Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Phu Phụ Tương Kính Như Tân

Trong tình yêu, có kính trọng nhau mới yêu thương nhau thực sự. Vì tình yêu đích thực là biết tôn trọng sự khác biệt của nhau và biết bổ túc những thiếu sót của nhau.
 Chuyện kể rằng: Có người kia làm chủ một ngôi nhà to lớn nằm ở ngoại ô thành phố. Ông ta nhất định bán cả nhà và đất để đi tìm nơi khác tốt đẹp hơn.
Thế rồi, ông mời một người cò đất đến để định giá và quảng cáo hộ. Sau khi đã quan sát kỹ lưỡng mọi chi tiết, người môi giới định giá, viết ngay lời quảng cáo và đọc lại cho chủ nhà nghe. Nghe qua một lần, chủ nhà xin đọc lại lần nữa : “Cần bán nhanh căn nhà rộng rãi nhiều phòng, có vườn xung quanh, đẹp, nơi yên tĩnh, không bị ô nhiễm, nằm ngoại ô thành phố, thuận tiện đường giao thông, gần nhà trường, bệnh viện, nhà thờ...”. Nghĩa là tất cả những điểm tốt, thuận lợi của ngôi nhà và vị trí đã được anh chuyên viên khéo léo đặt hết vào trong lời quảng cáo.
 Nghe xong lần thứ hai lời quảng cáo, nét mặt chủ nhà tươi hẳn lên và quyết định : “Thôi, tôi không bán ngôi nhà này nữa, vì theo lời anh mô tả, đây là ngôi nhà lý tưởng mà tôi đã từng mơ ước. Lời quảng cáo của anh đã làm tôi thức tỉnh .
 Các bạn thân mến, Vợ chồng Việt Nam thường gọi người bạn đời của mình bằng hai tiếng rất thân thương : “Nhà tôi”. Một ông bạn đến hỏi : “Ông ấy có nhà không?”. Bà vợ trả lời: “Dạ, nhà tôi mới ra vườn”. hoặc Bà bạn đến hỏi : “Bà ấy có nhà không?”. Ông chồng đáp: “có ạ, nhà tôi đang ở dưới bếp”.
 Vì là nhà của ta nên Ta rất yêu quý nó. Ta chăm sóc nó. Ta bảo vệ nó. Nhưng nhiều khi cái nhà cũng làm ta đau khổ, chán nản và thất vọng. Có lẽ nếu không có những ràng buộc về trách nhiệm thì nhiều người cũng dám bán “nhà tôi” để tậu nhà khác lắm.
 Đó là điều kiện làm cho chúng ta hay “đứng núi này trông núi nọ”. Nhà mình đã xinh, nhìn qua nhà hàng xóm lại càng xinh hơn, nếu không có nhữngràng buộc thì liệu rằng, các gia đình có hạnh phúc sống bên nhà mình hay lại nơm nớp lo sợ vì sự bất trung, phản bội của người bạn đời của mình. Và rồi cả một phong trào sang nhượng “nhà tôi”, khiến chồng chung vợ chạ chẳng ai có trách nhiệm đến cuộc đời của nhau. Nhưng dù vậy, chúng ta vẫn thấy có rất nhiều gia đình đã đổ vỡ.
Vậy nguyên nhân là do đâu? Sự thường gia đình đỗ vỡ là vì họ thiếu chữ: "Tương kính như tân" trong gia đình. Chữ kính ở đây là biết tôn trọng nhau, tôn trọng trong cách sống, sở thích, quan điểm của nhau. Khi yêu nhau người ta luôn tìm cách làm đẹp lòng nhau. Người ta đắn đo trong từng lời nói, từng hành động, người ta sợ xúc phạm đến nhau. Nói chung, nếu họ biết kính trọng nhau họ sẽ luôn làm vui lòng nhau, và biết tôn trọng sở thích, ý muốn người bạn của mình.
 Nhưng cũng cần nói thêm rằng: Theo sau chử kính phải là "yêu" Chữ yêu ở đây là lòng yêu mến lẫn nhau. Gia đình thiếu chữ yêu, gia đình sẽ biến thành hỏa ngục. Người ta không chỉ không quan tâm đến nhau mà còn dễ cộc cằn, thô lỗ với nhau.
Tình yêu thì bao dung, nhẫn nại, tha thứ và luôn cầu mong, cũng như luôn làm những điện thiện hảo nhất cho người mình yêu Nhưng trên hết, chữ kính phải đi trước chữ yêu. Yêu nhau mà không kính trọng nhau thì cũng dễ làm tổn thương đến nhau, gia đình không còn chữ kính thì không còn “thuận vợ thuận chồng để tát bể đông cũng cạn”, nhưng sẽ mạnh ai nấy sống, đánh mất đi sự chia sẻ khi thịnh vượng, gian nan, đau yếu, khỏe mạnh.
  Có một gia đình kia, chồng mua xe không bàn qua vợ – đem về nhà– vợ lờ đi như không biết – Một hôm chồng đề nghị lên xe chở đi chơi – cô vợ nói rằng không quen đi xe đẹp. Tại sao? Vì chồng thiếu kính trọng vợ. Cô vợ đã bất mãn vì mình không được quyền chọn lựa, quyết định hay ít ra là hỏi ý kiến trong mọi công việc của gia đình.
