Trong thế chiến thứ II ở châu âu và trong cuộc chiến vệ quốc ở Việt Nam, mọi người hằng ngày nhìn thấy chết chóc, tan hoang, chợt có chợt không, nên trở nên thác loạn, giữa cuộc sống xô bồ đó người ta mất dần lý tưởng, mất niền tin và đó là bước khởi đầu cho chủ nghĩa hiện sinh(sống cho qua hôm nay).
Người ta từ chối mọi hệ thống tư tưởng đã có từ lâu đời, người ta nói rằng: không có niềm tin hay đặc biệt là hệ thống niềm tin nào là thỏa đáng, và hoàn toàn thất vọng với triết học truyền thống vì nó chỉ có bề nổi, hàn lâm, và xa rời cuộc sống.
Đó là điều kiện cần và đủ để chủ nghĩa hiện sinh phát triển, một hệ thống triết lý đơn giản, đưa con người trở về bản năng ban đầu nhằm triệt tiêu những ức chế xã hội. Bản thân của thuyết hiện sinh là cổ súy mọi người dỡ bỏ những giáo điều từ lâu trói buộc con người. Nhưng vì phát triển tự do không tiết chế nên tự nó làm đổ vở xã hội đương đại.
Những mãnh vỡ đó là:
-Xác định hai loại tồn tại: tồn tại trong tôi và tồn tại cho tôi. Tồn tại trong tôi là bản sắc của bản thân mình (bản ngã) còn tồn tại cho tôi là tồn tại hiện thời, không đồng nhất với quá khứ cũng như với tương lai. Và mong muốn tồn tại là: chấp nhận chịu đựng; tự do lực chọn; tồn tại cho mình. Mà phạm trù tự do ở đây là tự do lựa chọn, có thể ngẫu hứng nhưng không phải tùy ý muốn làm gì cũng được. Phạm trù tự do nầy gắn liền với khái niệm sống thật theo bản năng chứ không chấp nhận bất cứ khuôn mẩu nào.
- Sở dĩ tôi nói dài dòng như vậy để xác định rằng: Trong thời buổi xã hội bát nháo hôm nay một tâm hồn an nhiên tự tại, luôn hướng về một niềm tin phó thác (fiat) là hiếm có.
Một học sinh lớp 9 trường trung học cơ sở Thủ Thiêm đã bộc lộ niềm tin qua bài thơ sau đây (nếu xét về tính văn chương thì không hay nhưng ở đây tôi muốn nói về niềm tin và lý tưởng):
Nếu một ngày trái đất vỡ tan,
Bạn hãy cười và đừng than khóc,
Bạn hãy nhìn những điều tuyệt đẹp,
Đang hiện lên trên ánh mắt mình.
Nếu một ngày trái đất vỡ tan,
Bạn sẽ không lo âu gì cả,
Hãy tin rằng ngày mai kết thúc,
Mọi ưu phiền theo gió bay đi.
Nếu một ngày trái đất vỡ tan,
Bạn hãy chắp đôi tay cầu nguyện,
Hãy mong rằng ngày mai lại đến,
Trái đất hiện ra, đẹp hơn nhiều.
Nếu một ngày trái đất vỡ tan,
Bạn hãy tin cuộc đời vẫn đẹp,
Ta sẽ sống một ngày thật sự,
Để không còn hối tiếc ngày qua.
Nguyễn Thị Phương Thảo(2009)
Bạn hãy cười và đừng than khóc,
Bạn hãy nhìn những điều tuyệt đẹp,
Đang hiện lên trên ánh mắt mình.
Nếu một ngày trái đất vỡ tan,
Bạn sẽ không lo âu gì cả,
Hãy tin rằng ngày mai kết thúc,
Mọi ưu phiền theo gió bay đi.
Nếu một ngày trái đất vỡ tan,
Bạn hãy chắp đôi tay cầu nguyện,
Hãy mong rằng ngày mai lại đến,
Trái đất hiện ra, đẹp hơn nhiều.
Nếu một ngày trái đất vỡ tan,
Bạn hãy tin cuộc đời vẫn đẹp,
Ta sẽ sống một ngày thật sự,
Để không còn hối tiếc ngày qua.
Nguyễn Thị Phương Thảo(2009)
Qua bài thơ nầy chúng ta thấy rỏ lắm một niềm tin, cái mà xã hội ngày nay với nhan nhản những trò lừa đảo, cướp giựt , chèn ép nhau đang trở thành rất hiếm lại hiện rỏ trong cháu gái nầy.
Nói vòng vo mãi mà cho tới đây tôi vẩn chưa xác định niềm tin là gì!
Thật lòng tôi không muốn định nghĩa nó , tôi tự hỏi , niềm tin là cái con người có thể tự tạo ra và cũng có thể mang tặng, cho mà không thể mua bán được( vì không thể định giá được). Vì vậy cho nên dù nhiều tiền tới mức nào nhưng bạn không có niềm tin thì bạn cũng không thể mua được dù đó là niềm tin ở chính bản thân mình hay niềm tin mình dành cho người khác. Bạn có thể đọc ở đâu đó một câu đại khái, Bạn có thể mất tất cả nhưng đừng để mất niềm tin, vì nếu còn niềm tin bạn hoàn toàn có thể lấy lại được tất cả những gì mình đã mất. Tôi tin điều này, nhiều người khác cũng tin. Còn bạn có tin không?
[h2qcorp đã viết
Cuộc sống số, mạng internet, trong môi trường ta đang sống, niềm tin vẫn còn nhưng không nhiều nữa. Điều ngạc nhiên là chẳng những mình mất niềm tin vào người khác mà còn là mình mất niềm tin vào chính bản thân mình! Mình không dám làm điều mình muốn vì mình không tin mình có thể làm được, người ta không dám yêu vì người ta không tin là có thể giữ được tình yêu, người ta không dám nghĩ đến những điều lớn lao vì người ta không tin người ta có thể đạt được điều đó…vậy đó, bản thân mình còn không tin vào mình thì sao khiến người khác đặt niềm tin vào mình hay bản thân mình có thể đặt niềm tin vào người khác.[h2qcorp đã viết
Niềm tin con người với con người, bạn hãy dừng lại một chút và nghĩ xem niềm tin của bạn với cộng đồng, với xã hội, với bạn bè đang ở mức nào? Bạn đọc trên báo thấy có chất bảo quản trong đồ ăn thức uống, bạn chẳng còn tin vào mấy thứ đồ đó nữa, bạn gặp cảnh bác sĩ vòi tiền bạn mất hết niềm tin với bác sĩ, bạn gặp một viên chức hách dịch, bạn mất toàn bộ niềm tin vào viên chức, công chức nhà nước đôi khi là cả một chế độ. Bạn gặp một hay một vài CSGT vòi tiền bạn mất hết niềm tin vào CS, bạn bị phụ bạc trong tình yêu, bạn không còn niềm tin vào nó nữa. Một người bạn lừa dối bạn và từ đó bạn không còn tin vào bạn bè. Bạn thất bại trong cuộc sống, bạn mất luôn niềm tin vào cuộc đời, rất nhiều quanh bạn cảnh bố đưa tiền cho con cũng kèm theo một tờ giấy biên nhận…Còn nhiều lắm, nhiều lắm.
Niềm tin quan trọng là thế nhưng mong manh là thế! Sống chắc chắn không thể không có niềm tin, một người gặp bệnh nan y có thể vượt qua nếu họ tin mình sẽ sống. Một người tàn tật có thể làm được như một người bình thường nếu người ta tin người ta làm được, bạn sẽ hạnh phúc trong cuộc sống hay tình yêu nếu bạn tin bạn làm được, bạn tin mình hạnh phúc. Một cậu bé nghèo hoàn toàn có thể trở thành một ông chủ trong tương lai nếu cậu bé ấy tin mình có thể trở lên giàu có. Một cậu bé sinh ra trong một gia đình ba mẹ không biết chữ vẫn có thể trở thành Tiến sĩ nếu có niềm tin mình thành Tiến sĩ…]
Hãy có niềm tin. Đó là điều tôi muốn nói, có thể người khác nói với bạn rằng bạn không làm được đâu, bạn không đạt được đâu. Bạn có thể tin lời họ nói vậy tại sao không tin rằng mình cũng có thể làm được điều mình tin và đó mới thực sự quan trọng, ” Điều thú vị nhất trong cuộc sống là làm những điều mà người khác nói rằng bạn không thể.”. Hãy hành động với một niềm tin bạn đạt được điều mình tin ấy chắc chắn bạn sẽ đạt được. Bạn cũng cần có niềm tin với người thân, với cộng đồng và cuộc sống. Hồ nghi là bản năng của loài người, nhưng nó không đồng nghĩa với việc bạn nghi ngờ, bạn mất niềm tin vào tất cả chỉ vì một điều tương tự như thế đã xảy ra. Mất niềm tin với người khác cũng tệ hại như chính việc bạn mất niềm tin vào bản thân mình vậy.
Hãy có niềm tin và đặt niềm tin vào người khác để cuộc sống của bạn tốt đẹp hơn! Đó chính là những gì tôi muốn nói hôm nay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét