Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

Bài học của người chiến thắng

Bài học "Người chiến thắng chính là người đang tận hưởng niềm vui". 


Tự hứa với lòng sẽ không để bản thân là kẻ thua cuộc suốt ngày chỉ biết thở than cuộc đời sao lắm bất công. Đôi khi cố chấp quá vào kết quả sẽ khiến mình bị thiệt thòi, nếu như quá dễ dàng có được mọi thứ mình muốn thì cuộc sống chẳng còn gì thú vị nữa...


"Hãy kiên nhẫn, mọi thứ sẽ đến khi nó phải đến, cuộc sống không thể vội vàng" nếu không thể tránh được thì tận hưởng nó đi, chẳng có gì trên đời là thực sự vô dụng cả, không hiểu được điều đó thì mới là vô dụng.

Sưu Tầm

Những người bạn cần có trong đời

1. Khi gặp được người mà bạn thật sự yêu thương: Hãy nỗ lực giành lấy cơ hội trở thành một nửa của người ấy bởi vì nếu người ấy ra đi, tất cả sẽ không còn kịp nữa.


2. Khi gặp một người bạn có thể tin tưởng được: Cần giữ quan hệ tốt với người đó vì trong cuộc đời mỗi người, gặp được tri kỷ không phải là điều dễ.

3. Khi gặp người đã từng giúp đỡ bạn: Nhớ tỏ thái độ cảm kích đối với người ấy vì họ đã mang lại sự thay đổi trong cuộc đời bạn.

4. Gặp người đã từng yêu bạn: Nên nở nụ cười cảm kích với họ vì đã giúp bạn hiểu thêm về tình yêu.

5. Gặp người từng ghét cay ghét đắng bạn: Nên cười xã giao với họ vì họ làm bạn trở nên kiên cường hơn.

6. Gặp người đã từng phản bội bạn: Nên nói chuyện với họ vì nếu như không phải họ, ngày hôm nay bạn sẽ không hiểu biết gì về thế giới này.


7. Gặp người bạn đã từng yêu: Nên chúc phúc cho họ, bởi vì khi yêu, bạn chẳng đã từng mong muốn họ vui vẻ hạnh phúc đó sao?

8. Gặp người đi qua vội vàng cuộc đời bạn: Cần cảm ơn họ đã đi qua cuộc đời này của bạn, bởi vì họ là một bộ phận sắc màu trong cuộc sống phong phú và đa dạng của bạn.

9. Gặp người đã từng hiểu lầm bạn: Hãy nhân thể giải quyết sự ngộ nhận, bởi vì bạn có thể chỉ có một cơ hội này để giải thích mà thôi.

10. Và hãy cảm ơn một nửa của bạn hiện nay bởi vì người ấy đã yêu bạn, vì bạn và người ấy đang hạnh phúc. 

40 lời khuyên cho cuộc sống tốt lành

1. Uống nhiều nước


2. Ăn sáng như Vua, anh trưa như Ông hoàng và ăn tối như Kẻ ăn xin (ăn ít)

3. Ăn nhiều thức ăn mọc trên cây và ăn ít thức ăn được chế tạo trong nhà máy.

4. Sống với 3 chữ N: Năng lực –Nhiệt thành- Nhân ái

5. Tìm ra thời gian để cầu nguyện


6. Chơi trò chơi nhiều hơn

7. Đọc sách nhiều hơn so với năm trước

8. Mỗi ngày dành 10 phút ngồi yên lặng

9- Ngủ tối thiểu 7 giờ

10- Vừa đi bộ vừa mỉm cười 10-30 phút mỗi ngày

11- Đừng so sánh cuộc đời của mình với cuộc đời của những người khác. Không biết hành trình của họ như thế nào đâu.

12- Đừng có những suy nghĩ tiêu cực hoặc nghĩ những điều mà mình không thể làm chủ. Thay vào đó, hãy đầu tư năng lực của mình vào ngay thời điểm hiện tại.

13- Đừng làm gì quá sức. Phải giữ một giới hạn cho bản thân.

14- Đừng coi mình quá nghiêm trọng, coi như không ai sánh nổi.

15- Đừng phí năng lực quý ‎ báu vào những chuyện ngồi lê đôi mách.

16- Hãy biết mơ nhiều hơn ngay khi còn đang thức

17- Ghen tỵ là phí thì giờ. Mình đã có tất cả những gì mình cần rồi.

18- Hãy quên đi những chuyện đã qua. Đừng nhắc người thân nhớ lại những lỗi lầm trong quá khứ. Điều đó sẽ làm tan vỡ hạnh phúc đang có.

19- Cuộc sống quá ngắn để tốn thời gian căm ghét bất cứ ai. Chớ ghét bỏ ai

20- Hãy dàn hòa với quá khứ của mình đẻ tránh làm hỏng cái hiện có

Góc Tâm Hồn GocTamHon org 40 loi khuyen cuoc song tot dep zpsc9995457 40 lời khuyên cho cuộc sống tốt lành

21- Không ai nuôi dưỡng hạnh phúc của mình, ngoài chính mình

22- Hãy coi cuộc đời là một trường học và bạn đang ở đó để học. Những điều khó hiểu chỉ là một phần của chương trình học, chúng xuất hiện rồi biến dần giống như môn Đại số. Nhưng những bài học mình thu nhận được sẽ kéo dài suốt đời

23- Hãy mỉm cười và cười nhiều hơn nữa

24-Không buộc phải thắng trong mọi cuộc tranh cãi. Hãy bằng lòng với sự bất đồng

25- Hãy thăm hỏi thường xuyên gia đình mình

26- Mỗi ngày hãy đưa lại vài điều tốt cho người khác

27- Hãy tha thứ cho mọi người về mọi chuyện

28- Hãy dành thời gian cho các cụ ngoài 70 và các cháu dưới 6 tuổi

29- Cố gắng làm được cho 3 người mỉm cười mỗi ngày

30- Không cần biết những điều người khác nghĩ về mình

31- Công việc không chăm sóc được khi mình đau ốm. Bạn mình mới làm được. Hãy luôn liên lạc với nhau

32- Hãy luôn làm những chuyện đúng đắn

33- Hãy gạt bỏ mọi chuyện bất lợi, không đẹp hoặc không vui

34- Trời sẽ chữa lành mọi chuyện

35- Dù cho mọi hoàn cảnh tốt hay xấu cũng sẽ thay đổi

36- Mặc dù cảm thấy thế nào cũng hãy đứng dậy, trưng diện lên và khoe với mọi người

37- Điều tốt nhất rồi sẽ đến

38- Thức dậy thấy vẫn sống, hãy cảm ơn Thượng đế

39- Trong lòng luôn thấy hạnh phúc. Đó chính là hạnh phúc

40- Hãy có những ngày cuối tuần thật tuyệt vời

Sưu Tầm

Khi giám đốc chờ một lời cảm ơn

Tony mới đi cà phê với Mr John, giám đốc 1 công ty thức ăn cho heo ở Bình Dương về. John nói tuần trước công ty phỏng vấn tuyển nhân viên, có 3 ứng viên dự tuyển vòng chung kết, ai cũng đạt tiêu chuẩn nên John chờ thử sau đó coi có bạn nào gửi thư cảm ơn thì sẽ nhận họ.

Chờ miết không thấy ai gửi gì nên John phải đăng tin phỏng vấn tuyển tiếp...

Tony nói John mà suy nghĩ vậy thì tết Cônggô cũng không tìm ra người làm nào đâu. Tony khuyên John kiếm đại 1 sinh viên mới ra trường, coi mặt mũi thông minh lanh lẹ, có văn hóa đọc sách thì ở Việt Nam đều là ứng viên khá. 
John đem về đào tạo, ươm trồng rồi hái quả, chứ đi săn bắn hái lượm nhân sự của mấy công ty đối thủ làm chi, lúc đó họ thành tre hết rồi, uốn không được đâu. Nhưng John không chịu.
Chuyện của John nhắc đIều gì? Có mỗi cái “hậu thư”(follow-up letter) hay cái thư cảm ơn (thank-you letter) sao người mình ít ai nhớ mà làm.
Nhiều bạn ứng viên lúc phỏng vấn kém một chút về trình độ chuyên môn hay ngoại ngữ, nhưng phỏng vấn xong, khi về nhà gửi thư cảm ơn, nhờ cái thư đó mà được nhận vào làm vì thể hiện sự chỉn chu, tinh tế, biết trước biết sau.
Còn cũng có những bạn đi tới nhà người ta đãi ăn đãi uống đã đời, về xong im thin thít, chẳng có nổi cái tin nhắn “đã về nhà an toàn, cảm ơn đã cho em ăn bữa tối hôm nay”.
Đi công tác nước ngoài cũng vậy, lúc ra sân bay ở bên đó thì ôm hôn tạm biệt thôi là tạm biệt, nhưng về nước thì im ắng hoàn toàn.
Đi về phải gửi thư cảm ơn, nói đã về nhà an toàn, cảm ơn thời gian anh/chị tiếp đón tôi ở Cali chớ. Phép lịch sự tối thiểu này phải có, để khi làm việc ở môi trường quốc tế người ta không coi thường người Việt mình ở những hành xử tưởng như là cơ bản nhất.
Lúc trên sông thì ngon ngọt với cô lái đò, qua sông là đi không ngoảnh lại, nhưng vài bữa đi đò lại thì lại năn nỉ ỉ ôi, đó là thói quen của nhiều bạn trẻ có thể ảnh hưởng đến kết quả lâu dài trong công việc của mình.
Muốn sửa thói quen "hay lãng quên" đó không có cách nào khác là phải rèn luyện trong từng ngày sống và làm việc của mình. Ví dụ rõ nhất là cách chúng ta đối với thầy cô. 
Thường chờ tới ngày 20-11 nhiều bạn mới đến thăm thầy thăm cô, mà hầu như chỉ là thầy cô đang dạy mình. Nên thay đổi bằng thói quen thăm lại thầy cô giáo cũ, chăm sóc thầy cô nếu có thể, đừng để lãng quên thầy cô đến mức ra đường cứ nhớ mang máng "người này hơi quen quen", vì đó là những người đã dạy dỗ khai sáng cho mình, mình còn không nhớ đến công ơn thì còn biết ơn và nhớ đến ai nữa...
Với bạn bè, cũng có kiểu người cả chục năm không gọi, không liên hệ gì với bạn bè cả, lâu lâu gọi nói tao Nguyễn Văn Tí nè, bạn học lớp 7 của mày nè, nhớ hông. Thì y như là: 1 - mượn tiền, 2 - mời đám cưới, 3 - nhờ vả gửi con gửi cháu.
Gặp "thể loại" này nên từ chối thẳng, nói cho mượn tiền mà cả chục năm không gặp rồi sao lấy lại được? Bạn học hay bạn gì cũng vậy, phải có tình cảm, có gặp gỡ với nhau, giao lưu với nhau, thư từ qua lại, chứ chỉ xuất hiện lúc cần rồi biến mất thì mối quan hệ đó không bền vững.
Mình chỉ có 24 giờ trong ngày, đi làm hết 8 tiếng, ngủ hết 8 tiếng, chỉ còn có 8 tiếng còn lại và có tới 7 tỉ người trên Trái đất này. Hãy dành thời gian cho người xứng đáng hơn.
Cũng có kiểu bạn trẻ chẳng biết tôn giáo có ý nghĩa gì, nhưng lâu lâu đến chùa đến miếu là y như đi xin cái gì đó, xin tiền, xin duyên, xin thi đậu, xin cho con lấy được Tèo Đô La, cho con trúng số... mà hằng ngày không tập làm điều tốt, chẳng thương người, sống ích kỷ, chỉ biết cho mình, còn ai thì mặc kệ. Cần thì lại xin. 
Nhóm người này đều không thành công trong cả công việc lẫn cuộc sống, vì thánh thần và cả người phàm khó ai yêu thương tính thực dụng ấy.
Tình cảm chân thành qua lại giữa con người với con người, xem trọng việc hành xử chu đáo, văn minh nằm trong số những yếu tố dẫn đến những thành công bền vững.
TONY NGUYỄN (chủ một doanh nghiệp tại TP.HCM)

Bằng Cách nào? Kiếm tìm ... Hạnh Phúc!

Khi sinh ra, tất cả mọi người đều mong muốn cho bạn được hạnh phúc và thành công trong cuộc sống. Ai cũng cố gắng để đem lại cho bạn niềm vui, niềm hạnh phúc để bạn lớn lên trong tình yêu thương của tất cả mọi người. 

Khi bạn nhận ra điều đó, bạn sẽ đòi hỏi nhiều hơn, càng lớn những đòi hỏi này càng nhiều. Và khi chúng ta trưởng thành, thay vì đòi hỏi người khác mang lại hạnh phúc cho mình thì bạn nên học cách tự mình tìm kiếm những điều đó. Bốn bài học sau sẽ dành cho những ai thực sự mong muốn hạnh phúc luôn luôn đến với mình:

Mỉm cười và tìm thấy một chuyện vui, hài hước mỗi ngày




Bạn có biết vì sao không? Bởi vì nếu mỗi ngày chúng ta đều tìm thấy cho mình niềm vui và tiếng cười thì cả cuộc đời chúng ta sẽ luôn vui vẻ và yêu đời. Hãy mỉm cười khi bạn thấy vui và hài hước, đừng tiết kiệm nụ cười của mình, bởi khi cười chúng ta tạo nên sự hưng phấn cho bản thân mình và những người khác. Nếu không có lợi ích thế thì tại sao lớp Yoga Cười lại xuất hiện ở hơn 60 quốc gia trên thế giới nhỉ?

Sở hữu một ước mơ




Có bao nhiêu người quanh chúng ta, tuy đi đi lại lại đó mà không biết mình đã chết. Bởi vì họ không có ước mơ, không có khát vọng và hoài bão để sống và cống hiên hết mình. Còn bạn, bạn có ước mơ hay không? Nếu không có hãy tìm cho mình một ước mơ, dù giản dị hay cao thượng thì nó luôn đáng quý và đáng trân trọng, và nó cho thấy rằng bạn đang sống, thực sự sống và những ngày trôi qua đều ý nghĩa. Bởi vì nó sẽ chỉ cho bạn đi con đường đến với cuộc sống thực sự của mình.

Có một sự khác biệt khổng lồ giữa già đi và trưởng thành



Bạn có biết rằng, chúng ta ai cũng già đi trong từng ngày hay không? Nhưng chưa chắc ai cũng trưởng thành như nhau! Nếu bạn 19 tuổi và nằm trọn trên giường trọn một năm, không làm được một sản phẩm nào cho đời, bạn sẽ già đi thành người hai mươi tuổi.

Bạn có biết vì sao lại như vậy không? Bởi thời gian trôi qua mà bạn chẳng có thay đổi nào cả, ngoài việc xuất hiện thêm vài nếp nhăn! Ai thì cũng phải già đi. Bạn chẳng cần đến tài năng, năng lực hay kinh nghiệm thì cũng sẽ già đi được. Nhưng trong khi đó, trưởng thành không già đi mà là lớn lên theo năm tháng. Bạn càng trãi nghiệm nhiều, chinh phục nhiều khó khăn và thử thách trong cuộc sống bạn sẽ càng trưởng thành hơn, chín chắn hơn.

Thế nên đừng lãng phí thời gian để già đi chứ không phải dùng thời gian để tận dụng cơ hội, trãi nghiệm và trưởng thành. Bất kỳ ai cũng có thể tạo ra sự khác biệt cho mình khi họ biết trãi nghiệm qua từng cơ hội có được trong đời. Chúng ta có hai lối đi cho con người đó là : một hướng già đi và một hướng trưởng thành lên. Bạn muốn đi theo hướng nào?

Không hối tiếc

Những gì mình đã làm, đã trải qua thì không nên hối tiếc làm gì, cho dù đó là điều bạn đã làm sai, để lại một hậu quả nào đó. Hãy cố gắng thực hiện tất cả những điều bạn muốn để không bao giờ phải hối tiếc. nếu đến cuối đời bạn vẫn còn điều gì đó còn hối tiếc thì thật đáng buồn. Hãy làm ngay khi bạn muốn bởi vì chúng ta không có quá nhiều thời gian để sống đâu bạn.

Bốn bài học lớn đó được rút ra từ một người bạn già 91 tuổi đấy bạn ạ! Bà ấy vẫn còn đi học khi bay ấy đã 87 tuổi! Đáng ngưỡng mộ phải không nào? Thế thì còn chần chừ gì nữa mà không áp dụng cho cuộc sống của mình luôn vui vẻ và hạnh phúc nhỉ?

Vì cuộc sống là không chờ đợi, hãy kiếm tìm hạnh phúc bằng cách tạo ra nó! Hạnh phúc không phải đích đến mà là cả hành trình bạn ạ!

Sưu Tầm

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Phu Phụ Tương Kính Như Tân

Trong tình yêu, có kính trọng nhau mới yêu thương nhau thực sự. Vì tình yêu đích thực là biết tôn trọng sự khác biệt của nhau và biết bổ túc những thiếu sót của nhau.
 Chuyện kể rằng: Có người kia làm chủ một ngôi nhà to lớn nằm ở ngoại ô thành phố. Ông ta nhất định bán cả nhà và đất để đi tìm nơi khác tốt đẹp hơn.
Thế rồi, ông mời một người cò đất đến để định giá và quảng cáo hộ. Sau khi đã quan sát kỹ lưỡng mọi chi tiết, người môi giới định giá, viết ngay lời quảng cáo và đọc lại cho chủ nhà nghe. Nghe qua một lần, chủ nhà xin đọc lại lần nữa : “Cần bán nhanh căn nhà rộng rãi nhiều phòng, có vườn xung quanh, đẹp, nơi yên tĩnh, không bị ô nhiễm, nằm ngoại ô thành phố, thuận tiện đường giao thông, gần nhà trường, bệnh viện, nhà thờ...”. Nghĩa là tất cả những điểm tốt, thuận lợi của ngôi nhà và vị trí đã được anh chuyên viên khéo léo đặt hết vào trong lời quảng cáo.
 Nghe xong lần thứ hai lời quảng cáo, nét mặt chủ nhà tươi hẳn lên và quyết định : “Thôi, tôi không bán ngôi nhà này nữa, vì theo lời anh mô tả, đây là ngôi nhà lý tưởng mà tôi đã từng mơ ước. Lời quảng cáo của anh đã làm tôi thức tỉnh .
 Các bạn thân mến, Vợ chồng Việt Nam thường gọi người bạn đời của mình bằng hai tiếng rất thân thương : “Nhà tôi”. Một ông bạn đến hỏi : “Ông ấy có nhà không?”. Bà vợ trả lời: “Dạ, nhà tôi mới ra vườn”. hoặc Bà bạn đến hỏi : “Bà ấy có nhà không?”. Ông chồng đáp: “có ạ, nhà tôi đang ở dưới bếp”.
 Vì là nhà của ta nên Ta rất yêu quý nó. Ta chăm sóc nó. Ta bảo vệ nó. Nhưng nhiều khi cái nhà cũng làm ta đau khổ, chán nản và thất vọng. Có lẽ nếu không có những ràng buộc về trách nhiệm thì nhiều người cũng dám bán “nhà tôi” để tậu nhà khác lắm.
 Đó là điều kiện làm cho chúng ta hay “đứng núi này trông núi nọ”. Nhà mình đã xinh, nhìn qua nhà hàng xóm lại càng xinh hơn, nếu không có nhữngràng buộc thì liệu rằng, các gia đình có hạnh phúc sống bên nhà mình hay lại nơm nớp lo sợ vì sự bất trung, phản bội của người bạn đời của mình. Và rồi cả một phong trào sang nhượng “nhà tôi”, khiến chồng chung vợ chạ chẳng ai có trách nhiệm đến cuộc đời của nhau. Nhưng dù vậy, chúng ta vẫn thấy có rất nhiều gia đình đã đổ vỡ.
Vậy nguyên nhân là do đâu? Sự thường gia đình đỗ vỡ là vì họ thiếu chữ: "Tương kính như tân" trong gia đình. Chữ kính ở đây là biết tôn trọng nhau, tôn trọng trong cách sống, sở thích, quan điểm của nhau. Khi yêu nhau người ta luôn tìm cách làm đẹp lòng nhau. Người ta đắn đo trong từng lời nói, từng hành động, người ta sợ xúc phạm đến nhau. Nói chung, nếu họ biết kính trọng nhau họ sẽ luôn làm vui lòng nhau, và biết tôn trọng sở thích, ý muốn người bạn của mình.
 Nhưng cũng cần nói thêm rằng: Theo sau chử kính phải là "yêu" Chữ yêu ở đây là lòng yêu mến lẫn nhau. Gia đình thiếu chữ yêu, gia đình sẽ biến thành hỏa ngục. Người ta không chỉ không quan tâm đến nhau mà còn dễ cộc cằn, thô lỗ với nhau.
Tình yêu thì bao dung, nhẫn nại, tha thứ và luôn cầu mong, cũng như luôn làm những điện thiện hảo nhất cho người mình yêu Nhưng trên hết, chữ kính phải đi trước chữ yêu. Yêu nhau mà không kính trọng nhau thì cũng dễ làm tổn thương đến nhau, gia đình không còn chữ kính thì không còn “thuận vợ thuận chồng để tát bể đông cũng cạn”, nhưng sẽ mạnh ai nấy sống, đánh mất đi sự chia sẻ khi thịnh vượng, gian nan, đau yếu, khỏe mạnh.
  Có một gia đình kia, chồng mua xe không bàn qua vợ – đem về nhà– vợ lờ đi như không biết – Một hôm chồng đề nghị lên xe chở đi chơi – cô vợ nói rằng không quen đi xe đẹp. Tại sao? Vì chồng thiếu kính trọng vợ. Cô vợ đã bất mãn vì mình không được quyền chọn lựa, quyết định hay ít ra là hỏi ý kiến trong mọi công việc của gia đình.
 Trong tình yêu người ta thường hay có khuynh hướng áp đặt sở thích, của mình trên người mình yêu. Đòi người yêu phải ăn những thức ăn do mình chọn, mặc những quần áo theo nhãn quan của mình, và làm những công việc mình ưa thích, mà quên rằng người mình yêu thương cũng có những sở thích, đam mê riêng, nếu chúng ta áp đặt người mình yêu phải nhất cử nhất động, phải theo sự sắp xếp của mình, như thế chúng ta đã biến thành nhà tù của nhau. Nơi đó chỉ làm theo mệnh lệnh, theo sự sắp xếp, theo chương trình đã hoạch định sẵn. Người mình yêu đã không còn tự do. Như thế kết hôn là nhận lãnh bản án chung thân và như thế thì đâu còn là hạnh phúc của thiên đàng tình yêu.
 Do đó, trong tình yêu, có kính trọng nhau mới yêu thương nhau thực sự. Vì tình yêu đích thực là biết tôn trọng sự khác biệt của nhau và biết bổ túc những thiếu sót của nhau. Tình yêu là phải luôn tôn trọng nhau. Không áp đặt lên nhau một đòi buộc nào, nhưng hoàn toàn là tự nguyện. Trung thành hay bất trung. Công hay tội nó tùy thuộc vào chọn lựa của chúng ta, như thế hạnh phúc hay bất hạnh hoàn toàn tùy thuộc vào tự do chọn lựa của chúng ta. Chính chúng ta quyết định về số phận của mình.
 Khi đã yêu thương nhau cần phải biết kính trọng nhau, và như thế mỗi người sẽ biết vận dụng khả năng của mình để đem lại hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương nhau mà bóp chết tự do của nhau chẳng khác nào con chim ở trong lồng son, con cá ở trong hồ cạn sẽ chỉ làm khổ cuộc đời nhau mà thôi.
 Bạn thử hình dung xem, một lần tiếng sét đánh động vào tim, một hình ảnh làm mình rung động tận đáy tim mà khi chinh phục được rồi ta lại đòi hỏi nào là anh bỏ hút thuốc lá đi, có hại cho sức khoẻ đấy, anh đừng uống rượu, không tốt cho bản thân anh đâu. Vân vân và vân vân...khi anh chàng bỏ hút thuốc, bỏ uống rượu thì có còn giống hình ảnh ban đầu không? Có còn cuốn hút như lần đầu gặp nhau không?. Và chính mình là người cảm thấy thất vọng trước nhất. Cũng vậy, anh chàng kêu nàng thôi son phấn, đừng uốn tóc, không mặc thời trang thì thử hỏi có còn kiều diễm như lúc đầu gặp gở nửa hay không? Và có còn quyến rủ ta nửa không?....rồi chuyện gì sẻ xảy ra?
 Có một câu chuyện như thế nầy:
Tôi có vài câu thơ được đăng trong một tập san “lưu hành nội bộ”. Những câu thơ của mình được người khác chia sẻ, kể ra cũng thấy vui vui.
 Nhưng khi mấy đứa con tôi đọc được, chúng cho tôi đi tàu bay giấy, đưa tôi lên tận mây xanh thì mọi chuyện hỏng bét. Chúng gán cho tôi những danh hiệu “thi sĩ, thi nhân, thi hào, thi bá” có ghê không chứ? Khi con Út moi óc được từ “thi gia” thì vợ tôi vào cuộc: 
- Thi gia, hả? Thi gia là nhà thơ. Bố chúng mày mà là nhà thơ, hả? Phòng thơ, buồng thơ, lều thơ còn chưa xong, nữa là… Gọi là chuồng thơ thì may chăng tạm được. 
Tôi ngộ ra một điều : Xưa nay tôi chỉ có duy nhất vợ tôi là tri âm tri kỷ. Biết tôi, không ai hơn vợ tôi. Nàng nói bao giờ cũng đúng, bây giờ càng đúng hơn. Tôi vơ vào:
 - Thì chuồng thơ cũng được chứ sao? Rồi tôi bắn về phía nàng một viên đạn súng trường: 
- Thế mà ngày xưa, đọc mấy câu thơ lấy trong chuồng ra có kẻ mê tít. 
Nàng đáp trả bằng đạn đại bác: 
- Anh tưởng anh làm thơ hay lắm, hả? Thơ gì mà sai niêm, sai luật, sai vần, sai cả chính tả, nội dung thì nhạt như nước ốc ao bèo… Tôi thương anh là vì anh “hiền như cục đất”, thương cái “chân chỉ hạt bột”, cái tính “củ mỉ cù mì”, cái dáng người “lù đà lù đù”… của anh, chứ đâu phải vì mấy câu thơ con cóc… ghẻ của anh. Anh có biết không, hả? Rồi nàng xuống giọng: 
- Em nói, anh đừng buồn. Từ nay anh đừng viết lách gì nữa. Cũng là một cách giấu dốt vậy. 
Nàng nói hơi khó nghe, nhưng lại đúng tất tần tật, làm tôi tâm phục khẩu phục. 
Tôi lí nhí: 
- Vậy thì anh làm gì? 
Nàng đùa:
- Anh tuổi trâu, mạng thổ, bích thượng thổ, đất trên tường, tổ tò vò. Anh khoẻ như trâu, siêng năng như con tò vò, lại có sao cu ly chiếu mạng. Số anh chỉ có làm cu ly mới tiến thân được.
 Nàng nghiêm mặt, trở về cung cách cư xử cố hữu thường nhật của nàng:
 - Anh có chịu làm cu ly không, hả?
 Thế là tôi đi làm cu ly với quyết tâm tiến thân trong ngành cu ly. 
Vợ tôi có một đứa cháu làm chỉ huy trưởng một công trình xây dựng… cò con. Được nàng giới thiệu, tôi được nhận việc mà không phải làm đơn, không phải xét lý lịch. Tôi được phân công vào chức danh phụ hồ, nhưng nội dung công việc thì rõ ràng là cu ly. Mà cu ly trong ngành xây dựng là người nhận lương thấp nhất nhưng phải làm những việc khó nhọc nhất. Thường, buổi sáng phải đến sớm, quét dọn, sàng cát, trộn vữa sẵn để khi thợ xây tới là họ làm việc được ngay. Sau đó là những mệnh lệnh không dứt: - Gạch ống, gạch thẻ, vữa, cây sắt ngắn, cây sắt dài, hồ dầu, nước…
 Tôi làm việc luôn tay luôn chân, liên tu bất tận, không có thời giờ ngẩng mặt lên, thậm chí không có thời giờ lau mồ hôi mặt, thì đến những tiết mục sai vặt: 
- Bác làm ơn cho con xin ca trà đá… Cảm phiền chú mua giùm con gói thuốc Bastos xanh. Tôi mau mắn thi hành hết mọi mệnh lệnh của… cấp trên, nghĩa là từ cu ly phó trở lên.
 Được một điều, biết tôi có gốc lớn, chẳng gì cũng là vai chú dượng của chỉ huy trưởng, cánh thợ một điều bác làm ơn, hai điều cảm phiền chú, chứ không khi nào có một câu bóng gió, xách mé. Nhất là không một ai nhắc đến từ cu ly. Có thể họ kỵ huý chăng? 
Chiều xuống, người cu ly gương mẫu là người về sau cùng vì còn phải rửa ráy, cất dọn leng xẻng, bay, thước, thùng, xô… nói chung là công cụ lao động. Có khi còn phải lau nhà, lau sân cho chủ nhà nữa… Tóm lại, tôi luôn luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. 
Cuối tuần, tôi mang về cho vợ 120.000 x 7=840.000 đồng tiền ta. 
Tôi hí hửng ra mặt:
 - Tuần tới, anh được tăng lương, lên 125.000 một ngày. À, anh còn 60.000 đồng tiền tăng ca. Anh giữ lại đề phòng tuần tới, cu ly trưởng có mời uống nước mía thì anh nhất quyết trả tiền, để còn phấn đấu đạt danh hiệu cu ly toàn diện. Mặt vợ tôi lạnh băng như một cục nước đá dưới 0oC:
 - Tuần sau, nghỉ! Anh không thể trở thành người cu ly toàn diện được nếu chỉ đi làm phụ hồ. Ngay từ ngày mai, anh ở nhà làm cu ly cho… nhà mình. 
Vợ tôi có một quán bán bún riêu cua bình dân trước sân. Từ hôm ấy, tôi là cu ly nhà. Quyền lợi và cũng là trách nhiệm của tôi là: “làm trai rửa bát quét nhà, nhờ công ơn vợ được là cu ly”. 
Thường thì tôi thức lúc 4 giờ, đạp xe đi chợ, mua rau, mua bún, chuẩn bị chờ khách; 6 giờ, chạy bàn, bán hàng, 10 giờ vệ sinh nhà cửa: lau bàn ghế, rửa chén đũa, phơi nắng cho khô. Trưa, nghỉ ngơi, tranh thủ giặt quần áo, mài con dao. Chiều, xé cua, giã cua cho vợ chuẩn bị bán buổi tối… Cứ vậy, ngày nào như ngày ấy. Nhờ sạch sẽ, ngon lành, giá cả vừa phải, lại có người cu ly hầu bàn gương mẫu, bún riêu quán nhà tôi đắt như tôm tươi. 
Tối Chúa Nhật, vợ tôi bảo:
 - Nhờ có anh, tuần này mình kiếm được hơn tuần trước gần 2 triệu bạc, gấp hai lần anh đi làm phụ hồ. Anh là người cu ly lý tưởng, danh hiệu cu ly toàn diện không còn xứng đáng với anh nữa, đúng không?
 Tôi xúc động quá, trả lời ngập ngọng: 
- Đúng, em luôn luôn đúng. Dù sao thì cu ly nhà cũng sướng hơn cu ly người nhiều. Với lại mình làm cu ly cho vợ con mình thì có mất đi đâu.
 Như thế có phải là yêu thương !!!!

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014

BAO ĐÁ CUỘI

Nếu một lần có ai đó làm tổn thương chúng ta , chúng ta sẽ làm gì? Chúng ta sẽ hận thù, tẩy chay, loại trừ họ một cách vĩnh viễn? Chúng ta sẽ cô lập họ trong cô độc suốt đời? Có lẽ đây không phải là giải pháp hay.
Loại trừ một người thì dễ nhưng tha thứ một người mới khó. Kinh nghiệm cho thấy, sức mạnh của con người nằm ở sự tha thứ, giúp nhau sửa đổi, chứ không phải là trả thù, trả đũa nhau. Hơn nữa, khi chúng ta sống và làm việc cùng với nhau, chắc chắn sẽ có những lúc làm buồn lòng nhau, và đôi khi những người thân thiết nhất lại dễ làm tổn thương đến nhau. Có khi chính chúng ta cũng làm tổn thương họ vì biết bao lời nói, việc làm của mình. Mặc dù chúng ta dễ làm tổn thương đến nhau nhưng chúng ta vẫn phải sống bên nhau, có khi phải sống suốt đời như những đôi vợ chồng với nhau. . . Thế nên, để sống bên nhau điều kiên quyết chính là phải sống tha thứ và hòa giải với nhau.
Chúng ta cũng từng nghĩ rằng mình không thể tha thứ cho kẻ đã làm hại mình. Mình sẽ ôm hận và tìm cơ hội trả thù. Tôi đề nghị mỗi người mang theo một túi vải sạch . Sau đó, cứ khi nào mà mình không tha thứ lỗi lầm cho người khác thì hãy chọn ra một viên đá viết tên người đó và ngày tháng lên rồi bỏ nó vào túi vải. Sau vài ngày, có nhiều túi trở nên vô cùng nặng.
Sau đó lúc nào cũng phải mang cái túi vải ấy theo bên mình dù đi bất cứ đâu, tối ngủ phải để túi bên cạnh, làm việc thì đặt trên bàn. Sự phiền phức khi phải mang vác cái túi khiến chúng ta cảm nhận rõ ràng gánh nặng tinh thần mà mình đang chịu đựng. Không những thế, lại còn phải luôn để tâm đến nó, nhớ đến nó và nhiều khi đặt nó ở những chỗ chẳng tế nhị chút nào.
Lúc này, chúng ta mới thấy rằng: Sự bực tức giận dữ một ai đó chỉ là gánh nặng thêm cho bản thân mình, nó làm cho chúng ta mất thời gian suy nghĩ, để tâm, nhiều khi lại làm cho người khác bực dọc nữa…
Ai cũng biết rằng sự tha thứ chính là một cách để xoa dịu tâm hồn, là tự tìm cho chính mình sự thanh thản và giải thoát về mặt tinh thần, qua đó giúp cho cuộc sống mình trở nên bình yên hơn.
Tha thứ chính là phương thức mang đến cho chúng ta niềm vui và hạnh phúc. Thế nhưng, nói thì dễ nhưng làm thì thật không dễ. Vì tự ái, vì thiếu lòng quảng đại nên chúng ta đã từng nuôi dưỡng hận thù và tự đầy đọa mình trong bất an, tức giận.
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...