Bán vé số
Mỗi cuộc đời có một số phận khác nhau, bởi vì không có trình độ học vấn, không có vốn liếng, không nghề nghiệp, không có nhiều sức khoẻ nên quá ít cơ hội để thăng tiến, nhưng lại nhất quyết không ngửa tay xin bố thí của thiên hạ.
Một chồng vé số trên tay
Lang thang đi khắp nơi này nơi kia
Mời ai mua vé như nài
Mở lòng giúp đỡ mua vài tấm đây
Nhọc nhằn trên quãng đường dài
Qua bao góc phố tìm ai mua dùm
Bước chân thoăn thoắt theo cùng
Mồ hôi nhuễ nhoại, thấm vùng lưng sau
Nơi đâu em cũng mời chào
Mời ai mua vé, lời nào nuôi thân
Cuộc đời quá đổi nhọc nhằn
Bỏ quên hạnh phúc, phước phần tuổi thơ
Nỗi lòng lo lắng từng giờ
Bố thì ốm nặng, mẹ giờ chợ khuya
Phận nghèo bữa cháo bữa khoai
Dầu em nhọc sức như thoi đi về
Bao trẻ thơ được mọi bề
Cha mẹ cưng quý, vỗ về sớm trưa
Áo quần mới đẹp thích ưa
Hạnh phúc có được, xây thừa hân hoan
Thân em bao nỗi rộn ràng
Nhọc nhằn kiếm sống xa - gần đó đây
Bao người qua lại có hay
Tấm lòng hiếu thảo, tuổi này mấy ai...!
Và chắc chắn đây là một công việc chính đáng, lương thiện và điều quan trọng là họ tìm thấy niềm vui khi họ làm ăn lương thiện.
Nếu như mọi công việc khác thường bắt đầu từ buổi sáng thì những người đi bán vé số dạo lại chẳng có thời điểm để bắt đầu. Có những người bán cả ngày lẫn đêm, lại có những người mệt thì đi ngủ, miễn sao là không trễ giờ trả vé. Họ nhận vé số từ chiều tối hôm trước (ngay sau khi có kết quả xổ số trong ngày) rồi đi bán cho đến tận hôm sau. Và cuộc sống của họ ngày này qua ngày khác cứ tiếp diễn như vậy, đồng tiền họ kiếm ra bằng chính những giọt mồ hôi và nước mắt của họ, đôi khi còn phải trả bằng máu.
Những người bán vé số dạo thì muôn hình muôn vẻ, nam phụ, lão ấu đều có đủ cả. Họ có thể là một người lành lặn, đi rạc cả đôi chân suốt ngày để kiếm dăm bảy chục ngàn cho cơm gạo. Họ có thể là người tàn tật, ngồi trên chiếc xe lăn bán vé số dạo vì không muốn lệ thuộc vào người khác. Họ cũng có thể là những em nhỏ, học sinh nghèo tranh thủ bán vé số để phụ giúp gia đình. Có người vừa bán vé số vừa ôm con nhỏ, có người bán vé số vừa tranh thủ lượm ve chai. Họ lao động cật lực để kiếm sống. Nhưng cũng có kẻ gian xảo hơn, giả dạng người tàn tật hòng mua sự thương hại của mọi người, họ nằm lê lết dưới mặt đường bán vé số, nhưng thực chất là để xin tiền nhiều hơn
Bản thân những người đi bán vé số dạo cũng chẳng biết một ngày họ phải đi bao nhiêu km, vào bao nhiêu quán nước, mời bao nhiêu khách….có người thì quanh quẩn bán trong một khu vực, nhưng lại có người nhận vài trăm vé số rồi đi khắp nơi, mệt thì tiện đâu nghỉ đó. Tất nhiên càng đi nhiều thì càng bán được nhiều và thu nhập sẽ tăng đáng kể.
Ai từng ngồi cafe vỉa hè hẳn đã gặp những người tật nguyền ngồi xe đẩy đi bán vé số. Có người không đủ khả năng cầm nổi tập vé, có người đi bán phải kèm một người đẩy xe... Họ cứ đi như vậy và đợi ai đó gọi đến mua thì dừng lại bán, nếu không cũng chẳng làm phiền hoặc ép người khác thương hại bằng cách năn nỉ. Họ tự kiếm sống, không chịu biến mình thành phần thừa của xã hội. Cũng có nhiều người khiếm thị chọn nghề bán vé số. Họ cùng đi, cùng dựa vào nhau để sống và tự hào vì không phải đi ăn xin. Và rồi mỗi buổi chiều về họ hỏi thăm nhau bằng những câu đầy cảm động: Hôm nay có ai đi lạc không? Có ai rơi xuống hố không?
Đôi lúc cảm thấy thật chạnh lòng cho số phận rong ruổi và len lỏi khắp phố phường từ mờ sáng cho đến đêm khuya và những giọt mồ hôi lăn dài trên trán của họ, chỉ mong bán hết những tờ vé số trên tay để còn kịp về đoàn tụ cùng với gia đình cho những buổi cơm chiều. Đôi lúc chúng ta có thể thấy họ ngồi trong một góc khuất nhỏ cùng với hộp cơm rẻ tiền và ly trà đá để tiếp sức cho hành trình mưu sinh tiếp theo.
Vì vậy, chúng ta hãy có một cách nhìn thương cảm cho những người mưu sinh như thế bằng những hành động giúp đỡ thật thiết thực.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét