Khi nào chúng ta khóc:
Thường thì chúng ta khóc khi gặp những cảm xúc quá lớn, gây nên “vở òa” gây nên hiện tượng “tràn ly”, một cảm xúc lớn hơn dự đoán quá nhiều. Chúng ta cũng khóc khi cảm thấy hạnh phúc, khóc khi chia sẻ nỗi đau với người khác, khi cảm thấy oan ức, khi có niềm cảm xúc trào dâng, khi có nỗi đau khổ không thể kìm nén ở trong lòng...
Bất cứ điều gì như trên cũng có thể khiến ta rơi lệ .
Những lúc đó chúng ta hãy cứ khóc thật to lên , thật thoải mái đi, khi đó sẽ cảm thấy vơi bớt đi những xúc cảm . Nhưng cái quan trọng là căn nguyên, là lý do gì làm cho ta khóc?
Trong hàng trăm câu trả lời như "khi buồn, khi thất bại, khi bị đòn..." mà tôi từng nghe, mà chưa có ai nói với tôi rằng: "Tôi khóc lúc tôi nhận ra mình làm những người thân yêu của mình phải khóc. "
Ngày thơ ấu, các cậu nhóc vẫn hay tìm thấy niềm vui trong những hạt nước mắt của các cô bé. Một cái ngáng chân trên bậc cửa khiến cô bạn sấp mặt ngã dúi dụi, một cú giật tóc đau điếng, một lần chơi xấu đem quyển vở của cô bạn giấu kỹ dưới gầm bàn... Cô bạn oà khóc càng to, cậu nhóc càng thấy vui. Bạn có biết với suy nghỉ lúc đó trong bọn trẻ thì ai càng làm cho người bạn bên cạnh mình phải khóc càng nhiều, người ấy càng được xem là mạnh mẽ và can đảm!
Lớn lên một chút, chúng ta biết chẳng hay ho gì khi làm nguời khác buồn. Thế nhưng, có những việc làm người khác rớt nước mắt mà lắm khi chúng ta không ngờ đến. Sợ muộn học, trễ việc, bạn phóng thẳng xe vào vũng nước, nước bắn tung lên, làm bẩn tà áo trắng mới tinh của ai đó tình cờ đi ngang qua. Một người tật nguyền di chuyển với dáng vẻ tội nghiệp, tôi và bạn mở to mắt quan sát, khẽ cười. Câu chuyện đồn thổi chưa rõ đúng sai về một người bạn nào đó tôi và bạn hào hứng rỉ tai nhau. Vì những chuyện vô tình như thế, có những hạt nước mắt lặng lẽ rớt xuống. Những hạt nước mắt mà tôi hay bạn không thể nhìn thấy.
Và rồi lớn lên nữa, chúng ta bắt đầu biết cách làm người khác đau. Cố ý, nhưng chúng ta đã biết cách làm điều ấy một cách kín đáo, không lộ liễu như những cú ngáng chân hay giật tóc ngày xưa của bọn con trai nữa. Vì một nỗi giận dữ cần giải toả, tôi sẵn sàng thốt ra một lời mỉa mai cay độc với một người bên cạnh kém thế hơn mình. Những hờn dỗi, tủi thân vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, những nỗi đau âm ỉ vô hình, vì sự vô tâm hay nhẫn tâm do mỗi người chúng ta gây ra, thì cho đến bao giờ mới nguôi ngoai trong lòng người kia.
Hãy khóc, khóc khi nhận ra mình làm những người thân yêu của mình phải khóc. Hãy khóc, vì nhận ra mình là kẻ tàn nhẫn và vô tình. Khóc, để không lặp lại lỗi lầm. Khóc, để con tim của mình biến thành viên thuốc chữa đau khi biết bước ra khỏi nhịp đập hờ hững vô tình quen thuộc.
Hãy khóc, khóc khi nhận ra mình làm những người thân yêu của mình phải khóc. Hãy khóc, vì nhận ra mình là kẻ tàn nhẫn và vô tình. Khóc, để không lặp lại lỗi lầm. Khóc, để con tim của mình biến thành viên thuốc chữa đau khi biết bước ra khỏi nhịp đập hờ hững vô tình quen thuộc.
“Ta có thể khóc trong niềm vui và cười trong nước mắt nhưng không được phép cười trên sự đau thương mất mát của người khác.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét