Ở bất cứ nơi đâu, dù là sông Tiền, sông Hậu mênh mông hay hàng ngàn kênh rạch chằng chịt khắp đồng bằng sông Cửu Long ta đều có thể bắt gặp những cụm lục bình xanh ngắt trôi lờ lửng trên mặt nước.
Lục bình trôi theo con nước, cứ từng mảng, từng mảng. Có những khi sóng đánh mạnh hay một chiếc thuyền cán lên khiến chúng tan ra thành từng nhánh, trôi lẻ loi một mình trong âm thầm lặng lẽ. Nhưng dù là đơn lẻ hay thành đám đi chăng nữa thì lục bình vẫn là lục bình – chúng vẫn có một đời sống đơn giản bình dị và một sức chịu đựng phi thường. Phía trên mặt nước là những chiếc lá dày, xanh ngắt mở ra đón ánh nắng hoặc hứng chút sương đêm. Phía dưới, chìm trong mặt nước là một bộ rễ dài ngậm chút phù sa mà sống và phát triển. Nước lớn, lục bình trôi đi – trôi đi mãi cho đến một ngày nào đó mỏi gót lãng du mới dạt vào bờ sông hay một bờ ruộng hoang. Và ở đó chúng sinh sôi, nảy nở để đợi một ngày con nước mới trở về bắt gặp và réo gọi, chúng lại ra đi…
Không phải trôi trên những con đường nhộn nhịp, bụi bặm; không phải dừng chân nơi những dãy phố ồn ào, náo nhiệt… Mà là dòng sông xanh trong, có trời xanh mây trắng, có hương đồng gió nội…
Lục bình ham sống lắm, bởi vậy đã có chỗ cắm rễ xuống nước là sinh sôi nảy nở rất nhanh. Chỉ trong một thời gian ngắn cả ao đã ken đặc một màu xanh mát mắt.
Đến mùa hoa nở, từ các bẹ lá nhú lên một đài hoa. Những búp hoa lớn lên từng ngày, để rồi một sớm mai cả ao rợp trong sắc tím gợi nhớ, gợi thương cùng bao hoài niệm..
Đầu hè, dưới cái nắng chói chang ai cũng chỉ muốn tìm một chỗ man mát mà tránh nắng,tránh nóng. Vậy mà chỉ chờ cho cái nắng thật gắt, bông lục bình mới bắt đầu bung nở, trưng ra vẻ đẹp riêng nổi bật trong khung cảnh mây trời lồng bóng nước...Và khi đó, không gian như dịu lại bởi sắc tím của hoa vươn lên trên nền lá xanh mướt mát...
. Không giống như những loài hoa khác, lục bình thường nở hoa cùng một lúc cứ như thể nó không chịu để mình kém về nhan sắc với đồng loại. Những cánh mỏng manh màu tím kiêu hãnh khoe sắc với nắng, với trời. Cứ 6-8 bông hoa cùng nở bung trên một đài hoa. Cánh hoa cao nhất khác biệt so với những cánh hoa khác trên cùng một bông.
Sắc đẹp mong manh của hoa lục bình. Cánh hoa mỏng như lụa, hễ bị chạm tay vào là có thể bị dập nát ngay.Tuổi đời của hoa rất ngắn, từ lúc nở bung cho đến khi những cánh hoa rũ xuống vẻn vẹn chỉ trong một ngày. Chỉ cần ngắt bông hoa khỏi thân một lúc hoa đã héo, màu tím cũng dần phai nhạt. Yêu hoa lắm thì cũng chỉ đứng nhìn, không ai nỡ hái hoa.
Mặc dù rất đẹp nhưng cánh hoa lại quá mong manh nên Lục bình không bao giờ được nâng niu cắm trong lẵng hoa, lọ hoa mà mãi mãi chịu kiếp bèo dạt, mây trôi. mỗi lần mình nhìn thấy hoa Lục bình đều ước ao lấy được một bông. Rồi cũng có lần mình khều được một bông. Nhưng thật phũ phàng! Những cánh hoa nhìn xa lung linh như đuôi công, nhìn gần lại mong manh giập nát. Chỉ vài chục phút rời mặt nước, bông hoa đã héo rũ. Cảm giác thất vọng, buồn thảm đó đến tận bây giờ mình còn có thể nhớ được. Và dần dần, càng sống, mình càng nghiệm ra rằng trên đời có những vẻ đẹp ta chỉ có thể chiêm ngưỡng, không bao giờ có thể sở hữu…
Lục bình nở hoa, những cánh hoa mỏng manh, tim tím nhẹ nhàng đầy lãng mạn. Hoa không thơm, cũng chẳng đẹp – nhưng lại có duyên, cái duyên quê bình dị mà quyến rũ.
Mộc mạc, giản dị và khiêm nhường – hoa lục bình chính là hồn quê, là tình quê vơi đầy trong ký ức. Hoa nở đầy, giăng kín cả mặt sông, dâng tràn nỗi nhớ…:




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét