Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

EM HỎI ANH

Có lần em hỏi anh: Tại sao anh lại chọn yêu em? Mà không chọn người khác.
Ngay khi tạo dựng đất trời Thiên Chúa tạo nên một người nam hoàn hảo giống hình ảnh của ngài đặt tên là Adam, hằng ngày đi dạo trong vườn địa đàng xinh đẹp mà chỉ có một mình nên Adam cảm thấy thiếu một cái gì đó và cái cảm giác lạ đó là sự cô đơn. Dù xung quanh muôn vàn hoa thơm cỏ lạ phong cảnh rực rỡ cũng không làm cho Adam vui được,
và vì yêu thương loài người, nên Thiên Chúa rút một xương sườn của Adam để làm nên một người nữ và đặt tên là Eva. Đoạn kinh thánh nầy nói lên mỗi con người chúng ta hiện là một cái bất toàn, người nam thì thiếu đi một cái xương sườn còn người nữ thì vay mượn xương sườn của người nam, do đó những người già cả hay gọi là “mắc nợ nhau”.



Trên đường đi tìm cái xương sườn của chính mình chúng ta hay bị những điều nầy làm cho méo mó,
Sự kiếm sống hằng ngày gây sức ép với chúng ta Có nhiều việc ta biết là sai trái song vẫn phải làm, chẳng qua chỉ là nhằm kiếm thêm chút tiền, để cùng với thu nhập còm cõi, duy trì sự sống của bản thân và gia đình.
Các thói xấu lấn lướt ta mỗi ngày một ít. Thời gian đầu ta thường vừa làm vừa tự nhủ: mình chỉ đầu hàng lần này nữa thôi, sau sẽ không bao giờ tái diễn! Nhưng càng về sau, sự dằn vặt càng giảm đi. Đời sống hàng ngày mang lại bao nhiêu căng thẳng mệt mỏi, khiến cho mỗi người chỉ có cách trượt theo thói quen và tránh nhất là gây thêm cho mình những phiền phức.
Có một điều thường được viện dẫn để an ủi mình khi làm những điều không phải, đó là khi đưa mắt quan sát xung quanh thấy không phải chỉ có riêng mình làm bậy, mà cả những người có uy danh hơn, có trách nhiệm hơn, cũng đâu có giữ được lý tưởng “Hơi đâu gái góa lo việc triều đình” – đây là lý lẽ của nhưng cái đinh ốc bé nhỏ.
Khái quát hơn, có nhiều việc thấy trái với lương tâm ta vẫn cứ làm, vì xem ra chung quanh mình, mọi người đều hành động như vậy. Mà thói quen trông trước trông sau mà sống lại đã ăn vào ta rất nặng. Ta sợ trở thành đơn độc, lại càng sợ mang tiếng chơi trội, dám khác mọi người (!)
Người ta ai mà cũng vừa sống vừa xem cách sống của mình được đánh giá ra sao, lòng tốt của mình được đền đáp ra sao. Đến lúc thấy bao nhiêu cố gắng của mình cũng vô ích, những người tốt như mình thường thua thiệt, còn những kẻ xấu cứ được đủ thứ và lại leo cao mãi lên – thì đành ngán ngẩm buông xuôi (Sau khi phát hiện điều này, một số sẽ giãy giụa cốt vớt lại ít quyền lợi mà họ cho rằng họ đáng được hưởng. Từ ấy trở đi, họ dám sống rất tàn bạo).
Chắc chắn trong ta không bao giờ chết hẳn con người lý tưởng, con người tha thiết với bản chất “thiện”. Nếu được xã hội dang tay dìu đỡ, thì sau những lầm lỡ ban đầu, thì cũng dễ tu tỉnh trở lại. Nhưng mọi chuyện quá ì ạch. Có vẻ như điều mà xã hội mong đợi hơn cả ở các thành viên chỉ là những câu chung chung. Nảy sinh tình trạng phân thân, sống một đằng, nói một nẻo, và bởi lẽ, trước mặt bàn dân thiên hạ, giữa thanh thiên bạch nhật, ta vẫn luôn mồm nói điều tốt, nên càng yên tâm xoay xỏa kiếm chác trong bóng tối.
