Bảo mẫu Hồ Ngọc Nhờ đánh chết bé 18 tháng tuổi.
Hôm nay đọc báo có tin bảo mẫu Hồ Ngọc Nhờ đánh chết bé 18 tháng tuổi, lần dò chi tiết mới thấy một sự nhẩn tâm đáng kinh tởm, vô trách nhiệm khi làm rơi bé, tàn nhẩn hơn khi đạp vào một đứa bé không có khả năng tự vệ, rồi vô tâm bỏ mặc cho đến chết, không thể tin được có một con người như thế.
Lần lại những chuyện đã qua mà mà báo chí đã đưa tin tôi cứ hỏi mãi một câu “tại sao???”
Một bác sĩ vì sai sót trong nghề nghiệp làm chết người thì coi như tai nạn cũng được, mọi người dể dàng tha thứ nhưng đan tâm vứt xác phi tang thì không còn gì để biện hộ.
Vì muốn đạt thành tích kết thúc nhanh một vụ án mà người ta không bận lòng khi tuyên án tử cho Hồ duy Hải (Long An), lúc đó các vị quan toà có nghĩ đến một người chết với bao người thân đau khổ một cách oan ức không? (có người còn tự hào khi nói cơ quan điều tra VN giỏi nhất thế giới)
Khi tuyên án cho ông Nguyễn Thanh Chấn người ta có một chút bận lòng hay không? Chẳng hiểu.
Người ta đã nghĩ gì khi người dân đang cơ cực trong cơn lũ đã khốn khổ hơn gấp nhiều lần vì mình xã nước bảo vệ an toàn hồ chứa của mình làm cho lũ chồng lũ. Làm chết bao nhiêu người.
Hai cán bộ làm thất thoát 530 tỷ bị kêu hai án tử hình, còn vụ Vinashin gây thất thoát thiệt hại 120.000 tỷ thì phải tử hình bao nhiêu người đây? Khi những người nầy bỏ túi xài phung phí có nghĩ con cháu sau nầy phải è cổ ra mà trả bao nhiêu lâu hay không? (nợ nước ngoài không xù được đâu)
Để có được một xã hội văn minh chúng ta đang sống ngày nay một phần lớn cũng là do những phát minh vĩ đại của con người. Một trong số đó chính là sự sáng chế ra rô-bốt, và càng ngày, rô-bốt càng được chế tạo sao cho tinh vi hơn, tỉ mỉ hơn, với ý làm cho thật giống con người để giúp con người được nhiều hơn trong các công việc khó nhọc, bộn bề của cuộc sống. Chỉ lạ một điều: Đó là trong khi các nhà khoa học trong phòng thí nghiệm đang "vò đầu bứt tóc" không biết làm sao có thể tạo ra một con chip "tình cảm" để khiến "những cỗ máy vô tình" biết yêu, biết ghét, biết thương, biết giận thì dường như con người bên ngoài đang đi ngược lại, càng ngày càng vô tình, thờ ơ với mọi sự xung quanh. Đó chính là căn bệnh nan y đang ngày càng lan tràn rộng lớn không những chỉ dừng lại ở một số ít cá nhân, mà đang len lỏi vào mọi tầng lớp xã hội – bệnh vô cảm.
Nhìn thấy cái xấu, cái ác mà không cảm thấy bất bình, không căm tức, không phẫn nộ. Nhìn thấy cái đẹp mà không ngưỡng mộ, không say mê, không thích thú. Thấy cảnh tượng bi thương lại thờ ơ, không động lòng thương xót, không rung động tâm can. Vậy có còn là con người không hay chỉ là cái xác không hồn, một cỗ máy, một rô-bốt?
Trước hết là về cái đẹp, bây giờ ra ngoài đường, hiếm ai có thể bắt gặp một người đạp xe ung dung dạo mát, thưởng ngoạn cái không khí trong lành, tươi mát dưới bóng những hàng cây cổ thụ; một người con gái dịu hiền, yêu kiều trong chiếc váy thanh thoát thả bộ trên những con đường hoa sứ, hoa bằng lăng đầy mộng mơ, mà hầu hết là những dòng người tấp nập, vội vã, chen lấn xô đẩy trên đường, xe buýt. Lúc ấy cũng chính là lúc mà con người ta để mất một phần tâm hồn đẹp đẽ và đem chôn vùi dưới lớp cát. Phải chăng cũng vì như thế mà họ càng lúc càng khép chặt cánh cửa trái tim mình lại, không còn biết hưởng thụ cái đẹp mà chỉ nghĩ đến tiền, đến công việc ngày mai?
