Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

Đọc Báo Củ Và Mới.

Hôm nay rảnh việc ngồi lật trang  báo củ xem lại.

Vào lúc 05:46 UTC (14:46 giờ địa phương) ngày 11 tháng 3 năm 2011, một trận động đất kinh hoàng đã xảy ra ngoài khơi Thái Bình Dương làm rung chuyển khu vực phía Bắc Nhật Bản và các tỉnh phụ cận.
Nội các chính phủ cúi đầu xin lỗi. Dù đâu có phải lỗi của họ.

 Và xem thêm một đoạn tường trình của cảnh sát Nhật bản: "Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó phân phát thực phẩm cho những người bị nạn.
 Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một em nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà em lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến lượt của em thì chắc chẳng còn thức ăn nên mới lại hỏi thăm. Nhìn thấy em nhỏ lạnh, tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người em nhỏ. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho em và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói". Cậu bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi tưởng em sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, cậu bé ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng, tôi hỏi tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Cậu bé trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".
Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác khóc, để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.
 Và cùng năm đó vào ngày 24 tháng 8 năm 2011 Vụ án Lê Văn Luyện là một vụ án thiếu  niên giết người cướp của thật dã man xảy ra tại tiệm vàng Ngọc Bích (Phương Sơn, Lục Nam) .
 Và mới đây là: Học sinh Hàn Quốc nhường nhau áo phao khi phà Sewol nghiêng ngả. ( báo vnexpress.net ngày 27/4) "Tôi chỉ biết nghiêng mình khâm phục ý chí , truyền thống giáo dục của người Hàn quốc , không chỉ qua những phim ảnh mà còn trong cả thực tế.
Có những phim tôi khuyên các con tôi nên xem , ở đó thể hiện rất rõ đạo đức con người trong gia đình , kính trên nhường dưới , phép tắc lễ nghĩa , lòng tự trọng .
Người VN ngày càng mất đi những chuẩn mực đó , nhưng chúng ta lại đổ lỗi cho thời đại , cho kinh tế thị trường , thế còn đất nước Hàn Quốc thì sao ? " Họ cũng sống trong thời đại như chúng ta mà.
 Trong khi đó tại nơi được cho là người dân hạnh phúc gấp trăm lần các nước tư bản đang giẩy chết thì.... "Nhận được tin báo, công an xã đến hiện trường, phối hợp cùng gia đình tìm kiếm tung tích ông Sỹ suốt đêm. Đến 2h sáng hôm sau, mọi người phát hiện thi thể nạn nhân nằm úp xuống đất, bị đè dưới 2 lớp tôn, phía trên có đá chèn chặt. Dưới ánh đèn pin, nhiều người kêu thét khi thi thể ông Sỹ được đem ra trong tình trạng cháy đen, tứ chi bị cắt lìa và trên cổ còn dấu vết bị cột chặt bằng sợi dây thép nhỏ...
 Khi người dân xã nghèo của đồng bào dân tộc Chăm còn chưa hết hoang mang vì cái chết thảm thương của ông Sỹ thì Ngọc tìm đến công an đầu thú, khai ra các đồng phạm là Jet và Phúc. Nam thanh niên 19 tuổi này bước đầu cho rằng do ông Sỹ có mâu thuẫn với cha mình nên đã lên kế hoạch trả thù. Đêm 11/4, Ngọc tổ chức nhậu, sau đó cùng các bạn đến chòi rẫy đánh ông Sỹ bị thương rồi đốt chòi, thiêu xác."
 Thật là trái ngược nhau, tại sao vậy? Để chấm dứt được những chuyện man rợ nầy không thể dùng nhà tù, công an , dùi cui hay bạo lực mà được. Tất cả là do nền giáo dục ra cả.
 Ngày nay người ta đang nói nhiều về sự thoái hoá đạo đức của một số phần tử trong xã hội. Họ tự đánh mất căn tính của mình. Họ không còn giữ được phẩm chất sơ khai của chính mình. Sự thoái hoá đã làm cho họ biến chất từ tốt ra xấu. Từ thanh sạch ra dơ bẩn. Từ hữu ích ra vô dụng. Sự thoái hoá đạo đức có thể đến với bất cứ ai. Và cũng có thể làm băng hoại đủ mọi thành phần, cho dù là hàng trí thức hay dân hèn, một khi đã bị thoái hoá là họ không còn khả năng phân biệt tốt xấu. Họ đã đánh mất căn tính con người là “nhân chi sơ tính bản thiện”. Sự thoái hoá có mặt trong mọi ngành nghề, trong mọi cấp bậc. Sự thoái hoá làm mất đi đạo đức nghề nghiệp, mất đi lương tâm trong sáng đến độ chỉ còn lại những tham sân si vô độ.
Nhìn vào những gì đang diễn ra khiến chúng ta không thể không đau lòng trước những hiện tượng thoái hoá đạo đức, và nhân cách của con người hôm nay như: cô giáo hành hung và xúc phạm học trò; Thầy giáo giở trò đồi bại với học sinh; học trò đánh thầy giáo, mẹ đánh chết con ruột, con đâm mẹ giữa phố, cháu nội hành hạ bà nội cho đến chết.
Tại sao lại có những chuyện phi nhân thất đức như vậy? Văn hoá đạo đức Việt Nam có còn giá trị hay đã bị tha hoá bởi đời sống vô tâm của con người hôm nay? Sự thoái hóa có trong mọi cung bậc của xã hội. Ở giai cấp nào cũng thấy người ta than phiền về những con người thoái hóa phẩm chất.
-               Ông Trương Tấn Sang, chủ tịch nước thì than phiền về trong hàng các quan chức có cả một bầy sâu tham nhũng.
 -              Trong ngành lương y như từ mẫu người ta cũng thấy không hiếm thầy thuốc thấy chết không cứu nếu không lòi ra tiền.
-              Trong ngành giáo dục trước đây là ngành cao quý, thế nhưng hôm nay cũng chạy theo đồng tiền để bắt ép học sinh học thêm, học phụ trội . . .
 -              Nông dân làm nông sản thì bất kể yêu cầu an toàn thực phẩm, thậm chí còn chủ động tẩm hóa chất.
-              Hàng hóa thì hàng nhái, hàng giã bán tràn lan . .  .
Xem ra sự thoái hóa phẩm chất đang có mặt trong mọi nơi, trong mọi cấp đều thấy những chuyện mà Nguyễn Du bảo rằng : « Những điều trông thấy mà đau đớn lòng ».Họ tự đánh mất tính người. Con người vì mải chạy theo danh lợi thú mà quên mất phẩm giá cao quý làm người của mình .
 Chuyện xưa kể rằng:
Một lần vua Nước Bắc muốn làm nhục sứ giả Nước Nam qua triều cống. Ông đã bắt một người dân Nước Nam vừa ăn trộm ra trước mặt sứ giả để làm nhục. Vua Nước Bắc bảo rằng: “Phải chăng người Nước Nam hay ăn trộm?”. Sứ giả Nước Nam khiêm tốn trả lời: “Thưa bệ hạ! Cây táo trồng ở Nước Nam thì cho quả ngọt nhưng khi mang qua Nước Bắc trồng thì quả lại chua. Phải chăng người này ở Nước Nam thì tốt nhưng khi qua Đất Bắc đã biến chất rồi chăng?”
 Nhìn lại phận người đôi khi chúng ta cũng giống như Cây Táo được trồng ở Đất Bắc. Con người đã bị biến chất khi trồng vào mảnh đất xấu. Con người cũng bị những thói đời sa đoạ làm băng hoại tâm hồn. Con người cũng bị những đam mê của danh lợi thú làm huỷ hoại danh giá, nhân phẩm của chính mình.  Con người dễ bị đánh mất căn tính của mình là “nhân linh hơn vạn vật”. Con người dễ bị thoái hoá bởi tưởng mình chỉ là một loài vật: sinh ra – lớn lên – rồi chết nên cứ việc lao vào những cuộc truy hoan trác táng, những thói đời hưởng thụ tầm thường.
 Đó là hậu quả của nền giáo dục chú trọng thực dụng mà bỏ qua yếu tố đạo đức. Một tư duy hiện thực không có cánh chung.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...