Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

Sống Chờ Chết Như Thế Nào?

Theo lịch của người công giáo thì tháng 11 là tháng cuối cùng của năm phụng vụ, để tháng 12 lại bắt đầu năm phụng vụ mới bằng Chúa Nhật thứ I mùa vọng.
Là tháng cuối cùng và được dành để tưởng nhớ đến những người đã chết, trong tâm tình đó tôi muốn cùng các bạn chia sẻ một số ý về “CHẾT”.

Theo y học thì chết là ngừng mọi hoạt động chuyển hoá trong cơ thể, không thở, không tuần hoàn, không tiêu hoá. Theo triết học thì chết là không còn suy nghĩ, và theo tôi chết là không sống. Theo người công giáo thì chết là trở về, vì quan niệm cuộc sống là cõi tạm, chết là trở lại quê thật của mình. Dù cho có nói thế nào thì chết cũng là thay đổi hiện trạng tồn tại của con người. và chưa có ai không chết.
Dù cho từ xưa đến nay có biết bao người vẫn cố tìm một phương pháp để  triệt tiêu cái chết mà tất cả đều thất bại, và mãi mãi vẫn là ước vọng thôi.
Tần Thuỷ Hoàng thì mong muốn có được một thứ thần dược trường sinh bất tử, Phật tổ Thích Ca thì tìm một lối thoát bằng cách diệt dục, diệt sinh thì tất nhiên sẻ không có tử, cái nầy mâu thuẩn mãi nên không thực hiện được. chúa Jesus thì chủ trương vượt qua cái chết để chiến thắng thần chết. Và cho đến nay mọi sự vẫn còn trong vòng tôn giáo.
Vậy thì bây giờ chúng ta chỉ còn cách bình tĩnh suy nghĩ  và đừng sợ hãi, từ cái sinh đã có cái tử như hai mặt của mọi vấn đề, không thể loại trừ được, sống và chết liên hệ với nhau vững chắc.
Có những cái chết đến quá sớm nhưng mình cũng không từ khước được và bất lực hoàn toàn. Đã vậy thì chúng ta cứ vui vẻ song hành với nó cho thoãi mái đi. Và không lo đến nó nữa.
Bây giờ mình nghĩ về việc làm thế nào trong thời gian sau cái sinh và trước cái tử.
Sinh ra là từ cái không trở nên có thông qua cha mẹ, ta bị vất vào đời một cách cưỡng ép, thật sự chưa bao giờ có người hỏi ý kiến ta xem ta có chấp nhận ra đời làm người hay không,cả việc chọn giới tính cũng ngoài ý muốn của ta, cũng vậy cái chết cũng không do ta kiểm soát.(có những người muốn chết nên tự tử mà cũng không chết được). Dù cho giửa sống  và chết là một khoảng cách mong manh, trong tai nạn giao thông sống và chết chỉ cách nhau một tiếng “rầm”, hay trong chiến tranh một tiếng “ầm” đã đủ để đem cái chết đến cho nhiều người cùng lúc. Và “hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi” để ngay hôm nay tôi lại trở về cát bụi.
Không đơn giản như  nhạc sĩ Trinh Công Sơn nghĩ vậy đâu bạn ạ, nếu chỉ như vậy thì bây giờ ta ngu gì sống vị tha, sống bác ái chan hoà  mà cứ chen lấn chèn ép nhằm đem về cho mình những lợi lộc bất chính. Nhưng thưa các bạn sau cái chết lại không hết mà còn nửa, vì chết là sống cách khác, là tiếp tục vĩnh viễn sự sống của một con người theo hình thức khác với cuộc sống hiện tại, Bao người đã sống và hết sống cho tới bây giờ chưa kết thúc. Như nổi buồn của Nobel, mối hận của Khổng Tử, và v.v.
Thực ra khi sống chúng ta nên suy nghĩ về cái chết cho thấu đáo là cần thiết.

Trước nhất chúng ta phải hiểu rõ rằng suy nghĩ về cái chết không phải là làm cho chúng ta phải trở nên rầu rĩ, sợ hãi, không lành mạnh hay ngã lòng, hay cảm thấy như tự giết mình. Không, chắc chắn là không, tôi muốn nói rằng chúng ta nên suy ngẫm về cái chết một cách khôn ngoan, để từ đó chúng ta có thể sống một cách khôn ngoan hơn.

Thí dụ, bất cứ lúc nào ta bị khó chịu hay nản lòng, ta hãy(nếu tôi không quá vô tâm) suy nghĩ theo những lời khuyên sau đây: Đời sống ngắn ngủi, chẳng bao lâu chúng ta đều sẽ chết. Cho nên cãi nhau hay tranh giành có ích gì? Giận dữ có ích gì? Không có ý nghĩa chút nào cả. Tốt hơn là tôi giữ sự bình an trong tâm hồn. Tranh cãi hay giận dữ không giải quyết được vấn đề. Nó chỉ gây ra thêm thù oán và bực mình. Nghĩ như vậy tôi có thể bình tĩnh lại, kiềm chế mình để khỏi bị kích động, và giao tiếp với người khác một cách lịch sự và khéo léo hơn. Đương nhiên, không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng đôi khi (có lẽ là nhiều lần) tôi đã quên và bị kích thích của lời  nói hay việc làm của người khác, nhưng khi tôi tự nhớ lại về sự ngắn ngủi của đời sống và cái vô nghĩa của nóng giận đùng đùng, tôi có thể bình tĩnh lại một chút và nói năng một cách lịch sự và thận trọng hơn.

Tương tự như thế, khi ta bị dao động hay lo lắng về một việc gì đó, ta sẽ nghĩ rằng tất cả những lo lắng và băn khoăn sẻ không có ích gì. Cuộc đời cứ tuần tự đi tới, cái chết chờ đợi mỗi người chúng ta. Không ai trong thế giới này có thể thoát chết. Tử thần là người thực thi bình đẳng nhất, và là người san bằng chênh lệch trong xã hội. Cho nên, trong khi ta còn sống, tốt hơn là ta phải sống tốt hết sức mình, và điều đó có nghĩa là ta được sống bình an  từ lúc này đến lúc khác, từ ngày này đến ngày khác, chỉ làm những điều tốt nhất mà ta có thể, cứ thế mỗi ngày. Suy nghĩ khôn ngoan như vậy, ta có thể kiểm soát những lo lắng, sống nhẹ nhàng và sung sướng hơn.

Hơn nữa, chúng ta có thể thấy rằng có lo lắng hay không tất cả chúng ta đều phải già và chết. Cho nên chúng ta có thể già mà không lo lắng! Làm điều đó sẽ là khôn
ngoanhơn. Không ai là người không đồng ý là chúng ta chắc chắn sung sướng hơn nếu không lo lắng. Mặt khác, tất cả những lo lắng làm tổn thọ, khiến cho chúng ta phát bệnh sớm và chết. Cũng bằng cách nghĩ này, chúng ta có thể kiểm soát lo lắng và sống một cuộc đời hạnh phúc hơn. Bởi vậy, suy nghĩ về cái chết một cách khéo léo khiến cho chúng ta rộng lượng và nhẫn nại hơn, tử tế và lịch sự hơn, cho cả chính chúng ta và người khác.

Rồi chúng ta có thể trở nên ít bị ràng buộc vào của cải vật chất, ít tham lam. Vâng, khi chúng ta nhận thức sâu xa cái ngắn ngủi của cuộc đời, và không thành vấn đề việc chúng ta có thể có bao nhiêu bởi vì khi chết chúng ta không thể mang theo một xu nào cả, từ suy nghĩ đó chúng ta sẽ trở nên ít keo kiệt hơn. Khi chúng ta rộng rãi một chút thì bắt đầu vui trong việc chia sẻ và cho đi, thương yêu và quan tâm. Lúc đó chúng ta sẽ nhận thức ra rằng đời sống không chỉ là chỉ gom góp và tích trữ của cải. Chúng ta sẽ thích rộng lượng hơn, chia sẻ và mang niềm vui và hạnh phúc vào cuộc đời của những người khác. Mang niềm vui và hạnh phúc cho người khác là làm cái cho đời sống có ý nghĩa và đẹp đẽ. Điều đó mới đáng kể. Tình thương yêu nảy nở và thăng hoa trong chúng ta giống như bông hoa tươi đẹp. Chúng ta trở nên thành những người thực sự đẹp, đắm mình trong tâm tình rộng mở, đáp lại mọi người bằng tấm lòng không có một chút gì kỳ thị giống nòi, giáo phái, tôn giáo, địa vị xã hội vân vân... Đời sống của chúng ta sẽ có một tình cảm chan hoà và chúng ta có thể nói chúng ta thực sự hạnh phúc và đầy tình người. Và khi cái chết đến, chúng ta không có gì nuối tiếc. Chúng ta có thể mỉm cười với cái chết một cách hạnh phúc và an bình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...