Vô cảm với cái đẹp mới chỉ là bước đầu. Một khi người ta đã không biết ngưỡng mộ, không biết say mê, rung động trước những điều đẹp đẽ thì trái tim cũng dần chai sạn rồi đến đóng băng. Khi ấy, không chỉ là cái đẹp mà đứng trước những hành động ác độc, vô lương tâm, người ta cũng cảm thấy bình thường, không oán trách cũng không cảm thông, động lòng với những nạn nhân.
Có những con người ích kỷ, vô tâm, tàn nhẫn như vậy đấy! Không những thế, bây giờ ra đường gặp người bị cướp, bị trấn lột, nhưng lại không thấy anh hùng nào ra can ngăn, cứu giúp hay chỉ một việc nhỏ nhoi thôi là báo công an. Đó là những con người "không dại gì", và cũng chính "nhờ" những người "không dại gì" đó mà xã hội ngày càng ác độc, hỗn loạn. Chính lẽ đó mà căn bệnh vô cảm càng được thể truyền nhiễm, lây lan.
Vô cảm còn là con đường trực tiếp dẫn đến những cái xấu, cái ác. Nó là một căn bệnh thực dụng mà trong đó, não của người bệnh vẫn hoạt động nhưng trái tim lại hoàn toàn băng giá. Người ta đã vô cảm thì làm sao có thể thấu hiểu được nỗi đau, tình cảm của người khác? Người ta chỉ nghĩ đến mình và lợi ích của riêng mình mà thôi. Nếu không vô cảm, tại sao các cô giáo ở trường mầm non lại nhẫn tâm giật tóc, đánh đập, bịt miệng các cháu bé còn ngây thơ, nhỏ tuổi? Tại sao một người còn chưa qua tuổi trưởng thành lại vô tư chém giết cả nhà người ta để lấy của ? Xa hơn nữa là các công chức bình thản ăn tiền cứu trợ, lợi dụng lòng hảo tâm của những người ra tay trợ giúp cho những số phận đau thương, bất hạnh để kiếm lợi cho riêng mình. Và còn nhiều, còn nhiều hành động xấu xa hơn nữa… Tất cả những điều vô lương tâm ấy đều xuất phát từ căn bệnh vô cảm mà ra.
Chúng ta biết, bệnh vô cảm vô cùng nguy hiểm nhưng lại đặt ra câu hỏi: Rốt cuộc thì nguyên nhân tại sao? Suy cho cùng, tình cảm là điều chi phối tất cả. Những người vô cảm là những người bị thiếu hụt tình yêu thương. Chính vì không cảm nhận được tình yêu thương mà người ta ngày càng lạnh giá. Một phần nữa cũng là do xã hội hiện đại quá bận rộn và đòi hỏi con người phải làm việc, làm việc và làm việc, mà bỏ quên thời gian để trao nhau hơi ấm của tình thương, để ươm mầm cảm xúc.
Tình cảm như những hạt mưa, hạt mưa càng to, càng nặng thì càng dập tắt được những ngọn lửa của lòng thù hận, ghen ghét, bi ai và nó cũng trở nên như một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt trong tâm hồn để nuôi dưỡng tiếp nguồn sống cho chúng ta. Vì vậy, điều duy nhất chúng ta có thể làm để cho căn bệnh vô cảm "không còn đất sống" là hãy biết mở cửa trái tim để biết cảm nhận, biết yêu ghét, thương giận và chia sẻ những điều tinh túy đó cho những người xung quanh mình.
"Con người ta không phải là cái đồng hồ và trái tim ta cũng không phải là cái lò xo" - một giáo sư người Anh đã nói như thế. Tóm lại, ta nhận thấy rằng, căn bệnh vô cảm đang lan tràn ngày càng rộng lớn và trở nên vô cùng nguy hiểm, biến con người thành một cỗ máy vô tri chỉ biệt vận động. Đừng để điều đó xảy ra mà hãy đấu tranh để giành lại phần "người", giành lại "trái tim" mà Thượng Đế, mà tạo hóa đã ban cho chúng ta! Hãy đào thải căn bệnh vô tình quái ác ra khỏi xã hội! ./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét