không từ khước được và bất lực hoàn toàn. Đã vậy thì chúng ta cứ vui vẻ song hành với nó cho thoãi mái đi. Và không lo đến nó nữa.
Bây giờ mình nghĩ về việc làm thế nào trong thời gian sau cái sinh và trước cái tử.
Sinh ra là từ cái không trở nên có thông qua cha mẹ, ta bị vất vào đời một cách cưỡng ép, thật sự chưa bao giờ có người hỏi ý kiến ta xem ta có chấp nhận ra đời làm người hay không,cả việc chọn giới tính cũng ngoài ý muốn của ta, cũng vậy cái chết cũng không do ta kiểm soát.(có những người muốn chết nên tự tử mà cũng không chết được). Dù cho giửa sống  và chết là một khoảng cách mong manh, trong tai nạn giao thông sống và chết chỉ cách nhau một tiếng “rầm”, hay trong chiến tranh một tiếng “ầm” đã đủ để đem cái chết đến cho nhiều người cùng lúc. Và “hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi” để ngay hôm nay tôi lại trở về cát bụi.
Không đơn giản như  nhạc sĩ Trinh Công Sơn nghĩ vậy đâu bạn ạ, nếu chỉ như vậy thì bây giờ ta ngu gì sống vị tha, sống bác ái chan hoà  mà cứ chen lấn chèn ép nhằm đem về cho mình những lợi lộc bất chính. Nhưng thưa các bạn sau cái chết lại không hết mà còn nửa, vì chết là sống cách khác, là tiếp tục vĩnh viễn sự sống của một con người theo hình thức khác với cuộc sống hiện tại, Bao người đã sống và hết sống cho tới bây giờ chưa kết thúc. Như nổi buồn của Nobel, mối hận của Khổng Tử, và v.v.
Thực ra khi sống chúng ta nên suy nghĩ về cái chết cho thấu đáo là cần thiết.

Trước nhất chúng ta phải hiểu rõ rằng suy nghĩ về cái chết không phải là làm cho chúng ta phải trở nên rầu rĩ, sợ hãi, không lành mạnh hay ngã lòng, hay cảm thấy như tự giết mình. Không, chắc chắn là không, tôi muốn nói rằng chúng ta nên suy ngẫm về cái chết một cách khôn ngoan, để từ đó chúng ta có thể sống một cách khôn ngoan hơn.

Thí dụ, bất cứ lúc nào ta bị khó chịu hay nản lòng, ta hãy(nếu tôi không quá vô tâm) suy nghĩ theo những lời khuyên sau đây: Đời sống ngắn ngủi, chẳng bao lâu chúng ta đều sẽ chết. Cho nên cãi nhau hay tranh giành có ích gì? Giận dữ có ích gì? Không có ý nghĩa chút nào cả. Tốt hơn là tôi giữ sự bình an trong tâm hồn. Tranh cãi hay giận dữ không giải quyết được vấn đề. Nó chỉ gây ra thêm thù oán và bực mình. Nghĩ như vậy tôi có thể bình tĩnh lại, kiềm chế mình để khỏi bị kích động, và giao tiếp với người khác một cách lịch sự và khéo léo hơn. Đương nhiên, không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng đôi khi (có lẽ là nhiều lần) tôi đã quên và bị kích thích của lời  nói hay việc làm của người khác, nhưng khi tôi tự nhớ lại về sự ngắn ngủi của đời sống và cái vô nghĩa của nóng giận đùng đùng, tôi có thể bình tĩnh lại một chút và nói năng một cách lịch sự và thận trọng hơn.

Tương tự như thế, khi ta bị dao động hay lo lắng về một việc gì đó, ta sẽ nghĩ rằng tất cả những lo lắng và băn khoăn sẻ không có ích gì. Cuộc đời cứ tuần tự đi tới, cái chết chờ đợi mỗi người chúng ta. Không ai trong thế giới này có thể thoát chết. Tử thần là người thực thi bình đẳng nhất, và là người san bằng chênh lệch trong xã hội. Cho nên, trong khi ta còn sống, tốt hơn là ta phải sống tốt hết sức mình, và điều đó có nghĩa là ta được sống bình an  từ lúc này đến lúc khác, từ ngày này đến ngày khác, chỉ làm những điều tốt nhất mà ta có thể, cứ thế mỗi ngày. Suy nghĩ khôn ngoan như vậy, ta có thể kiểm soát những lo lắng, sống nhẹ nhàng và sung sướng hơn.

Hơn nữa, chúng ta có thể thấy rằng có lo lắng hay không tất cả chúng ta đều phải già và chết. Cho nên chúng ta có thể già mà không lo lắng! Làm điều đó sẽ là khôn
ngoanhơn. Không ai là người không đồng ý là chúng ta chắc chắn sung sướng hơn nếu không lo lắng. Mặt khác, tất cả những lo lắng làm tổn thọ, khiến cho chúng ta phát bệnh sớm và chết. Cũng bằng cách nghĩ này, chúng ta có thể kiểm soát lo lắng và sống một cuộc đời hạnh phúc hơn. Bởi vậy, suy nghĩ về cái chết một cách khéo léo khiến cho chúng ta rộng lượng và nhẫn nại hơn, tử tế và lịch sự hơn, cho cả chính chúng ta và người khác.

Rồi chúng ta có thể trở nên ít bị ràng buộc vào của cải vật chất, ít tham lam. Vâng, khi chúng ta nhận thức sâu xa cái ngắn ngủi của cuộc đời, và không thành vấn đề việc chúng ta có thể có bao nhiêu bởi vì khi chết chúng ta không thể mang theo một xu nào cả, từ suy nghĩ đó chúng ta sẽ trở nên ít keo kiệt hơn. Khi chúng ta rộng rãi một chút thì bắt đầu vui trong việc chia sẻ và cho đi, thương yêu và quan tâm. Lúc đó chúng ta sẽ nhận thức ra rằng đời sống không chỉ là chỉ gom góp và tích trữ của cải. Chúng ta sẽ thích rộng lượng hơn, chia sẻ và mang niềm vui và hạnh phúc vào cuộc đời của những người khác. Mang niềm vui và hạnh phúc cho người khác là làm cái cho đời sống có ý nghĩa và đẹp đẽ. Điều đó mới đáng kể. Tình thương yêu nảy nở và thăng hoa trong chúng ta giống như bông hoa tươi đẹp. Chúng ta trở nên thành những người thực sự đẹp, đắm mình trong tâm tình rộng mở, đáp lại mọi người bằng tấm lòng không có một chút gì kỳ thị giống nòi, giáo phái, tôn giáo, địa vị xã hội vân vân... Đời sống của chúng ta sẽ có một tình cảm chan hoà và chúng ta có thể nói chúng ta thực sự hạnh phúc và đầy tình người. Và khi cái chết đến, chúng ta không có gì nuối tiếc. Chúng ta có thể mỉm cười với cái chết một cách hạnh phúc và an bình.
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...