Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

Lan Man

Bảo mẫu Hồ Ngọc Nhờ đánh chết bé 18 tháng tuổi.
Hôm nay đọc báo có tin bảo mẫu Hồ Ngọc Nhờ đánh chết bé 18 tháng tuổi, lần dò chi tiết mới thấy một sự nhẩn tâm đáng kinh tởm, vô trách nhiệm khi làm rơi bé, tàn nhẩn hơn khi đạp vào một đứa bé không có khả năng tự vệ, rồi vô tâm bỏ mặc cho đến chết, không thể tin được có một con người  như thế.

Lần lại những chuyện đã qua mà mà báo chí đã đưa tin tôi cứ hỏi mãi một câu “tại sao???”
Một bác sĩ vì sai sót trong nghề nghiệp làm chết người thì coi như tai nạn cũng được, mọi người dể dàng tha thứ nhưng đan tâm vứt xác phi tang thì không còn gì để biện hộ.
Vì muốn đạt thành tích kết thúc nhanh một vụ án mà người ta không bận lòng khi tuyên án tử cho Hồ duy Hải (Long An), lúc đó các vị quan toà có nghĩ đến một người chết với bao người thân đau khổ một cách oan ức không? (có người còn tự hào khi nói cơ quan điều tra VN giỏi nhất thế giới)
Khi tuyên án cho ông Nguyễn Thanh Chấn người ta có một chút bận lòng hay không? Chẳng hiểu.
Người ta đã nghĩ gì khi người dân đang cơ cực trong cơn lũ đã khốn khổ hơn gấp nhiều lần vì mình xã nước bảo vệ an toàn hồ chứa của mình làm cho lũ chồng lũ. Làm chết bao nhiêu người.
Hai cán bộ làm thất thoát 530 tỷ bị kêu hai án tử hình, còn vụ Vinashin gây thất thoát thiệt hại 120.000 tỷ thì phải tử hình bao nhiêu người đây? Khi những người nầy bỏ túi xài phung phí có nghĩ con cháu sau nầy phải è cổ ra mà trả bao nhiêu lâu hay không? (nợ nước ngoài không xù được đâu)

Để có được một xã hội văn minh chúng ta đang sống ngày nay một phần lớn cũng là do những phát minh vĩ đại của con người. Một trong số đó chính là sự sáng chế ra rô-bốt, và càng ngày, rô-bốt càng được chế tạo sao cho tinh vi hơn, tỉ mỉ hơn, với ý làm cho thật giống con người để giúp con người được nhiều hơn trong các công việc khó nhọc, bộn bề của cuộc sống. Chỉ lạ một điều: Đó là trong khi các nhà khoa học trong phòng thí nghiệm đang "vò đầu bứt tóc" không biết làm sao có thể tạo ra một con chip "tình cảm" để khiến "những cỗ máy vô tình" biết yêu, biết ghét, biết thương, biết giận thì dường như con người bên ngoài đang đi ngược lại, càng ngày càng vô tình, thờ ơ với mọi sự xung quanh. Đó chính là căn bệnh nan y đang ngày càng lan tràn rộng lớn không những chỉ dừng lại ở một số ít cá nhân, mà đang len lỏi vào mọi tầng lớp xã hội – bệnh vô cảm.
Nhìn thấy cái xấu, cái ác mà không cảm thấy bất bình, không căm tức, không phẫn nộ. Nhìn thấy cái đẹp mà không ngưỡng mộ, không say mê, không thích thú. Thấy cảnh tượng bi thương lại thờ ơ, không động lòng thương xót, không rung động tâm can. Vậy có còn là con người không hay chỉ là cái xác không hồn,  một cỗ máy, một rô-bốt?
Trước hết là về cái đẹp, bây giờ ra ngoài đường, hiếm ai có thể bắt gặp một người đạp xe ung dung dạo mát, thưởng ngoạn cái không khí trong lành, tươi mát dưới bóng những hàng cây cổ thụ; một người con gái dịu hiền, yêu kiều trong chiếc váy thanh thoát thả bộ trên những con đường hoa sứ, hoa bằng lăng đầy mộng mơ, mà hầu hết là những dòng người tấp nập, vội vã, chen lấn xô đẩy trên đường, xe buýt. Lúc ấy cũng chính là lúc mà con người ta để mất một phần tâm hồn đẹp đẽ và đem chôn vùi dưới lớp cát. Phải chăng cũng vì như thế mà họ càng lúc càng khép chặt cánh cửa trái tim mình lại, không còn biết hưởng thụ cái đẹp mà chỉ nghĩ đến tiền, đến công việc ngày mai?
Vô cảm với cái đẹp mới chỉ là bước đầu. Một khi người ta đã không biết ngưỡng mộ, không biết say mê, rung động trước những điều đẹp đẽ thì trái tim cũng dần chai sạn rồi đến đóng băng. Khi ấy, không chỉ là cái đẹp mà đứng trước những hành động ác độc, vô lương tâm, người ta cũng cảm thấy bình thường, không oán trách cũng không cảm thông, động lòng với những nạn nhân.
Có những con người ích kỷ, vô tâm, tàn nhẫn như vậy đấy! Không những thế, bây giờ ra đường gặp người bị cướp, bị trấn lột, nhưng lại không thấy anh hùng nào ra can ngăn, cứu giúp hay chỉ một việc nhỏ nhoi thôi là báo công an. Đó là những con người "không dại gì", và cũng chính "nhờ" những người "không dại gì" đó mà xã hội ngày càng ác độc, hỗn loạn. Chính lẽ đó mà căn bệnh vô cảm càng được thể truyền nhiễm, lây lan.
Vô cảm còn là con đường trực tiếp dẫn đến những cái xấu, cái ác. Nó là một căn bệnh thực dụng mà trong đó, não của người bệnh vẫn hoạt động nhưng trái tim lại hoàn toàn băng giá. Người ta đã vô cảm thì làm sao có thể thấu hiểu được nỗi đau, tình cảm của người khác? Người ta chỉ nghĩ đến mình và lợi ích của riêng mình mà thôi. Nếu không vô cảm, tại sao các cô giáo ở trường mầm non lại nhẫn tâm giật tóc, đánh đập, bịt miệng các cháu bé còn ngây thơ, nhỏ tuổi? Tại sao một người còn chưa qua tuổi trưởng thành lại vô tư chém giết cả nhà người ta để lấy của ? Xa hơn nữa là các công chức bình thản ăn tiền cứu trợ, lợi dụng lòng hảo tâm của những người ra tay trợ giúp cho những số phận đau thương, bất hạnh để kiếm lợi cho riêng mình. Và còn nhiều, còn nhiều hành động xấu xa hơn nữa… Tất cả những điều vô lương tâm ấy đều xuất phát từ căn bệnh vô cảm mà ra.
Chúng ta biết, bệnh vô cảm vô cùng nguy hiểm nhưng lại đặt ra câu hỏi: Rốt cuộc thì nguyên nhân tại sao? Suy cho cùng, tình cảm là điều chi phối tất cả. Những người vô cảm là những người bị thiếu hụt tình yêu thương. Chính vì không cảm nhận được tình yêu thương mà người ta ngày càng lạnh giá. Một phần nữa cũng là do xã hội hiện đại quá bận rộn và đòi hỏi con người phải làm việc, làm việc và làm việc, mà bỏ quên thời gian để trao nhau hơi ấm của tình thương, để ươm mầm cảm xúc.
Tình cảm như những hạt mưa, hạt mưa càng to, càng nặng thì càng dập tắt được những ngọn lửa của lòng thù hận, ghen ghét, bi ai và nó cũng trở nên như một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt trong tâm hồn để nuôi dưỡng tiếp nguồn sống cho chúng ta. Vì vậy, điều duy nhất chúng ta có thể làm để cho căn bệnh vô cảm "không còn đất sống" là hãy biết mở cửa trái tim để biết cảm nhận, biết yêu ghét, thương giận và chia sẻ những điều tinh túy đó cho những người xung quanh mình.
"Con người ta không phải là cái đồng hồ và trái tim ta cũng không phải là cái lò xo" - một giáo sư người Anh đã nói như thế. Tóm lại, ta nhận thấy rằng, căn bệnh vô cảm đang lan tràn ngày càng rộng lớn và trở nên vô cùng nguy hiểm, biến con người thành một cỗ máy vô tri chỉ biệt vận động. Đừng để điều đó xảy ra mà hãy đấu tranh để giành lại phần "người", giành lại "trái tim" mà Thượng Đế, mà tạo hóa đã ban cho chúng ta! Hãy đào thải căn bệnh vô tình quái ác ra khỏi xã hội! ./.

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Phận Nghèo

Buồn mà biết viết cái gì đây
Bởi tính phong lưu khổ thế nầy
Tủi phận mình nghèo tiền không có
Yêu người giàu có khó dàn mây
Mổi lần điện thoại không tiền cước
Tin nhắn viết rồi bấm chẳng bay
Cũng bởi hết tiền không có nạp 
Mà ai thấu hiểu nổi niềm nầy

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

Sống Chờ Chết Như Thế Nào?

Theo lịch của người công giáo thì tháng 11 là tháng cuối cùng của năm phụng vụ, để tháng 12 lại bắt đầu năm phụng vụ mới bằng Chúa Nhật thứ I mùa vọng.
Là tháng cuối cùng và được dành để tưởng nhớ đến những người đã chết, trong tâm tình đó tôi muốn cùng các bạn chia sẻ một số ý về “CHẾT”.

Theo y học thì chết là ngừng mọi hoạt động chuyển hoá trong cơ thể, không thở, không tuần hoàn, không tiêu hoá. Theo triết học thì chết là không còn suy nghĩ, và theo tôi chết là không sống. Theo người công giáo thì chết là trở về, vì quan niệm cuộc sống là cõi tạm, chết là trở lại quê thật của mình. Dù cho có nói thế nào thì chết cũng là thay đổi hiện trạng tồn tại của con người. và chưa có ai không chết.
Dù cho từ xưa đến nay có biết bao người vẫn cố tìm một phương pháp để  triệt tiêu cái chết mà tất cả đều thất bại, và mãi mãi vẫn là ước vọng thôi.
Tần Thuỷ Hoàng thì mong muốn có được một thứ thần dược trường sinh bất tử, Phật tổ Thích Ca thì tìm một lối thoát bằng cách diệt dục, diệt sinh thì tất nhiên sẻ không có tử, cái nầy mâu thuẩn mãi nên không thực hiện được. chúa Jesus thì chủ trương vượt qua cái chết để chiến thắng thần chết. Và cho đến nay mọi sự vẫn còn trong vòng tôn giáo.
Vậy thì bây giờ chúng ta chỉ còn cách bình tĩnh suy nghĩ  và đừng sợ hãi, từ cái sinh đã có cái tử như hai mặt của mọi vấn đề, không thể loại trừ được, sống và chết liên hệ với nhau vững chắc.
Có những cái chết đến quá sớm nhưng mình cũng không từ khước được và bất lực hoàn toàn. Đã vậy thì chúng ta cứ vui vẻ song hành với nó cho thoãi mái đi. Và không lo đến nó nữa.
Bây giờ mình nghĩ về việc làm thế nào trong thời gian sau cái sinh và trước cái tử.
Sinh ra là từ cái không trở nên có thông qua cha mẹ, ta bị vất vào đời một cách cưỡng ép, thật sự chưa bao giờ có người hỏi ý kiến ta xem ta có chấp nhận ra đời làm người hay không,cả việc chọn giới tính cũng ngoài ý muốn của ta, cũng vậy cái chết cũng không do ta kiểm soát.(có những người muốn chết nên tự tử mà cũng không chết được). Dù cho giửa sống  và chết là một khoảng cách mong manh, trong tai nạn giao thông sống và chết chỉ cách nhau một tiếng “rầm”, hay trong chiến tranh một tiếng “ầm” đã đủ để đem cái chết đến cho nhiều người cùng lúc. Và “hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi” để ngay hôm nay tôi lại trở về cát bụi.
Không đơn giản như  nhạc sĩ Trinh Công Sơn nghĩ vậy đâu bạn ạ, nếu chỉ như vậy thì bây giờ ta ngu gì sống vị tha, sống bác ái chan hoà  mà cứ chen lấn chèn ép nhằm đem về cho mình những lợi lộc bất chính. Nhưng thưa các bạn sau cái chết lại không hết mà còn nửa, vì chết là sống cách khác, là tiếp tục vĩnh viễn sự sống của một con người theo hình thức khác với cuộc sống hiện tại, Bao người đã sống và hết sống cho tới bây giờ chưa kết thúc. Như nổi buồn của Nobel, mối hận của Khổng Tử, và v.v.
Thực ra khi sống chúng ta nên suy nghĩ về cái chết cho thấu đáo là cần thiết.

Trước nhất chúng ta phải hiểu rõ rằng suy nghĩ về cái chết không phải là làm cho chúng ta phải trở nên rầu rĩ, sợ hãi, không lành mạnh hay ngã lòng, hay cảm thấy như tự giết mình. Không, chắc chắn là không, tôi muốn nói rằng chúng ta nên suy ngẫm về cái chết một cách khôn ngoan, để từ đó chúng ta có thể sống một cách khôn ngoan hơn.

Thí dụ, bất cứ lúc nào ta bị khó chịu hay nản lòng, ta hãy(nếu tôi không quá vô tâm) suy nghĩ theo những lời khuyên sau đây: Đời sống ngắn ngủi, chẳng bao lâu chúng ta đều sẽ chết. Cho nên cãi nhau hay tranh giành có ích gì? Giận dữ có ích gì? Không có ý nghĩa chút nào cả. Tốt hơn là tôi giữ sự bình an trong tâm hồn. Tranh cãi hay giận dữ không giải quyết được vấn đề. Nó chỉ gây ra thêm thù oán và bực mình. Nghĩ như vậy tôi có thể bình tĩnh lại, kiềm chế mình để khỏi bị kích động, và giao tiếp với người khác một cách lịch sự và khéo léo hơn. Đương nhiên, không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng đôi khi (có lẽ là nhiều lần) tôi đã quên và bị kích thích của lời  nói hay việc làm của người khác, nhưng khi tôi tự nhớ lại về sự ngắn ngủi của đời sống và cái vô nghĩa của nóng giận đùng đùng, tôi có thể bình tĩnh lại một chút và nói năng một cách lịch sự và thận trọng hơn.

Tương tự như thế, khi ta bị dao động hay lo lắng về một việc gì đó, ta sẽ nghĩ rằng tất cả những lo lắng và băn khoăn sẻ không có ích gì. Cuộc đời cứ tuần tự đi tới, cái chết chờ đợi mỗi người chúng ta. Không ai trong thế giới này có thể thoát chết. Tử thần là người thực thi bình đẳng nhất, và là người san bằng chênh lệch trong xã hội. Cho nên, trong khi ta còn sống, tốt hơn là ta phải sống tốt hết sức mình, và điều đó có nghĩa là ta được sống bình an  từ lúc này đến lúc khác, từ ngày này đến ngày khác, chỉ làm những điều tốt nhất mà ta có thể, cứ thế mỗi ngày. Suy nghĩ khôn ngoan như vậy, ta có thể kiểm soát những lo lắng, sống nhẹ nhàng và sung sướng hơn.

Hơn nữa, chúng ta có thể thấy rằng có lo lắng hay không tất cả chúng ta đều phải già và chết. Cho nên chúng ta có thể già mà không lo lắng! Làm điều đó sẽ là khôn
ngoanhơn. Không ai là người không đồng ý là chúng ta chắc chắn sung sướng hơn nếu không lo lắng. Mặt khác, tất cả những lo lắng làm tổn thọ, khiến cho chúng ta phát bệnh sớm và chết. Cũng bằng cách nghĩ này, chúng ta có thể kiểm soát lo lắng và sống một cuộc đời hạnh phúc hơn. Bởi vậy, suy nghĩ về cái chết một cách khéo léo khiến cho chúng ta rộng lượng và nhẫn nại hơn, tử tế và lịch sự hơn, cho cả chính chúng ta và người khác.

Rồi chúng ta có thể trở nên ít bị ràng buộc vào của cải vật chất, ít tham lam. Vâng, khi chúng ta nhận thức sâu xa cái ngắn ngủi của cuộc đời, và không thành vấn đề việc chúng ta có thể có bao nhiêu bởi vì khi chết chúng ta không thể mang theo một xu nào cả, từ suy nghĩ đó chúng ta sẽ trở nên ít keo kiệt hơn. Khi chúng ta rộng rãi một chút thì bắt đầu vui trong việc chia sẻ và cho đi, thương yêu và quan tâm. Lúc đó chúng ta sẽ nhận thức ra rằng đời sống không chỉ là chỉ gom góp và tích trữ của cải. Chúng ta sẽ thích rộng lượng hơn, chia sẻ và mang niềm vui và hạnh phúc vào cuộc đời của những người khác. Mang niềm vui và hạnh phúc cho người khác là làm cái cho đời sống có ý nghĩa và đẹp đẽ. Điều đó mới đáng kể. Tình thương yêu nảy nở và thăng hoa trong chúng ta giống như bông hoa tươi đẹp. Chúng ta trở nên thành những người thực sự đẹp, đắm mình trong tâm tình rộng mở, đáp lại mọi người bằng tấm lòng không có một chút gì kỳ thị giống nòi, giáo phái, tôn giáo, địa vị xã hội vân vân... Đời sống của chúng ta sẽ có một tình cảm chan hoà và chúng ta có thể nói chúng ta thực sự hạnh phúc và đầy tình người. Và khi cái chết đến, chúng ta không có gì nuối tiếc. Chúng ta có thể mỉm cười với cái chết một cách hạnh phúc và an bình.

Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

Viết Cho Ngày 01/11

Đối với người công giáo thì mỗi năm có hai ngày dành riêng để nhớ về cội nguồn, đó là ngày mùng hai têt , ngày cầu cho ông bà cha mẹ còn sống hay đã qua đời và ngày 01/11 và kéo dài đến hết tháng 11 là ngày lễ các đẵng linh hồn dành riêng cầu cho những người đã chết. Người công giáo luôn đặt chữ hiếu làm đầu, chỉ sau thượng đế.
Đạo hiếu của công giáo thể hiện trong điều răn thứ bốn (thảo kính cha mẹ) là điều buộc phải giữ. Trong sách Huấn ca có những lời khuyên con cái có bổn phận với cha mẹ:” Con ơi, hãy săn sóc cha mẹ con, khi người đến tuổi già: Bao lâu người còn sống chớ nên làm người buồn tủi, Người có lú lẫn con cũng phải cảm thông, đừng cậy mình sung sức khoẻ mạnh mà khinh dễ người.
Thánh Phaolô cũng dạy “kẻ làm con hãy vâng lời cha mẹ vì đó là là điều phải đạo
Đặc biệt người Việt Nam ta do chịu ảnh hưởng Khổng giáo, luôn xem đạo đức, luân lý là nguyên tắc sống, coi Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín làm phương châm của con người, đặc biệt vấn đề hiếu thảo được Khổng Tử đưa lên hàng đầu, gói gọn trong câu:
Nuôi vui, ở kính, bệnh lo,
Tang thương, tế cẩn sao cho trọn nghì.
Người Việt Nam tin rằng: Ông bà cha mẹ khi chết đi thì vong hồn của họ vẫn luôn gần gũi để phù hộ cho con cháu, niềm tin tưởng đó mạnh đến nỗi trở thành một tín ngưỡng (đạo ông bà) “thờ cúng tổ tiên”, vì thế người xưa có câu:
Thà đui mà giữ đạo nhà
Còn hơn có mắt ông cha chẳng thờ.
hơn nửa nghĩ theo luật nhân quả của phật giáo thì ta thấy mình phải sống hiếu thảo để được con cái hiếu thảo lại với mình.(Hiếu thuận hườn sanh hiếu thuận tử, ngổ nghịch hườn sanh ngổ nghịch nhi) (dục tri lai thế quả kim sinh tác giả nhân).
Trong tác phẩm “Đoạn trường tân thanh” cụ Nguyễn Du đã viết:
Duyên hội ngộ, đức cù lao
Bên tình bên hiếu bên nào nặng hơn
Để lời thệ hải minh sơn
Làm con trước phải đền ơn sinh thành
Hay trong “gia huấn ca” của Nguyễn Trãi cũng nói:
Cù lao ơn đức cao dầy
Phải lo hiếu kính đêm ngày khăng khăng.
Ca dao Việt Nam cũng không thiếu những câu nói về đạo hiếu:
Công cha nghĩa mẹ cao dầy
Cưu mang trứng nước những ngày còn thơ
Nuôi con khó nhọc đến giờ
Trưởng thành con phải biết thờ song thân.
Hay:
Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chử hiếu mới là đạo con
Chữ hiếu đã trở thành phong tục tự nhiên bắt nguồn từ đạo Khổng, ai cũng biết là lúc cha mẹ tuổi đã già thì con cái phụng dưỡng, chăm sóc để cha mẹ thảnh thơi vui sống với con cháu. Và lâu đời nung đúc thành những câu ca dao, hò, hát nghe rất cảm động:
Mỗi đêm thắp ngọn đèn trời
Cầu cho cha mẹ sống đời với con.
Còn cha còn mẹ thì hơn
Không cha không mẹ như đờn đứt dây
Đờn đứt dây còn xoay còn nối
Cha chết rồi con chịu mồ côi
Mồ côi tội lắm ai ơi
Đói no ai biết lở lời ai phân
Chiều chiều nhớ mẹ xa xưa
Miệng nhai cơm bún lưỡi lừa cá xương
Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp bột như đường mía lao.
Ngày xưa cả gia đình quanh quẩn trong làng ít khi đi xa nên có nhà được tới tam đại đồng đường, trong nhà có đủ tiếng ho của người già, tiếng khóc trẻ thơ và tiếng nói của kẻ trưởng thành. Mọi nguồn thu nhập đều do người lớn tuổi quản lý và chi xuất. Do đó người lớn đương nhiên là đầu mối quây quần của cả đại gia đình.
Ngày nay xã hội phát triển theo chiều hướng công nghiệp hoá, cái cảnh cha con cùng đứng bên bờ ruộng không còn nhiều nữa, mà đa số là thanh niên đi học nơi thành phố, đi làm theo những khu công nghiệp xa lắc, sống theo lối sống mới, bỏ lại quê nhà chỉ những người già yếu với cái suy nghĩ xưa cũ.
Có lần nói chuyện với một người bạn, tôi hỏi thăm con cái ra sao rồi thì được nghe than vãn một hồi: mấy năm trước còn đi học tuần nào nó cũng điện thoại về nhà thăm cha mẹ hai ba lần và mỗi cuộc điện thoại đều kết thúc với câu “con hết tiền”. Vợ chồng tui dù yếu ớt vẩn luôn nhịn ăn nhịn mặc dành dụm gửi cho con với mong muốn con đừng quá thua kém bạn bè cùng trang lứa. và thực sự hạnh phúc khi thấy con thành đạt, cho dù đứa con có phần phung phí cũng được. Nhưng bây giờ thành đạt rồi có khi đôi ba tháng nó chưa hỏi thăm hai cái mạng già nầy một tiếng nữa, nó bận điện thoại với bạn gái nó hơn. (nói như hờn dỗi)
Thật vậy đấy, không phải trong thâm tâm của người con không có hiếu với cha mẹ nhưng cách suy nghĩ có khác, cách thể hiện cũng khác, không giống như suy nghĩ của lớp người trước nên gây nhiều bực bội cho cả hai.
Chúng ta phải đồng ý là cách thể hiện đạo hiếu ngày nay đã thay đổi theo dòng thế sự, cộng với đạo đức xã hội suy đồi do ảnh hưởng của chủ nghĩa thực dụng đang chế ngự. Mọi chuyện đã đổi khác, dù cha mẹ lúc nào cũng thương con, nhưng cách thể hiện tình thương như xưa không còn phù hợp nữa nên chẳng đem lại ấm áp trong gia đình mà có khi còn làm cho con cái thêm bực bội và cuối cùng là con cái ít hiếu thảo với cha mẹ hơn trước. Biết rằng cha mẹ luôn thương yêu đùm bọc con dù cho con cái đã thành đạt.
Có một bà mẹ bán vé số chắc chiu từng đồng lo cho đứa con gái nhỏ đi học, vì bà phải ra đi từ sớm nên dặn con bé ở nhà phải quét dọn nhà cửa và rửa chén bát, đổi lại mỗi ngày bà cho 10.000đ ăn quà lúc đi học. một hôm bà bệnh nằm ở nhà không đi bán vé số được, tiền lãi rồi tiền vốn ra đi dần, và mỗi ngày không còn cho cô bé tiền ăn quà như trước, ba ngày sau cô bé nói với mẹ “Đã ba ngày rồi mẹ không cho con tiền như vậy mẹ thiếu con 30.000đ. trong cảnh nhà túng thiếu, tiền mua thuốc còn thiếu lên thiếu xuống bà mẹ nhìn con gái mà ngấn lệ trào ra khoé mắt bà nói với cô bé .” con biết mẹ rất thương con, không có tiền cho con mẹ đã buồn lắm, bây giờ con nói thế mẹ lại càng đau lòng hơn nữa. con không đẹp bằng con nhỏ hàng xóm, con không giỏi bằng mấy bạn cùng lớp với con, mặc kệ, mẹ vẫn yêu con hơn hết, vì con là con mẹ, nếu chẳng may con có tật nguyền gì thì mẹ vẩn một lòng yêu thương con, mới có ba ngày con đã kể mẹ nợ con, con nhớ lại đi, chín tháng cưu mang, ba năm bú mớm ẵm bồng, gội đầu rửa đít lau mình mẹ có nói con nợ mẹ gì đâu, mẹ vui theo từng bước con chập chững , mẹ hạnh phúc theo tháng ngày con khôn lớn để bây giờ con nói là mẹ nợ con”.
Cha mẹ nuôi con như biển hồ lai láng
Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày.
Cái cần mà tôi nói ở đây là sự quan tâm chăm sóc của con cái đối với cha mẹ mà hiện nay rất thiếu, nhưng điều đáng lo hơn là tình thương của con cái dành cho ông bà cha mẹ, nhiều người cho rằng, trách nhiệm của cha mẹ phải nuôi mình lớn lên là chuyện đương nhiên phải có, là món nợ “đồng lần” (nước mắt chảy xuôi mà). Nên không cảm thấy có trách nhiệm yêu thương cha mẹ.Ở đây tôi nói là yêu thương chớ không phải chỉ lo lắng về cái ăn cái mặc, vì nếu chỉ là chuyện ăn ngon mặc đẹp thì thực tình mà nói “con chó nhà giàu” cũng được vậy. Trong khi ở đời thì hiếu nghĩa ở cái tâm. Và tôi xin mượn lời của Đại Đức Thích Thanh Huân- trụ trì chùa Pháp Vân để làm đoạn kết của bài nầy
Chữ Hiếu thể hiện ở sự quan tâm, luôn tôn kính cha mẹ. Có thể trong lúc này bạn đang gặp khó khăn, chưa báo đáp được về mặt vật chất cho cha mẹ, nhưng nếu bạn vẫn luôn quan tâm tới cha mẹ thì vẫn không thể coi là bất hiếu. Bạn chỉ cần thể hiện là người có lý tưởng, định hướng trong cuộc sống, khiến cha mẹ yên tâm, thấy con mình đã trưởng thành tức là bạn đã có hiếu rồi.”

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Cám Ơn Và Xin Lỗi

Cám ơn và xin lỗi là một biểu hiện văn hóa, là thái độ văn minh, lịch sự trong quan hệ xã hội. Lời cám ơn và xin lỗi khi được nói một cách chân thành, chẳng những phản ảnh phẩm chất văn hóa mà còn làm cho mọi người xích lại gần nhau hơn.

Lời cám ơn hay lời xin lỗi không chỉ đem niềm vui tới người nhận, chúng còn giải tỏa những khúc mắc, làm dịu đi những cơn nóng giận, và con người cũng nhờ đó mà sống vị tha hơn.
Trước đây, việc nói lời cám ơn hay xin lỗi nhau là chuyện bình thường, cám ơn và xin lỗi trở thành một trong các chuẩn mực để đánh giá tư cách của một người. Tiếc rằng những năm gần đây, lời cám ơn và xin lỗi như có xu hướng giảm xuống trong giao tiếp xã hội.
Có người cho rằng, nguyên nhân của tình trạng này là do sự lỏng lẻo của chuẩn mực ứng xử, cũng có người cho rằng, đời sống công nghiệp hóa làm con người thay đổi, hay do bản tính của con người không quen với hai từ cám ơn và xin lỗi,...
Cuộc sống công nghiệp hiện tại đã làm con người ta thay đổi quá nhiều, và trong bản tính của mỗi người, không phải lúc nào cũng biết đến hai từ cám ơn và xin lỗi. Nhưng có bao giờ ai đặt ra câu hỏi: cuộc sống Phương Tây còn nhanh gấp bội chúng ta, tại sao họ vẫn có thể nói được những điều ấy và chả lẽ họ luôn ngượng và coi chuyện nói điều đó ra là giả dối như chúng ta vẫn nghĩ? Vấn đề là lối sống và giáo dục, mà hình như từ lâu, người ta đã dạy con trẻ những điều này một cách máy móc và giáo điều trong những cuốn “Giáo dục công dân”, mà những tiết học “Giáo dục công dân” lại là được những người có trách nhiệm biến thành những giờ học buồn tẻ.
Trong xã hội này, thứ văn hóa cám ơn và xin lỗi đã không tồn tại, hoặc thực tế tồn tại không chân thực và bị lợi dụng. Người ta cám ơn không bằng lời nói mà bằng phong bì, và những kẻ mắc sai lầm nghiêm trọng chỉ nói xin lỗi một cách ráo hoảnh cho xong chuyện và rồi vẫn giữ cái ghế của mình.
Tuy nhiên tôi nghĩ, vẫn còn một nguyên nhân nữa là lâu nay, như một thói quen, thường thì chỉ có con cái xin lỗi hay cám ơn cha mẹ, người ít tuổi xin lỗi hay cám ơn người lớn tuổi, mà nhiều người lớn tuổi không chú ý tới việc cám ơn hay xin theo chiều ngược lại. Trong giao tiếp xã hội, nhất là trong giao tiếp nơi công cộng, người lớn tuổi hơn ít khi nói lời xin lỗi hay cám ơn cho dù họ nhận được sự giúp đỡ, hay hành vi của họ gây phiền phức cho người khác. Các em nhỏ khi nhận được sự giúp đỡ hay sau khi mắc lỗi thường không ngần ngại nói lời xin lỗi hay cám ơn, nhưng càng lớn lên thì thói quen này dường như đã mất dần, đó là vì các em học nói lời cám ơn và xin lỗi không chỉ qua bài học giáo dục công dân(đạo đức) hoặc qua lời dạy bảo của cha mẹ, mà còn học trực tiếp qua tấm gương của những người lớn nửa?
Xin lỗi khi mình có lỗi là chuyện bình thường, và mỗi người có cách giải quyết lỗi lầm của mình khác nhau. Có người nhận sai lầm, xin lỗi rồi sửa sai; lại có người biết là sai lầm nhưng không dám nhận, hoặc nhận nhưng không chịu sửa và không hề biết nói lời xin lỗi. Biết nói và sử dụng lời cám ơn hay lời xin lỗi là biểu hiện của nhận thức, của việc thực hiện hành vi văn minh. Ðể các lời nói thân thiện này trở thành thói quen trong đời sống hằng ngày, chúng ta cần nhận thức cụ thể hơn, để xử sự có văn hóa hơn trong giao tiếp. Biết nói lời cám ơn và xin lỗi một cách chân thành là một biểu hiện phẩm chất và trình độ văn hóa của mỗi người. Tất nhiên, nói như thế nhưng cũng phải loại trừ những lời cám ơn hay xin lỗi không thật lòng, để cho qua chuyện
Ngay từ khi còn nhỏ, chúng ta đã được dạy nói“cám ơn”khi có"người khác giúp ta việc gì hay cho ta thứ gì đó. Lời cám ơn sẻ làm người nghe cảm thấy vui hơn.
Rồi chúng ta cũng được dạy nói “xin lỗi” khi ta vô ý làm tổn thương đến ai đó, hay vô tình làm ảnh hưởng đến người khác. Lời xin lỗi được nói ra làm cho người được xin lỗi cũng cảm thấy thoải mái và dễ tha thứ hơn.
Tuy vậy bây giờ chúng ta thường có thói quen chỉ cám ơn khi đem lợi ích cho chính mình. Tôi nhớ một câu chuyện nho nhỏ về cách cám ơn . Đó là khi bạn được một người khác mời một thứ gì đó như ” Bạn có muốn một ly cafe không?”. Thường câu trả trả lời là “Không”(không có cám ơn), chỉ khi ta muốn thì mới nói “Có, cám ơn” trong khi đáng lẻ chúng ta nên nói “Không, tôi uống rồi, cám ơn bạn”
Ra đường hỏi đường bác xe ôm nhưng lại quên mất cám ơn khi đã biết đường, đánh rơi đồ vật trên đường người khác nhặt dùm lại quên cám ơn. Người quyền cao mà đức thấp thường dựa vào địa vị của mình và coi thường người khác. Họ không chấp nhận việc nói lời “cám ơn” với những người có địa vị thấp hơn mình. Hãy thử nhớ xem khi bạn vào một siêu thị chú bảo vệ dắt xe dùm bạn, bạn có “cám ơn” người ta không. Nhiều bạn nghĩ đó là công việc của người ta, họ trả tiền để làm như vậy nhưng bạn lại quên là họ cũng đang giúp bạn đó thôi. Và còn rất nhiều trường hợp khác nữa. Nhiều người nghĩ những chuyện đó quá nhỏ nhặt nên không chú ý mà không biết lời “cám ơn” trong tình huống đó là cần thiết như thế nào.
Lời“xin lỗi” cũng vậy, khi lên xe bus vô tình bạn “đụng chạm” đến người khác, tuy rằng không ảnh hưởng nhiều lắm nhưng vẫn rất nhiều bạn “lờ đi” lời xin lỗi. Bạn vội vàng chạy đi đụng người ta làm rớt đồ của người ta rồi lờ đi và chạy luôn.
Ngày còn bé bạn được cha mẹ dạy nói “cám ơn – xin lỗi” nhưng càng lớn bạn lại càng quên những lời dạy dỗ ngày xưa. Lời “cám ơn - xin lỗi” tưởng rằng quá nhỏ bé nhưng đó cũng là một “kỹ năng sống, kỹ năng giao tiếp” mà chúng ta nên gìn giữ.
Hãy nói cám ơn khi ai đó giúp đỡ bạn và xin lỗi trước những sai lầm của bản thân bạn…dù cho người đó là ai, bình thường đến như thế nào đi chắng nữa.
Chẳng hạn khi đi đường va chạm nhau dù vô ý thôi, ứng xử hợp lý hợp tình nhất là người vi phạm phải xin lỗi người kia. Khi nhận được sự giúp đỡ, nên cám ơn để bày tỏ lòng biết ơn của mình và người lớn cần phải làm gương. Nói thì ai cũng cho là như vậy, nhưng thực tế nhiều khi lại không.
Nhiều người cho rằng người lớn không cần xin lỗi, cám ơn trẻ em. Đó là một sai lầm! Có những người lớn biết mình sai với con trẻ nhưng cậy thế mình lớn hơn, không những không xin lỗi mà còn lấn át theo kiểu “cả vú lấp miệng em”. Đôi khi ta còn phải chứng kiến cảnh có người thay vì “xin lỗi” lại sử dụng bạo lực.
Gần gủi nhất là tình trạng giao thông hiện nay, mỗi khi tham gia giao thông, do đường chật xe đông, người người chen chúc… rất dễ xảy ra va chạm, lời qua tiếng lại càng đẩy sự việc đi xa hơn. Nhưng nếu ai cũng sẳn sàng lời xin lỗi và cám ơn thì tôi chắc chắn mọi chuyện sẻ êm đẹp.
Những lời xin lỗi đúng chỗ, đúng lúc chắc chắn ít nhiều cũng làm dịu được cơn “nóng” trong đầu những người… nóng tính, dẫn tới có được những hành xử thân thiện, ngăn chặn được những câu chửi tục dẫn đến ẩu đả và nguy cơ “cái sảy nảy cái ung”, sự việc bé xé ra to…
Ông bà ta từ xưa đã dạy: Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Chỉ cần hai tiếng “xin lỗi” được nói lên từ miệng người mắc lỗi, cùng với một thái độ thân thiện (chẳng hạn đỡ người bị ngã dậy, nhặt giúp họ đồ khi ta vô ý đánh rơi…) thì chắc bao nhiêu bực tức trong đầu người kia sẽ được giải toả và thân thiện sẽ thay thế cho “mồi lửa chiến tranh” .
Đặc biệt cần những lời xin lỗi đúng chỗ, vì vừa tỏ ra là người văn minh lịch sự, vừa tự biết mình có lỗi để rút kinh nghiệm lần sau không tái phạm nữa.
Khi nhận được sự giúp đỡ của người khác (dù việc nhỏ nhặt nhất, là cấp dưới đối với cấp trên, hay trẻ em đối với người lớn…) thì cũng nên nói lời cám ơn. Những lời đó không nên bị coi là khách sáo, mà là sự thể hiện tấm lòng, tình cảm… giữa những con người với nhau. Tôi tin chỉ cần nói lời “cám ơn” mà không cần có “vật chất” kèm theo, ít nhiều mình cũng được đánh giá mình là người biết điều và không phải là kẻ vô ơn.
Với trẻ em, cần nhớ rằng: Khi người lớn lịch sự văn minh thì trẻ em sẽ văn minh lịch sự. Nếu người lớn là những tấm gương xấu, thì chắc chắn là trẻ em không thể ngoan được. Mà bây giờ, ai dám khẳng định 100% người lớn đều không “hư” nhỉ?
Có văng tục cãi lộn nhau không
 - có.
Có chen lấn nhau không
– có.
Có bạo lực với nhau không
- có…
Ngày trước, khi xảy ra bất đồng trong gia đình, người lớn thường cố gắng nói với nhau khi không có trẻ em ở đó. Ngày nay thường thấy hơn lại là cảnh những điều chẳng hay ho gì đó diễn ra ngay trước mặt con trẻ, không một chút e dè. Thế nên trẻ em ít dùng từ “cám ơn”, “xin lỗi” hơn trước cũng là phải. Không những cần dạy trẻ cám ơn khi được người khác giúp đỡ, mà người lớn cũng cần cám ơn con trẻ mỗi khi các em làm được một việc gì đó cho mình….
Lịch sự – văn minh không phải tự trên trời rơi xuống là có ngay, mà phải rèn luyện kiên trì, lâu dài mới có. Cần phải bắt đầu từ những việc làm cụ thể, tưởng là nhỏ mà ý nghĩa không nhỏ. Bởi thế, đưa những lời hay, ý đẹp trở lại với cuộc sống đời thường cũng là chuyện cần làm ngay với tất cả chúng ta...
Nhiều người nói với tôi, rằng nói những điều đó ra là một sự khách khí và đôi khi, giả tạo và ai cũng "ngài ngại". Cái chính là thực lòng. Ừ, thì một phần sự thừa nhận ấy là đúng, nhưng tại sao con người ta không thể sống xã giao với nhau trong khi điều đó chẳng có gì là giả dối, tại sao chúng ta không thể biết nói lời cám ơn một ai đó và nhận lỗi một ai đó chỉ vì điều đó là nhỏ nhặt nhất, trong khi một cái thùng rác  vẫn còn có dòng chữ “Cám ơn đã bỏ rác vào tôi”? Tôi vẫn tin là những ai đã không biết cám ơn và xin lỗi vì những điều nhỏ nhặt nhất sẽ không thể làm được những điều vĩ đại nhất.
Viết đến đây, tôi nhớ đến câu chuyện của Mahatma Gandhi  khi ông ăn trưa trong một quán ăn bình dân, sau khi trả tiền ông nói với người phục vụ lời nói cám ơn, và người phục vụ tâm sự: "Thưa ông, tôi sẽ nhớ ông mãi vì hơn 25 năm phục vụ ở đây, tôi chưa bao giờ nghe ai nói cám ơn". Và tôi cũng mượn lời đó để làm lời kết của bài nầy.

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

Quê Tôi mùa Nước Nổi

Không ai biết từ khi nào mà y như đến hẹn lại lên, từ tháng 7 âm lịch, vùng đồng bằng sông Cửu Long, nước lại “nhảy khỏi bờ” mà người ta quen gọi “mùa nước nổi”.
Đây là lúc cả làng nghề đóng xuồng ghe (xã Long Hậu, huyện Lai Vung) hoạt động nhộn nhịp nhất, suốt ngày tiếng búa tiếng cưa inh ỏi, tiếng người mua bán xuồng liên tục như không bao giờ dứt. Thương lái mua sỉ xuồng ghe nhỏ mang đi bán khắp nơi.
Xóm lưới cũng không chịu kém phần, cũng nhộn nhịp có phần hơn làng xuồng nửa.Mỗi cơ sở có hàng trăm người vừa đan lưới, vừa may viền, gắn phao, bắt chì. Với khoảng 10 cơ sở dọc theo ql 80 chen chúc với những lò nem nổi tiếng.

Cũng không quên những người làm lờ, lọp ở xã Long Thắng, cả làng bận rộn chẻ tre , vuốt nan đan lờ, bện lọp, đến khuya vẫn còn nghe tiếng rì rào nói chuyện với  nhau cho đỡ cơn buồn ngủ cố làm cho kịp chuyến hàng mà thương lái đã đặt từ hôm trước .
Một khoảng thời gian "bị nghĩ ngơi" của những nông dân một nắng hai sương lam lũ chất phát được trời giúp cho cơ hội  có việc làm vừa mang thu nhập về cho cuộc sống vừa tạo ra sản phẩm phục vụ cho xã hội, với hàng ngàn việc làm giúp giải quyết xóa nổi buồn chán của buổi nông nhàn.
Đã là người miền Tây, ai còn lạ gì với cảnh nước ngập lênh láng khắp nơi kéo dài mấy tháng trời, nước “trèo” lên thềm nhà, nước tràn ra sau bếp, (năm 2000 người dân quê tôi bơi xuồng vào nhà luôn,) còn thường thì hằng năm là đi trong nhà phải xắn quần lội bì bõm mà không một lời than thở.
Năm nào cũng vậy, riết rồi cũng quen. Và hình nhờ những nét đặc biệt đó làm cho mùa nước nổi đã đi vào ký ức của hàng vạn con người mà thời gian không thể xóa nhòa.
Trong tự điển của người miền tây không có từ nước lũ. Thế nhưng, không hiểu từ bao giờ và từ ai mà mùa nước nổi ở miền Tây đã biến thành mùa lũ. Trong thời gian nầy nhan nhản trên báo, đài là những cụm từ có tính cảnh báo sớm  như “Lũ đầu nguồn sông Cửu Long đang lên nhanh”…Mặc kệ truyền thông muốn gọi sao cũng được còn người miền Tây thì vẫn luôn trung thành với tên gọi từ ngàn xưa là “mùa nước nổi”. Với người miền Tây, không có khái niệm“Lũ dữ” mà chỉ có “Mùa nước ngập”.Người dân quê  không dùng từ “nước nổi” mà gọi một cách bình dị là “mùa nước ngập”, bởi nước dâng đến đâu là ngập đến đó. từ khoảng giửa tháng 5 âl là nước trên thượng nguồn đã đổ về trên giòng sông Cửu Long và cao điểm là vào độ tháng 9 âl, lúc nầy nước từ đầu nguồn cuồn cuộn đổ về với tốc độ nhanh như chớp. Có khi lúc sáng nước mới lấp ló bờ sông, đến trưa đã “bò” lên bậc thềm sau bếp. Những năm nước lớn, nước sông Tiền chảy tràn theo các kênh rạch vào Đồng Tháp Mười. Khi ấy mực nước sông còn dâng cao hơn bởi các cơn mưa đầu mùa do gió tây - nam mang đến. Từ Đồng Tháp Mười, một phần nước chảy ngược lại sông Tiền phía hạ lưu, một phần chảy ra kênh rạch, làm ngập lụt một vùng rộng lớn. Bao nhiêu nhà cửa, xóm làng, trường học, đường sá ngập chìm trong nước. Việc đi lại của mọi người trở nên khó khăn và tất cả đều trông vào những chiếc xuồng, ghe, để di chuyển ...Mùa nước nổi cũng đem đến cho con người bao khó khăn chật vật nhưng cũng mang đến cho con người biết bao là sản vật tự nhiên, cho đất đai bao phù sa màu mỡ. Và cho con người đong đầy những kỷ niệm khó quên của đời người.
Ở những vùng khác, khi nghe đến lũ ai cũng sợ. Sợ vì nước lũ cuồn cuộn chảy và sẵn sàng cuốn phăng tất cả những gì có trên đường đi của nó. Sau lũ thường là tan hoang và người ta phải bắt tay xây dựng lại. Mùa nước nổi khiến cho người dân bao long đong, vất vả, nhưng bù lại, như một sự tạ lỗi, “dòng nước lủ” mang theo phù sa cùng bao nhiêu thứ quý báu tặng cho dải đồng bằng này, đồng thời còn giúp làm sạch đồng ruộng, diệt trừ sâu bọ. Chính điều này đã làm nên nét đặc thù hấp dẫn có một không hai của vùng đất phương Nam.
Khi mùa mưa đến là khắp làng xóm nhà nhà đều tranh thủ gặt hái xong xuôi vụ mùa rồi bắt tay chuẩn bị lưới, giăng câu, đặt lợp… để sẵn sàng đón bầy cá từ thượng nguồn đổ về. Hơn tháng trời, những khu chợ quê tràn ngập đặc sản, nào là cá linh, cá lóc, cá trê, cá rô, lươn, rùa, rắn, chuột đồng… rồi bông điên điển, bông súng đồng, bông so đũa. Cá nhiều quá ăn không hết thì làm mắm, làm khô để dành cho mùa khô có cái mà ăn, cũng rất ngon.


Đầu mùa nước, khi những bao đê xăm xắp nước, là lúc người ta đi săn bắt chuột rôm rả. Mùa khô đồng ruộng rộng lớn lũ chuột rong chơi bây giờ nước ngập chỉ còn lại mấy cái bờ cao hay bao đê nên chúng tập trung lại đông đảo. Men theo các con mương, mọi người thi nhau dẫm đạp cỏ, vừa lùa dần đến chỗ có bao lưới. Chuột lớn, chuột bé nghe động chạy miết về phía trước, vô tình chui tọt vào các túi lưới giăng sẵn. Cũng có người săn chuột bằng cách đào hang của lũ chuột mới làm vội. Hang nào ít nhất cũng gần chục con . Không riêng gì chuột, mà cá, ếch, rắn, rùa... trong mùa nước này cũng đều trở thành món ăn khó quên cho bất cứ ai yêu mến mảnh đất phương nam, vốn chỉ mới hình thành hơn 300 năm .
Mùa nước nổi cũng là mùa của bông điên điển. Dọc theo hai bờ các tuyến kênh Đồng Tiến, Cà Dăm (Tam Nông), kênh Nguyễn Văn Tiếp, Đường Thét (Cao Lãnh)... dài hàng mấy chục cây số, điên điển trổ bông vàng rực. Khi nắng chiều sắp tắt, những tâm hồn lãng mạn có thể thưởng ngoạn nhiều mảng màu độc đáo, đượm vẻ đồng quê, được kết hợp từ một chút vàng của hoa, một chút xanh của trời chiều, một chút bạc trắng của dòng nước. Và thi thoảng những con bướm đủ màu sặc sỡ lượn lờ đến rồi lại bay đi.
Mùa nước nổi qua đi còn để lại lượng phù sa đủ giúp ruộng đồng màu mỡ hơn. Để rồi khi nước rút đi là những cánh đồng bạt ngàn, xanh thẳm một màu mạ non xanh bát ngát. Những hạt gạo trắng ngần kết tinh của mồ hôi và phù sa  nuôi dưỡng con người. Đến Đồng Tháp vào mùa nước nổi, mời bạn cùng ngồi xuống trên mấy tấm ván kê vội làm vài ly rượu đế nhắm với cá lóc nướng trui chấm muối ớt. Hay nhâm nhi ly rượu với con ốc hấp lá gừng.
Vào mùa khô, ở Đồng bằng Sông Cửu Long con ốc ở trên đồng hiếm lắm vì bị ốc bươu vàng lấn áp, chỉ còn ốc nuôi ở mương ao giá cũng trên 30.000 đồng/ký, bán tại chỗ , vào tháng 8 âm lịch khi trời đang mưa nhiều, nước mưa thấm ướt đất là mùa của ốc. Những con ốc nằm dưới đất sau những ngày nắng hạn bắt đầu chui lên đi kiếm ăn. Xác thực vật trên mặt đất thừa thải là miếng ngon cho ốc đánh chén no nê. Ốc đẻ trứng sinh con lớn nhanh như thổi, rồi bò tràn lan khắp đồng ruộng cho đến tháng 10 nước rút, ốc mới tìm chỗ vùi xuống đất. Vào mùa này ốc đầy đồng, con nít đi vớt, lượm một hồi đôi ba ký.
Còn một đặc sản mà không phải ai cũng thử qua hoặc là không dám thử qua, đó là rắn. Đồng ruộng ngập nước nên chúng không còn trốn trong nơi trú ẩn mà đi tìm thức ăn và bị mắc vào lưới. Những con rắn bông súng, rắn lát, rắn ri voi bơi lội nhởn nhơ săn mồi bị dính vào lưới hay lờ, lọp. Trên cạn thì có rắn hổ hành, hổ ngựa, hổ hèo vì hang của nó bị ngập nên gom lại những chổ đất cao chưa bị nước ngập ở tạm bợ trong kẻ đất hay hang chuộc bỏ hoang, có khi leo nằm cuộn tròn
trên cây rất dể bắt. Dù đem ướp muối chiên vàng hay xé phay trộn gỏi ngon không thua gì thịt gà. Rồi những con cá linh tươi rói nhảy tanh tách, tô canh bông điên điển đăng đắng, bùi bùi hay món chuột đồng nướng vàng ruộm… tất cả là bữa tiệc dân dã, ngon miệng không thể nào quên.
Và bất cứ ai đã đến đây một lần sẽ khó quên một vùng đất hiền hòa với những con người tự bao đời đã gắn bó với điều kiện tự nhiên “sáu tháng đồng khô cỏ cháy, sáu tháng nước ngập trắng đồng”
Và còn một điều khác biệt nữa là với dân miền tây thì mùa nước nổi là mùa được chờ đón trong nỗi niềm khắc khoải của hàng triệu người dân, chờ đón một cơ hội kiếm thêm thu nhập sau những vụ mùa bấp bênh.

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Điểm Đến Của Niềm Tin

Hôm nay đọc lại bài viết vừa rồi mình mới giật mình, thật là thiếu sót khi nói về niềm tin mà không nói đến lý tưởng, vì nếu không có lý tưởng mà có niềm tin thì vô lý quá phải không? Cứ đòi có niềm tin mà tin vào cái gìđây?
Dạ thưa: tin vào lý tưởng của mình sẽ thành hiện thực, tin vào ước mơ của mình sẽ đạt được.
Trước hết chúng ta phải hiểu được “lý tưởng” là gì?
Lý tưởng được định nghĩa là “tư tưởng cao đẹp hướng đến mục tiêu”. Như vậy, đã là lý tưởng sẽ không có lý tưởng sai lầm, mà chỉ có tư tưởng sai lầm, dẫn đến việc không xác định được lý tưởng.
Lý tưởng được hình thành và phát triển khác nhau trong mỗi con người cụ thể khác nhau. Đối với chúng ta, trong mỗi hoàn cảnh cá biệt, đều phải xác định cho mình lý tưởng sống.
Mới nghe qua, ta sẽ cảm thấy câu nói trên hơi khó hiểu. “Lý tưởng” là gì? Đó chính là cái đích của cuộc sống mà mỗi con người khát khao đạt được. Như “ngọn đèn”, đó là một vật dùng để thắp sáng vào ban đêm, nhờ có nó mà ta thấy được rõ đường đi và những vật xung quanh. Lý tưởng chính là mục tiêu mà ta sẽ thực hiện một cách quyết tâm và không thay đổi. "Cuộc sống" là cuộc đời thực tiễn của mỗi người, nhưng đó là cuộc đời có ý nghĩa, cuộc đời chỉ tươi đẹp khi mà con người sống thật sự chứ không phải tồn tại. Cuộc sống đó thật sự hạnh phúc khi cuộc sống đó có lý tưởng
Lý tưởng là mục đích tốt đẹp mà mỗi con người muốn hướng tới, là lý do, mục đích mà mỗi con người mong mỏi đạt được.Người có lý tưởng sống cao đẹp là người luôn suy nghĩ và hành động để hoàn thiện mình hơn, giúp ích cho mình, gia đình xã hội.
Sinh ra ở đời, ai trong chúng ta cũng khao khát được sống hạnh phúc, lòng khao khát đó thúc giục chúng ta đi kiếm tìm hạnh phúc. Hơn thế nữa, tự đáy lòng của con người luôn ước ao có được một cuộc sống bình an, vui tươi, không lo âu buồn phiền, không đau khổ oán than, muốn an hưởng sự an lành hơn là bất hạnh, giàu sang hơn là nghèo nàn. Để đạt được khát vọng đó, người ta luôn tìm cho mình một lẽ sống cho cuộc đời, hay nói đúng hơn là một lý tưởng. Lý tưởng này sẽ hướng dẫn đời họ vượt qua mọi chông gai và can đảm chấp nhận mọi nghịch cảnh.Vì có một lý tưởng để theo đuổi, có một lẽ sống cho cuộc đời là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của con người.
Lý tưởng là mục đích sống, là ý nghĩa của mỗi cuộc đời.Lý tưởng quyết định sự thành công trong cuộc sống. Lý tưởng dẫn dắt niềm tin, tăng thêm sức mạnh cho mọi người để đạt đến thành công. Lý tưởng cho ta sức mạnh vượt qua khó khăn và thử thách trong cuộc sống.
Nếu không có mục đích, anh không làm được gì cả. Anh cũng không làm được gì vĩ đại nếu mục đích tầm thường”. Câu nói đó, lời khẳng định đó thật rõ ràng. Nó khuyên chúng ta sống thì phải có mục đích, lý tưởng phải cao đẹp thì sống mới có ý nghĩa.
Cùng đích của người theo đạo công giáo là thiên đàng, vì niềm tin vững mạnh vào hạnh phúc thiên đàng con người mới quyết tâm từ bỏ những ý muốn sống theo bản năng mang lại thỏa mãn ngay tức thời mà cố sống theo lời dạy của Chúa, người theo đạo phật dẹp bỏ những dục vọng thấp hèn vì đặt hết niềm tin vào cực lạc nơi niết bàn.
Cuộc sống cần phải có lý tưởng dẫn đường! Bạn có thể đi ra từ nhiều nơi, đi theo những lối khác nhau, nhưng cuối cùng mỗi người phải lựa chọn cho mình một cái đích để hướng đến. Ta sống cho ta, cho những người thân, bạn bè và cho mọi người vì ta yêu chính ta, mọi người yêu ta và ta cũng yêu mọi người. Lý tưởng hướng dẩn niềm tin, tăng thêm sức mạnh cho mọi người để đạt đến thành công trong cuộc sống. Lý tưởng tiếp thêm sức mạnh cho ta mỗi khi ta yếu lòng để có thể vượt qua khó khăn và thử thách trên con đường đi đến đích cuối của cuộc đời.
Lý tưởng sống của bạn là gì? Bạn sống vì những mục đích nào và bạn theo đuổi lý tưởng nào của cuộc sống. Chúng ta ai cũng có những lý tưởng sống của riêng mình, quan trọng là chúng ta sống với nó như thế nào, có kiên quyết theo đuổi mục đích sống của mình hay không?
Dù cho cuộc sống ngày càng phát triển theo chiều hướng mới. Để tồn tại và có một cuộc sống bền vững thì mỗi người chúng ta cần phải có một phương hướng sống nhất định, một lý tưởng mà ta sẽ hướng tới để thực hiện trong suốt cuộc đời. Lý tưởng là ngọn hải đăng. Không có lý tưởng thì không có phương hướng, mà không có phương hướng thì không có cuộc sống”.Cuộc đời sẽ ra sao nếu ai cũng sống vật vờ cho bản thân hiện tại mà không có mục đích rỏ ràng.
“Lý tưởng” rất quan trọng với chúng ta. Vì nếu sống mà không có lý tưởng thì chúng ta sẽ khó mà xác định những việc nên làm, còn nếu có xác định được thì cũng không có quyết tâm để thực hiện cho tới nơi chốn.Nếu không có lý tưởng ta dễ buông xuôi và không chịu cố gắng. Bên cạnh đó, khả năng thực hiện sai hướng hay cảm thấy khó khăn hơn khi không xác định được lý tưởng là rất lớn.
Và cuộc sống sẽ nhàm chán khi con người ta sống thiếu “lý tưởng”. Thiếu lý tưởng, ta dễ nản chí, ta dễ cảm thấy buồn chán với chính cuộc đời của mình. Vậy một người có lý tưởng là người như thế nào?
Đó chính là người luôn xác định rõ mục tiêu sống và tận tuỵ với những việc mà mình cần hoàn thành, thể hiện rõ thái độ quyết tâm vươn tới sự hoàn thiên bản thân, mong muốn cống hiến cuộc đời. Hơn thế nữa đó là một người sẵn sàng hy sinh cho lý tưởng của mình, chấp nhận sự thất bại và khó khăn để đạt đến cái đích cuối cùng của cuộc đời. Đôi khi lý tưởng của một người chỉ là kiếm được việc làm ổn định và có một gia đình đầm ấm nhưng để thực hiện được thì người đó cũng phải trải qua nhiều khó khăn. Và dù cho đó chỉ là một lý tưởng tưởng chừng như rất đơn giản nhưng vẫn xứng đáng nhận được sự tôn trọng từ những người xung quanh. Vì người đó đã có được lý tưởng riêng để thực hiên chứ không như nhiều người sống hơn nửa cuộc đời vẫn chưa biết đâu là lý tưởng của đời mình và vẫn còn đang quẩn quanh…
Tất nhiên mỗi người sẽ có cho mình một lý tưởng riêng, tuỳ thuộc vào hoàn cảnh sống, địa vị và cách sống của mỗi người nhưng nếu lý tưởng đó chỉ phục vụ cho lợi ích của bản thân thì đó không hoàn toàn là lý tưởng mà đó chính là lối suy nghĩ ích kỉ và cá nhân.
Có rất nhiều người đã từ bỏ lý tưởng sống tốt đẹp để lao vào cuộc sống chứa đầy những âm mưu và toan tính. Họ không biết phải làm gì với cuộc sống của chính mình và lúc nào cũng lo lắng vì mình không đạt được những điều mà họ mong muốn.
Trong thời kỳ gian khó của cuộc đời nhiều người đã vứt bỏ lý tưởng sống để chạy theo những giá trị vật chất tầm thường của cuộc sống. Cũng có thể vì niềm tin, tình cảm bị lung lay dẫn đến việc họ không còn tin tưởng vào mục đích sống cũng như lý tưởng sống tốt đẹp trước đây của mình.
Bạn đã bao giờ cảm nhận được sự thất vọng của tâm hồn vì đã không dám sống với những ước mơ, với lý tưởng mà mình đã đề ra. Một nhà văn Pháp đã nói một câu rất ấn tượng: Tôi hạnh phúc vì đến tuổi 60 tôi vẫn kiên trì với lý tưởng mà mình đã chọn lúc còn trẻ. Bạn thấy việc theo đuổi mục đích sống của mình có phải là một niềm hạnh phúc không?
Có người suốt đời theo đuổi một lý tưởng duy nhất, đó là mang hạnh phúc đến cho người khác, họ tìm thấy niềm vui trong cuộc sống của chính mình bởi họ đã mang lại cho người khác tiếng cười, hạnh phúc và niềm vui. Bạn cũng sẽ cảm nhận được sự thanh thản trong tâm hồn khi bạn có kiên trì theo đuổi lý tưởng sống của chính mình.
Dù trong hoàn cảnh nào cũng không được từ bỏ lý tưởng sống mà bạn đã từng chọn, bởi bất kỳ ai trong chúng ta cũng cần một lý tưởng sống tốt đẹp dẫn đường. Một lý tưởng làm kim chỉ nam cho bạn theo đuổi ước mơ, những hoài bão lớn lao của cuộc đời. Có nó bạn sẽ đưa con thuyền cuộc đời vươn tới bên bờ bạn mong muốn.
Đừng bao giờ từ bỏ lý tưởng sống của bạn cho dù có thế nào đi chăng nữa.
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...