 Trong tình yêu người ta thường hay có khuynh hướng áp đặt sở thích, của mình trên người mình yêu. Đòi người yêu phải ăn những thức ăn do mình chọn, mặc những quần áo theo nhãn quan của mình, và làm những công việc mình ưa thích, mà quên rằng người mình yêu thương cũng có những sở thích, đam mê riêng, nếu chúng ta áp đặt người mình yêu phải nhất cử nhất động, phải theo sự sắp xếp của mình, như thế chúng ta đã biến thành nhà tù của nhau. Nơi đó chỉ làm theo mệnh lệnh, theo sự sắp xếp, theo chương trình đã hoạch định sẵn. Người mình yêu đã không còn tự do. Như thế kết hôn là nhận lãnh bản án chung thân và như thế thì đâu còn là hạnh phúc của thiên đàng tình yêu.
 Do đó, trong tình yêu, có kính trọng nhau mới yêu thương nhau thực sự. Vì tình yêu đích thực là biết tôn trọng sự khác biệt của nhau và biết bổ túc những thiếu sót của nhau. Tình yêu là phải luôn tôn trọng nhau. Không áp đặt lên nhau một đòi buộc nào, nhưng hoàn toàn là tự nguyện. Trung thành hay bất trung. Công hay tội nó tùy thuộc vào chọn lựa của chúng ta, như thế hạnh phúc hay bất hạnh hoàn toàn tùy thuộc vào tự do chọn lựa của chúng ta. Chính chúng ta quyết định về số phận của mình.
 Khi đã yêu thương nhau cần phải biết kính trọng nhau, và như thế mỗi người sẽ biết vận dụng khả năng của mình để đem lại hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương nhau mà bóp chết tự do của nhau chẳng khác nào con chim ở trong lồng son, con cá ở trong hồ cạn sẽ chỉ làm khổ cuộc đời nhau mà thôi.
 Bạn thử hình dung xem, một lần tiếng sét đánh động vào tim, một hình ảnh làm mình rung động tận đáy tim mà khi chinh phục được rồi ta lại đòi hỏi nào là anh bỏ hút thuốc lá đi, có hại cho sức khoẻ đấy, anh đừng uống rượu, không tốt cho bản thân anh đâu. Vân vân và vân vân...khi anh chàng bỏ hút thuốc, bỏ uống rượu thì có còn giống hình ảnh ban đầu không? Có còn cuốn hút như lần đầu gặp nhau không?. Và chính mình là người cảm thấy thất vọng trước nhất. Cũng vậy, anh chàng kêu nàng thôi son phấn, đừng uốn tóc, không mặc thời trang thì thử hỏi có còn kiều diễm như lúc đầu gặp gở nửa hay không? Và có còn quyến rủ ta nửa không?....rồi chuyện gì sẻ xảy ra?
 Có một câu chuyện như thế nầy:
Tôi có vài câu thơ được đăng trong một tập san “lưu hành nội bộ”. Những câu thơ của mình được người khác chia sẻ, kể ra cũng thấy vui vui.
 Nhưng khi mấy đứa con tôi đọc được, chúng cho tôi đi tàu bay giấy, đưa tôi lên tận mây xanh thì mọi chuyện hỏng bét. Chúng gán cho tôi những danh hiệu “thi sĩ, thi nhân, thi hào, thi bá” có ghê không chứ? Khi con Út moi óc được từ “thi gia” thì vợ tôi vào cuộc: 
- Thi gia, hả? Thi gia là nhà thơ. Bố chúng mày mà là nhà thơ, hả? Phòng thơ, buồng thơ, lều thơ còn chưa xong, nữa là… Gọi là chuồng thơ thì may chăng tạm được. 
Tôi ngộ ra một điều : Xưa nay tôi chỉ có duy nhất vợ tôi là tri âm tri kỷ. Biết tôi, không ai hơn vợ tôi. Nàng nói bao giờ cũng đúng, bây giờ càng đúng hơn. Tôi vơ vào:
 - Thì chuồng thơ cũng được chứ sao? Rồi tôi bắn về phía nàng một viên đạn súng trường: 
- Thế mà ngày xưa, đọc mấy câu thơ lấy trong chuồng ra có kẻ mê tít. 
Nàng đáp trả bằng đạn đại bác: 
- Anh tưởng anh làm thơ hay lắm, hả? Thơ gì mà sai niêm, sai luật, sai vần, sai cả chính tả, nội dung thì nhạt như nước ốc ao bèo… Tôi thương anh là vì anh “hiền như cục đất”, thương cái “chân chỉ hạt bột”, cái tính “củ mỉ cù mì”, cái dáng người “lù đà lù đù”… của anh, chứ đâu phải vì mấy câu thơ con cóc… ghẻ của anh. Anh có biết không, hả? Rồi nàng xuống giọng: 
- Em nói, anh đừng buồn. Từ nay anh đừng viết lách gì nữa. Cũng là một cách giấu dốt vậy. 
Nàng nói hơi khó nghe, nhưng lại đúng tất tần tật, làm tôi tâm phục khẩu phục. 
Tôi lí nhí: 
- Vậy thì anh làm gì? 
Nàng đùa:
- Anh tuổi trâu, mạng thổ, bích thượng thổ, đất trên tường, tổ tò vò. Anh khoẻ như trâu, siêng năng như con tò vò, lại có sao cu ly chiếu mạng. Số anh chỉ có làm cu ly mới tiến thân được.
 Nàng nghiêm mặt, trở về cung cách cư xử cố hữu thường nhật của nàng:
 - Anh có chịu làm cu ly không, hả?
 Thế là tôi đi làm cu ly với quyết tâm tiến thân trong ngành cu ly. 
Vợ tôi có một đứa cháu làm chỉ huy trưởng một công trình xây dựng… cò con. Được nàng giới thiệu, tôi được nhận việc mà không phải làm đơn, không phải xét lý lịch. Tôi được phân công vào chức danh phụ hồ, nhưng nội dung công việc thì rõ ràng là cu ly. Mà cu ly trong ngành xây dựng là người nhận lương thấp nhất nhưng phải làm những việc khó nhọc nhất. Thường, buổi sáng phải đến sớm, quét dọn, sàng cát, trộn vữa sẵn để khi thợ xây tới là họ làm việc được ngay. Sau đó là những mệnh lệnh không dứt: - Gạch ống, gạch thẻ, vữa, cây sắt ngắn, cây sắt dài, hồ dầu, nước…
 Tôi làm việc luôn tay luôn chân, liên tu bất tận, không có thời giờ ngẩng mặt lên, thậm chí không có thời giờ lau mồ hôi mặt, thì đến những tiết mục sai vặt: 
- Bác làm ơn cho con xin ca trà đá… Cảm phiền chú mua giùm con gói thuốc Bastos xanh. Tôi mau mắn thi hành hết mọi mệnh lệnh của… cấp trên, nghĩa là từ cu ly phó trở lên.
 Được một điều, biết tôi có gốc lớn, chẳng gì cũng là vai chú dượng của chỉ huy trưởng, cánh thợ một điều bác làm ơn, hai điều cảm phiền chú, chứ không khi nào có một câu bóng gió, xách mé. Nhất là không một ai nhắc đến từ cu ly. Có thể họ kỵ huý chăng? 
Chiều xuống, người cu ly gương mẫu là người về sau cùng vì còn phải rửa ráy, cất dọn leng xẻng, bay, thước, thùng, xô… nói chung là công cụ lao động. Có khi còn phải lau nhà, lau sân cho chủ nhà nữa… Tóm lại, tôi luôn luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. 
Cuối tuần, tôi mang về cho vợ 120.000 x 7=840.000 đồng tiền ta. 
Tôi hí hửng ra mặt:
 - Tuần tới, anh được tăng lương, lên 125.000 một ngày. À, anh còn 60.000 đồng tiền tăng ca. Anh giữ lại đề phòng tuần tới, cu ly trưởng có mời uống nước mía thì anh nhất quyết trả tiền, để còn phấn đấu đạt danh hiệu cu ly toàn diện. Mặt vợ tôi lạnh băng như một cục nước đá dưới 0oC:
 - Tuần sau, nghỉ! Anh không thể trở thành người cu ly toàn diện được nếu chỉ đi làm phụ hồ. Ngay từ ngày mai, anh ở nhà làm cu ly cho… nhà mình. 
Vợ tôi có một quán bán bún riêu cua bình dân trước sân. Từ hôm ấy, tôi là cu ly nhà. Quyền lợi và cũng là trách nhiệm của tôi là: “làm trai rửa bát quét nhà, nhờ công ơn vợ được là cu ly”. 
Thường thì tôi thức lúc 4 giờ, đạp xe đi chợ, mua rau, mua bún, chuẩn bị chờ khách; 6 giờ, chạy bàn, bán hàng, 10 giờ vệ sinh nhà cửa: lau bàn ghế, rửa chén đũa, phơi nắng cho khô. Trưa, nghỉ ngơi, tranh thủ giặt quần áo, mài con dao. Chiều, xé cua, giã cua cho vợ chuẩn bị bán buổi tối… Cứ vậy, ngày nào như ngày ấy. Nhờ sạch sẽ, ngon lành, giá cả vừa phải, lại có người cu ly hầu bàn gương mẫu, bún riêu quán nhà tôi đắt như tôm tươi. 
Tối Chúa Nhật, vợ tôi bảo:
 - Nhờ có anh, tuần này mình kiếm được hơn tuần trước gần 2 triệu bạc, gấp hai lần anh đi làm phụ hồ. Anh là người cu ly lý tưởng, danh hiệu cu ly toàn diện không còn xứng đáng với anh nữa, đúng không?
 Tôi xúc động quá, trả lời ngập ngọng: 
- Đúng, em luôn luôn đúng. Dù sao thì cu ly nhà cũng sướng hơn cu ly người nhiều. Với lại mình làm cu ly cho vợ con mình thì có mất đi đâu.
 Như thế có phải là yêu thương !!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...