Đến lúc nào đó, ta chợt nhận ra rằng “quen mất nết đi rồi”, có lẽ sẽ không bao giờ hoàn lương được. Sự lo sợ có tới (lo sợ chứ không phải hối hận) và để giải hòa, ta xoay sang cầu cúng, xin xỏ, hối lộ thánh thần. Mê tín chính là mắt xích cuối cùng của sự tự làm hỏng, nhờ có mê tín, các khâu hoạt động khác có thể diễn ra một cách êm đẹp. Đại khái giống như một thứ bảo hiểm!
Quá trình làm chúng ta trở nên méo mó là quá trình tự đánh mất chính mình. Ai cũng chỉ sống một lần trên đời, cái gì đã mất đi thì vĩnh viễn không lấy lại được. Vậy cần gì phải mang bản thân ra mà truy vấn cho thêm rách việc?! Có thể có một số người đã nghĩ thế và họ có lý của họ.
Ít ra chúng ta cũng nên sòng phẳng với nhau. Sự đánh giá chính xác về bản thân nên được xem như một phần di sản của một lớp người đã trưởng thành để lại cho các lớp kế tiếp. Và nếu như nhờ thế một phần, mà những người sau ta sáng suốt hơn, không còn đánh mất mình, tức là ta đã trở nên hữu ích.
Nhiều lúc ngồi một mình tỉnh táo, đối diện với lương tâm, hẳn nhiều người phải công nhận là quanh mình số người hiền lành thánh thiện ngày một ít, số khôn ranh kiếm chác ngày một nhiều thêm.
Và tự ta nữa, nghiêm khắc mà nói, ta cũng đang sống không được như ta mong muốn. Ở đây không nói tới những tội đối với pháp luật, mà chỉ nói tới những thói xấu nho nhỏ, những thói xấu vẫn bị coi bỏ qua: xuề xòa vụ lợi. Làm dở báo cáo hay. Qua loa vô trách nhiệm…Khéo léo tô vẽ mình trước cấp trên. Hùa theo đám đông, nói cho đám đông vừa lòng chứ không dám nói sự thật…
Có phải là không ít thì nhiều, hàng ngày chúng ta đã để cho những thói xấu đó lộng hành? So với con người lý tưởng mà ta muốn noi theo, khi bước vào đời, thì thật ra ta đang xa dần, thậm chí có những phẩm chất tốt mà ta có từ lúc còn nhỏ cứ tưởng giữ được mãi, bây giờ đã bị đánh mất….








Và điều nầy cũng lý giải tại sao anh không chọn một người phụ nữ khác mà chọn em, người kia đẹp, người nọ giàu, chỉ bởi vì em mới đúng là cái xương sườn của anh, đôi khi hì hục nửa đời mới tìm gặp đúng cái xương sườn của mình. .Và khi đã gặp đúng rồi thì mình bỏ tất cả để chỉ khư khư duy nhất một cái xương sườn, một người trong cuộc đời để chia sẻ, để cùng đau, cùng khóc, cùng vui và chung niềm hạnh phúc.
Nhưng con người thì hay kết án, hay đòi công bằng.(em hay lằng nhằng) Nhưng thế nào là công bằng? Làm sao có thể công bằng được khi chính nơi mỗi người vẫn đầy những yếu đuối lỗi lầm, đầy những mâu thuẫn, đối nghịch và bất phân minh?
Trong cuộc sống hằng ngày, mỗi người chúng ta vừa là chủ nợ vừa là con nợ: nợ tình thương, nợ ân oán, nợ nghĩa nhân, nợ tiền bạc… Là chủ nợ, chúng ta được kêu gọi hãy tha thứ cho anh em mình, một sự tha thứ vô giới hạn.
Tha thứ cho người khác là một cách tha thứ cho chính mình. Không thể tha thứ cho chính mình nếu không biết tha thứ cho người khác.
Chúng ta khẳng định rằng mọi người đều phát sinh cùng một nguồn sống, mang chung cùng một thân phận, hướng đến cùng một mục đích, nên không thể tách rời nhau trong mọi tương quan của đời sống tinh thần và vật chất.Tuy nhiên mức độ hậu quả hay hiệu quả ít nhiều còn tùy thuộc vào tâm thế của chủ thể và đối tượng. Dựa trên những nguyên lý này thì kết án người khác đồng thời cũng là kết án chính mình.
Yêu thương tha thứ cho người khác là tìm bình an hạnh phúc cho chính mình. Thái độ cố chấp dù là trong trường hợp nào chăng nữa cũng là thái độ bất nhân và vô đạo, nói lên sự oán ghét và phản bội chính bản thân mình.
Nó không phải chỉ là hậu quả đương nhiên của luật tương lân nhân quả mà còn là sự kết án của chính mình.
Bởi vì khi lầm lỗi, tự trong thâm tâm, ai cũng mong mỏi được cảm thông và tha thứ. Tự bản thân mình cảm thấy càng được xứng đáng như vậy hơn khi có những lý do sâu xa mà người khác không thể nào hiểu được.Mỗi trường hợp đều có những lý do riêng biệt của nó; có thể do sự khác thường của cấu trúc tâm sinh lý; có thể do quan niệm sống và ý thức hệ tạo nên; có thể do môi trường và hoàn cảnh bó buộc; có thể do những căng thẳng và hỗn loạn nội tâm; có thể do những đòi hỏi khó khăn và bức thiết của một tình trạng hoặc của một nền giáo dục luân lý hay đạo đức truyền thống không lành mạnh…Sự việc xảy ra thường không đơn giản như những gì chúng ta nhìn thấy. Sự phán đoán theo bề ngoài một cách vội vàng hấp tấp chỉ tạo thêm oan nghiệt cho đương sự do cái nhìn chủ quan và nông cạn. Sự hiểu biết hay phán đoán chân chính nào thì đầu tiên cũng là thái độ cảm thông, bao dung và tha thứ để có thể tiến tới sự đồng cảm như chính bản thân mình vậy.
Không biết khoan dung tha thứ và cảm thông với mọi người, trong mọi trường hợp, đồng nghĩa với việc không hiểu biết gì về cuộc sống làm người với nhau. Và như vậy mọi sự hiểu biết khác đều vô nghĩa, vì nó chẳng liên hệ hay giúp ích gì cho cuộc sống an vui của con người. Sự hiểu biết tách rời với tình thương là sự hiểu biết hủy diệt. Văn minh không tình thương là văn minh của sự chết.
Do đó sự thiếu khoan dung không chỉ là sự phủ nhận sự chân chính của tâm hồn mình và của người khác và sự phủ nhận này chính là ngõ cụt và là sự bế tắc của mọi tương quan, đồng thời cũng là tự khai tử chính mình và là bản án chung thân cuối cùng của mọi diễn biến tâm linh. Phải chăng đó là điều mà Jean Paul Sartre nói lên: “Tha nhân là hoả ngục”, vì không thể tha thứ được hoặc vì không thể được tha thứ.
Tha thứ đã khó khăn nhưng mở miệng xin tha thứ còn khó khăn biết mấy. Ít ai dám nhận mình lầm lỗi, nên cũng ít ai thành thật xin tha. Ađam - Eva chỉ đổ lỗi cho nhau mà không hề cùng nhau nhận lỗi. Phải chăng mầm móng kêu căng đã nhập vào con người từ thuở nào? Cơ chế phòng thủ của tự ái và danh dự phải chăng đã làm chết nghẹt chân tâm dịu hiền và chân thật của con người? Chính vì vậy mà nhiều khi người ta muốn được tha thứ nhưng lại không muốn chân thành và khiêm tốn mở lòng đón nhận. Ai cũng muốn bao phủ quanh mình bằng những bề thế và lý lẽ để làm dày đặc thêm cái “TÔI” giả tạo của mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...