Yêu thương là bờ của dòng sông hờn giận, sao vẩn có người mãi loay hoay giửa dòng mà không vượt qua để đến bến bờ yêu thương nhỉ. Có phải chăng do lòng tự cao ích kỷ làm con người không qua khỏi dòng sông hờn giận, buồn khổ.
Trong tình yêu cảm xúc hờn giận cũng cần lắm, nó như một ít bột nêm cho vào nồi súp vậy, nó làm cho tình yêu thêm hạnh phúc nhưng nếu không kềm chế, thì nó sẻ làm hư luôn nồi súp.
Hai chuyên gia hàng đầu trong thế giới về giải thoát con người khỏi khổ đau là Chúa Jesus và Phật Thích Ca đều quan tâm cái nầy. cái hờn giận vô lý được Chúa Jesus đặt ở hàng thứ tư làm nên mối khổ, còn Phật Thích Ca thì đưa hờn giận vào một trong sáu điều phải bỏ thì con người mới hết khổ(diệt dục, hỉ, nộ, ái, ố, bi, ai.)
Là con người chớ có phải đâu là thần thánh, ai trong chúng ta không biết giận bao giờ (nếu không biết giận thì thành Phật rồi). nhưng cái còn nói được là ít hay nhiều thôi.
Trở lại vấn đề, tùy vào nhận thức của mổi người mà mức độ có khác nhau, như trong y khoa gọi là “cơ địa” mổi người mổi khác, kẻ được nuông chiều từ nhỏ luôn dể giận hờn hơn người phải bảo bọc kẻ khác, kẻ tự ti hay giận dổi hờn mát nhiều lần hơn người tự tin. Có bao nhiêu người biết được trên đời nầy chỉ có tình yêu là phương cách nhanh và mạnh nhất đưa con người tới hạnh phúc mà hờn giận chính là yếu tố cũng mạnh và nhanh nhất làm tan vở tình yêu.
Có những chuyện nhỏ nhặt như bỏ qua một cuộc gọi nhở, gửi một tin nhắn sai, lở một chuyến xe buýt hay cán cây đinh(trể hẹn) cũng gây nên giận hờn rồi tới đổ vở tình yêu là kề bên. Hảy cố “thấu hiểu” nhau để chia sẻ thương yêu, cùng nhau bồi đắp tình yêu bằng khoan dung, thông cảm thì hạnh phúc luôn là hiện thực.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét