Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

Gặp nhau thêm một lần thì được gì

Trời trở lạnh. Em thiếp đi lúc nào không hay, trên tay vẫn cầm điện thoại với dòng tin nhắn chưa kịp gửi: “Mình gặp nhau được không?”…
Có người từng bảo với em rằng tình yêu bản chất là một tập hợp của mọi loại cảm xúc, mà đã là cảm xúc thì nó luôn luôn phức tạp. Hai chữ “phức tạp” đó em chưa bao giờ hiểu hết, cho đến lúc mình không còn thuộc về nhau nữa…


Ngày chia tay, khoảng cách giữa hai đứa lớn đến mức có thể ôm trọn cả một khoảng trời đầy nắng. Chân em nhỏ bé, bước thế nào cũng chẳng đến anh. Em đã tự nhủ lòng sẽ quay lưng đi thật nhanh, để như người ta thường nói “mắt không thấy, tim không đau”. 
Em chặn facebook, xóa số điện thoại, tránh né cả con đường đi ngang nhà anh. Để rồi sau đó em đều đặn vào facebook anh bằng một tài khoản khác, vẫn bấm hàng số quen thuộc mỗi đêm về, vẫn viện cớ đi lại rất nhiều lần con đường cũ mong một lúc nào đó có thể nhìn thấy anh.
Ngày anh nói vạn lời tàn nhẫn, em cứ nghĩ rằng nỗi đau em mang đã quá lớn, quá sức chịu đựng, nghĩ rằng tình yêu nơi em không còn đủ nuôi dưỡng để vết thương này lành da. Để rồi em vẫn không yên khi anh bị thương, vẫn chạnh lòng khi anh viết một dòng buồn bã.
Buồn cười quá anh nhỉ? Đây là tình yêu mà mọi người thường nói đó sao? Tình yêu mà cả bản thân cũng không hiểu nổi mình đang làm gì. Tình yêu mà chúng ta vẫn luôn hành động một cách phi lý và đau đớn đó sao?
Em đã từng hơn một lần muốn gặp anh đến tha thiết. Khi nước mắt rơi nghiêng hằng đêm, bản thân quá mệt mỏi với những khó khăn. 
Khi em gần như gục ngã và cần hơn một lời an ủi. Khi em cần một bờ vai để khóc cho thỏa thích, một cái nắm tay thật chặt để em mạnh mẽ đối mặt với bão tố ngoài kia. Khi mà nỗi đau đến một mức nào đó có cả mùi, cả vị, đắng chát và hanh hao!
Và rồi điều cuối cùng em làm đó là… không làm gì cả!
Em chẳng gọi để giữ một cuộc hẹn, em chẳng tìm để hi vọng một yêu thương… Anh biết vì sao không?
Vì tình yêu ở giây phút này chẳng còn giống với tình cảm ngày trước. Nếu ngày xưa muốn là em có thể chạy đến bên anh nũng nịu thì bây giờ để nhìn thấy anh với em cũng là một điều xa xỉ.
Vì khoảng cách ở hai ta chẳng còn là một khoảng trời nữa mà là bầu trời của anh chẳng hề có em. Gặp nhau rồi thì đã sao? Hai ta chẳng khác hai người lạ là mấy. À không, còn là hai người lạ từng làm tổn thương nhau nữa.

Gặp nhau thêm một lân thì được gì

Và vì anh đã không còn là anh. Anh của ngày xưa… yêu em!
Nếu ngồi cạnh nhau mà nụ cười còn phải ngượng nghịu, nếu nhìn thấy nhau mà tim đau mắt ướt, nếu cách nhau một bước chân mà tưởng chừng là cả một đại dương, vậy ta gặp nhau để làm gì?
Gặp nhau thêm một lần, tình yêu vẫn không thể hồi sinh, cảm xúc vẫn không thể trở lại
Gặp nhau thêm một lần, anh vẫn phải về với hạnh phúc hiện tại, em vẫn phải gồng gánh tiếp ngày mai.
Gặp nhau thêm một lần, như uống một liều giảm đau cấp tốc, mãn nguyện tạm thời, đau đớn dài hơi…
Trời vẫn lạnh, em tự mặc thêm áo ấm, nghe một bài nhạc vui, xóa tin nhắn.
Thêm một lần, thì được gì…?

- câu chuyện tình yêu buồn--

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Đôi khi ta ngộ nhận về tình yêu

”Đôi khi ta cô đơn, ta cần người để nói chuyện, ta tìm được kẻ đồng hành. Ta hàn huyên về cuộc sống với người ấy, cười đùa với người ấy. Rồi ta nhầm tưởng đó là tình yêu.”
Có đôi lần trong đời, ta bắt gặp một người và cứ điên cuồng chạy theo người ấy, giữ người ấy lại bên mình, khóc lóc đau thương vì người ấy, tưởng như là tình yêu duy nhất của đời mình.

Đôi khi chúng ta ngộ nhận về tình yêu.

Nhưng rồi tình cảm ấy lại phai nhạt theo thời gian, lúc ngoảnh đầu nhìn lại, ta nhận ra mình đã nhầm lẫn giữa thói quen và tình yêu. Ta thường mắc phải những sai lầm như thế, đặt nhầm tên cho những mối quan hệ, chỉ bằng cảm xúc nhất thời của mình…
Chúng ta thường tạo cho nhau những thói quen, để rồi đôi khi nhầm tưởng đó là hạnh phúc. Ta lao đầu theo những yêu thương mỏng manh mà cứ ngỡ đó là thứ tình cảm sâu sắc từ tận đáy lòng mình. Chúng ta gọi đó là tình yêu.

Chúng ta dốc cạn trái tim mình vào đó, nhưng đến một ngày nhận ra, nếu không có thứ “tình yêu” ta tưởng “sống chết có nó” ấy, ta vẫn vui, vẫn lạc quan, vẫn nhớ thương, dành tình cảm cho những người khác. Nhiều lúc, ta tự làm tổn thương chính mình và người ấy mà thôi.
Đôi khi có một người đến với ta, quan tâm những lúc ta yếu đuối nhất, cần che chở nhất, khi ta vừa trải qua một mối tình đầy nước mắt và cảm thấy mất niềm tin vào tình yêu.

Người ấy tiếp thêm cho ta hy vọng, nghị lực, người ấy như hiểu hết mọi góc khuất trong tâm hồn ta, rồi ta bỗng nảy sinh tình cảm với người ấy. Đó cũng chẳng phải là tình yêu đâu. Đó chỉ là niềm thương mến.

Niềm thương mến đối với người thân thiết, với một người lấp đầy những trống rỗng, lướt qua miền sâu thẳm nhất để chữa lành vết thương lòng, nên ta vô tình ngộ nhận. Đừng đưa những cảm kích, lòng biết ơn để áp đặt vào tình yêu.
Đôi khi ta nhầm tưởng tình cảm giữa một người bạn thân khi họ luôn bên ta lúc ta mệt nhoài với những bộn bề cuộc sống là tình yêu. Hãy xem xét lại.

Để đánh đổi một tình bạn lấy một tình yêu thì có thể, nhưng sẽ rất khó để đưa một tình yêu về một tình bạn. Liệu đó là tình yêu hay là những xúc cảm khi gắn bó dài lâu?
Nhưng hai sự cô đơn ở gần nhau, lâu ngày, sẽ hóa thành một cái gì đó giống như yêu… chứ-không-phải-là-yêu!
Vậy nhưng, đôi khi những tổn thương mà ta gánh chịu khiến ta nghi ngờ vào mọi thứ, khi những hụt hẫng và vết cứa của những đổ vỡ đã qua khiến ta mất lòng tin vào tình yêu, ta không còn dám yêu nữa.

Khi những cảm xúc len lói trong ta là thật, khi ta mong nhớ người ấy là thật, ta đau quay quắt khi nhìn thấy người ấy đau, ta vui như đứa trẻ khi thấy người cười, nhưng ta luôn tự lắc đầu nhắc nhở mình rằng đó không phải là tình yêu đâu.

Ta sợ những vết trầy xước làm ta đau, ta sợ những điều xưa cũ lặp lại, ta từ chối yêu thương đến với mình. Nhận định rằng đó chỉ là tình cảm thoáng qua.
Nhưng ta ơi, phải làm sao khi ta yêu thương một người từ tận đáy lòng mình, quan tâm đến họ từ những điều nhỏ nhặt nhất, ta chỉ mặc định cho những thứ ấy là tình bạn, là tình thân? Ta hãy cứ sống thật lòng mình chứ đừng trốn tránh, tình yêu nào rồi cũng có lúc được nâng niu.
Ta luôn mắc phải những sai lầm như thế, đặt tên nhầm cho những mối quan hệ đi qua trong đời. Điều quan trọng là ta phải luôn đặt trái tim mình tỉnh táo và đợi chờ một thời gian vừa đủ để thấy người ấy có ý nghĩa với ta đến thế nào, đừng lầm tưởng tình bạn, tình thân thiết là tình yêu và ngược lại…
Goc tam hon-Theo NDT

Nếu một ngày nào đó chúng ta chán nhau............!!

Nếu ngày đó đến với tình yêu của chúng mình thì phải làm sao hả anh?

Anh hay trách em vì em suy nghĩ linh tinh, đôi khi bên anh em hỏi những câu khiến anh giận. Em biết anh buồn, nhưng em không thể không nghĩ. 

Con gái mà, luôn suy nghĩ về những điều xa xôi chưa tới. Và anh ơi, hôm qua em đã từng nghĩ rằng nếu một ngày ta chán nhau thì sao?
Có lẽ ngày đó trời sẽ không còn xanh, mây cũng chẳng còn buồn đùa giỡn với gió. Ngày đó hai ta sẽ dùng sự lặng im thay cho những lời yêu thương vẫn nói.

Đó là ngày hai ta chỉ quan tâm đến nhau như một thói quen thường  ngày khó bỏ, là lúc hai đứa cũng chẳng buồn cãi nhau, có thể lúc đó cả hai đã quá mỏi mệt trong tình yêu của chính mình.

Đó là ngày nỗi nhớ đục rỉ, bám bụi chứ không đặc quánh như trước. Hai đứa chẳng còn nhớ về nhau nhiều, cũng chẳng buồn hỏi bên đó ra sao, bên này thế nào?

Nếu một ngày nào đó chúng ta chán nhau..!

Đó là ngày hai đứa ngồi bên nhau mà khoảng cách cứ như cả nghìn cây số. Là lúc trái tim chẳng còn đập loạn nhịp khi nhìn thấy nhau. Là lúc những chiếc hôn chỉ là những cái phớt môi thật nhẹ chứ chẳng còn nồng nàn như trước.

Đó là ngày hai ta bình lặng đi bên nhau, cái danh “người yêu” như một chiếc áo quá khổ khiến hai đứa loay hoay trong chính tình yêu của mình mà không có lối thoát. Bỏ thì thương mà vương thì tội.

Nếu ngày đó đến với tình yêu của chúng mình thì phải làm sao hả anh?

Có lẽ lúc đó mình sẽ dừng lại một thời gian để suy nghĩ về chuyện hai đứa. Cứ cố chấp bên nhau tình cảm sẽ chỉ càng nhạt nhòa. Khi xa nhau chúng ta sẽ biết mình thực sự cần gì. Tình yêu đôi khi cũng cần những khoảng lặng đúng không anh? Lúc đó anh hãy cứ nghỉ ngơi, khi nào suy nghĩ xong thì hãy nói cho em biết.

Em hi vọng rằng  mình sẽ có thể làm lại, chuyện tình của mình sẽ rất mới.

Có chán nhau thì cũng đừng buông tay ngay. Vì chúng ta đã cùng nhau đi một chặng đường dài rồi nên cũng có lúc mỏi mệt. Nghỉ ngơi xong rồi cùng nhau bước tiếp anh nhé!

Tình yêu kì lạ lắm,  nay tưởng chừng như thiếu nhau thì không sống nổi nhưng mai lại có thể chán nhau ngay đấy thôi. Và vì chẳng biết ngày mai của mình sẽ ra sao, nên hôm nay chúng ta hãy cứ yêu, yêu như thể chỉ còn một ngày bên nhau thôi.

Hãy dành cho nhau những cái siết tay thật mạnh, những cái ôm thật ấm và những nụ hôn thật nồng để ta biết rằng ta đã thuộc về nhau – mãi mãi.

--Theo kênh 14--

Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

Cuộc sống tươi đẹp - Hạt giống tâm hồn

Đó là một ngày hè oi bức với cái nắng đổ lửa. Nắng nóng khiến người ta thêm bức bối và có thể giận dữ bất cứ lúc nào.

Cạnh hồ bơi của một khách sạn lớn, người đàn ông đã luống tuổi đang nằm dài trên chiếc ghế dựa, cặp kiếng râm lớn che gần hết gương mặt.

Cuộc sống tươi đẹp

Trông ông rất đỗi thư thái, tựa như đang tận hưởng những giây phút dễchịu nhất trong ngày. Ngay lúc đó, có một cô gái trẻ bước tới chiếc ghế cạnh ông, quăng phịch túi đồ trên vai xuống đất rồi bực dọc kêu ca:

- Rõ chán. Nắng gì mà như thiêu thế này!Nghe những lời ấy, người đàn ông chỉ mỉm cười rồi nhẹnhàng nói:

- Trời nắng thật đấy, nhưng nó đẹp thế kia mà. Chính nắng đã làm màu hoa thêm đỏ thắm, nắng đánh thức lũ ve dậy ca hát, nhờ thế chúng ta mới được thưởng thức những thanh âm tuyệt vời của chúng, phải không?

-Thoáng ngạc nhiên trước lời nói của ông, cô gái lặng im không kêu ca nữa. Có lẽ cô cũng đang lắng nghe tiếng ve râm ran đâu đó trên vòm lá.

Nhưng chẳng mấy chốc, mưa bắt đầu rơi lắc rắc. Cô gái quay sang người đàn ông, vẻ tinh nghịch:

- Nhưng mưa thì rõ là chán thật, phải không bác? Giờ thì bác nói cho cháu lý do để không chán ghét trời mưa, khi phải nằm lỳ một chỗ, thậm chí chẳng thể nào ra khỏi chiếc dù này được.

Người đàn ông lại mỉm cười:

- Này cô gái, cô không thấy những khóm cây đang nở rộ và cả bãi cỏ mới cắt kia đang rất cần mưa đấy ư? Mưa sẽ cho chúng một sức sống mới.

- Cặp vợ chồng đang ngồi trên chiếc ghế bên trái người đàn ông bỗng nhiên to tiếng với nhau. Người chồng nhăn nhó:
- Chán em thật đấy, có cái chìa khóa phòng cũng quên mang theo!

- Còn anh thì sao cơ chứ? Mang máy hình mà quên lắp pin thì làm được gì?

Người vợ cũng hậm hực kể tội chồng.

- Anh chị đang cần pin chụp hình à? Cứ lấy của tôi mà dùng này!  Người đàn ông quay sang họ, thân tình bảo, Nhưng này, chìa khóa dự phòng thì ở ngay quầy tiếp tân ấy, còn pin thì có thể mua ở bất cứ đâu cơ mà. Cãi nhau sẽ làm mất vui trong khi chuyến du lịch của hai người đang tuyệt vời thế này cơ mà!

Cầm lấy viên pin, người chồng bỗng ngượng ngùng nhìn vợ mình. Đáp lại, chị vợ trao cho người chồng một ánh mắt âu yếm. Mối bất hòa bỗng chốc tan biến.

Nhưng sự yên tĩnh lại một lần nữa bị xáo trộn. Một cậu thiếu niên đang đỏ mặt tức giận:

- Con không còn là con nít nữa, mẹ à. Con có cuộc sống riêng của con, con không thích mẹ lúc nào cũng kè kè theo con chỉ để bảo con phải làm điều này, không được làm điều kia như thế! Nói rồi, cậu quay mặt sang một bên để tránh ánh mắt đầy ngạc nhiên của người mẹ tội nghiệp.

Đợi một lúc cho cơn giận của cậu bé lắng xuống, người đàn ông nhỏ nhẹ:

- Cháu sai rồi, chàng trai trẻ à. Dẫu có giận dữ thế nào đi nữa, cháu cũng không được phép nói với mẹ mình như thế. Có thể bây giờ cháu không nhìn thấy đâu, nhưng trên thế giới có nhiều người sẵn sàng đánh đổi tất cả để có mẹ ở bên cạnh, cháu ạ!

Ngay lúc đó, một người phụ nữ từ trong sảnh khách sạn đẩy chiếc xe lăn đến bên người đàn ông. Rất nhẹ nhàng, bà nhấc chồng mình – người đàn ông mù lòa và bị liệt cả hai chân – lên xe, sửa lại cặp kiếng râm cho ông, rồi cẩn thận đẩy xe ra cổng.

- Hạt giống tâm hồn--

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

Làm sao để cuộc sống vui vẻ hơn mỗi ngày.

Tình hình là mình cũng đang bị stress nặng và cũng tình cờ thấy được bài viết "Làm sao để cuộc sống vui vẻ hơn mỗi ngày" đọc thấy cũng đúng tuy là làm theo cũng không được nhiều nhưng cũng có tí hiệu quả nên xin chia sẻ với tất cả bạn đọc ủng hộ blog góc tâm hồn mấy ngày qua. thanks tất cả nhé. 
1. Chăm sóc sức khỏe thật tốt
Sức khỏe luôn góp phần quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Một cơ thể khỏe mạnh không chỉ khiến bạn luôn trẻ trung, có sức lực để thực hiện được mục đích và ước mơ của mình mà còn giúp bạn sống vui vẻ hơn.
2. Bớt lo lắng
Lo lắng quá nhiều sẽ làm bạn mau già, dễ gây stress khiến cuộc sống luôn nặng nề và buồn phiền. Để giảm đi áp lực và làm cho bản thân thoải mái hơn, bạn phải luôn tìm cách “xua đi” căng thẳng và xả bớt ức chế mỗi khi gặp chuyện bực mình.
3. Đem niềm vui tới những người xung quanh
Cuộc sống sẽ trở nên thú vị và tràn đầy ý nghĩa hơn khi bạn đem tới niềm vui cho những người xung quanh. Chỉ một vài hành động nhỏ như giúp đỡ người gặp khó khăn, đưa ra lời khen với người đối diện, kể vài câu chuyện hài ước khiến họ cười nghiêng ngả… bạn sẽ thấy cuộc sống của mình tốt đẹp hơn rất nhiều.
4. Ca hát
Không phải ai sinh ra cũng có giọng hát ngọt ngào làm say đắm lòng người. Nhưng dân gian thường nói “hay hát còn hơn hát hay”, vì thế nếu không có giọng ca “quyến rũ”, bạn cũng vẫn có thể ca hát mỗi ngày bởi âm nhạc luôn mang tới cảm hứng và niềm vui cho mọi người. Hãy hát những bản nhạc mình yêu thích để làm cuộc sống của bạn trở nên muôn màu và đó cũng được coi như một cách luyện giọng lý thú.
5. Chăm sóc vật nuôi
Chăm sóc vật nuôi là một cách “giết” thời gian tốt nhất và giúp bạn sống có trách nhiệm hơn. Hằng ngày, dẫn thú cưng đi dạo để thân hình của bạn thon thả, trí não được thư giãn và tâm trạng thoải mái.

6. Hưởng thụ hiện tại
Bạn không thể thay đổi quá khứ nhưng chắc chắn có thể học cách quên đi để hướng tới những điều tốt đẹp hơn. Những chuyện đã xảy ra, nên cho chúng qua và nếu đó là lỗi lầm thì hiện tại là cơ hội tốt để bạn sửa sai. Con người sẽ hạnh phúc hơn khi biết trân trọng hiện tại và hướng tới tương lai.
7. Quyết đoán
Học cách nói không với những điều bạn không muốn làm. Đừng ép buộc bản thân làm những thứ trái với mong muốn, cuộc sống của bạn sẽ mất đi hạnh phúc và niềm vui.
8. Sưu tập ảnh
Sưu tập những hình ảnh ngộ nghĩnh hay bức ảnh chụp cùng với người thân, bạn bè cũng là các khá hay. Mỗi lúc xem chúng, bạn sẽ nghĩ lại những chuyện vui, kỷ niệm đã qua và chợt nhận thấy rằng mình thật may mắn khi có được một gia đình hạnh phúc và những người bạn tốt.
9. Tự mua quà cho mình
Được nhận quà từ người khác chắc chắn ban rất vui nhưng cũng nên tự thưởng cho mình những lúc thành công trong công việc, tâm trạng hưng phấn hay thậm chí khi thất bại và buồn bực. Món quà nhỏ này như lời động viên bạn tự gửi tới cho bản thân. Chúng sẽ trở thành món ăn tinh thần rất lớn vào thời điểm đó.
--Hạt giống tâm hồn--

Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

10 cách giúp bạn thoát khỏi nỗi buồn

Bạn đang buồn chán đến mức không thiết tha với nhịp sống sôi động? Bạn đang vùi mình gặm nhấm nỗi buồn? Những cách sau sẽ giúp bạn sớm thoát khỏi tâm trạng đáng chán đó.
1. Gọi cho một người bạn
Cầm lấy điện thoại và gọi cho một ai đó. Một người mà bạn tin cậy để có thể chia sẻ mọi nỗi vui buồn. Hãy khóc – nếu bạn không cầm được nước mắt. Chỉ cần có thể chia sẻ nỗi lòng mình với một ai đó là bạn đã thấy mình vơi được một nửa nỗi buồn.
2. Đi dạo
Hít thở không khí trong lành ở công viên là một cách lấy lại tinh thần hiệu quả. Hãy đi dạo, không nỗ lực như khi bạn tập thể dục mà chỉ đơn giản là ra khỏi giường và chuyển động, bạn sẽ thấy lòng mình thư thái.
3. Hãy tha thứ cho bản thân
Hãy viết những chuyện gì bạn cảm thấy mình đã làm thật xuẩn ngốc, điên rồ trong quá khứ, viết tất cả những sai lầm của mình và cho chúng trôi đi. Tha thứ cho bản thân để bạn có thể thanh thản tập trung cho cuộc sống tươi đẹp trước mắt và không quẩn quanh với những dằn vặt trong quá khứ.
4. Tắm
Một khoảnh khắc riêng tư, yên tĩnh trong phòng tắm sẽ giúp bạn thư thái và yêu đời hơn.
5. Dọn dẹp
Căn nhà bề bộn sẽ càng làm cho bạn cảm thấy cuộc sống mệt mỏi hơn. Hãy bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng, hoặc đơn giản chỉ là sắp xếp lại phòng. Bạn sẽ thấy “nhẹ” mắt hơn và tâm hồn cũng trở nên dịu dàng hơn.
6. Hãy đặt và cố gắng hoàn tất những mục tiêu nhỏ
Cuộc sống tất bật sẽ khiến bạn cảm thấy stress vì công việc luôn bận rộn mỗi ngày. Hãy đặt ra cho mình những mục tiêu đơn giản như sẽ dọn dẹp nhà tuần hai lần, hay cố gắng tham gia khóa khiêu vũ một lần mỗi tuần. Bạn sẽ thấy vui vẻ yêu đời khi mình hoàn thành những mục tiêu kia.
7. Cười lớn
Hãy đọc truyện cười, xem phim hài, và cười lên thật sảng khoái. Nụ cười là liều doping mạnh giúp bạn lấy lại sự lạc quan trong cuộc sống.
10 cách thoát khỏi nỗi buồn !!
8. Nghe nhạc
Nghe những bản nhạc yêu thích và nhảy theo điệu nhạc, hát to lên nếu bạn muốn. Âm nhạc hàn gắn và thấu cảm những nỗi buồn trong bạn, khiến nỗi buồn trong lòng bạn tan biến dần.

9. Đọc sách
Chìm đắm vào một cuốn sách hay như Đèn không hắt bóng hay Ruồi Trâu, khóc cười cùng nhân vật sẽ giúp bạn thoát ra tâm trạng u ám đang đeo bám.
10. Hãy nhớ rằng ngày mai là một ngày mới
Những gì đem đến cho bạn những nỗi muộn phiền ngày hôm nay sẽ là một động lực mang đến những điều tốt đẹp cho bạn vào ngày mai. Khi mặt trời thức giấc bạn sẽ thấy một con đường mới để bước đi và vươn tới những điều tốt đẹp.
--Góc tâm hồn--

Đọc Báo Củ Và Mới.

Hôm nay rảnh việc ngồi lật trang  báo củ xem lại.

Vào lúc 05:46 UTC (14:46 giờ địa phương) ngày 11 tháng 3 năm 2011, một trận động đất kinh hoàng đã xảy ra ngoài khơi Thái Bình Dương làm rung chuyển khu vực phía Bắc Nhật Bản và các tỉnh phụ cận.
Nội các chính phủ cúi đầu xin lỗi. Dù đâu có phải lỗi của họ.

 Và xem thêm một đoạn tường trình của cảnh sát Nhật bản: "Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó phân phát thực phẩm cho những người bị nạn.
 Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một em nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà em lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến lượt của em thì chắc chẳng còn thức ăn nên mới lại hỏi thăm. Nhìn thấy em nhỏ lạnh, tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người em nhỏ. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho em và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói". Cậu bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi tưởng em sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, cậu bé ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng, tôi hỏi tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Cậu bé trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".
Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác khóc, để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.
 Và cùng năm đó vào ngày 24 tháng 8 năm 2011 Vụ án Lê Văn Luyện là một vụ án thiếu  niên giết người cướp của thật dã man xảy ra tại tiệm vàng Ngọc Bích (Phương Sơn, Lục Nam) .
 Và mới đây là: Học sinh Hàn Quốc nhường nhau áo phao khi phà Sewol nghiêng ngả. ( báo vnexpress.net ngày 27/4) "Tôi chỉ biết nghiêng mình khâm phục ý chí , truyền thống giáo dục của người Hàn quốc , không chỉ qua những phim ảnh mà còn trong cả thực tế.
Có những phim tôi khuyên các con tôi nên xem , ở đó thể hiện rất rõ đạo đức con người trong gia đình , kính trên nhường dưới , phép tắc lễ nghĩa , lòng tự trọng .
Người VN ngày càng mất đi những chuẩn mực đó , nhưng chúng ta lại đổ lỗi cho thời đại , cho kinh tế thị trường , thế còn đất nước Hàn Quốc thì sao ? " Họ cũng sống trong thời đại như chúng ta mà.
 Trong khi đó tại nơi được cho là người dân hạnh phúc gấp trăm lần các nước tư bản đang giẩy chết thì.... "Nhận được tin báo, công an xã đến hiện trường, phối hợp cùng gia đình tìm kiếm tung tích ông Sỹ suốt đêm. Đến 2h sáng hôm sau, mọi người phát hiện thi thể nạn nhân nằm úp xuống đất, bị đè dưới 2 lớp tôn, phía trên có đá chèn chặt. Dưới ánh đèn pin, nhiều người kêu thét khi thi thể ông Sỹ được đem ra trong tình trạng cháy đen, tứ chi bị cắt lìa và trên cổ còn dấu vết bị cột chặt bằng sợi dây thép nhỏ...
 Khi người dân xã nghèo của đồng bào dân tộc Chăm còn chưa hết hoang mang vì cái chết thảm thương của ông Sỹ thì Ngọc tìm đến công an đầu thú, khai ra các đồng phạm là Jet và Phúc. Nam thanh niên 19 tuổi này bước đầu cho rằng do ông Sỹ có mâu thuẫn với cha mình nên đã lên kế hoạch trả thù. Đêm 11/4, Ngọc tổ chức nhậu, sau đó cùng các bạn đến chòi rẫy đánh ông Sỹ bị thương rồi đốt chòi, thiêu xác."
 Thật là trái ngược nhau, tại sao vậy? Để chấm dứt được những chuyện man rợ nầy không thể dùng nhà tù, công an , dùi cui hay bạo lực mà được. Tất cả là do nền giáo dục ra cả.
 Ngày nay người ta đang nói nhiều về sự thoái hoá đạo đức của một số phần tử trong xã hội. Họ tự đánh mất căn tính của mình. Họ không còn giữ được phẩm chất sơ khai của chính mình. Sự thoái hoá đã làm cho họ biến chất từ tốt ra xấu. Từ thanh sạch ra dơ bẩn. Từ hữu ích ra vô dụng. Sự thoái hoá đạo đức có thể đến với bất cứ ai. Và cũng có thể làm băng hoại đủ mọi thành phần, cho dù là hàng trí thức hay dân hèn, một khi đã bị thoái hoá là họ không còn khả năng phân biệt tốt xấu. Họ đã đánh mất căn tính con người là “nhân chi sơ tính bản thiện”. Sự thoái hoá có mặt trong mọi ngành nghề, trong mọi cấp bậc. Sự thoái hoá làm mất đi đạo đức nghề nghiệp, mất đi lương tâm trong sáng đến độ chỉ còn lại những tham sân si vô độ.
Nhìn vào những gì đang diễn ra khiến chúng ta không thể không đau lòng trước những hiện tượng thoái hoá đạo đức, và nhân cách của con người hôm nay như: cô giáo hành hung và xúc phạm học trò; Thầy giáo giở trò đồi bại với học sinh; học trò đánh thầy giáo, mẹ đánh chết con ruột, con đâm mẹ giữa phố, cháu nội hành hạ bà nội cho đến chết.
Tại sao lại có những chuyện phi nhân thất đức như vậy? Văn hoá đạo đức Việt Nam có còn giá trị hay đã bị tha hoá bởi đời sống vô tâm của con người hôm nay? Sự thoái hóa có trong mọi cung bậc của xã hội. Ở giai cấp nào cũng thấy người ta than phiền về những con người thoái hóa phẩm chất.
-               Ông Trương Tấn Sang, chủ tịch nước thì than phiền về trong hàng các quan chức có cả một bầy sâu tham nhũng.
 -              Trong ngành lương y như từ mẫu người ta cũng thấy không hiếm thầy thuốc thấy chết không cứu nếu không lòi ra tiền.
-              Trong ngành giáo dục trước đây là ngành cao quý, thế nhưng hôm nay cũng chạy theo đồng tiền để bắt ép học sinh học thêm, học phụ trội . . .
 -              Nông dân làm nông sản thì bất kể yêu cầu an toàn thực phẩm, thậm chí còn chủ động tẩm hóa chất.
-              Hàng hóa thì hàng nhái, hàng giã bán tràn lan . .  .
Xem ra sự thoái hóa phẩm chất đang có mặt trong mọi nơi, trong mọi cấp đều thấy những chuyện mà Nguyễn Du bảo rằng : « Những điều trông thấy mà đau đớn lòng ».Họ tự đánh mất tính người. Con người vì mải chạy theo danh lợi thú mà quên mất phẩm giá cao quý làm người của mình .
 Chuyện xưa kể rằng:
Một lần vua Nước Bắc muốn làm nhục sứ giả Nước Nam qua triều cống. Ông đã bắt một người dân Nước Nam vừa ăn trộm ra trước mặt sứ giả để làm nhục. Vua Nước Bắc bảo rằng: “Phải chăng người Nước Nam hay ăn trộm?”. Sứ giả Nước Nam khiêm tốn trả lời: “Thưa bệ hạ! Cây táo trồng ở Nước Nam thì cho quả ngọt nhưng khi mang qua Nước Bắc trồng thì quả lại chua. Phải chăng người này ở Nước Nam thì tốt nhưng khi qua Đất Bắc đã biến chất rồi chăng?”
 Nhìn lại phận người đôi khi chúng ta cũng giống như Cây Táo được trồng ở Đất Bắc. Con người đã bị biến chất khi trồng vào mảnh đất xấu. Con người cũng bị những thói đời sa đoạ làm băng hoại tâm hồn. Con người cũng bị những đam mê của danh lợi thú làm huỷ hoại danh giá, nhân phẩm của chính mình.  Con người dễ bị đánh mất căn tính của mình là “nhân linh hơn vạn vật”. Con người dễ bị thoái hoá bởi tưởng mình chỉ là một loài vật: sinh ra – lớn lên – rồi chết nên cứ việc lao vào những cuộc truy hoan trác táng, những thói đời hưởng thụ tầm thường.
 Đó là hậu quả của nền giáo dục chú trọng thực dụng mà bỏ qua yếu tố đạo đức. Một tư duy hiện thực không có cánh chung.
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...